dongcong.net
 
 

Suy Niệm Tin Mừng 2013

(Suy niệm thường niên, năm C )

BỎ VÀ KHÔNG BỎ
Suy niệm Tin Mừng CN 23 TN C
-“Dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em”

Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta “Ai không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được”. (Lc. 14, 25)

Ai mà không yêu mến cha mẹ, vợ con họ hàng thân thích của mình hơn người dưng nước lả. Ấy vậy mới có câu: “Hết trong nhà mới ra người ngoài”. Thế mà, Chúa bảo “dứt bỏ đi”. Thiết tưởng Chúa không có ý dạy con người bất trung với vợ chồng, bất hiếu với cha mẹ, vô trách nhiệm với con cái, nhưng nếu khi chúng ta chỉ tập trung ưu tiên lo cho cái núm ruột của mình thôi, mà bỏ đi, hờ hững, dững dưng với tha nhân không dòng họ, máu mủ, ruột thịt, ấy là lúc chúng ta chưa thực hiện luật từ bỏ của Chúa Giê-su hôm nay. Thánh Matthêu chú thích lời chói tai này rằng: Ai yêu cha mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy” (Mt 10, 37).

Như vậy, lời Chúa muốn dạy chúng ta bỏ đi cái tình cảm tự nhiên theo cảm tính loài người, và mặc lấy cho mình một quả tim mới, một tình cảm mới, tình cảm siêu nhiên của Thiên Chúa. Chúa Giê-su không chỉ nói, chính Ngài đã từng nêu gương đời sống tình cảm siêu nhiên ấy cho chúng ta:

Tin Mừng theo Thánh Marcô: “Dân chúng ngồi chung quanh Ngài, họ thưa Ngài rằng; thưa Thầy, Mẹ và anh em Thầy đứng ngoài kia muốn gặp Thầy. Bấy giờ Chúa Giêsu trả lời cho dân chúng: ai là mẹ Ta ai là anh em Ta? Rồi đưa mắt nhìn những người đang ngồi chung quanh nghe giảng Ngài nói: đây là mẹ Ta và anh em Ta” (Mc 3. 32-35).

Thánh Matthêu thì ghi lại lời quí giá này: “Phải, ai làm theo ý Cha Ta trên trời người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy” (Mt 12.50).
Thánh Luca cũng viết: “Mẹ Ta và anh em Ta là những ai nghe và thực hành Lời Thiên Chúa” (Lc 8.21).

Bởi vậy, khi có người chúc tụng: “Phúc thay lòng dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!” Chúa Giêsu đáp lại: “Những ai nghe Lời Thiên Chúa mà thực hành thì còn có phúc hơn!” (Lc 11.27).

Chúa Giê-su đang mở cho chúng ta một “ơn từ bỏ” và một “ơn tiếp nhận”. Vậy khi yêu mến Chúa Giê-su, và thực hiện Lời Chúa, chúng ta không bỏ mặc tha nhân, không dững dưng vô tâm với người dưng nước lã, nhất là những người đang “nghe và giữ Lời Thiên Chúa”, chính là lúc ta đang dứt bỏ cái riêng tư của mình, cái núm ruột dấu yêu của mình, thoát ra cải vỏ của mình, cái ốc đảo của mình mà đến cùng mọi người đúng như tình cảm của Thiên Chúa.

Không bỏ, nhưng giữ cái tương quan tốt lành với người nghèo của Thiên Chúa là đã dứt bỏ được tình cảm tự nhiên có phần ích kỷ đối với họ hàng ruột thịt trần gian của mình.

Không bỏ, nhưng ghi tên những người đau khổ vào danh sách thành viên của mình trong đại gia đình Thiên Chúa, và mến yêu họ, là đã giữ luật từ bỏ trong Tin Mừng hôm nay.

-“và bỏ cả mạng sống mình nữa” (Lc. 14, 25)

Theo Chúa mà phải mất mạng! Mạng sống nầy còn phải được hiểu bao gồm cả lý trí, hiểu biết, tài năng, cơ đồ, sự nghiệp…tất cả những gì thuộc về mình trên trần gian này. Mất tất! Điều kiện thật quá khắt khe. Nhưng hãy tin rằng Thiên Chúa luôn ban cho chúng ta điều tốt nhất. Vậy mất mạng là tốt nhất, nếu chúng ta đặt trọn niềm tin vào Chúa.

