Suy Niệm Tin Mừng của Pm Hoàng
CON ĐƯỜNG CHÚA ĐI
(suy niệm Lời Chúa CN Lễ Lá C)
Cụ Bường ngồi trên ghế đá, trước đài Đức Mẹ trông buồn bã lắm.
Tôi hỏi cụ: “Cụ khỏe chứ, sao trông buồn vậy?”
-“Rồi đâu cũng vào đấy, anh ạ”
Tôi chẳng hiểu cụ muốn nói gì.
Trong sân nhà thờ đêm thứ bảy trước Chúa Nhật Lễ Lá, cả vài trăm người đang lãnh bí tích hòa giải để chuẩn bị vào Tuần Thương Khó với Chúa Giêsu. Có hơn mười tòa giải tội…Tòa nào cũng người và người xếp hàng dài nối đuôi nhau. Thật là tuyệt đẹp hình ảnh gối quì tay chắp, miệng thân thưa lời thú lỗi và lời xin xá tội để được quay về trong tình trạng ân sủng. Thánh thiện biết chừng nào. Cụ Bường có lẽ cũng bừng lên niềm vui của cộng đoàn đấy chứ. Sao ông lại nói: “Rồi đâu cũng vào đấy anh ạ”.
Tôi lại hỏi cụ: “Sao cụ lại nói thế, cụ có ý gì?”
Thế là cụ tâm sự một hơi dài:
“Người Việt Nam sống rất tình cảm anh ạ. Cái tình làng nghĩa xóm, chung cái lũy tre quanh làng, chung cây đa ngàn năm đầu ngõ, chung cái giếng nước cuối xóm lối ra những bờ đê… hình như đã tượng hình nhân ái trong lòng người Việt Nam cách linh thiêng diệu kỳ. Họ đã chung sống thân thương trong cái bầu của tình người đậm đà đến nỗi chuyện của nhà ai cũng là chuyện của mình. Họ khóc chung cả làng. Họ vui chung, cười chung suốt đêm thâu tới sáng. Họ chia nhau nửa chén gạo, chút muối chút tiêu… chia cả con cầy tơ đến vài con cá rô, cá giết lúc hạn hán mất mùa… Tuyệt đẹp lắm.
Chính đời sống tình cảm Chúa ban cách tự nhiên ấy, đã góp phần cho việc đón nhận một con người tưởng như là xa lạ mang tên Giêsu về với đất nước mình, với làng quê mình, nên rất thân quen, nên rất gần gủi, và nhất là khi con người Giêsu ấy vì yêu nên nỗi mang thương tích đau đớn tột cùng và chết trên Thập Giá.
Vì thế, chuyện đạo đức cũng vậy. Mỗi năm, đến Tuần Thánh, người Việt Nam sốt sắng lắm, vì họ thương Chúa Giêsu bị hàm oan, bị đánh đòn, bị đội mão gai, bị vác thập giá, bị đóng đinh, như chính người thân, người làng của họ vậy. Họ khóc lóc, họ tang chế, họ ăn chay cầu nguyện, họ sám hối, họ rất thành tâm trở về với Chúa. Ở nơi nào càng có những tổ chức tuần thánh thống thiết hơn thì giáo dân càng sốt sắng lắm. Thế nhưng, “rồi đâu cũng vào đấy thôi anh ạ”. Hết tuần thánh và các nghi thức, thì cũng hết ngay những cảm tình mau qua ấy, những giọt nước mắt khô đi, và gối không còn quì thống thiết nữa…
Tôi chỉ mong sao, lòng yêu mến Chúa Giêsu Chịu Tử Nạn không phải là một thứ xúc động nhất thời, một thứ tình cảm mau qua, nhưng là một tâm tình yêu mến triền miên phát xuất từ Đức Tin và lòng trông cậy ơn cứu rỗi cho chính mình và cho nhiều người. Yêu mến Chúa Giêsu không phải là khóc thương Chúa tội nghiệp, nhưng là khóc thương chính thân mình tội lỗi mà gây ra cái chết của Ngài. Đạo đức không phải là những giọt lệ bên ngoài, những gối quì, những than vãn, những xúc động…nhưng chính là “hết lòng ăn năn” “đau đớn vì tội lỗi”, “quyết lòng tự hối” và “nhất là theo đường Chúa đi mà thôi”. Tôi tâm đắc bài hát ấy lắm. Theo đường Chúa đi cả đời mình, mới là yêu mến Chúa. Chúa bảo những người phụ nữ Giêrusalem theo Chúa trên đường Thập Giá : “ Đừng khóc thương ta, hãy khóc thương các ngươi và con cháu các ngươi” (Lc 23, 27-28)
Như vậy, tuần thánh không chỉ có một tuần. Thứ sáu tuần thánh không chỉ có một ngày. Rồi sau tuần ấy, sau ngày ấy…rồi đâu cũng vào đấy…, rồi cứ những lối đi xa…, đi xa…, xa nữa…, chờ mùa chay…, chờ tuần thánh… lại trở về…. Khóc lóc!
