suy niệm hàng ngày

của Huệ Minh

tuần 25 thứ Năm

-

ĐỪNG SỐNG NHƯ HÊRÔĐÊ

Vua Hêrôđê vì một chút sỉ diện và ham mê nhục dục đã ra tay giết hại thánh Gioan Tẩy Giả. Bây giờ khi nghe dân chúng đồn đoán Gioan đã sống lại nơi Đức Giêsu thì ông đã phân vân lo lắng vì hành động của mình. Mới hay, đôi khi có những kẻ tìm kiếm Chúa không phải vì mến Người hay để xin theo Người, mà là vì sự phân vân lo lắng và lương tâm cắn rứt vì đã hành động tội lỗi.

Sự xuất hiện của Chúa Giêsu với dân chúng đúng là một Vị Cứu Tinh đến với dân của Ngươi. Những phép lạ Chúa đã làm khiến nhiều người sửng sốt bỡ ngỡ, vì từ trước chưa có một vị tiên tri nào có thể làm được nhiều phép lạ giống như Người, và cũng chưa có một tiên tri nào có những lời giáo huấn thu hút được nhiều người đến để nghe Người giảng dạy. Ngay sau khi nghe tin Gioan bị chém trong ngục, Chúa Giêsu đã làm rất nhiều phép lạ cho người mù được thấy, người què đi được, người câm điếc nói và nghe được …Bằng chứng hai lần Chúa Giêsu đã làm phép lạ vĩ đại là hóa bánh ra nhiều, vì họ đã đi theo Chúa và say mê nghe những lời Người giảng để mọi người được ăn no nê.

          Qua những việc Chúa đã làm cho dân chúng, Danh tiếng của Người đã đến tai Vua Hêrôđê. Chính Hêrôđê biết rõ nhân vật mà dân chúng đang đồn thổi không phải là Gioan Tẩy Giả, vì một lời hứa: chính ông đã ra lệnh chặt đầu Gioan tẩy Giả trong ngục.

Đối với một vị Vua như Hêrôđê điều ông ta muốn gặp con người nổi danh đó không phải là chuyện khó, nhưng tại sao ông ta không cho triệu vời người đó vào cung để gặp? Qua sự kiện này, chúng ta biết Hêrôđê đã không được diện kiến Chúa Giêsu trong suốt thời gian Người đi Công bố Tin Mừng, vì quyền năng của Thiên Chúa chưa muốn tỏ hiện cho con người này. “Vì giờ của Con Người chưa đến” (Ga 7, 30b), cho đến những ngày cuối cùng của cuộc đời Chúa, khi Philatô chuyển giao Chúa Giêsu cho Hêrôđê,“thì Hêrôđê mừng rỡ lắm, vì từ lâu Vua muốn gặp Người” (Lc 23, 8).

Cuộc sống công khai rao giảng của Chúa Giêsu, qua lời nói và việc làm của Ngài, đã gây nên tiếng vang lớn đến mọi người. Những người ngay lành và có thiện tâm thì vui mừng hân hoan cảm thấy Thiên Chúa đã đến gần. Nhưng đối với những ai không có tâm hồn ngay thẳng, những người bị danh vọng và dục vọng làm lu mờ tâm trí như vua Hêrôđê thì lại lo lắng. Vua Hêrôđê bối rối và lo sợ khi nghe đến danh tiếng Chúa Giêsu, vì ông đã nhiều điều sai trái.

Sự hèn nhát của vua Herode Antipas : Ông là người loạn luân: đã lấy vợ của anh mình là Herode Philip; Ông sống theo sự giả trá: Tuy ông muốn nghe sự thật, nhưng không muốn bênh vực sự thật. Trình thuật mô tả bản chất của ông: "Vua Herode biết ông Gioan là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.' ; Khi ông không dám sống theo sự thật, ông sẽ sống theo sự giả trá: "Nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Herođê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê. Con gái bà Herodia vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái: "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con." Vua lại còn thề: "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được."; Giữ lời hứa trong lúc say xỉn: Khi nghe cô con gái muốn xin đầu Gioan đặt trên đĩa, nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gioan tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 

Chính từ những việc Chúa đã làm cho dân chúng sau khi ông Gioan bị chém, số người tập trung đông đảo đến như vậy, để nghe Người giảng dạy, tiếng đồn ấy đến tai Hêrôđê là điều hiển nhiên, nên khi nghe tiếng đồn về Chúa, ông cũng muốn có dịp sẽ gặp Người, để cũng được nhìn Người làm phép lạ, nhưng Hêrôđê đã không được niềm hạnh phúc đó. Vì trong tâm tư của ông, thiên vì tính hiếu kỳ hơn là tin nhận Ơn Cứu Độ, ông muốn xem những phép lạ của Chúa thôi, chứ chẳng phải muốn gặp Người để nghe và đón nhận điều giáo huấn của Chúa.