Không sớm thì muộn, ai rồi cũng phải một lần mất mạng. Và khi mất mạng, mất tất. Ai đã qua một lần nhồi máu cơ tim, đột quỵ nhờ cấp cứu kịp và nhất là may mắn không để lại một di chứng nào, hoặc di chứng nhẹ… hẳn có cái cảm nghiệm rất riêng giữa cái còn cái mất. Tỉnh giấc sau một cơn hôn mê, may mắn còn mở được con mắt nhìn mặt cuộc đời, lúc bấy giờ, mới hiểu ra rằng tất cả hiểu biết, bằng cấp, địa vị, danh vọng, sự nghiệp… và cả người thân yêu nhất cũng phải mất, nếu mình không tỉnh dậy! Nhưng thử hỏi, ai dám chắc mình sẽ còn được vài lần tỉnh dậy, nếu có thêm vài lần đột quỵ nữa?

Chúa không bảo chúng ta chấp nhận cái chết hẳn nhiên, cố định vào một giờ bất định, và dĩ nhiên là nếu không chấp nhận thì cái chết cũng đến và ta cũng đành bỏ tất, mất tất. Nhưng, Chúa muốn chúng ta hãy bỏ tất, hãy mất tất ngay lúc ta còn đang sống. Bỏ mạng cách tích cực. Bỏ mạng vì Chúa. Bỏ mạng vì chân lý. Bỏ mạng vì Hòa bình. Bỏ mạng vì xây dựng tình thương…

"Ai giữ mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống vì Thầy thì sẽ tìm lại được". (Mt 10:39).

Ai có thể bỏ mạng vì Chúa? Bỏ một chút tôi kiêu ngạo, ích kỷ, bỏ một chút khát vọng danh dự, tên tuổi, chức quyền, chức vị,  bỏ một chút thèm được khen ngợi, chúc tụng mà người ta không bỏ nổi, thì huống chi là bỏ mạng?

Tôi nhận được một thư điện tử (email) trước CN tuần 23 TN. Chủ đề thư nhận được là “no subjet” (“không có chủ đề”). Tôi tần ngần, có nên mở không, bởi vì thói quen xấu mà an toàn của tôi trước hiểm họa virus là “delete”, hủy thư ngay. Lần này, tôi quyết định mở là vì tôi biết tác giả bức thư ấy là một linh mục trẻ, chưa thôi nôi. Mở thư, chẳng thấy câu chào thưa: thưa anh, thưa chú mà vào ngay nội dung thư …

Tôi hơi ngạc nghiên là cách đây hơn một năm, khi hãy còn là một ông thầy, thì người hãy còn nhiều phép lịch sự trong thư từ lắm. Hóa ra, bây giờ người đã làm cha, cách ăn cũng khác huống là văn phong.

Chính lúc ta không bỏ một phép lịch sự, lại là lúc ta từ bỏ cái tôi.

Chính lúc ta không bỏ một cử chỉ phục vụ, lại là lúc ta từ bỏ chính mình
…..

-“Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được”. 

Có ai bỏ mà không đau đớn, không xót xa, may ra chỉ có người môn đệ chính đáng của Chúa Giê-su. Bởi những đau đớn và xót xa ấy đã trở thành Thánh Giá mà người môn đệ ấy bằng lòng vác theo Người.

