suy niệm hàng ngày
của Huệ Minh
tuần 24 thứ bảy
Qua Trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tiếp tục dạy dỗ đám đông dân chúng. Họ đã từ khắp các nơi xa xôi đến để nghe lời giảng dạy của Ngài vì Lời Ngài làm cho lòng họ rực lên niềm hạnh phúc.
Dụ ngôn “người gieo giống” là một trong bảy dụ ngôn Chúa Giêsu dùng để nói về Nước Trời. Thiên Chúa chính là người gieo giống. Mỗi người là những mảnh đất. Hạt giống Nước Trời là lời giảng dạy của Chúa Giêsu. Hạt giống Nước Trời được gieo vãi vào nơi: vệ đường, sỏi đá, bụi gai và đất tốt. Nhưng chỉ nơi đất tốt hạt giống mới trổ sinh bông hạt và làm cho công khó của người gieo giống không trở nên vô ích.
Chúa Giêsu đã dùng những một hình ảnh nhà nông để diễn tả mầu nhiệm Nước Trời. Cùng một thứ hạt giống, cùng được gieo như nhau, nhưng gieo xuống rồi có mọc lên được hay không, trổ sinh bông hạt nhiều hay ít là tuỳ ở đất: Mảnh đất đó là sỏi đá hay gai góc, được cày bừa chăm sóc hay bị bỏ bê, sẽ đem lại kết quả khác nhau vào cuối vụ mùa. Đối với Lời Chúa cũng thế. Thiên Chúa như ông chủ hào phóng gieo Lời Ngài vào mọi mảnh đất tâm hồn, không loại trừ ai. Lời gieo vào đôi tai có trổ sinh bông hạt là hành động của đôi tay hay không là tuỳ ở người nghe, có đón nhận với tâm hồn sẵn sàng và đôi tay rộng mở để thực hành Lời Chúa.
Người gieo giống trong dụ ngôn thật là hào phóng khi gieo vãi hạt giống trên bất kể mảnh đất nào. Kết quả những hạt giống ấy mang lại tùy thuộc mảnh đất mà chúng rơi vào: có hạt bị chim trời ăn khi chưa kịp mọc; có hạt mọc được nhưng rồi lại bị héo khô vì rơi trên đá hay bị gai góc làm cho chết nghẹt; có hạt sinh gấp trăm nhờ rơi vào đất tốt. Chúa giải thích dụ ngôn này trong tương quan với việc đón nhận Lời Chúa. Tùy vào mảnh đất tâm hồn mỗi người mà hạt giống Lời Chúa có trổ sinh bông hạt được không, và trổ sinh nhiều hay ít nữa.
Chính hạt giống Lời Chúa là yếu tố chính của dụ ngôn, hạt giống Lời Chúa này tự nó có sức mạnh để trổ sinh hoa trái, nhưng khi được gieo vãi, được rao giảng cho mọi người thì liền gặp phải hoàn cảnh đối nghịch, gai góc, đá sỏi tùy thuộc vào thái độ chấp nhận cộng tác của người lãnh nhận Lời Chúa. Người gieo giống ở đây được hiểu là chính Thiên Chúa. Ngài gieo vãi khắp nơi, trao ban nhưng không cho tất cả mọi người ơn cứu rỗi.
Kitô hữu được mời gọi trở nên “mảnh đất tốt bền vững” cho hạt giống Lời Chúa sinh hoa kết quả dù trong tâm hồn vẫn thường tồn tại những môi trường đất khác nhau, có khi là mảnh đất tốt, nhưng cũng có khi chỉ là vệ đường, sỏi đá, bụi gai. Để trở thành đất tốt đón nhận hạt giống Lời Chúa, cần có một tâm hồn khao khát lắng nghe Lời Chúa với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ mà kiên trì thực hiện; là đi con đường Chúa Giêsu đã đi : “từ bỏ mình, vác thánh giá hằng ngày theo Chúa” và sống giới răn mến Chúa – yêu người.
Là hạt giống gieo trên vệ đường : nếu tâm hồn tôi là mảnh đất vệ đường, có nghĩa là mảnh đất trơ trơ, chai lì, không cuốc xới bao giờ, cũng không vun tưới đó là tôi đã hoàn toàn để cho ma quỷ làm chủ tâm hồn mình, tôi không chịu rèn luyện, không hy sinh, không cố gắng nghe theo Lời Chúa dạy qua nhiều cách khác nhau.