Trong cuộc sống ngày nay, chúng ta đôi khi cũng đang mang dáng dấp hình ảnh của Hêrôđê, vô tình chúng ta là những thành viên góp phần tạo thành một đoàn những người hiếu kỳ mỗi khi nghe đồn nơi này kia có sự lạ. Liệu mỗi khi chúng ta đến những nơi đó có phải để minh chứng niềm tin của chúng ta chăng? Hay cũng chỉ vì tính hiếu kỳ đến đấy để xem, để biết … Rồi vô tình, khi về nhà cũng rơi vào tâm trạng qua lời phỏng đoán. Câu chuyện thật chỉ là một, qua nhiều lời thêu dệt kể lại cho nhau nghe, câu chuyện thật là một bây giờ được thêu dệt thêm thành chín, thành mười; biến chân lý huấn giáo đạo Chúa thành đề tài dài viễn vông …

Nếu không có yêu thương thành thật, gia đình chúng ta sẽ biến thành địa ngục như gia đình Herôđê; và mọi người trong gia đình sẽ phải trả giá đắt về những hành động của mình.

Mỗi ngày ta phải biết nguyện xin Chúa gìn giữ và chúc lành cho một ngày sống; đến khi màn đêm buông xuống hãy biết cám ơn Chúa qua những hồng ân Chúa đã ban cho ta trong suốt một ngày qua, xin Chúa gìn giữ cho ta được một đêm nghỉ an lành, để xin Chúa tiếp tục gìn giữ cho ta ngày mai sẽ sống một ngày mới đẹp lòng Chúa hơn. Đó là điều ta sẽ kiểm nghiệm được Chúa đang thi ân và giáng phúc trong cuộc đời mỗi người của chúng ta.

Trong tâm tình là những Kitô hữu của Chúa, ta hãy thành tâm đến với Chúa trong tâm tình kính tôn Chúa là chủ thể trong cuộc đời ta, là Đấng mà ta tôn thờ.

Xin Chúa cho ta biết tìm gặp Chúa trong tâm tình tin yêu kính thờ Chúa thật sự, để ta biết thể hiện niềm tin vào Chúa cách tuyệt đối trong cuộc sống. Xin cho ta mỗi khi tham dự thánh lễ biết say mê đón nhận những Lời của Chúa và hiệp thông trong Bí tích Thánh Thể, là nguồn nuôi dưỡng phần linh hồn ta. Xin Chúa cũng giữ gìn ta luôn trung thành trong mọi điều chúng con đã đoan hứa với Chúa khi ta lãnh nhận Bí tích Rửa Tội là tin nhận Chúa Cha, và Chúa Con và Chúa Thánh Thần.

 

Huệ MInh

 

Ông này là ai?