Nguyện xin Chúa giúp cho chúng con không bỏ những điều làm vui lòng Chúa, và bỏ dứt những gì làm vui lòng ích kỷ hèn hạ của con. A men

PM. Cao Huy Hoàng, 07-9-2013

 

YÊU LÀ CHẤP NHẬN CHIA LY
Suy niệm Tin Mừng CN 23 TN C

Lẽ thường tình trên trần gian rằng, khi đã yêu rồi, người ta “thấp thỏm mong chờ một thấp thoáng, nhớ nhung ngóng đợi chút tin nhau, khát mãi bên nhau nên sợ mất nhau …” và mong theo nhau cho hết cuộc hành trình, thậm chí, người ta không muốn sớm kết thúc cuộc hành trình yêu trên trần gian xinh đẹp ấy. Người đang ở giai đoạn “tuổi yêu đi” thưở nhớ nhung, thưở mới cưới và trong “tuổi yêu lại” thưở hấp hôn trước khi hấp hối, hẳn rõ hơn ai hết. Vợ chồng yêu nhau, cha mẹ yêu con cái, con cái yêu cha mẹ, bạn bè quí mến nhau, mọi người thương nhau…làm cho cuộc sống tươi đẹp và ý nghĩa.

Cả tuần nay, không hiểu sao ông H có vẻ buồn, thơ thẩn, hay nhớ nhớ quên quên như người mất hồn. Bà H hỏi ông: “Có chuyện gì mà ông bần thần ra vậy?”. Ông than phiền: “Chẳng có gì đâu bà ơi. Nghĩ lại mà tủi thân. Ngày nào mấy đứa nhỏ còn đi học đại học, chúng nó gọi điện về hoài, lúc réo xin tiền, lúc khai ốm, lúc bảo buồn, chán, nhớ nhà. Bây giờ chúng nó ra trường đi làm rồi, cả tuần, không thấy đứa nào gọi về hỏi thăm cha nó tí. Tui nhớ chúng nó. Tui buồn thân tui. Có vậy thôi”.

Và từ tình cảm của ông dành cho con ông, ông lại nhớ đến tình cảm của Thiên Chúa, Người Cha trên trời, dành cho ông, cho mỗi con cái của Người: Là một người cha trong gia đình, còn thương con, nhớ con đến vậy, huống chi là Thiên Chúa, Đấng là Tình Yêu, là Cội Nguồn Tình Yêu lại không biết thương nhớ, mong mỏi, và lo lắng cho mỗi người chúng ta sao? Và nhất là khi chúng ta thờ ơ, nguội lạnh với Người.

Chúng ta chỉ nhớ đến Chúa, đến với Chúa, kêu nài Chúa khi chúng ta túng thiếu, đói khổ, bệnh tật, gặp thử thách gian nan thôi sao? Có khác gì mấy nhỏ đi đại học gọi điện về cho cha nó réo tiền, réo bệnh? Khi yêu nhau thì người ta mong muốn mọi sự tốt lành cho nhau, hay mong chỉ cho được phần mình? Nếu tình yêu thế gian còn biết mong mọi sự tốt lành cho nhau thì đối với Chúa, tại sao khi yêu Chúa, ta lại không mong muốn, dành để mọi sự tốt lành cho Thiên Chúa? Thật vô lý khi chúng ta nói yêu Chúa mà chỉ cầu lợi cho mình, chẳng cầu lợi gì cho Chúa!

Gần đây, xuất hiện một từ nhà đạo mới mới, nghe ngồ ngộ, nhưng cũng nói lên một hiện trạng đáng quan tâm: “Lễ Mối”, “Làm Lễ Mối”, “Mối Lễ”. Là thế này, có người hỏi cha sở trẻ ở một miền quê nọ:

-“Giáo Xứ có đông Giáo Dân không, thưa cha?”.
-“Dạ! Khoảng một ngàn hai”.
-“Nhà thờ năm ngay giữa khu dân cư tập trung thế này, chắc là người ta đi lễ ngày thường đông lắm?”
-“Dạ không đâu, con chỉ “làm lễ mối” cho khoảng vài chục ông bà cụ thôi. Hôm nào “mất mối” là biết có người sắp mời xức dầu một “mối lễ”!!!”.
Có phải còn bao nhiêu người khác đang yêu cuộc sống ngắn hạn này hơn yêu mến Chúa, hay là vì nhà mình lúc này đang yên hàn, thư thả, dư giả?

Lời Chúa hôm nay cảnh tỉnh chúng ta: “Ai không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được”. Các nhà thần học, chú giải kinh thánh, thường giải thích cho chúng ta biết về động từ “dứt bỏ” trong bản văn kinh thánh có nghĩa là “yêu ít hơn”. Chúa Giê-su không tự mâu thuẫn khi thì bảo “hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu”… khi thì bảo “hãy bỏ nhau” đâu.

