Suy Niệm Tin Mừng 2013
(Suy niệm thường niên, năm C
August 25, 2013
)
THIÊN CHÚA KHÔNG XÉT LÝ LỊCH
Suy Niệm Tin Mừng CN 21 TN C (Lc 13,22-30)
Lời của Chúa là Tin Mừng, không thể nào là tin buồn cả. Nhưng, thiết tưởng, trang Tin Mừng hôm nay gợi lên cho mỗi người một nỗi buồn chính đáng, nỗi lo chính đáng. Nỗi buồn chính đáng về đoạn hành trình chúng ta đã đi qua, và nỗi lo chính đáng về hành trình chúng ta đang đi tới.
Chúa Giê-su cho chúng ta biết trước về sự tuyển chọn công dân Nước Trời, tuyển chọn người vào dự tiệc trong Nước Trời theo tiêu chuẩn của Thiên Chúa. Thật đáng buồn thay khi phải đón nhận những lời yêu rất thẳng thắn mà cũng rất đáng buồn, đáng khiếp sợ nếu mỗi chúng ta phải nhận lấy lời này:
“Các anh đấy ư? Ta không biết các anh từ đâu đến!”
“Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính!”
Thiên Chúa không xét lý lịch
Rõ ràng là Thiên Chúa không phán xét mỗi chúng ta theo tiêu chuẩn lý lịch. Đáng buồn thay! Lâu nay chúng ta vẫn tự hào rằng chúng ta là con cháu của các Thánh Tử Đạo, của các chứng nhân anh dũng đã từng bị bách hại, bị giết chết ngàn ngàn người, bị chôn tập thể ở nhiều gò nhiểu nỗng mà bây giờ vẫn còn gọi là Gò Mã Thánh, hay Gò Thánh. Lại cũng có người khoe khoang rằng dòng họ nhà mình có vài người làm Đức Cha, có cả chục người làm Linh Mục, tu sĩ nam nữ thì vô kể. Người khác lại tự hào rằng dòng mình thì không có cha, có sơ nhưng ông cố, ông sơ theo đạo thời xửa thời xưa vài trăm năm trước. Đáng buồn thay khi không chỉ tự hào khoe khoang về lí lịch của mình, mà đôi khi còn lên mặt dạy đời cho những người tân tòng, chê bai dè bỉu những người mới theo đạo trong một hoàn cảnh đặc biệt nào đó. Theo đạo khi lập gia đình với người có đạo, theo đạo sau một cơn bạo bệnh được giúp đỡ, chẳng hạn… Đáng buồn thay! Chúng ta thật vô lý vì rõ ràng là chính mình đã có đạo, nhưng gần như chỉ là đạo danh nghĩa, đạo giấy tờ mà chửa thực sự sống tinh thần của Đạo. Chúng ta chẳng khác nào những người Do Thái ngày xưa lấy lí lịch của mình ra mà kỳ kèo với Thiên Chúa để được vào Nước Trời rằng: “Chúng tôi đã từng được ăn uống trước mặt ngài, và ngài cũng đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi”.
Trong lý lịch ở đời, người ta có yêu cầu phải khai rõ làm nghề gì, ở đâu, nhưng đối với Thiên Chúa, Ngài không hỏi chi tiết này. Thế thì chúng ta có nhận ra sự vô duyên của mình khi mãi tự hào về chức vụ của mình trong Hội Thánh Chúa. Cần thiết để được chuẩn vào Nước Trời sao, mà có người cứ phải tranh giành làm ông kia bà nọ trong Giáo Xứ. Và khi không được bầu vào chỗ mà mình ước ao, thì đâm ra bất mãn, chê bai, tìm cách bêu xấu, hạ bệ những người đương chức. Không phải là hiếm những trường hợp kiện cáo vô duyên nơi các giáo xứ, các hội đoàn chỉ vì lòng ganh tỵ không đáng có. Đáng buồn thay. Chúa không tuyển vào Nước Trời theo tiêu chuẩn chức vị, chức vụ hay công trạng làm việc cho Chúa, cho Hội Thánh lâu năm.
Chúa cũng không xét về trình độ hiểu biết về Thiên Chúa. Vậy mà trong chúng ta vẫn có người rất tự mãn về vốn học, vốn tu nghiệp, vốn đào tạo một mớ kiến thức thần học. Cũng có người tự hài lòng về tài năng giảng thuyết về Thiên Chúa rất thuyết phục, rất hấp dẫn. Người khác lại tự hào về những tác phẩm viết về Thiên Chúa, những suy tư, những ca khúc, những bài văn, bài thơ, những công trình nghiên cứu đồ sộ… Đáng buồn thay! Chúa cũng không xét về trình độ, về tác phẩm.