Lời Chúa: Lc 9, 7-9
Khi ấy, tiểu vương Hêrôđê nghe biết tất cả những gì đã xảy ra, thì phân vân lắm. Thật vậy, có kẻ nói: “Ðó là ông Gioan từ cõi chết trỗi dậy.” Kẻ khác nói: “Ông Êlia xuất hiện đấy!” Kẻ khác nữa lại nói: “Ðó là một ngôn sứ thời xưa sống lại.” Còn vua Hêrôđê thì nói: “Ông Gioan, ta đây đã cho chém đầu rồi! Vậy thì ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?” Rồi vua tìm cách thấy mặt Ðức Giêsu.
Suy niệm:
Đức Giêsu với các môn đệ của Ngài đã nổi tiếng ở vùng Galilê,
qua các hoạt động rao giảng và chữa bệnh.
Tiếng đồn về Ngài ngày càng lan rộng (Lc 5, 15).
Điều đó hẳn đã đến tai của Hêrôđê (c. 7),
vị tiểu vương cai quản vùng Galilê trong hơn bốn mươi năm (Lc 3, 1).
Hêrôđê bối rối và lúng túng trước những tin mình nhận được.
Ông đã cho chém đầu Gioan Tẩy giả, kẻ được coi là ngôn sứ (c. 9).
Bây giờ lại nổi lên một người khác tên là Giêsu.
Người ta đồn đãi nhiều về nhân vật Giêsu này.
Có một số người nói ông này là Gioan bị chém đầu nay sống lại.
Có những người khác nói đó là ông Êlia tái giáng
sau khi đã được đưa về trời trong cơn gió lốc (2V 2, 11).
Cũng có những kẻ nói Giêsu là một ngôn sứ nào đó thời xưa sống lại.
Quả thật nhìn việc làm, lời giảng và lối sống của Giêsu,
người ta dễ thấy Ngài là một ngôn sứ (x. Lc 7, 16-17).
Mà chính Đức Giêsu cũng nhận mình là ngôn sứ (Lc 4, 24; 13, 33).
“Ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?”
Hêrôđê tò mò muốn biết Ngài là ai.
Ông không tin Đức Giêsu là Gioan bị chém đầu, nay sống lại.
Và ông tìm cách gặp mặt Ngài (c. 9).
Hêrôđê đã được gặp Đức Giêsu trong cuộc Khổ Nạn (Lc 23, 6-12).
Lúc ấy Ngài xuất hiện trong tư cách một phạm nhân.
Dù vậy Hêrôđê cũng vui sướng vì ước ao của mình được thỏa nguyện.
Ông đã nghe Ngài làm được những phép lạ lớn lao,
nên ông ước mong được chứng kiến tận mắt một vài phép lạ.
Tiếc thay Đức Giêsu đã không muốn chiều Hêrôđê.
Ngài đã không trả lời ông, cũng chẳng làm một phép lạ nào.
Ngài thanh thản bình an trước những lời tố cáo của các thượng tế.
Ngài không muốn tránh cái chết mà Ngài biết nằm trong ý định của Cha.
“Ông này là ai ?”, Hêrôđê đã tìm thấy câu trả lời khiến ông bị hụt hẫng.
Giêsu chỉ là một anh khờ dại, chỉ đáng bị khinh bỉ và chế giễu.
Cuộc tìm kiếm với nhiều tò mò của Hêrôđê kết thúc.
Ông chẳng bao giờ biết được Đức Giêsu thật sự là ai.
Nhiều người đã đặt câu hỏi: “Ông Giêsu này là ai?” (Lc 5,21; 7,49; 8,25).
Hôm nay nhân loại vẫn đặt câu hỏi quan trọng đó.
Để trả lời, phải bước vào một cuộc hành trình, bỏ lại những thành kiến.
Tò mò, thích những điều giật gân, muốn thấy những điều lạ thường:
tất cả những điều ấy không giúp ta khám phá mầu nhiệm một con người.
Sự thật về Giêsu có khi lại được nhận ra qua cái im lặng cam chịu,
qua sự bất lực đớn đau trên thập giá hơn là qua sự thi thố quyền năng.
Phải đổi toàn bộ cái nhìn của mình để nhận ra được Giêsu là ai,
để không vội vã đánh giá Ngài dựa trên tiêu chuẩn người đời.
Như Hêrôđê, chúng ta có thể có cơ hội gặp mặt Giêsu,
nhưng vẫn không biết Ngài là ai.
Cầu nguyện:

Lạy Chúa,
khi đến với Chúa
con tháo bỏ đôi giày: những tham vọng của con
con cởi bỏ đồng hồ: thời khóa biểu của con,
con đóng lại bút viết: các quan điểm của con,
con bỏ xuống chìa khóa: sự an toàn của con,
để con được ở một mình với Ngài,
lạy Thiên Chúa duy nhất và chân thật.

Sau khi được ở với Ngài,
con sẽ xỏ giày vào
để đi theo đường của Chúa,
con sẽ đeo đồng hồ
để sống trong thời gian của Chúa,
con sẽ đeo kính vào
để nhìn thế giới của Chúa,
con sẽ mở bút ra
để viết những tư tưởng của Chúa,
con sẽ cầm chìa khóa lên
để mở những cánh cửa của Chúa.
(Graham Kings)
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