Là mảnh đất sỏi đá : tôi không có lập trường vững chắc, ai nói hay là ngả theo.
Là mảnh đất có nhiều gai góc : Người nhà nông chúng ta thấy rõ điều này là khi chúng ta gieo lúa thì bao giờ cỏ gai cũng mọc mau hơn là lúa. Nếu hạt giống có mọc lên được thì cũng bị gai làm chết nghẹt hoặc cây sẽ vàng, èo uột và không thể sinh hoa trái được. Đó là tâm hồn ngổn ngang đầy những tính mê nết xấu, mà ta không cố gắng diệt trừ thì Lời Chúa không thể tồn tại và có kết qủa được.
Là mảnh đất tốt : may mắn cho hạt giống rơi nhằm mảnh đất tốt là tôi luôn phải cuốc xới, tưới nước, chăm bón từng ngày. Tâm hồn là mảnh đất tốt là khi nghe Lời Chúa người ấy thành tâm thiện chí tin yêu và đem ra thực hành ngay cả những khi cuộc sống của họ gặp khó khăn gian khổ, thử thách. Nhờ đó Lời Chúa sinh hoa kết qủa thật dồi dào ( gấp trăm ).
Chúng ta cần cày xới, vun tưới thửa đất tâm hồn chúng ta mỗi ngày bằng cách chúng ta đặt niềm tin vững chắc vào Lời Chúa, luôn cố gắng loại bỏ những đam mê, tật xấu để hạt giống Lời Chúa sinh hoa trái dồi dào hầu nước Chúa mỗi ngày được lan rộng tới mọi tâm hồn.
Thiên Chúa đã có sáng kiến ứng trước cho con người nhưng phần con người thì cũng cần cộng tác đáp lại. Hai yếu tố không thể bỏ qua được. Thiên Chúa không áp đặt nhưng kính trọng tự do của con người. Những trở ngại không cho hạt giống Lời Chúa sinh hoa trái là thái độ hời hợt, xu thời, không kiên trì, lo lắng tích trữ giàu sang vật chất, say mê đi tìm thú vui.
Dụ ngôn này nói lên tầm quan trọng của mỗi người trong việc lắng nghe, suy niệm, và làm theo Lời Chúa. Mời bạn xem xét lại thái độ của bạn mỗi khi tiếp cận với Lời Chúa: phải chăng lòng bạn luôn là vệ đường, sỏi đá, gai góc khiến cho Lời Chúa khi được gieo vãi vào tâm hồn bạn đã sớm chết yểu, không có đất sống.
Có người nói: Con đường dài nhất là con đường đi từ đầu đến tay. Con đường thực ra còn xa hơn khi nó khởi đi từ đôi tai đến đôi tay. Mỗi ngày bạn hãy coi lại mảnh đất tâm hồn của mình để tự vấn: Nó có màu mỡ hay không? Xem tai của mình có thấm Lời Chúa chưa? Xem tay của mình đã thực hành những điều Chúa dạy chưa?
Mỗi người chúng ta cần canh tân đời sống cộng tác với ơn Chúa ban, cố gắng sao để trở thành mảnh đất tốt đón nhận hạt giống Lời Chúa. Một tâm hồn cao thượng, quảng đại và kiên trì giữa những gian nan thử thách của cuộc đời, đó là điều Thiên Chúa hằng mong ước gặp được nơi mọi người đồ đệ của Ngài, nơi mỗi người chúng ta hôm nay.
Huệ Minh
Hôm nay, Thứ Bảy Tuần XXIV Thường Niên, Bài Phúc Âm của Thánh ký Luca thuật lại dụ ngôn người gieo giống của Chúa Giêsu khi "có đông dân chúng tụ họp lại, và người ta từ các thị trấn đến cùng Chúa Giêsu".