Tôi cũng không tránh khỏi những lần sướt mướt ấy. Nhưng tôi cũng đã từng không chịu cách giữ đạo của mình như thế đâu. Tôi ước ao mỗi tuần thánh, giúp tôi tiến gần hơn chút nữa tới cuộc tử nạn của chính mình cho phần rỗi của mình và cho nhiều người. Cuộc tử nạn ấy là có thật từng ngày. Chiến đấu và bằng lòng chịu thương tích, chịu thiệt thòi, chịu nhục nhã, chịu đổ máu. Tôi ví mình như con ốc sên bò lên đồi thập tự. Nếu con ốc sên sợ đổ máu, vì những cạnh đá sắc bén, nó sẽ rút mình vào trong vỏ ốc cho an toàn. Nhưng như vậy thì nó sẽ không theo Chúa được. Nó phải biết xấu hổ vì nó đã tuyên xưng là theo Chúa mà không chịu thò đầu, thò thân mình nó ra để chịu đau khổ. Nó chỉ làm bộ đau khổ với Chúa mấy ngày, rồi lại thụt đầu vào… Thật đáng tủi hổ. Tôi cũng vậy, đời tôi chối Chúa nhiều gấp 77 lần ông Phêrô, thụt đầu vào cả ngàn lần như con ốc sên sợ chết, nhưng rồi, giờ nầy tôi mới hiểu ra, càng giữ cho mình yên thân, mình càng cảm thấy bất xứng với danh xưng Kitô hữu, vì mình không có một chút gì giống Chúa Kitô của mình cả. Làm sao mong được cứu rỗi? Làm sao mong được phục sinh? Tôi nghĩ, giữ đạo là phải giữ cuộc tử nạn của Chúa Giêsu gắn liền với hành trình Đức Tin của mỗi người chúng ta”.
Tôi giật mình, nhìn cụ già 79 tuổi - một đời người đã đi qua 79 tuần thương khó, hoặc ít là 70 tuần thương khó từ tuổi có trí khôn. Tôi không dám nói là cụ đang chê trách cách sống đạo của người khác, nhưng cụ đang nói chính cách sống đạo của mình, chính ước muốn nên thánh của mình thoát ra cái vỏ bọc hình thức hay tình cảm nhất thời mà vươn tới một sự kết hiệp toàn bích giữa Chúa Giêsu, Đấng Cứu Chuộc và người được cứu chuộc.
Tuần thánh đang mở ra cho chúng ta, một tuần tưởng niệm cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, Đấng Cứu Chuộc chúng ta. Cụ giáo dân rất tầm thường đã có những suy nghĩ cũng rất đơn sơ, tầm thường theo cách thấy sao nói vậy, về chính cách sống tuần thánh rất tầm thường của chúng ta. Nhưng những suy nghĩ ấy, để lại trong tôi không ít nỗi bàng hoàng cho tôi, cho bạn.
Có lẽ nào chúng ta đang giả vờ yêu mến Chúa, yêu mến Chúa Giêsu đầy thương tích, Chúa Giêsu tử nạn, để rồi, đời mình “đâu cũng vào đấy” mãi sao?
