dongcong.net
 
 

Lễ Cầu Hồn 2-11

Pm Cao Huy Hoàng

CÓ NHỮNG NẤM MỘ TRÊN BIỂN


Nơi những nghĩa trang, hôm nay ngày 2-11, những nấm mồ có hoa đẹp, có nến sáng, có hương trầm thơm bay nghi ngút, cùng những nghĩa tình, niềm thảo hiếu, và vạn lời kinh tràn niềm hy vọng sáng lung linh. Người thân sum vầy bên những nấm mồ thật ấm cúng, như quây quần trong căn nhà đầy tình ái tình thương của một thưở xa xưa!
Rồi, không chỉ ngày 2-11, mà cả tháng cầu cho các linh hồn, nghĩa trang bỗng trở thành một thành phố sống động, nhộn nhịp của những cư dân sẽ được sống lại muôn đời, nhờ tin vào sự sống lại của Chúa Giêsu. Nhộn nhịp bởi đêm đêm có tiếng kinh râm ran của vô vàn người kính viếng, có tiếng nô đùa cười vui của những thiếu nhi hồn nhiên thắp nến khắp nghĩa trang. Nghĩa trang không còn là nơi đáng sợ vì tưởng có những vong hồn vất vưởng. Những nầm mồ không còn làm kinh hãi những người còn sống ở dương gian. Bỗng gần gũi. Thân thương. Ấm cúng. Bởi các nấm mồ im lặng kia đang hát lên bài ca hy vọng, đang múa nhảy tưng bừng đón nhận Lòng Chúa Xót Thương, nhờ Đức Tin và lòng xót thương của mọi người.

Nhưng, còn có những nấm mồ, rất lạnh!

Đã hơn 30 năm rồi, cứ những ngày cuối tháng 10, chiều nào chị TM cũng ra đứng trước biển cho đến hết tháng 11. Biển Cam Ranh mùa thu, nhè nhẹ sóng. Lòng chị mênh mang.
Tháng 11, người ta viếng mộ ở nghĩa trang. Còn chị, ra đứng trước biển, nhìn biển bao la, ngước mắt lên trời: “Chúa ơi! con không xây được cho anh ấy một nấm mộ! Con không thắp được một nén hương trên mộ! Con không nhìn được, nắm được chút tàn tro đời người của anh ấy! Nhưng con tin, trầm hương của tình yêu con đang thơm cháy. Nhưng con tin, chút tàn tro ấy đã hợp lại thành thân xác của kẻ sống ngàn thu. Xin Chúa xây cho anh ấy một căn nhà nho nhỏ, trong góc vườn của Chúa”.

+Từ câu chuyện của chị TM, khơi lên một hồi tưởng:

-không chỉ một, một vài…, mà cả ngàn nấm mồ trên biển, những nấm mồ vô hình của những con người vượt đại dương mênh mông trùng trùng con sóng dữ để đi tìm Tự Do. Bao thân xác người chung nuôi bầy cá lòng tong kia chóng lớn. Họ đã đến được Trời Tự Do trước khi đến Đất Tự Do.

+Từ chuyện những nấm mồ trên biển,

-tưởng cũng nên đoái một chút tình khi nhớ lại một thưở chiến tranh tàn khốc và những tử thi bị vùi dập từng đôi ba, từng năm bảy trong cùng một hố cạn tạm gọi là huyệt mộ kiếp phù sinh, mà cho tới nay, vẫn muôn trùng mất tích. Thân xác người bất động cứ ôm nhau trong lòng đất vô tình, mặc cho giun dế khóc thương, mặc cho mưa đời rả rích!

-tưởng cũng nên dành mấy phút mặc niệm cho những con người nơi các trại cải tạo, giã từ ngôi nhà cuối cùng ở trần gian này là thùng conex đỏ lửa, rồi sau đó, mặc ai ai viết tiếp khúc biến tấu cuộc đời, ra sao, và về đâu… về đâu muôn thưở…người vẫn tìm nhau… tìm đến bạc đầu! Vẫn không tìm thấy thân xác người đâu!