Nhờ Lời Chúa hôm nay soi sáng, chúng ta có thể thấy còn nhiều điều đáng buồn cho cái suy nghĩ kém cỏi của mình, cái lầm tưởng của mình, khi tự vẽ ra cho mình một Nước Thiên Chúa y chang như một đất nước trần gian về chuyện thưởng, phạt. Vì quả thực, các nước ở trần gian thưởng không đúng người, phạt không đúng tội vẫn là chuyện cơm bữa. Nước nào càng kém văn minh về tình thương, kém hiểu biết về Thiên Chúa thì càng bất công, bất chính tồi tệ hơn.
Tiêu chuẩn của Thiên Chúa
Chúa Giê-su biết rõ lòng dạ con người chúng ta đang quá vấn vương mùi đời và không muốn cho chúng ta suy nghĩ lầm lạc về Nước Thiên Chúa. Ngài đã trả lời cho thắc mắc của một người rằng “Thưa Ngài, những người được cứu thoát thì ít, có phải không?” bằng câu nói “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được”.
“Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào” chính là tiết lộ tiêu chuẩn của Thiên Chúa dành cho những ai muốn được vào Nước Trời.
Câu trả lời ấy là Lời Vàng cho mỗi chúng ta, nhắc nhở cho chúng ta một nỗi lo rất chính đáng trên đoạn hành trình còn lại của mỗi người: vào Nước Trời qua lối hẹp, lối mà Chúa Giê-su đã đi.
Hai từ “lối hẹp” hay “cửa hẹp” mà Chúa Giê-su dùng hôm nay như phần kết luận, hay bản tóm tắt cả một cuộc đời của Ngôi Con Thiên Chúa, tóm tắt bao nhiêu Lời đã mạc khải, Lời đã giảng dạy trong hành trình rao giảng Nước Thiên Chúa.
-Lối hẹp của lòng khiêm cung và vâng phục tuyệt đối: Con Thiên Chúa cao trọng quyền phép lại khiêm cung vô cùng để con người kiêu căng phải biết cúi đầu nhận tội. Con Thiên Chúa chịu bước xuống làm người, để con người được bước lên cùng Thiên Chúa. Con Thiên Chúa chấp nhận bỏ trời xuống đất, để con người biết buông bỏ mọi sự phù vân dưới đất mà lên trời vĩnh cửu. Con Thiên Chúa toàn năng, chí thánh, chí thiện bằng lòng mang thân phận tội nhân, để tội nhân được vinh phúc thông chia sự thánh thiện của Ngài…
-Lối hẹp của tình yêu thương tuyệt đối: Con Thiên Chúa yêu thương con người để con người hẹp hòi ích kỷ biết thương nhau. Con Thiên Chúa hiến thân chịu chết cứu chuộc con người để con người biết hy sinh cho nhau được sống và sống vui. Con Thiên Chúa biết chạnh lòng trước nỗi đau của con người để con người cũng biết chạnh lòng thương xót bao mảnh đời cơ cực. Con Thiên Chúa khoan dung tha thứ cho con người tội lỗi tày trời, để con người cũng biết thứ tha cho nhau và xây dựng bình an hạnh phúc…
Vâng, nói cách khác, tiêu chuẩn của Thiên Chúa: “qua lối hẹp”, “qua cửa hẹp mà vào” là hãy nên giống Chúa Giê-su trong mọi sự, hãy đồng hình đồng dạng với Chúa Giê-su trong hành trình cuộc đời hành hương, hãy đi con đường Thánh Giá mà Chúa Giê-su đã đi mới mong được vào Nước Thiên Chúa.
Bấy giờ, Thiên Chúa Cha không xét lý lịch, nhưng hẳn là ai đã nên giống Chúa Giê-su trong mọi sự, thì sẽ được Ngài đón tiếp, được cho vào Nước Thiên Chúa trước. Và dĩ nhiên là, cả tôi, cả bạn, cả những người trông mong và kỳ kèo Ngài xét cho cái lý lịch con ông cháu cha, chức vụ, hay tài năng trình độ của mình mà không nên giống Chúa Giê-su thì hẳn là chỉ còn biết trông nhờ vào Lòng Thương Xót của Ngài mà thôi, nếu không nói là bị quăng ra ngoài nơi khóc lóc, nghiến răng, trầm luân muôn kiếp.
“Thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa. Và kìa có những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, và có những kẻ đứng đầu sẽ xuống hàng chót”.
Nỗi lo thật chính đáng: “Tôi là kẻ đứng hàng đầu, lại xuống hàng chót đấy sao?”.
Cuộc đời là chuyến hành hương
Người đi phải chọn đúng Đường mà đi…
(Hương Nam)
Lạy Chúa Giê-su, xin tạ ơn Chúa đã cho chúng con biết tiêu chuẩn vào Nước Trời. Xin cho chúng con biết chọn con đường Thánh Giá của Chúa mà can đảm và kiên trì bước đi. A men.
PM. Cao Huy Hoàng, 24-8-2013
CỬA CÔNG CHÍNH
Chúa nhật 21 thường niên, năm C
“Hãy chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào” ( Lc 13, 24 ). Cửa hẹp mà Chúa Giêsu nói, chính là Ngài: cửa công chính, cửa yêu thương, cửa phục vụ.
Cửa hẹp là cửa công chính
Cửa hẹp là cửa mở ra cho chúng ta một lối sống thanh bình hạnh phúc thật, ấy là cửa dẫn vào Đức Công Chính, hay nói cách khác, cửa vào Nước Thiên Chúa là cửa dành cho những người công chính. Đức Công Chính của Thiên Chúa được mạc khải toàn vẹn nơi Chúa Giêsu Kitô, qua Giáo Lý của Ngài. Giáo Lý của Ngài là chính cuộc sống của Ngài.
Ai khao khát nên công chính đều tìm gặp nơi Đức Giêsu Kitô những chuẩn mực cần có. Chuẩn mực ấy có thể tóm gọn trong câu này: “Đóng đinh tính xác thịt mình vào thập giá” hay nói cách khác, cửa hẹp hạnh phúc Nước Trời là cửa mở ra cho mỗi chúng ta con đường từ bỏ mọi sự mà lên Núi Thánh, con đường vác thập giá mình mà theo Chúa.
Đức công chính của Chúa Giêsu trước tiên là sự từ bỏ thân phận mình là Con Thiên Chúa, tiếp đến là vâng lời Thiên Chúa Cha xuống thế làm người, và hoàn toàn thuộc về Cha trong mọi khoảnh khắc. Cửa công chính cũng đã mở ra cho mỗi chúng ta là từ bỏ cái tôi hèn mọn của mình và vâng lời Thiên Chúa cùng hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa trong cuộc sống hôm nay và mai sau.
Thiết tưởng, cửa hẹp dẫn vào Nước Trời sẽ không đóng lại cho những ai muốn noi gương và bước đi theo bước Ngài đã từ Trời xuống.
Như vậy, cửa hẹp của chúng ta phải là cửa dẫn vào Nhà Thờ mỗi sớm mai hoặc chiều hôm thường ngày và nhất là Chúa Nhật để tạ ơn Chúa, để trình bày với Chúa những chương trình và để xin ánh sáng của Lời Ngài hướng dẫn đời mình.
Chắc hẳn cửa hẹp không phải là cửa nhà mình mỗi sáng mai ung dung thư thả nước trà cà phê toan tính chuyện sắm xe, xây nhà, hoặc dàn dựng những phi vụ làm ra kinh tế hay những dự định đời thường mà không cần có sự can thiệp của Chúa.
Cửa hẹp là cửa phòng Giáo Lý, cửa sân họp đoàn của các em Thiếu Nhi Thánh Thể, các bạn trẻ Hướng Đạo, chứ không phải cửa dịch vụ Internet, cửa vào các Plaza với hàng giờ chơi games vô bổ của tuổi teen.
Cửa hẹp là cửa vào các đoàn thể, tập thể sinh hoạt như men muối, đã thấy xuất hiện thành những cộng đoàn cơ bản ( communité de base ) của Đức Tin như các nhóm Ve Chai, Xa Quê, Bảo Vệ Sự Sống, Thiện Nguyện, Bác Ái, Chia Sẻ Lời Chúa, Kinh Thánh Cầu Nguyện, những chương trình như Điểm Hẹn Giêsu, Đoan Hứa Khiết Tịnh... Cửa hẹp chắc chắn không phải là cửa vào những quán bida, những sòng bài, những nơi tụ hội các fan ham mộ nhạc sống…
Cửa hẹp công chính của chúng ta phải là một đời sống công chính từ sáng đến tối thật sự tinh tuyền từ trong ý nghĩ đến cử chỉ hành động, để mỗi ý nghĩa, mỗi cử chỉ hành động đều thể hiện nét độc đáo hình ảnh của Cha trên Trời trước mặt thiên hạ. Cửa hẹp chắc chắn không phải là cửa dẫn vào những khu du lịch, nghỉ mát, resort, khách sạn, casino thật văn minh sang trọng, ở đó phải nói thẳng là nhu cầu giải trí tiêu khiển chân chính thì ít, mà truy hoan hưởng lạc thì nhiều.