Có lẽ nào chúng ta lại diễn vở tuồng “cuộc tử nạn Giêsu”, mỗi người trong vai Giêsu, rồi xong vở tuồng ấy, ta lại là ta sao?
Có lẽ nào chúng ta lại đành đoạn xuất chiêu những trò đùa tình yêu gian dối như thế đối với một Thiên Chúa đã thật lòng yêu thương thế gian đến nỗi sai chính Con mình đến để chết mà đền thay tội lỗi chúng ta sao?
Không! Trăm ngàn lần không thể như thế được.
Lạy Chúa Giêsu chịu tử nạn vì con. Xin cho con biết yêu mến Chúa thật lòng. Và vì yêu mến Chúa thật lòng mà con nhận ra là con đã dối trá. Xin cho con yêu Chúa suốt đời. Và vì muốn yêu Chúa suốt đời, nên con vui vẻ mà bước đi theo con đường của Chúa: con đường không vương tội lỗi, con đường chịu thương tích, thiệt thòi, chịu đau khổ, và sẵn sàng chịu chết còn hơn phạm tội mất lòng Chúa. A men.
PM. Cao Huy Hoàng
25-3-2010
***
SỰ THẬT ĐÃ TỎ TƯỜNG
CN LỄ LÁ
Trước lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu vào thành . Dân chúng cầm cành lá đi đón Người và tung hô rằng: “Hoan Hô con Vua Đavít, chúc tụng Vua Israel, Đấng nhân danh Chúa mà đến. Hoan hô trên các tầng trời”. Đối với họ, Chúa Giêsu là một lãnh tụ giải phóng dân tộc, Người sẽ lên ngôi Vua Israel để giải thoát họ khỏi cảnh thống trị của đế quốc.
Chúng ta cũng được mời gọi bắt chước dân chúng reo mừng Chúa Giêsu và tiến bước vào thành thánh, nhưng là thành thánh Giêrusalem Mới, tiến vào Đền Thờ Mới, là tiến vào sự hiệp thông toàn vẹn với Chúa Giêsu Kitô trong mầu nhiệm tử nạn và phục sinh. Nếu ngày xưa dân Do Thái mơ tưởng một vị lãnh tụ giải phóng dân tộc khỏi cảnh thống trị của đế quốc, thì chúng ta hôm nay, tin tưởng vào Đức Giêsu, một vị lãnh tụ giải phóng chúng ta khỏi sự thống trị của đế quốc satan, của tội lỗi.
Vì thế, phụng vụ lễ lá cho chúng ta chiêm ngưỡng cái vinh quang khác thường của một Chúa Giêsu, Vua Cứu Thế. Ngài không đăng quang bệ vệ oai phong trên ngai tòa lộng lẫy, mà đăng quang trên Cây Thập Tự với án tử “đóng đinh vào thập giá”. Một phút quì gối trong bài thương khó không chỉ để cảm thương một con người đã tắt thở, nhưng là để tôn vinh lòng thương vô biên của Người đã dám hy sinh thí mạng sống mình vì người mình yêu. Phút quì gối long trọng và thành kính trước Vua Cứu Thế, với lời thầm vạn tuế, vạn vạn tuế, vinh danh muôn vinh danh Người đã chết thay cho nhân-loại-đáng-chết. Con Người chịu chết cách ô nhục ấy được tôn vinh, vì đã chết để làm chứng cho sự thật.
Quả thật, toàn bộ sự thật đã phơi bày trên Thập Giá chúa Giêsu:
Sự thật về tội lỗi của con người.