Với cảm nghiệm thiêng liêng riêng, tôi hiểu là “người môn đệ của Chúa Giê-su là người làm tất mọi sự trên đời này vì yêu mến Chúa Giê-su, yêu mến Thiên Chúa” – trong đó có cả việc “yêu cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa”. Vì thực ra mà nói, nếu không yêu mến Chúa Giê-su, yêu mến Thiên Chúa thì cả bạn, cả tôi chẳng bao giờ yêu ai cho đúng nghĩa tình yêu chân chính – hoặc dừng lại ở chặng tình cảm tự nhiên hoặc lún sâu vào chỗ tình yêu vụ lợi.

Hơn nữa, Chúa muốn chúng ta hiểu rõ về sự mong manh của trần gian, của kiếp người, và chỉ có Chúa là hằng hữu, là vĩnh cửu. Người môn đệ Chúa Giê-su, khi đã yêu mến và nhìn nhận Tình Yêu Chúa là hằng hữu, sẽ ngộ ra mọi tương quan trong cuộc đời hẳn phải dẫn về cùng đích tối thượng là sống trong Thiên Chúa. Bởi vậy, chúng ta không thể dễ dàng để cho một tương quan nào trên cõi đời có thể ghì kéo chúng ta ra khỏi Thiên Chúa ngay ở đời này và cả đời sau. Tất cả mọi tương quan tình cảm, vật chất đều có thời hạn của nó. Vì thế, người môn đệ Chúa phải nhắm đến tương quan ưu tiên hơn cả là yêu mến Thiên Chúa và vì yêu mến Thiên Chúa mà chu toàn mọi sự ở đời theo Thánh Ý của Chúa.

Có chuyện vui rằng: Một đôi cụ ông cụ bà sống với nhau rất hạnh phúc. Hai cụ thường xin Chúa cho họ được điếc, để khỏi nghe tiếng Chúa gọi về, để được sống bên nhau mãi mãi. Có được đâu! Rồi một ngày, một cụ cũng phải chia tay người yêu dấu mà về với Thiên Chúa là Cha, Người Yêu Dấu muôn đời!

“Dứt bỏ” không có nghĩa là không biết quí trọng những tặng phẩm tuyệt vời Chúa ban, nhưng hãy mặc cho những tặng phẩm tuyệt vời ấy một giá trị ngắn hạn, chuẩn bị cho một giá trị vững bền. Yêu nhau ở đời này hẳn phải là chuẩn bị cho một cuộc tình dài lâu nơi Thiên Quốc. Vì vậy, yêu nhau ở đời này là chấp nhận một cuộc chia ly tạm thời với niềm tin có một cuộc trùng phùng vĩnh cửu.

Đó là thách đố khó vượt qua. Đó là Thập Giá khó chấp nhận. Nhưng, Chúa Giê-su rất dứt khoát: “Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được”. 

“Yêu là chấp nhận chia ly
Chia ly đời nầy, gặp lại đời sau
Sẽ là còn mãi trong nhau
Và trong Thiên Chúa dạt dào Tình Yêu”
(Hồ Giang A)

Lạy Chúa Giê-su, chúng con tạ ơn Chúa mạc khải cho chúng con biết chúng con có một Người Cha trên trời luôn yêu thương mong đợi chúng con về với Cha. Tạ ơn Chúa là Đường dẫn chúng con về với Cha. Nguyện xin cho chúng con luôn chu toàn tất cả các việc trên đời chỉ vì yêu mến Chúa trên hết mọi sự. A men.

PM. Cao Huy Hoàng, 05-9-2013

 

GIẢ VỜ YÊU
( Suy niệm Lời Chúa CN 23 TN C )

Hằng năm, các Giáo Xứ ở Việt Nam có thêm những người được lãnh các Bí Tích Khai Tâm Kitô Giáo, để trở nên con cái Chúa, con cái Hội Thánh. Họ bước theo Chúa Giêsu, yêu mến Chúa Giêsu và cùng với Chúa Giêsu hoàn tất cuộc lữ hành trần gian của mình để cùng Ngài tiến vào Thiên Quốc. Đó là một tín hiệu vui mừng.