Cửa hẹp không phải là cửa dẫn vào các bar-café, vũ trường đang dần dần làm băng hoại cả một thế hệ trẻ trước những điệu nhạc kích động, những điệu nhảy khiêu dâm giậm giật không phải của loài người nhưng của loài vượn thời ăn lông ở lỗ.
Cửa hẹp là cửa yêu thương phục vụ
Cửa hẹp là cửa dẫn vào lối yêu thương phục vụ hết mình, sẵn sàng hy sinh chính mình, kể cả mạng sống mình để nhiều người được bình an hạnh phúc, nhất là những người nhận lấy trách nhiệm lớn hơn. Cửa hẹp của Chúa Giêsu đã mở ra chính là cửa yêu thương phục vụ. Cửa hẹp không phải là cửa vào làm quan chức để rồi ăn trên ngồi trước, mũ lọng dinh ngai, lên tay xuống ngón, kẻ hầu người hạ, kẻ rót người bưng… muốn gì được nấy. Nhưng phải là cửa dẫn vào làm đày tớ của nhân dân, đày tớ của mọi người, cửa yêu thương phục vụ như Chúa Giêsu đã yêu thương phục vụ mọi người, cho đến chết và chết trên thập giá.
Cửa hẹp là cửa dẫn vào khu người khuyết tật mang tên Huynh Đoàn Đức Kitô, các Gia Đình Halleluya, Emmanuel để chia sẻ nỗi bất hạnh của những bạn hữu Chúa Kitô đang chấp nhận cảnh đời thua kém, nhưng vẫn một niềm tin tưởng cậy trông và hân hoan vì có Anh Hai Giêsu, Người đã đi trước nỗi đau khổ tận cùng kiếp làm người.
Cửa hẹp là cửa dẫn vào một con hẻm của những người nghèo quanh năm ẩn mình trong xó tối thiếu điện thiếu nước, thiếu ăn thiếu mặc; là cửa dẫn vào một góc phố nhà trọ của những người Xa Quê buôn bán nhỏ, thu nhập ít, tiết kiệm nhiều, thắt lưng buộc bụng vì sự sống còn của con cái, cha mẹ, anh chị đang ở những vùng thiên tai nghiệt ngã.
Cửa hẹp là cửa căn chòi ọp ẹp của đôi vợ chồng già ôm nhau trong tấm poncho thời ông còn đi lính và thản nhiên say giấc nồng dưới trời mưa giông bão, để cảm nghiệm tình Chúa thương cho người đơn sơ bé nhỏ biết tín thác trọn vẹn vào bàn tay Cha quan phòng.
Cửa hẹp là cửa dẫn lối những bạn đồng đẳng vào thăm khu nghĩa trang chập choạng bóng người nghiêng nghiêng ngả ngả tỉnh tỉnh mê mê sau những mũi xìke điên điên đảo đảo, để phân giải ủi an và dẫn họ về với nguồn vui, nguồn hạnh phúc thật xứng với phẩm giá tạo vật tuyệt vời của Thiên Chúa.
Cửa hẹp là cửa dẫn lối các chị em lầm lỡ bụng bầu về một ngôi nhà Tình Thương, hoặc thu xếp để được đón về với gia đình để xin ba mẹ tha thứ và chầp nhận chở che cho một sinh linh bé bỏng sắp được sinh ra trong trần thế.
Cửa hẹp không phải là cửa dẫn vào những chỗ “điều hòa kinh nguyệt”, “kế hoạch hóa gia đình”, vào các trung tâm mang tên là bảo vệ bà mẹ với trẻ em mà thực chất lại là nạo phá thai theo chủ trương giảm sinh bằng mọi cách, đạt những thành tích vô luân, phi đạo đức.
