Thánh Phaolô vị thầy của đối
thoại
Vatican
16/07/2008
Phỏng vấn bà Marta Sordi, giáo
sư sử học về gương mặt của thánh
Phaolô, vị thầy của đối thoại
Chiều ngày 28-6-2008 Đức Thánh Cha Biển Đức
XVI đã khai mạc Năm Thánh Phaolô trong buổi hát Kinh
Chiều trọng thể tại đền thờ thánh
Phaolô ngoại thành, với sự tham dự của 70
vị lãnh đạo các Giáo Hội Kitô khác.
Trong lịch sử Giáo Hội đã không có nhà
truyền giáo nào nổi tiếng bằng thánh Phaolô. Ngài đã là người du hành lớn nhất
của Kitô giáo. Và vùng Địa Trung
Hải, từ Italia đến Thổ Nhĩ Kỳ,
đều ghi đậm dấu vết bước chân
của ngài. Đôi khi đó là các di tích
khảo cổ, thường khi là tên địa lý các
nơi.
Phaolô sinh tại Tarso bên vùng Tiểu Á, ngày nay
là miền trung nam Thổ Nhĩ Kỳ, có lẽ vào năm
thú 8. Thuộc gia đình do thái nhưng là công dân roma,
từ chỗ là người bách hại Phaolô theo Kitô giáo trên đường đến thành Damasco và bắt
đầu rao giảng Chúa Giêsu Kitô. Tại
Giêrusalem Phaolô hiệp với đoàn tông đồ. Sau
đó được Barnaba mời tới Antiokia vùng Siria,
ngày nay là Thổ Nhĩ Kỳ, để rao giảng Tin
Mừng cho các người do thái theo Kitô giáo. Tại đây
Phaolô gặp tông đồ Phêrô, và cũng tại đây
lần đầu tiên các môn đệ được
gọi là ”tín hữu Kitô”.
Chắc hẳn từ năm 46 thánh Phaolô bắt đầu
ba chuyến truyền giáo dài qua vùng Anatolia và Hy Lạp. Khi
qua đảo Chypre Phaolô đã chứng kiến cảnh hoán
cải của quan lãnh sự roma Sergio Paolo. Tại Antiokia
vùng Pisidia Phaolô giảng trong hội đường do thái
và thành lập một giáo đoàn khác với cộng đoàn
do thái. Phaolô đã sống tại Êphêxô gần
3 năm, nhưng bị bắt buộc bỏ thành này vì các
thợ bạc nổi loạn chống lại thánh nhân, vì
công tác truyền giáo của người gây thiệt hại
cho họ. Theo một vài sử gia thánh
Phaolô đã bị nhốt tù tại Êphêxô.
Từ đất Thổ Nhỉ Kỳ thánh nhân sang Hy
Lạp: ở Athènes người giảng cho giới trí
thức tại Aeropago; thánh nhân dừng lại Côrintô
một năm rưỡi, và du hành cho tới chết. Bị bắt tại Giêrusalem Phaolô bị dẫn
độ về Roma. Sau vụ
đắm tầu tại đảo
Malta
thánh nhân được đưa về Roma vừa
bằng đường tầu vừa bằng
đường bộ ghé Siracusa và
Pozzuoli
. Tại
Roma thánh nhân bị chém đầu năm 67.
Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn
bài phỏng vấn bà Marta Sordi, giáo sư sử học
về gương mặt của thánh Phaolô, vị thầy
của tình bằng hữu và sự đối thoại. Bà Marta Sordi nguyên là giáo sư sử học hy
lạp và sử học roma tại đại học công
giáo Milano, bắc Italia, và là chuyên viên nghiên cứu thời
đại của thánh Phaolô.
Hỏi: Thưa giáo sư Sordi, là chuyên viên sử học,
điều gì đã đánh động giáo sư nhất
nơi con người và gương mặt của thánh
Phaolô?
Đáp: Bên cạnh trí thông minh, nền văn hóa và lòng
hăng say truyền giáo nơi công dân roma Gaio Giulio Paolo, còn
có một tài khéo khác: đó là sự thiện cảm.
Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất trong cuộc
đời của thánh Phaolô đó là khả năng
ngoại thường trong việc nhanh chóng kết thân
với tất cả những người chung quanh, cho dù là bạn hay thù, người hèn kém hay kẻ
quyền thế.
Thật vậy, khả năng kết bạn
của thánh Phaolô rất là đặc biệt. Người ta có thể nhận ra điều này ngay
từ khi Phaolô gặp gỡ quan lãnh sự đảo Chypre
là Sergio Paolo, là người có vai trò nền tảng trong
việc định đoạt con đường rao giảng
của thánh Phaolô. Mối dây tình bạn ràng buộc giữa
hai người mạnh mẽ tới độ Phaolô
bỏ tên do thái Saul của mình để lấy tên Paolo
của bạn. Phaolô là một người có
nhiều khả năng nhân bản ngoại thường
song song với các khả năng trí thức và bề
dầy thần học.
Hỏi: Có phải vì tư tưởng và tác phẩm
của thánh nhân quan trọng và có ảnh hưởng tới
độ một đôi khi người ta cho rằng thánh
nhân mới là người thực sự thành lập Kitô
giáo, chứ không phải là Đức Giêsu Kitô, có đúng thế
không thưa giáo sư?
Đáp: Vâng, đúng thế. Những người không
Kitô cho rằng thánh Phaolô đã đi qúa các lệnh
truyền của Chúa Kitô, khi loan báo Tin Mừng cho toàn thế
giới chứ không phải chỉ cho người do thái,
và như thế thánh nhân thành lập Kitô giáo một cách
cụ thể. Nhưng điều này không
đúng. Nó không đúng trên bình diện
lịch sử, vì chính thánh Phêrô đã là người
đầu tiên hoán cải một người ngoại giáo. Và nó cũng không đúng trên bình diện
thần học, vì nói cho cùng thánh Phaolô đã chỉ lập
lại những gì chính Chúa Giêsu Kitô đã làm. Ban
đầu thánh nhân đã chỉ rao giảng cho
người Do thái trong các hội đường. Chính quan
lãnh sự Sergio Paolo đã ”bắt ép”
Phaolô, trong một nghĩa nào đó, rao giảng Tin Mừng
cho những người ngoại giáo, bằng cách khuyên
Phaolô nên đi sang Antiokia vùng Pisidia và từ đó bắt
đầu rao giảng bên trong vùng Tiểu Á.
Hỏi: Lộ trình của thánh Phaolô, trong một cách
thức nào đó, có xác định kiểu người nói
với công chúng không thưa giáo sư?
Đáp: Trong toàn chuyến truyền giáo đầu tiên
từ Antiokia sang Listria và Iconio thánh nhân đi theo con lộ
Sebaste, do hoàng đế Augusto cho làm và dọc hai bên
đường có các trại quân roma, và dân chúng bao gồm
người Hy lạp, người Roma, người Do thái,
và dân bản xứ Licaoni và Galati. Thánh Phaolô đã áp dụng
cùng tiêu chuẩn của Chúa Giêsu trước kia:
trước hết là rao giảng cho người Do thái, làm
cho vài người theo đạo nhưng những
người khác thì từ chối; sau đó thánh nhân mới
rao giảng cho người ngoại giáo, tức không
phải là người Do thái.
Hỏi: Thưa giáo sư, thánh Phaolô đã đối
thoại với những người chưa hề
biết tới Tin Mừng như thế nào?