Họ đã được chuẩn bị khá kỹ lưỡng, từ việc học hỏi đến việc cầu nguyện gặp gỡ Thiên Chúa để múc lấy sức mạnh thần linh mà đi đến quyết định quan trọng một lần cho cả đời: Quyết định theo Chúa. Họ cũng đã tuyên xưng niềm tin của mình vào Thiên Chúa. Họ đã quyết tâm từ bỏ ma quỷ và những quyến rũ bất chính của nó. Họ đã bắt đầu sống đời sống Kitô hữu cùng với những người đã đi trước.

Theo cái nhìn của Giáo Hội thì tất cả đều đã được ơn đáp lại tiếng gọi của Thiên Chúa, bằng cách này hay bằng cách khác, trường hợp này hay trường hợp nọ. Và dù thế nào đi nữa, tất cả chúng ta đều phải xác nhận rằng Đức Tin là một ơn huệ nhưng-không của Thiên Chúa hơn là một khả năng của lý trí.

Giáo Hội củng cố Đức Tin của các tín hữu bằng việc giảng dạy, chia sẻ Lời Chúa, huấn giáo và bằng đời sống chứng tá của các tín hữu khác để giúp nhau chu toàn lề luật Chúa và từ bỏ ma quỷ, tội lỗi.

Lời Chúa hôm nay bổ sung vào luật từ bỏ dành cho tất cả tín hữu, không phân biệt Tân Tòng hay Đạo Dòng, không phân biệt Giáo Dân hay Giáo Sĩ, cũng không phân biệt Nam Bắc, Âu Á, dân tộc, trình độ... “Ai theo tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được. Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được.” ( Lc 14, 26 – 27 ).

Lời này làm cho nhiều lương dân hiểu lầm rằng Chúa dạy bỏ ông bỏ bà mà theo Chúa, nhưng thật ra Chúa muốn dạy rằng phải yêu mến Chúa trên hết mọi sự. Theo Chúa là yêu mến Chúa hết linh hồn hết trí khôn, theo Chúa là để Chúa tác động hoàn toàn vào tấm lòng, vào nghĩ suy, vào lời nói, vào cử chỉ hành động. Và khi đã hoàn toàn thuộc về Chúa thì tất cả các việc khác mới trở nên giá trị cho phần rỗi.

Thật tuyệt vời thay niềm tin và niềm vui của các Kitô hữu khi chu toàn luật từ bỏ để hoàn toàn sống cho Thiên Chúa, và để cho Thiên Chúa tác động hoàn toàn vào cuộc sống của mình.

Đó là lý tưởng của người tín hữu, lý tưởng được từ bỏ hoàn toàn để thuộc về Thiên Chúa Cha như Chúa Giêsu đã từ bỏ và thuộc về Cha: "Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận nô lệ… và bằng lòng trút bỏ mạng sống, chấp nhận chết trên cây thập tự"… Thế nên Người đã được Chúa Cha tôn vinh trên các tầng trời và đặt làm Chúa Tể mọi loài” ( xem Philip 2, 6 – 11 )

Nhìn vào thực tế hành trình Đức Tin, các Kitô hữu đang sống giữa một thế gian gian dối nhiều hơn thành thật, bóng tối nhiều hơn ánh sáng, gương xấu dễ nhiễm hơn gương tốt và gặp nhiều khó khăn nhất ở những nơi Sự Dữ hoành hành công khai thách thức Thiên Chúa, hoặc không muốn nhận biết Thiên Chúa, hoặc muốn tẩy chay Thiên Chúa ra khỏi lòng người.

Ở nơi đó, người ta giả vờ yêu nhau để khỏi mang tiếng là cô độc, để thỏa mãn những cơn khát của dục vọng, để trục lợi người mình yêu, để thực hiện một ý đồ… và còn với trăm ngàn mục đích khác… mà người mình yêu không hề biết. Giả vờ yêu mà cứ tưởng như thật.