-tưởng cũng nên dừng chân bên rừng biên giới, lặng nghe như tiếng người xào xạc dưới lá khô. Lá khô hay nấm mồ của những người tưởng sẽ đi rồi sẽ đến một khung trời phía bên kia có nắng ấm tự do. Ngờ đâu, những viên đạn đồng kết thúc những ngày đời trong rừng sâu đói lả. Thân xác người làm mồi cho thú dữ, may ra còn lại mấy khúc xương khô, hằn những dấu răng man rợ!

-tưởng cũng nên để lòng lang thang đây đó, mong gặp bao dấu tích cuối cùng của những phận người bị gia đình, bị người thân, bị kẻ phụ tình ruồng bỏ, vô gia cư sống vui cùng bờ bụi, kết thúc cuộc đời lầm lũi trong hốc đá, dưới bến sông, giữa dòng thác lũ cuốn trôi.

-và còn bao nhiêu, bao nhiêu người đã ra đi không có một nấm mộ, cho dẫu là một vạt cỏ khô, một nắm đất thấp. .. bao nhiêu mất tích ngàn thu…

Ôi! Thân xác chúng ta! Thân xác tan tành của những con người từng múa nhảy theo nhịp đời hạnh phúc! Thân xác sẽ tan tành theo đủ mọi kiểu tan tành!
Nhưng, chúng ta tin vào Đức Khôn Ngoan của Chúa và Lòng Thương Xót của Ngài. Ngài biết rõ thân xác con cái Ngài đang ở nơi đâu, và Ngài thương xót đến nỗi không có linh hồn nào bị từ chối, cũng không có thân xác của kẻ tin nào, mà không sống lại.

Tuy nhiên, phàm ai không tội lỗi, nên, thiết tưởng, khi tưởng nhớ các linh hồn trong tháng 11, xin hãy vì lòng bác ái, mà hãy tưởng nhớ, cầu nguyện cho người đã ra đi “mà người thân không được một lần nhìn mặt, không nắm được chút tàn tro, không biết đã gửi thân xác nơi nào mà xây cho người một nấm mộ”.
Lòng bác ái ấy sẽ là quà tặng quí giá cho những người đã ra đi rất đơn độc, còn là niềm an ủi vô cùng lớn lao cho những thân nhân của họ - những người luôn bị ám ảnh bởi hai từ “xấu số”, ám ảnh đến suy sụp tinh thần, đến tàn tạ dung nhan, cả đến việc lung lay chao đảo niềm tin vào Thiên Chúa.

Ước gì mỗi chúng ta có thể cùng nói với những “thân nhân của những người đã chết và mất tích” đang triền miên đau khổ rằng:
-“Có chúng tôi chia sẻ niềm đau của quí vị”
-“Có chúng tôi luôn tưởng nhớ và cầu nguyện cho người thân của quí vị”
-“Có Thiên Chúa yêu thương và cứu rỗi. Ngài sẽ phục hồi thân xác hư nát của con cái Ngài thành thân xác sáng láng vinh hiển cùng với thân xác Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô, Con Ngài”.

Lạy Chúa, trong khi chúng con sum vầy bên những nấm mộ của người thân chúng con và dâng lời kinh nguyện, xin cho chúng con tin rằng, cả Hội Thánh đang hướng về “những người đã chết mà chưa từng có một nấm mộ” để khẩn khoản van xin Chúa cho thân xác họ được sống lại sáng láng vinh hiển, và cư ngụ trong nhà Chúa muôn đời.
A men

PM. Cao Huy Hoàng, 2-11-2011

NIỆM KHÚC NGHĨA TRANG (2011)

Mỗi lần viếng nghĩa trang, là một dịp nhắc nhớ cho mỗi chúng ta niệm khúc quí giá về tình người, về chữ hiếu, về cuộc sống đời này, về một niềm hy vọng vào đời sau.

