Suy Niệm Hàng Ngày

của Huệ Minh

tuần 3 mùa vọng thứ năm

*Hơn cả ngôn sứ nữa

Lời Chúa: Lc 7, 24-30

Khi những người ông Gioan sai đến đã ra về, Ðức Giêsu bắt đầu nói với đám đông về ông Gioan rằng: “Anh em đi xem gì trong hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng? Hẳn là không! Thế thì anh em đi xem gì? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng? Những kẻ áo quần lộng lẫy, đời sống xa hoa thì ở trong cung trong điện. Thế thì anh em đi xem gì? Một vị ngôn sứ chăng? Ðúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết: đây còn hơn cả ngôn sứ nữa! Chính ông là người Thiên Chúa đã nói tới trong Kinh Thánh rằng:

‘Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con,
người sẽ dọn đường cho Con đến!’

Tôi nói cho anh em biết: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, không có ai cao trọng hơn ông Gioan; tuy nhiên kẻ nhỏ nhất trong Nước Thiên Chúa còn cao trọng hơn ông. Nghe ông giảng, toàn dân, kể cả những người thu thuế, đều nhìn nhận Thiên Chúa là Ðấng Công Chính và đã chịu phép rửa của ông. Còn những người Pharisêu và các nhà thông luật thì khước từ ý định của Thiên Chúa về họ, và không chịu phép rửa của ông.”

Suy nim:

“Phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi” (Lc 7, 23).
Dưới góc độ nào đó, có thể nói Gioan đã “vấp ngã” vì Đức Giêsu.
Khuôn mặt của Ngài không như những gì ông nghĩ và mong đợi.
Ông ngỡ ngàng vì Đức Giêsu hành động ngược với điều ông trình bày.
Rõ ràng Gioan vẫn thuộc về thời đại cũ. 
Nhưng Đức Giêsu tôn trọng vị thế của Gioan,
và đã hết lời ca ngợi ông trước mặt dân chúng.
Gioan đã gây nên một phong trào rộng lớn nhằm canh tân.
Ông sinh ra một cách lạ lùng và sống cũng lạ lùng.
Hoang địa là nơi ông chọn để sống một mình và cất tiếng gọi sám hối.
Tiếng gọi này thu hút đến nỗi người ta kéo nhau đến gặp ông.
“Anh em đi xem gì trong hoang địa ?” 
Câu hỏi này được Đức Giêsu nhắc đến ba lần (cc. 24-26).
Gioan hẳn không phải là một cây sậy dễ uốn mình theo mọi chiều gió.
Nếu thế thì ông đã chẳng bị bắt và tống ngục.
Gioan cũng không phải là người ăn mặc sang trọng trong cung.
Ông sống khổ hạnh cả về ăn lẫn mặc (Lc 1, 15; 7, 33).
Nếu hoang địa lôi kéo bao đoàn người háo hức đổ về
thì chỉ vì người ta muốn tìm gặp một vị ngôn sứ.
Dân chúng tin Gioan là vị ngôn sứ mà họ chờ đợi đã lâu.
Họ mong được nghe Thiên Chúa nói sau thời gian dài thinh lặng. 
Đức Giêsu khẳng định Gioan còn lớn hơn một ngôn sứ nữa (c.26),
bởi lẽ ông chính là người đi trước dọn đường cho Ngài (c. 27).
Ông thuộc về một thời đại đã qua, nhưng ông giới thiệu về thời đại mới.
Ông là ngôn sứ cao trọng hơn các ngôn sứ của Cựu Ước
vì ông trực tiếp chỉ cho mọi người thấy Đấng Cứu độ.
Dọn đường cho Chúa Giêsu đến là việc chúng ta vẫn phải làm.
Ngài vẫn cần những Gioan mới để mở đường cho Ngài vào,
để trở thành nhịp cầu cho con người thế kỷ 21 gặp và tin.
Chúng ta không thể mặc áo lông lạc đà hay ăn châu chấu.
Chúng ta cũng không vào hoang địa để sống độc thân.
Nhưng lối sống của chúng ta phải khiến người đương thời
đặt những câu hỏi về Đức Giêsu, về vĩnh cửu, về ý nghĩa cuộc sống.
Chấp nhận làm người dọn đường cũng phải chấp nhận thất bại.
Những người bình dân và tội nhân đã tin vào sứ điệp của Gioan (c. 29),
còn những người trí tuệ hơn lại khước từ, không chịu phép rửa (c. 30).
Khước từ Gioan là khước từ ý định cứu độ của Thiên Chúa qua Đức Giêsu. 
Kitô hữu chúng ta được diễm phúc hơn Gioan
vì được thuộc về Nước Thiên Chúa do Đức Kitô khai mở (c. 28).
Chúng ta đang được hưởng những ân phúc mà Gioan chưa được hưởng.
Gioan chỉ cho dân tộc mình thấy Đấng Cứu Độ,
còn chúng ta được sống tình thân với Đấng Cứu Độ và nên một với Ngài.
Kitô hữu cũng phải chấp nhận sống trong một thứ hoang địa khắc khổ nào đó,
để tiếng kêu của mình dễ được con người hôm nay nghe hơn.