Người ta có thể giả vờ yêu quê hương đất nước, giả vờ theo một đảng phái, giả vờ phụng sự cho một chủ thuyết để được thẩm định là trung với đảng, hiếu với dân mà cả đảng cả dân không thể biết được trong lòng họ đang là một tình yêu dối lừa. Giả vờ mà cứ tưởng như thật.

Ở đó, người ta còn giả vờ yêu sự thật, giả vờ quí chuộng hòa bình, giả vờ tôn trọng tự do, giả vờ làm việc thiện theo cách giả nhân giả nghĩa, giả vờ nhân danh sự sống độc lập tự do hạnh phúc...

Tất cả đều là giả vờ, không có gì là thành thật.

Liệu các tín hữu của Chúa có bị cuốn hút theo cách của thời đại giả vờ nguy hiểm ấy trong đời sống Đức Tin không ? Ai có thể đang giả vờ yêu Chúa, giả vờ theo Chúa được không ?

Thiên Chúa biết mọi sự kín nhiệm trong lòng ta. Thiên Chúa biết lòng bạn, lòng tôi dành cho Ngài bao nhiêu trong buồng tim chật hẹp, bao nhiêu trong khối óc hỗn độn những toan tính, và mạch máu của ta làm nghẽn mạch tình yêu của Ngài bao nhiêu lần trong ngày. Ngài biết rõ. Ai có thể giả vờ yêu Chúa, theo Chúa ? Mỗi người khi chân thành đặt mình trước mặt Chúa, tin nhận Ngài là Đấng thông biết mọi sự trong lòng ta, trong suy nghĩ tốt lành, trong ý định lương thiện cũng như trong cả những âm mưu thủ đoạn gian ác, sẽ nhận ra mình có đang giả vờ yêu Chúa, giả vờ theo Chúa không. Và sẽ nhận ra điều nguy hiểm tiếp theo: người giả vờ yêu Chúa thì hãy coi chừng, chính họ cũng đang giả vờ yêu anh em. Vì với Chúa mà ta không thành thật được, thì đối với anh em có nghĩa lý gì.

Chuyện giới trẻ thời nay sống Đạo cũng có nhiều tích cực lắm, đáng hoan nghênh lắm. Họ cũng yêu Chúa, yêu người, nhưng tình yêu ấy thực sự là tình yêu chân chính chưa, cả đối với Chúa và cả với người mình yêu ? Con số khiêm tốn “376 người trẻ ghi danh đoan hứa khiết tịnh trước và trong hôn nhân” qua gần một năm phát động phong trào tại Dòng Chúa Cứu Thế đang nói cho chúng ta rằng:

Có thể còn nhiều người trẻ chưa thực sự muốn từ bỏ những cuốn hút mà thời đại giả vờ yêu đang cổ xúy. Và như vậy, họ cũng đang giả vờ theo Chúa vì không muốn mất mình, không muốn để những tác động thánh thiện của Chúa hướng dẫn.

Hình như phong trào Ghi Danh Đoan Hứa Khiết Tịnh là sáng kiến riêng lẻ của DCCT. Cho nên, không được các Giáo Phận, các Giáo Xứ tiếp sức, vận động. Hoặc nếu có, cũng chỉ là hiếm họa như trường hợp sốt sắng của cha Phaolo Hoàng Kim Tốt tổ chức trại hè học hỏi về Đoan Hứa Khiết Tịnh cho Giới Trẻ Liên Xứ ở Giáo Xứ Ma Lâm ngày 28 và 29 tháng 8 vừa qua.

( Xin vào xem http://vietcatholic.org/News/Html/83364.htm )

Tại sao không phải là vài ngàn như “10 ngàn thanh niên thiếu nữ đã họp mặt ở Tổng Giáo Phận Quito, Ecuador, vào tháng trước và hứa sẽ giữ Khiết Tịnh cho đến khi lập gia đình và Bảo Vệ Sự Sống từ khi thụ thai cho đến khi chết tự nhiên”.
( Xin vào xem http://huongvedaihoidanchua.net/doanhuakhiettinh/3781.html )

Chúng ta thờ ơ, hay giả vờ không biết phong trào này, để khỏi phải bận tâm lo nghĩ đến một thế hệ những người theo Chúa mà không cần phải từ bỏ những gì làm mất phẩm giá con cái của Thiên Chúa, hay nói cách khác, ta lại dửng dưng để cho một thế hệ “giả vờ yêu Chúa, giả vờ yêu người” sẽ ra đời.