Về tình người

Nơi nghĩa trang, bao người đã sống, nay đang nằm im lìm trong lòng đất. Họ đã trở về tro bụi. Trong số đó, có thể có những người đã sống một cuộc sống ý nghĩa, tốt đẹp trước mặt Chúa và mọi người. Nhưng là con người, phàm ai không tội lỗi, không thiếu sót.

Đứng trước hàng dãy phần mộ của những người đã ra đi, chúng ta khiêm tốn nhận ra mọi người cùng là  thân phận người mỏng dòn yếu đuối với nhau, gợi lên trong lòng chúng ta sự đồng cảm và thương xót: Đồng cảm thân phận yếu hèn, thương xót những con người đã ra đi khi còn vương mắc bao tội tình, lầm lỗi. Tội với Thiên Chúa, lầm lỗi với con người.

Và, nơi nghĩa trang này, còn gợi lên trong chúng ta lòng thương xót cả những con người đã ra đi do tội của người khác: tội của cha mẹ giết con mình, tội của những người quyến rủ vào con đường trác táng, nghiện ngập, tội của người trả thù đâm chém nhau, tội của những người ghen tương không có lòng tha thứ, tội của những người dùng quyền lực áp bức bất công, tội của người thanh trừng nhau tranh quyền đoạt lợi, tội của những con người dững dưng vô cảm mặc ai chết đói chết khát, bệnh hoạn chết dần chết mòn….

Thiết tưởng, từ nghĩa trang, lòng thương xót này không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, nhưng sẽ lưu lại trong lòng và biến đổi cuộc sống chúng ta thành những con người sống có tình thương, có trái tim biết yêu và lòng quảng đại, không hơn thua, ganh ghét, nhưng là yêu thương chia sẻ cho nhau những gì là tốt đẹp nhất trong cuộc đời.

Về chữ Hiếu

Một người thân gửi thân xác nơi nghĩa trang, là một giao điểm linh thiêng cho tất cả những người còn sống trong tộc họ, giao điểm nối kết mọi tâm tư tình cảm, giao điểm gặp nhau đầy ý nghĩa huyết thống của mỗi người và cũng là giao điểm hóa giải bao bất ổn của họ tộc. Nếu người thân là Đấng Sinh Thành, là Cha Mẹ, Ông Bà, thì ý nghĩa giao điểm linh thiêng kia càng rõ nét hơn.

Đứng trước mộ phần không chỉ 

-với lòng ngưỡng mộ và biết ơn những công đức cao dày của Đấng Sinh Thành,

-với lòng sám hối vì những vô ơn bất hiếu khi chư vị còn sống,

-với lòng Mến, cùng với lòng Cậy nhờ Đức tin nguyện xin Chúa ban cho chư vị ơn Cứu Rỗi…

-mà còn nguyện hứa với chư vị rằng sẽ sống tình gia đình, tình huynh đệ càng lúc càng thắm nồng với nhau hơn.

Vâng, thực hành chữ Hiếu, hay đạo Hiếu không chỉ là những hình thức, những lễ nghi, mà là một biến đổi tận căn do ân sủng khi đi từ chữ Hiếu đến việc giữ luật Điều Răn thứ tư: Thảo Kính Cha Mẹ, điều răn của chính Thiên Chúa ban ra.

Về cuộc sống đời này

Với những tín hữu  Phật Giáo, Ấn Độ Giáo hoặc Bàlamôn, và cả những người theo Khổng Giáo, Lão Giáo….thì tư tưởng “sắc sắc, không không, có đó rồi lại không đó”, “cuộc đời là hư vô”, “mọi sự là hư vô” gần như mang một nỗi bi quan tuyệt vọng. Nó dẫn con người ta đến một ngõ cụt của cuộc đời không lối thoát hiểm. Không ai tránh được chỗ cùng tận là tro bụi, không ai thoát được nỗi phủ phàng là hư vô. Bởi vậy, họ hoài mong một cuộc hóa thân, hóa kiếp, luân hồi. Nỗi hoài mong nầy, họ dựa trên cách ăn nết ở của họ, dựa trên chính công nghiệp của họ. Bởi vậy mới có những lời khuyên răn rất dân gian: “Ở hiền, gặp lành” hay “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”….