 

Cầu nguyn:

Lạy Chúa Giêsu,

xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,
nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,
dễ thấy Chúa hiện diện
và hoạt động trong đời con.
Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,
khép kín và nghi ngờ.
Xin dạy con sự hiền hậu
để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.
Xin dạy con sự khiêm nhu
để con dám buông đời con cho Chúa.
Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,
vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.
 
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

vâng lời Thiên Chúa => chịu phép rửa của Gioan

khinh chê ý định Thiên Chúa > < không chịu Gioan thanh tẩy 



Nếu để ý chúng ta sẽ thấy, trong khi các bài Phúc Âm cho các Chúa Nhật trong Mùa Vọng thì Vị Tiền Hô Gioan Tẩy Giả đóng vai chính trong sứ vụ ngài nói về hay làm chứng hoặc giới thiệu Đấng đến sau ngài là Chúa Giêsu Kitô, hay kêu gọi dân chúng dọn đường cho Đấng đến sau ngài, thì ở những bài Phúc Âm được Giáo Hội chọn đọc cho các ngày thường trong Mùa Vọng, chẳng hạn trong tuần III này, chính Chúa Giêsu lại đóng vai chính trong việc nói về Vị Tiền Hô Gioan Tẩy Giả của Người. Tại sao vậy?

 

Xin thưa, theo cảm nhận và nhận thức của người viết ở đây, chính vì Tiền Hô Gioan Tẩy Giả là một trong những tiên tri sát với Người, "tiên tri của Đấng tối cao" (Luca 1:76), "nhận ra Người (xem Gioan 1:33 và Mathêu 3:13-14), làm chứng về Người (xem Gioan 1:34), giới thiệu Người cho cả dân chúng lẫn môn đệ của ngài (xem Gioan 1:29, 36), và là hình ảnh về Người (xem Mathêu 17:10-13), đến độ, nếu dân chúng thật sự tin tưởng vào vị tiền hô này thì mới có thể nhận ra Người là Đấng Thiên Sai, Đấng đến sau nhân vật đến trước mình, Đấng cao trọng và quyền năng hơn vị tiền hô của mình, đúng như vị tiền hô đã xác nhận (xem Gioan 1:27, 30).

 

Sau này Chúa Giêsu còn nói rõ Người, ngoài chứng từ do Người tự chứng về Người, Người còn hai chứng từ nữa, một bởi trời là Cha của Người và một bởi người ta là chính vị tiền hô Gioan Tẩy Giả của Người, một chứng từ tuy không cao trọng bằng chứng từ bởi trời nhưng dù sao vẫn cần thiết, bởi Người là một Vị Thiên Chúa hóa thân làm người, một Ngôi Vị Thần Linh có hai bản tính:

 

"Nếu tôi làm chứng về chính mình, thì lời chứng của tôi không thật. Có Ðấng khác làm chứng về tôi và tôi biết: lời Người làm chứng về tôi là lời chứng thật. Chính các ông đã cử người đến gặp ông Gioan, và ông ấy đã làm chứng cho sự thật. Phần tôi, tôi không cần lời chứng của một phàm nhân, nhưng tôi nói ra những điêu này để các ông được cứu độ. Ông Gioan là ngọn đèn cháy sáng, và các ông đã muốn vui hưởng ánh sáng của ông trong một thời gian. Nhưng phần tôi, tôi có một lời chứng lớn hơn lời chứng của ông Gioan: đó là những việc Chúa Cha đã giao cho tôi để tôi hoàn thành; chính những việc tôi làm đó làm chứng cho tôi rằng Chúa Cha đã sai tôi(Gioan 5:31-36).

 

Thật vậy, vai trò của Vị Tiền Hô Gioan Tẩy Giả thật là quan trọng và cần thiết, ở chỗ, theo ý định thần linh cứu độ của Thiên Chúa, ngài cần phải được sai đến trước để dọn đường cho Người là Đấng đến sau, nên chính bản thân của vị tiền hô này cũng đã được thụ thai cách lạ trước Người 6 tháng (xem Luca 1:36), và là vị "còn hơn một tiên tri nữa", như Chúa Kitô đã minh định ngay trong bài Phúc Âm hôm nay, bởi vì ngài còn là "sứ thần" của Thiên Chúa, một vai trò tương đương với vai trò của sứ thần Gabiên từ trời xuống truyền tin cho thân phụ của ngài (xem Luca 1:19), hay cho thân mẫu của Chúa Giêsu (xem Luca 1:26), vị sứ thần đã được Trời Cao sai đến với dân Do Thái nên đã được chính Thánh Kinh Cựu Ước của dân này tiên báo, như Chúa Giêsu đã trích lại trong lời Người nói về vị tiền hô của mình: "Này đây Ta sai sứ thần Ta đi trước con, và sẽ dọn đường cho con", vàlà vị được Chúa Kitô trong cùng bài Phúc Âm hôm nay hết lời khen tặng, khen tặng hết lời: "Ta nói cho các ngươi biết, trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một người nào cao trọng hơn Gioan, nhưng người nhỏ nhất trong nước Thiên Chúa lại cao trọng hơn ông".