Hình ảnh "có đông dân chúng tụ họp lại, và người ta từ các thị trấn đến cùng Chúa Giêsu" ở ngay đầu bài Phúc Âm hôm nay rất thích hợp với dụ ngôn người gieo giống là Chúa Giêsu qua vai trò giảng dạy của Ngài, những lời giảng dạy như hạt giống gieo vào tai, vào lòng thính giả, trong đó không phải ai cũng tiếp nhận hạt giống này như nhau, mà là khác nhau, được chính Chúa Giêsu phân loại và tóm gọn lại thành 4 hạng trong dụ ngôn của Người như sau:
"Người gieo hạt giống ra đi gieo hạt giống mình. Và đang khi gieo, có hạt rơi xuống bên vệ đường, bị người ta chà đạp và chim trời đến ăn đi. Hạt khác rơi trên đá sỏi, vừa mọc lên liền héo đi, vì không có đất ẩm. Hạt khác rơi vào bụi gai, và gai góc cùng mọc lên, bóp nghẹt nó. Hạt khác rơi vào đất tốt, đã mọc lên và kết quả gấp trăm".
Bốn hạng hay bốn loại thính giả lắng nghe lời Chúa hay đón nhận hạt giống lời Chúa này ra sao và được hạt giống lời Chúa tác dụng như thế nào nơi bản thân họ, hay nói cách khác, hạt giống lời Chúa đã sinh hoa kết trái ra sao nơi họ, tất cả đã được Chúa Giêsu dẫn giải ở phần cuối bài Phúc Âm hôm nay theo lời yêu cầu của các môn đệ:
"Dụ ngôn đó có nghĩa thế này: Hạt giống là lời Thiên Chúa. Những hạt rơi bên vệ đường, tức là những người đã nghe, nhưng rồi quỷ tới và cướp lời khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ. Những hạt rơi trên đá sỏi là những người, khi nghe thì vui vẻ đón nhận lời Chúa, nhưng họ không đâm rễ, họ chỉ tin tưởng nhất thời, và khi đến giờ thử thách, thì tháo lui. Hạt rơi vào bụi gai, là những người đã nghe, nhưng khi đi đường, những mối lo nghĩ, sự giàu có và thú vui của đời sống bóp nghẹt và họ không sinh hoa kết quả. Còn như hạt rơi trong đất tốt, là những người nghe lời với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, họ giữ lấy và nhờ kiên nhẫn, họ sinh được hoa trái".
Như thế, căn cứ vào những gì được Chúa Giêsu dẫn giải, thì trình độ lãnh nhận hay thái độ lãnh nhận lời Chúa được chia ra làm 4 cấp theo tác dụng của lời Chúa, thứ tự như sau:
1- "Vệ đường" - Hững hờ trong tâm linh: "Những hạt rơi bên vệ đường, tức là những người đã nghe, nhưng rồi quỷ tới và cướp lời khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ". Trường hợp này thường thấy nơi những con người chẳng tin tưởng gì hết, ngoài chính bản thân họ, họ chủ quan, cố chấp, thành kiến, ý riêng, hoàn toàn sống theo bản tính tự nhiên và buông thả, đến độ không cần bị cám dỗ họ cũng sa ngã, phạm tội mà không biết, mất hết ý thức tội lỗi v.v.
2- "Sỏi Đá" - Nông cạn trong cuộc sống: "Những hạt rơi trên đá sỏi là những người, khi nghe thì vui vẻ đón nhận lời Chúa, nhưng họ không đâm rễ, họ chỉ tin tưởng nhất thời, và khi đến giờ thử thách, thì tháo lui". Thường thấy xẩy ra trong các cuộc tĩnh tâm, tham dự viên rất hào hứng khi nghe giảng, vổ tay, cười lớn, thích thú, gật gù v.v. thế nhưng sau đó vẫn tiếp tục sống với những gì phản lại với lời giảng mà họ cảm thấy hay ho thấm thía nhất thời.
3- "Bụi gai" - Bất ổn trong nội tâm: "Hạt rơi vào bụi gai, là những người đã nghe, nhưng khi đi đường, những mối lo nghĩ, sự giàu có và thú vui của đời sống bóp nghẹt và họ không sinh hoa kết quả". Có nhữngKitô hữu Công giáo rất thông thuộc lời Chúa, hay lập lại Lời Chúa khi cần, nhắc nhở Lời Chúa cho kẻ khác, và sống đời cầu nguyện một cách kỹ lưỡng hằng ngày, cho tới khi hoạt động đụng chạm mới thấy trình độ thấm nhuần lời Chúa của họ tới đâu.