Còn sự sống đời này của những người công giáo chúng ta thì sao? Hãy nghe sách Giảng Viên nói về cuộc đời:

“Ông Cô-he-lét nói : "Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân”. ( x. Gv 1, 2-9)

Nhưng từ chỗ phù vân ấy, Ông Cô-he-lét đã nhận ra:

“Tôi nhận ra rằng mọi sự Thiên Chúa làm sẽ tồn tại mãi mãi. Không có gì để thêm, chẳng có gì để bớt. Thiên Chúa đã hành động như thế để phàm nhân biết kính sợ Người”. (Gv 3, 14)

Giáo lý công giáo dạy cho chúng ta biết rằng, mọi sự trên trần gian nầy phải đến chỗ phù vân ấy, hư vô ấy là do hậu quả của tội nguyên tổ. Nhưng, tội nguyên tổ đã được xóa đi nhờ lòng thương xót của Thiên Chúa, nhờ công nghiệp của Chúa Giêsu Kitô.

Bởi vậy, biết cuộc đời là hư vô, Người công giáo vẫn không dừng lại ở chỗ bi quan tuyệt vọng vì thân phận phải trở về tro bụi của mình, cũng không dám tự sức mình có thể cứu vớt cho mình khỏi tình trạng bi đát ấy, nhưng người công giáo có đức tin vào Chúa Giêsu Kitô, và chỉ nhờ vào công nghiệp của Ngài mà họ được cứu sống: thoát cảnh hư vô, và sống cuộc sống vĩnh hằng trong Thiên Chúa.

Về cuộc sống đời sau

Vậy, khi tin vào Chúa Giêsu Kitô, thì dẫu biết “mọi sự là hư vô” nhưng vẫn có giá trị riêng của nó: hư vô ở đời này là khởi điểm ngưỡng vọng một cuộc sống đời sau hằng hữu. Chính cái ý thức hư vô thôi thúc chúng ta buông bỏ cuộc đời tạm bợ, và bằng lòng trao phó cuộc đời này cho Đức Giêsu, để Ngài phục hồi từ hư vô thành hằng hữu.

-Thân xác từ hư vô, nhờ công nghiệp cứu rỗi của Chúa Giêsu, đã được thánh hóa nên Cung Điện Chúa Thánh Thần, nên nhà tạm của Chúa Giêsu Thánh Thể, nên Đền Thờ cho Ba Ngôi Thiên Chúa ngự trị.

-Của cải vật chất thế gian chắc chắn sẽ trở về hư vô, nhưng đang trở nên phương tiện cho chúng ta cộng tác với công nghiệp của Chúa Giêsu, nhờ biết cách sử dụng của cải thế gian mà mua lấy nước Thiên Đàng.

-Quỹ thời gian của mỗi người sẽ cạn dần đi, sẽ ít đi, nhưng từng phút giây đang trở nên càng có giá trị cứu rỗi cho chính mình, nếu biết dùng mỗi phút giây hiện tại với lòng sám hối, lòng tạ ơn, với lời chúc tụng, và nên của lễ tận hiến  cho vinh danh Chúa.

-Sự chết không dẫn chúng ta về hư vô, nhưng là khởi điểm của một cuộc sống mới, vì chúng ta đã và đang cùng sống, cùng chết với Đấng đã sống, đã chết, và đã sống lại.

Như vậy, cuộc đời trần gian này “Mọi sự là hư vô”. Nhưng Mọi Sự Trong Đức Giêsu Kitô đang trở nên phần rỗi cho chúng ta, đang chuẩn bị cho chúng ta một cuộc sống hằng hữu trong Thiên Chúa.