 

Chính vì cần phải tin vào Tiền Hô Gioan Tẩy Giả được sai đến trước Chúa Kitô mới có thể tin Chúa Kitô mà cuối bài Phúc Âm hôm nay, Thánh ký Luca đã viết cảm nhận của chính bản thân ngài là một trong hiếm nhân vật được linh ứng viết ra Phúc Âm và là cuốn Phúc Âm thứ ba mới quả quyết rằng: "Toàn thể dân chúng đã nghe Ngài, cả những người thu thuế đều vâng lời Thiên Chúa, và chịu phép rửa của Gioan. Còn những người Biệt phái và Luật sĩ đã khinh chê ý định của Thiên Chúa, và họ không chịu để Gioan thanh tẩy cho". Như thế có nghĩa là, chỉ có ai thật lòng khao khát và trông đợi Đấng Thiên Sai, một Đấng Thiên Sai đích thực của Thiên Chúa (chứ không phải của loài người, theo ý riêng hay định kiến của loài người liên quan đến quyền năng về chính trị), mới có thể nhận biết vị "sứ thần" loài người này của Thiên Chúa, nhờ đó mới sẵn sàng "chịu phép rửa của Gioan".

 

Vấn đề then chốt được đặt ra ở đây là tại sao Chúa Kitô lại cần phải có tiền hô dọn đường? Tự mình Người không thể tỏ mình ra cho dân Do Thái được hay sao?? Xin thưa, theo cảm nhận và nhận thức của người viết ở đây, vì Chúa Kitô là một Vị Thiên Chúa hóa thân làm người, bởi thế, Con Người Lịch Sử Giêsu Nazarét là Thiên Chúa Nhập Thể đây, là Đấng Thiên Sai Cứu Thế đây, nơi thân phận của một con người thuần túy trước mắt thế gian, cần phải đươc một nhân chứng trực tiếp giới thiệu cho chung dân chúng cũng như cho riêng thành phần lãnh đạo và trí thức trong dân, nhờ đó họ mới có thể nhận biết Người, mà nhân vật có thế giá nhất trong dân bấy giờ không ai khác hơn là Tiền Hô Gioan Tẩy Giả, một con người đã khiến chung dân chúng cảm phục và tin theo, mà còn làm cho thành phần trí thức cùng lãnh đạo dân chúng phải thắc mắc tưởng ngài là Đấng Thiên Sai (xem Gioan 1:19-27).

 

Tuy nhiên, ơn cứu độ của Thiên Chúa bao gồm tất cả mọi người, nhất là những con người có vẻ cứng lòng tin, giả hình, cao ngạo như thành phần biệt phái và luật sĩ trong bài Phúc Âm hôm nay. Họ mới thật sự đáng thương và cần phải cứu trước hết và trên hết. Phải chăng họ chính là thành phần tiêu biểu trong dân Do Thái được Tiên Tri Isaia nói tới trong Bài Đọc I hôm nay: 1- "son sẻ" không sinh hoa trái bởi đời sống nông cạn thuần hình thức của họ; 2- "chật hẹp" ở chỗ thiển cận theo phán đoán trần gian của họ về những gì Thiên Chúa tỏ ra cho họ, nên họ cần phải "mở rộng" con mắt đức tin để có thể "bành trướng ra bên tả bên hữu" là sống lòng thương xót đối với tha nhân. Lời Chúa qua miệng tiên tri Isaia đã kêu gọi và phấn khích họ như sau:

 

"Ðừng sợ, vì ngươi sẽ không phải thất vọng, đừng xấu hổ, vì ngươi sẽ quên sự hổ thẹn thời niên thiếu, và nỗi nhục nhã của thời goá bụa, ngươi cũng quên đi. Vì Ðấng thống trị ngươi là Ðấng đã tạo thành ngươi, Danh Ngài là Chúa Thiên Binh; Ðấng Cứu Chuộc ngươi là Ðấng Thánh Israel, Người là Thiên Chúa khắp địa cầu. Chúa ngươi phán: như người thiếu phụ bị bỏ rơi và sầu muộn, Chúa gọi ngươi. Sao có thể ly dị người vợ trong buổi thanh xuân? Trong một thời gian ngắn, Ta đã bỏ ngươi, nhưng với lượng từ bi, Ta sẽ đón nhận ngươi. Chúa Cứu Chuộc ngươi phán: Trong cơn nóng giận, Ta đã ẩn mặt khỏi ngươi, nhưng trong tình yêu vĩnh cửu, Ta xót thương ngươi. Cũng như trong thời Noe, Ta đã thề rằng nước lụt Noe sẽ không tràn ra trên đất nữa, thì Ta cũng thề rằng Ta sẽ không giận ngươi, không trách ngươi nữa. Chúa thương xót ngươi phán: Dù núi dời, dù đồi chuyển, tình yêu của Ta đối với ngươi không hề thay đổi, và giao ước bình an của Ta luôn vững bền".



Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

December 15, 2016