4- "Đất lành" - Đáp ứng trong tin tưởng: "Còn như hạt rơi trong đất tốt, là những người nghe lời với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, họ giữ lấy và nhờ kiên nhẫn, họ sinh được hoa trái". Mẫu gương cho thành phần "đất lành chim đậu" này không ai hơn Đệ Nhất Tạo Vật về ân sủng là Mẹ Maria, nhờ luôn suy niệm và đáp ứng lời Chúa (xem Luca 2:19,51), bởi thế Mẹ luôn đầy ân phúc và không bao giờ giảm một chút gì ân phúc nơi Mẹ, trái lại, ân phúc càng đầy nơi Mẹ, càng làm cho Mẹ nên giống Chúa hơn ai hết, đến độ Mẹ trở nên rực rỡ như mặt trời (xem Khải Huyền 12:1; Diễm Tình Ca 6:10).
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Hôm nay, Thứ Bảy Tuần XXIV Thường Niên, Bài Phúc Âm của Thánh ký Luca thuật lại dụ ngôn người gieo giống của Chúa Giêsu khi "có đông dân chúng tụ họp lại, và người ta từ các thị trấn đến cùng Chúa Giêsu".
Hình ảnh "có đông dân chúng tụ họp lại, và người ta từ các thị trấn đến cùng Chúa Giêsu" ở ngay đầu bài Phúc Âm hôm nay rất thích hợp với dụ ngôn người gieo giống là Chúa Giêsu qua vai trò giảng dạy của Ngài, những lời giảng dạy như hạt giống gieo vào tai, vào lòng thính giả, trong đó không phải ai cũng tiếp nhận hạt giống này như nhau, mà là khác nhau, được chính Chúa Giêsu phân loại và tóm gọn lại thành 4 hạng trong dụ ngôn của Người như sau:
"Người gieo hạt giống ra đi gieo hạt giống mình. Và đang khi gieo, có hạt rơi xuống bên vệ đường, bị người ta chà đạp và chim trời đến ăn đi. Hạt khác rơi trên đá sỏi, vừa mọc lên liền héo đi, vì không có đất ẩm. Hạt khác rơi vào bụi gai, và gai góc cùng mọc lên, bóp nghẹt nó. Hạt khác rơi vào đất tốt, đã mọc lên và kết quả gấp trăm".
Bốn hạng hay bốn loại thính giả lắng nghe lời Chúa hay đón nhận hạt giống lời Chúa này ra sao và được hạt giống lời Chúa tác dụng như thế nào nơi bản thân họ, hay nói cách khác, hạt giống lời Chúa đã sinh hoa kết trái ra sao nơi họ, tất cả đã được Chúa Giêsu dẫn giải ở phần cuối bài Phúc Âm hôm nay theo lời yêu cầu của các môn đệ:
"Dụ ngôn đó có nghĩa thế này: Hạt giống là lời Thiên Chúa. Những hạt rơi bên vệ đường, tức là những người đã nghe, nhưng rồi quỷ tới và cướp lời khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ. Những hạt rơi trên đá sỏi là những người, khi nghe thì vui vẻ đón nhận lời Chúa, nhưng họ không đâm rễ, họ chỉ tin tưởng nhất thời, và khi đến giờ thử thách, thì tháo lui. Hạt rơi vào bụi gai, là những người đã nghe, nhưng khi đi đường, những mối lo nghĩ, sự giàu có và thú vui của đời sống bóp nghẹt và họ không sinh hoa kết quả. Còn như hạt rơi trong đất tốt, là những người nghe lời với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, họ giữ lấy và nhờ kiên nhẫn, họ sinh được hoa trái".
Như thế, căn cứ vào những gì được Chúa Giêsu dẫn giải, thì trình độ lãnh nhận hay thái độ lãnh nhận lời Chúa được chia ra làm 4 cấp theo tác dụng của lời Chúa, thứ tự như sau:
1- "Vệ đường" - Hững hờ trong tâm linh: "Những hạt rơi bên vệ đường, tức là những người đã nghe, nhưng rồi quỷ tới và cướp lời khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ". Trường hợp này thường thấy nơi những con người chẳng tin tưởng gì hết, ngoài chính bản thân họ, họ chủ quan, cố chấp, thành kiến, ý riêng, hoàn toàn sống theo bản tính tự nhiên và buông thả, đến độ không cần bị cám dỗ họ cũng sa ngã, phạm tội mà không biết, mất hết ý thức tội lỗi v.v.