Thế thì:
Không còn niềm đau nào nơi “thành phố tro bụi”.
Không còn nỗi buồn nào nơi heo hút nghĩa trang.
Không còn hoang mang nào khi chiều vàng héo úa
Không còn khăn tang nào quấn trên đầu nhân gian

Chỉ còn một tình thương, một tình thương vĩnh cửu
Chỉ còn một niềm tin, Đấng Hằng Hữu vinh quang
Trong Ngài, ta sống và ta chết từng giây phút
Để trong Ngài, ta cùng sống cuộc sống mới hân hoan.

PM. Cao Huy Hoàng
28-10-2011

THÁNG CÁC LINH HỒN - VÀI CÂU ĐỐI

1.

KHÔNG BỞI CON TRÔNG LÊN

NHƯNG VÌ NGÀI CÚI XUỐNG

 

2.

CẦU XIN CHÚA CẢ NƠI TRỜI THẲM

CỨU RỖI CON HÈN CHỐN VỰC SÂU

 

3.

KHỔ ĐAU VỰC THẲM NGỬA TRÔNG LÊN

THƯƠNG XÓT TRỜI CAO MONG ĐOÁI XUỐNG

 

4.

HỒN CON KHAO KHÁT LƯỢNG KHOAN HỒNG

LÒNG CHÚA DƯ TRÀN ƠN CỨU RỖI


5.

SẦU KHỔ ĂN NĂN VÌ MẾN CHÚA

VUI MỪNG THA THỨ BỞI YÊU CON

 

6.

GỤC XUỐNG CÕI TRẦN ĐẦY TỘI LỖI

NÍU LÊN CHỐN THÁNH NGỢP HỒNG ÂN


PM. Cao Huy Hoàng

 

Bác ái với người đã chết
Suy niệm lễ Các Đẳng Linh Hồn

Nhân lễ Các Đẳng, và tháng cầu cho các linh hồn, xin gửi mấy suy tư.

Có những sự thật trong cuộc đời không ai chối cãi được: Sự chết cố định, giờ chết bất ngờ, cách chết không ai giống ai, cách an táng … Nhưng từ chuyện giờ chết và cách chết, cách an táng…nẩy sinh ra bao nhầm lẫn không đáng có về sự chết lành chết dữ, có thể làm mất đức bác ái đối với người đã chết.

Giờ chết, cách chết

Sự chết lành - chết trong tình trạng ân nghĩa Chúa, và chết dữ - chết trong tình trạng mất ân nghĩa Chúa, chỉ có thế, không thể suy diễn khác hơn.

Vậy mà, cho đến hôm nay, khi nhìn thấy những cách chết thảm thương, hay đột tử, chúng ta còn ép người đã chết rồi phải nghe bao lời nguyền rủa cay đắng. Đôi khi bị chúng ta phán xét ấy là cách chết dữ. Với các tín hữu công giáo, nhất là những người theo quan niệm xưa cũ rằng đồng nghĩa việc chết dữ và cách chết bi thảm hay đột tử ăn năn tội chẳng kịp, thì thiết nghĩ, nên đổi ngay cách nhìn mới mẻ hơn: bác ái với người đã chết.

Việc bác ái ấy bắt đầu từ khi chứng kiến hoặc nghe tin người đã chết. Có lần, một giáo lý viên đến thăm tôi, vừa đến nhà, cô ta nói:

-“Ở dưới kia có tai nạn khủng khiếp. Ba bốn người chết tại chỗ”.
-“Rồi em làm gì lúc đó?”.
-“Làm gì được, sợ quá, em chạy một mạch về đây”.
-“lần sau nếu gặp trường hợp tương tự, em đọc thầm câu này ngay: chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ, cho (các) linh hồn mới qua đời được lên chốn nghỉ ngơi” hoặc là” “Chúa ơi, xin thương xót thứ tha cho những người mới chết, nếu họ chưa kịp ăn năn tội mình”.
-“ Biết họ có đạo không mà đọc, biết linh hồn gì mà cầu”, Cô ta khó chịu.
-“Chúa ban ơn cứu độ cho người công chính mà em, biết đâu, họ còn công chính hơn mình!”.