Cửa hẹp là cửa sau bệnh viện, dẫn lối vào thăm khu nhà xác, và bới tìm trong những thùng rác y tế những bọc xốp đựng đầy thai nhi đã lên mùi, để đem về tìm nơi lo hậu sự, hỏa thiêu hoặc an táng cho xứng với phẩm giá con người của Thiên Chúa đã bị sát hại dã man.
Cửa hẹp là cửa dẫn lối qua bên kia bờ kênh nhấp nhoáng ánh điện màu… để đến thăm và chia cơm sẻ áo cho những con người ở khu nhà ổ chuột. Từ cửa hẹp nầy đến vô số cửa hẹp khác của biết bao con người đang sống dưới mức nhân phẩm trong một xã hội được loa phóng thanh cứ lải nhải rằng đã xóa đói giảm nghèo, đã xóa mù chữ, đã có “điện đường trường trạm”, đã nâng cao cuộc sống toàn dân tới mức vượt bực, hoặc đã tiến xa hơn... loài vượn vài ngàn năm trước.
Cửa hẹp còn là lối về với các em thiếu nhi ngoại thành ở bên kia sông, chúng đang khao khát được biết Chúa, thèm thuồng từng mẫu ảnh Thánh, từng cuốn sách Giáo Lý, thèm nghe chị Giáo Lý Viên kể chuyện hằng tuần, và nhất là ước ao được gặp nhau và gặp Chúa. Mỗi chiều Chúa Nhật bên ngoài thành phố, chúng trông ngóng chị xắn quần lội sông đến với bầy em đen đủi, đứa quần đùi, đứa tô hô tồng ngồng, nhưng lại cứ há hốc miệng lên nghe về Chúa, nói với Chúa và sống với Chúa thật hồn nhiên, sung sướng...
Cửa hẹp còn là cửa dẫn lên núi Đồng Chiêm, chui qua mấy vòng kẻm gai, mấy làn hơi cay, mấy vòng lựu đạn treo lủng lẳng… để kính viếng một Thánh Giá Chúa Giêsu bị đập tan tành, dù Ngài đã chết hai ngàn năm trước và đã sống lại vinh hiển, để cùng chịu thương chịu khó với những con người yêu chuộng Thánh Giá Chúa Kitô, và để cùng đổ máu mình ra minh chứng rằng: ai xúc phạm đến Chúa Kitô chính là giơ chân đạp lấy mũi nhọn...
Cửa hẹp là lối dẫn vào Cồn Dầu, nghe tiếng nghẹn ngào của lũ cháu đàn con đang kiệt sức chống cự trước mưu đồ liên hợp xóa sổ một làng quê yên lành đầy kỷ niệm, mà tiếng ru ầu ơ của bà theo nhịp khoan hò của ông còn thơm trên bạt ngàn sóng lúa…
Cửa hẹp không phải là cửa vào dinh, vào triều để một xin hai lạy cho được bình yên, nhưng là cửa can đảm làm chứng cho Công Lý. Vì ai phủ nhận Công Lý thì người ấy phải chịu trách nhiệm trước lịch sử...
Thiết tưởng, ai đã bằng lòng vào cửa hẹp, sẽ không tìm cách chui ra, vì chính khi đã bước vào, họ nhận được muôn hồng ân của một Đức Giêsu Kitô chịu Thương Khó để họ cũng được vinh dự chịu Thương Khó với Chúa Giêsu mà họ luôn yêu mến chọn theo như một chuẩn mực công chính của mình.
Chúa Giêsu nói: “Thiên hạ sẽ từ Đông Tây Nam Bắc đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa” ( Lc 13, 29 ). Như vậy là không phân biệt Âu hay Á, Mỹ hay Phi, nước này hay nước nọ, chủ nghĩa này hay chủ nghĩa kia, đạo dòng hay tân tòng, miễn là cố gắng “chiến đấu qua Cửa Hẹp” thì dược vào Nước Thiên Chúa.
Lạy Chúa, xin giúp chúng con yêu mến Cửa Hẹp là yêu mến Chúa Giêsu và cuộc Thương Khó của Người, và nhờ Thập Giá Người mà chúng con tìm đến cửa công chính, cửa yêu thương phục vụ trong cuộc đời này, hầu mong được Thiên Chúa mở Cửa Nước Trời cho chúng con vào dự tiệc trong Nước Thiên Chúa mai sau. Amen.
PM. CAO HUY HOÀNG, Sàigòn 19.8.2010
Pm Cao Huy Hoàng -
dongcong.net