Trên đây mới chỉ là một điển hình, trong thực tế đời sống người Công Giáo Việt Nam hôm nay có quá nhiều cách giả vờ nguy hiểm. Câu trả lời dành cho mỗi người.

Thêm vào đó, việc từ bỏ không chỉ nhằm một lần đoan hứa, mà còn là việc cả đời, và trải qua từng phút giây.

Tôi bỗng nhớ đến chuyện từ bỏ của anh chàng nghiện rượu. Anh ta đã mạnh dạn xưng tội nghiện rượu và các tội khác gây ra do rượu. Cha hỏi anh giốc lòng chừa thế nào. Anh trả lời, đi ngang qua quán rượu, con sẽ chạy luôn, không ghé vào la cà như lúc trước... Trên đường về, anh ta đã chạy được qua ba quán rượu, đến quán thứ tư, anh thầm nghĩ, thế là mình cũng khá đấy chứ. Thôi, ta vào đây mà thưởng cho mình một xị. Một xị thôi.

Thế đấy, chuyện từ bỏ trên bước đường theo Chúa cũng không dễ dàng chút nào. Đôi khi bạn và tôi lại chủ quan là chúng ta đang sống thật hạnh phúc trong tình yêu Chúa. Và tưởng rằng quá khứ tội lỗi của đời mình không làm gì được chúng ta. Không, thiết tưởng chúng ta đang lầm đấy, hoặc chúng ta đang bị vướng vào bẩy của ma quỷ. Vì những quá khứ sẽ gợi lại cho chúng ta luyến tiếc cuộc sống buông thả khỏe khắn, thoải mái hơn là cuộc sống hy sinh từ bỏ. Và lúc ấy, ta lại “giả vờ yêu Chúa” còn nguy hiểm hơn ngày trước.

Trong khi chúng ta băn khoăn vì sức bành trướng của những chủ nghĩa giả vờ có thể làm ta chúng ta tiễm nhiễm cách sống dối lừa với Thiên Chúa và anh em, sách Khôn Ngoan giúp chúng ta: “Ý định của Chúa, nào ai biết được, nếu tự chốn cao vời, chính Ngài chẳng ban Đức Khôn Ngoan, chẳng gửi Thần Khí Thánh. Chính vì thế mà đường lối người phàm được sửa lại cho thẳng, cũng vì thế, mà con người được dạy cho biết những điều đẹp lòng Ngài, và nhờ Đức Khôn Ngoan mà được cứu độ” ( Kn 9, 17 – 18 ).

Xin được Ơn Khôn Ngoan và noi gương Khôn Ngoan của Chúa Giêsu, chúng ta sẽ chân thành đặt mình trước mặt Thiên Chúa, Đấng thông biết mọi sự, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút giây, để đoan hứa hoàn toàn thuộc về Chúa mọi tâm tư ý nghĩ, cả cử chỉ hành động cũng chính là lúc chúng ta thực sự buông bỏ mọi bận vướng của cuộc đời để theo Chúa, để yêu Chúa thực sự, không phải giả vờ yêu, giả vờ theo nữa.

Lạy Cha, xin giúp con đẩy xa sự giả vờ, lòng gian dối. Xin cho chúng con thực sự theo Chúa, thật tình yêu mến Chúa, và hoàn toàn thuộc về Chúa từng phút giây. Xin Cha cho con quên luôn quá khứ đời con, vì con đang sống hạnh phúc trong Cha. Con tin rằng, với Cha, và trong Cha, con không còn quá khứ, không còn tội lỗi, con chỉ còn đựơc đắm mình trong tình yêu và hạnh phúc mà thôi. Amen.

PM. CAO HUY HOÀNG, 2.9.2010

Pm Cao Huy Hoàng - September 7, 2013
dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)