Chúa nhật, tôi đi lễ sớm, nghe GLV ấy nói với các em học viên những tâm tình tương tự…

Chắc chắn hình ảnh của những cái chết thê thảm luôn ẩn ẩn hiện hiện trong tâm trí chúng ta, và ấy là cơ hội tốt để chúng ta thi hành đức bác ái với người đã chết bằng lời cầu nguyện cho họ. Và còn là cơ hội tốt để nhắc nhớ chúng ta luôn sống trong tình trạng ân sủng, sống trong sự kết hiệp mật thiết với Chúa, cụ thể là với Chúa Giêsu Thánh Thể.

Nếu việc tưởng nhớ các linh hồn của những người thân đã ra đi trước chúng ta là một bổn phận của chữ hiếu, chữ tình, chữ nghĩa thì việc tưởng nhớ các linh hồn của những người dưng, người có cách chết bi thảm hơn ai hết, lại là một bổn phận của Đức Bác ái.

Bên ngoài nghĩa trang của Giáo Xứ tôi, còn có một khoảng trời riêng dành cho những người được gọi là tội nhân công khai như rối vợ rối chồng, ngoại tình công khai, chống phá giáo hội bị chế tài…. Những năm trước, đúng là riêng một góc trời tăm tối. Những năm gần đây, tôi đã thấy có chương trình viếng nghĩa trang của anh em Phan Sinh, Giáo Lý Viên, Legio Ca đoàn… thật đẹp, thật ý nghĩa. Họ không chỉ viếng và đọc kinh bên các phần mộ trong nghĩa trang, mà còn viếng và đọc kinh sốt sắng trước những phần mộ bị kể là “ tội nhân” của Chúa, của Giáo Hội. Mỗi em học Giáo Lý được chọn cho mình một phần mộ bên ngoài để viếng và cầu nguyện suốt tháng 11.

Việc làm bác ái ấy chắc chắn sẽ đẹp lòng Chúa, và động lòng thương xót của Chúa.

Cách an táng

Lòng bác ái đối với người đã chết không nhất thiết thể hiện qua cách an táng.

Cách an táng chắn chắn không phải là một bảo đảm cho phần rỗi đời đời.

Vậy mà, khi có người qua đời, chúng ta vẫn thường xem trọng cách an táng, như là, càng trọng thể, càng có giá trị ơn cứu rỗi vậy! Đôi khi chúng ta lại quên rằng, ông hàng xóm ở nhà bên, tuần trước mới chết vợ, không mua nổi cái áo quan cho vợ mình! Ông ta lại tủi phận rồi thầm thỉ bên di ảnh vợ: “ Em ơi, anh chỉ mong em về với Chúa, cầu xin cho em về với Chúa. Khi nào được về trong nước Chúa, xin em nhớ đến anh, phù hộ cho anh.”

An táng theo nghi thức của Giáo Hội là một niềm vui lớn cho gia đình, một dấu chỉ trở về với Thiên Chúa đối với người đã chết. Nhưng cũng không thiếu gì những trường hợp một Kitô hữu không được an táng theo nghi thức của giáo hội, hoặc là bị chế tài, hoặc là do một sự trói buộc của gia đình của xã hội. Cả hai đều đáng nhận được nhiều hơn nữa lòng bác ái của chúng ta. Lòng bác ái ấy không chỉ là sự cảm thông với hoàn cảnh của người đã chết, mà còn trân quí hạt giống Tin Mừng lớn lên trong phong ba bão tố.