Con người không hề vô tội. Không có một luật sư nào có thể minh oan cho con người về sự phản bội Thiên Chúa. Tội lỗi con người quá kinh khiếp dẫn đến cái chết nhục nhã của Con Thiên Chúa. Những tội mê đắm xác thịt trong bóng tối phù hoan phải được chuộc bằng tấm thân trần truồng xấu hổ trên thánh giá. Những tội kiêu căng động trời thách đố Thiên Chúa phải được chuộc lại bằng vòng gai sắt nhọn hoắc cắm trên đầu loang lỗ máu tươi. Những tội khoanh tay làm ngơ trước bao đau khổ bất công, phải được chuộc lại bằng cánh tay bị kéo giang ra mà đóng đinh cho vừa lỗ sẵn. Tội chùn chân không lên đường công lý phải được chuộc bằng không chỉ đóng đinh mà còn đánh dập nát ống chân người tử tội. Tội vô tâm vô tình vô cảm đối với Thiên Chúa và tha nhân được trả giá bằng lưỡi đòng đâm thủng trái tim Người cho máu cùng nước tuôn thành dòng đến cạn kiệt.... Vâng, phải kết luận rằng tội lỗi của con người nặng nề khủng khiếp đến nỗi chỉ có cái chết của Con Thiên Chúa mới làm thỏa ý Chúa Cha, mới làm cho Chúa Cha bằng lòng tha thứ và phục hồi cho con người sự sống thần linh ngày sáng thế.
Sự thật về Con Thiên Chúa là con người thật.
Con Thiên Chúa tỏ rõ bản tính loài người ngay trong đêm vườn dầu với nỗi dằn co quyết liệt giữa việc chọn ý Cha hay chọn ý con. Chọn ý Cha là chọn cái chết để nhân loại được sống. Mà chọn cái chết đối với một con người quả là không đơn giản. Không ai dễ dàng chấp nhận thua cuộc để phải chết cách nhục nhã trong khi đường đường là một Thái Tử của Thiên Chúa. Nhưng, Chúa Giêsu đã bằng lòng cất ngôi vị Thiên Chúa đi, và mặc lấy hoàn toàn thân phận con người để chấp nhận cuộc thương khó kinh hoàng nhất lịch sử loài người. Cuộc thương khó ấy sẽ không là “thương khó”, không là kinh hoàng đối với một Ngôi Thiên Chúa, và có thể nói, sẽ không có giá trị. Vì thế, nỗi đau đớn mà Chúa Giêsu phải chịu là nỗi đau đớn của một con người thật. Sự thật về Con-Thiên-Chúa-làm-người đã tỏ tường.
Sự thật về Lòng thương xót vô cùng của Thiên Chúa Cha.
Có người Cha nào có thể lặng lờ đi để con mình bị người ta kết án, phỉ nhổ, mĩa mai, hành hạ, đánh đập và đóng đinh cho đến chết? Người Cha ấy không thương con mình sao? Cha đã bỏ mặc con rồi! Không, Thiên Chúa Cha không bỏ Con mình, nhưng Thiên Chúa Cha muốn tỏ cho nhân loại một sự thật vĩ đại về tình thương của Ngài dành cho con người tội lỗi. Công trình ngày sáng tạo là công trình của tình yêu thương tuyệt đối, và công trình ấy không thể mất đi được. Dẫu cho cái giá phải trả là quá đắt, là phải hy sinh chính Con một mình, để được lại loài người xinh đẹp thưở nguyên tuyền ban sơ, thì Ngài cũng chấp nhận. Sự thật về lòng thương xót của Thiên Chúa Cha nay đã tỏ tường trên Thánh Giá.
Lạy Chúa Giêsu Chịu Tử Nạn, ước gì khi suy niệm về sự thương khó của Chúa, không ai trong chúng con còn được phép nói rằng mình vô tội nữa. Mà ngược lại, xin cho chúng con biết rằng, mỗi người chúng con đã và đang là những tội đồ từ những âm mưu bắt Chúa đến cả việc thi hành án tử kinh khủng nhất lịch sử con người.
Xin cho mỗi chúng con nhận ra chân dung đích thực của Chúa là Thiên Chúa làm người để chúng con được phục hồi sự sống và sống tình yêu của Thiên Chúa Cha.
Xin cho lòng chúng con tràn ngập tâm tình biết ơn Chúa đã Cứu Chuộc chúng con khỏi chết muôn đời, và quyết tâm sống đời sống mới, đời sống phục sinh ngay trên trần thế nầy, đời sống không vương những vết nhơ tội lỗi, đời sống của người đã được cứu chuộc bằng chính máu của Con Thiên Chúa làm người. A men.
PM. Cao Huy Hoàng 25-3-2010
Pm Cao Huy Hoàng -
dongcong.net