2- "Sỏi Đá" - Nông cạn trong cuộc sống: "Những hạt rơi trên đá sỏi là những người, khi nghe thì vui vẻ đón nhận lời Chúa, nhưng họ không đâm rễ, họ chỉ tin tưởng nhất thời, và khi đến giờ thử thách, thì tháo lui". Thường thấy xẩy ra trong các cuộc tĩnh tâm, tham dự viên rất hào hứng khi nghe giảng, vổ tay, cười lớn, thích thú, gật gù v.v. thế nhưng sau đó vẫn tiếp tục sống với những gì phản lại với lời giảng mà họ cảm thấy hay ho thấm thía nhất thời.
3- "Bụi gai" - Bất ổn trong nội tâm: "Hạt rơi vào bụi gai, là những người đã nghe, nhưng khi đi đường, những mối lo nghĩ, sự giàu có và thú vui của đời sống bóp nghẹt và họ không sinh hoa kết quả". Có nhữngKitô hữu Công giáo rất thông thuộc lời Chúa, hay lập lại Lời Chúa khi cần, nhắc nhở Lời Chúa cho kẻ khác, và sống đời cầu nguyện một cách kỹ lưỡng hằng ngày, cho tới khi hoạt động đụng chạm mới thấy trình độ thấm nhuần lời Chúa của họ tới đâu.
4- "Đất lành" - Đáp ứng trong tin tưởng: "Còn như hạt rơi trong đất tốt, là những người nghe lời với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, họ giữ lấy và nhờ kiên nhẫn, họ sinh được hoa trái". Mẫu gương cho thành phần "đất lành chim đậu" này không ai hơn Đệ Nhất Tạo Vật về ân sủng là Mẹ Maria, nhờ luôn suy niệm và đáp ứng lời Chúa (xem Luca 2:19,51), bởi thế Mẹ luôn đầy ân phúc và không bao giờ giảm một chút gì ân phúc nơi Mẹ, trái lại, ân phúc càng đầy nơi Mẹ, càng làm cho Mẹ nên giống Chúa hơn ai hết, đến độ Mẹ trở nên rực rỡ như mặt trời (xem Khải Huyền 12:1; Diễm Tình Ca 6:10).
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL
Ngày 17 Tháng Chín
Thánh Rôbertô Bellarminô
Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh
(1542-1621)
Thánh Rôbertô sinh ngày 04/10/1542 tại Montepuciano nước Ý. Mẹ ngài là Cynthia Cervin, chị của Ðức Giáo Hoàng Marcellô II. Lúc còn thiếu thời, Rôbertô đã tỏ ra có nhiều điểm đặc biệt về trí thông minh và lòng đạo đức. Khi lên 18 tuổi, ngài xin gia nhập dòng Tên ở La Mã và năm 1569, ngài được gửi đi du học tại Louvain. Sau khi mãn học ở đó, Robertô đã lãnh chức linh mục. Nhờ sự thông minh uyên bác, ngài được bầu làm giáo sư ngay tại đại học Louvain trong 6 năm liền. Trong thời gian ấy, ngài đã tổ chức nhiều cuộc tranh biện về đủ mọi đề tài và bao giờ vấn đề cuối cùng cũng được giải đáp một cách rành rẽ và thỏa đáng. Ít lâu sau, ngài được cử làm Giám Tỉnh dòng Tên ở Naples. Năm 1596, Ðức Giáo Hoàng Clêmentê IV phong ngài làm Hồng Y, nhưng vì khiêm nhượng ngài đã không mang sắc phục. Ðến năm 1602, ngài lại được phong Giám Mục.
Ở bất cứ chức vụ nào, ngài cũng đem hết tài sức ra phụng vụ nước Chúa bằng giảng thuyết, làm phúc bố thí và củng cố tinh thần đạo đức mọi giới trong Giáo Hội. Ngài được đề cử làm cố vấn, giữ nhiều chức vụ trong bộ truyền giáo và nghi lễ. Ngài phải đương đầu với nhiều cuộc tranh luận gay go về quyền bính của Ðức Giáo Hoàng và giáo thuyết Ðức Maria đồng trinh. Ngoài ra, ngài còn viết nhiều sách rất có giá trị về tu đức.
Ngày 17/9/1621, ngài được an nghỉ trong Chúa sau một cơn sốt nặng trong dịp tĩnh tâm hằng năm ở nhà dòng thánh Anrê.
Năm 1930, Ðức Giáo Hoàng Benoit XV đã phong ngài làm Tiến Sĩ Hội Thánh.