Gia đình Ông Nồi ở xứ tôi là một gia đình Phật Giáo. Bà Nồi có thân thích với nhiều vị thượng tọa và cả thân nhân bà cũng là giới tu hành của Phật Giáo. Ông có cô con dâu công giáo. Ông muốn trở lại đạo, và đã học giáo lý với cô con dâu. Ông đã xin Cha sở FX cho ông nhập đạo trước sự phản đối kịch liệt của gia đình. Gia đình không cho ông gặp Cha sở, ông bảo cô con dâu ghi âm lại những lời ông nói và trình lên Cha sở. Ông nói: “Thưa Cha, con muốn theo đạo Chúa, vì con biết Chúa thương con, Chúa sẽ cứu con khỏi chết muôn đời, Chúa sẽ cho con sống lại. Xin Cha rửa tội cho con”. Nhận được băng cassette, cha FX đã tìm cách gặp ông và cha đã nhờ một hội viên Legio kín đáo rửa tội cho ông, tên thánh là Dominico. Ông đã nói với gia đình rằng ông đã được rửa tội. Nhưng Ông phải lén lút đi lễ vì sự cấm cản. Rồi ông bịnh. Legio kín đáo đem Mình Thánh Chúa cho ông. Mấy tháng sau, ông chết. Các Thượng Tọa và phật tử lo việc chôn cất. Legio và giáo dân tham dự lễ nghi của họ, lòng thầm nguyện cho linh hồn Dominico cách chân thành.

Cô NĐ kể chuyện của ba mình. Chuyện xảy ra tại nhà thờ Cha Tam. Sau một vụ nổ, Ba của cô bất động. Ông được đưa vào nhà xứ. Vừa tỉnh dậy, đã thấy chung quanh có các nữ tu và giáo dân. Ông nói, ông không có đạo. Trong lúc thập tử nhất sinh, một người đã gợi ý cho ông về Thiên Chúa, về ơn cứu độ. Ông đã vui vẻ tuyên xưng đức tin và lãnh bí tích rửa tội, trước khi đưa vào bệnh viện gần đó. Tên thánh là Giuse. Một linh mục đã quàng xâu chuỗi Mân Côi vào cổ ông như một dấu chứng tín hữu. May mắn, ông đã được cứu sống. Khi ra viện, ông mang xâu chuỗi ấy về trong gia đình toàn là người Phật Giáo. Sau nầy, khi được nghe chuyện của Ba, và khi lên Thành Phố Sài gòn làm việc, cô NĐ cũng một mình theo Chúa. Hai mươi mấy năm sau, ông bệnh vì già, và lại cũng đã được một Linh Mục quản xứ Nhà thờ Cha Tam ban các phép sau cùng tại bệnh viện năm xưa! Gia đình ông đã chôn cất ông theo nghi thức của Phật Giáo. Cô NĐ và các bạn trong ca đoàn đã cầu nguyện cho linh hồn Giuse và Maria nữa - một tên thánh xin đặt cho Mẹ của cô, để nhờ Đức Mẹ cầu bầu, với niềm tin “Chúa ban ơn cứu độ cho người công chính”.

Vì có những cách an táng khá đặc biệt như thế, nên mới có chuyện thấy người Công Giáo viếng các nghĩa trang Phật Giáo trong tháng các linh hồn. Ban đầu, chỉ là viếng những phần mộ của những người mà mình biết là công giáo, nhưng sau nầy, được ơn cách nào đó, mà các em lại viếng luôn cả nghĩa trang Phật Giáo và cầu nguyện cho hết thảy các linh hồn được Chúa Thương Xót.

Các linh hồn cần lòng xót thương của Thiên Chúa. Lòng Thương xót của Thiên Chúa sẽ mở ra, khi Thiên Chúa thấy lòng thương xót của chúng ta dành cho các Linh Hồn một cách chân thành, với lời khẩn cầu tha thiết, với lòng bác ái bao dung không phán xét, không phân biệt, với niềm tin tưởng vào ước muốn đầy lòng thương xót của Chúa Giêsu: “ Lạy Cha, những kẻ Cha đã ban cho con, thì con muốn rằng: Con ở đâu, chúng cũng ở đấy với con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu mến con trước khi tạo thành thế gian”. (Jn 17, 24).

Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ, cho các đẳng linh hồn được lên chốn nghỉ ngơi.

Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. A men.

Pm. Cao Huy Hoàng 29-10-2009

Pm Cao Huy Hoàng -
dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)