Đáp: Thánh nhân chọn chỗ thích hợp nhất
đối với thính giả. Khi giảng cho người
Do thái trong các hội đường, thì thánh nhân khởi
đầu từ lịch sử Israel, rồi trưng
dẫn các ngôn sứ và sau cùng là dẫn tới Đức
Kitô, Đấng Cứu Thế, như là điểm thành
toàn các lời tiên tri qua sự sống lại của Chúa. Trái lại đối với các người
ngoại giáo, các người quê mùa thô kệch của vùng
quê Tiểu Á cũng như các người trí thức
tại Athènes, Côrintô và Êphêxô, thánh nhân áp dụng một
kỹ thuật khác. Ý hướng vẫn là một, nhưng
thánh nhân thay đổi các quy chiếu: Phaolô đi từ
Thiên Chúa tạo dựng thế giới mà cả những
người ngoại giáo đa thần cũng có thể
hiểu được, hay từ trật tự thiên nhiên
của các mùa trong năm và các khoảng không rồi dẫn
con người tới với Thiên Chúa, Đấng làm
ơn cho nhân loại, Đấng đã tự tỏ
hiện nơi Đức Kitô. Ở đây thánh
Phaolô cũng thay đổi kiểu trình bầy. Khi nói
với giới trí thức hy lạp tại ”Aeropago”
thành Athènes, thánh nhân trích dẫn các triết gia khắc
kỷ; tại Licaonia thánh nhân trực tiếp đưa ra
một nhận xét về sự thật thiên nhiên.
Hỏi: Đây có phải là bằng chứng khả
năng của thánh Phaolô trong việc đối thoại và
đối chiếu với các giới thính giả khác nhau
hay không, thưa giáo sư?
Đáp: Chắc chắn rồi. Và thật ra tại
Roma thánh Phaolô cũng đã có các giao tiếp với các môi
trường khắc kỷ chú ý tới khía cạnh luân lý
của triết lý khắc kỷ như: tầm quan
trọng của luân lý, sự tự chủ, nhân
đức... tất cả đều là các giá trị phù
hợp với truyền thống cổ của Roma. Cũng
chính vì thế mà tôi cho rắng sự trao đổi thư từ giữa thánh Phaolô và triết gia
Seneca là điều có thể có.
Hỏi: Nhưng mà vẫn còn có rất nhiều nghi
ngờ liên quan tới điều này thưa giáo sư....
Đáp: Đúng thế. Chính tôi ban đầu tôi
cũng rất là nghi hoặc. Nhưng rồi
tôi nhận ra rằng nó là điều rất có thể
thật. Loại bỏ hai thư chắc chắn là
mạo thư ra, thì 12 thư còn lại trùng hợp với
thời gian giữa các năm 58 tới 62, và như là
nội dung, tuy Seneca là người ngoại giáo, nhưng
giữa ông và thánh Phaolô có sự kính trọng nhau rất
lớn. Triết gia roma tỏ ra hiểu
biết và qúy chuộng các bút tích của Phaolô. Và
thật thế trong lần đầu tiên bị tù ở
Roma, hồi đó ông Seneca cai trị đế quốc cùng
với Afranio Burro, thì thánh Phaolô đã được
hưởng quy chế tự do rất lớn vì có thể
tiếp đón mọi người và rao giảng thoải
mái, mặc dù lúc nào cũng có một binh sĩ canh gác. Có các
chi tiết khác trong các thư cho phép chúng
ta nghĩ rằng điều đó là thật, chẳng
hạn như một số kiểu hành văn khác biệt,
một vài úp mở chỉ có thể giải thích
được, nếu chúng ta coi các thư đã
được biên soạn ra trong các năm này. Nhưng
điều cần nêu bật đó là sự kiện thánh
Phaolô đã biết khơi đậy thiện cảm
của một tác giả ngoại giáo, mà các tín hữu Kitô
cảm thấy gần gũi trên quan
điểm luân lý.
Hỏi: Như thế đâu là khía cạnh
”tân tiến” nhất trong kiểu thánh Phaolô tiếp xúc
với người khác, thưa giáo sư?
Đáp: Thánh Phaolô đã là một người có
khả năng truyền thông rất lớn, một
người rất là khéo léo và có khả năng tiếp xúc
với mọi giai tầng xã hội. Thánh nhân biết nói
với những người đơn sơ chất phác, cũng như với những người
quyền thế. Còn hơn thế nữa thánh nhân biết
kết bạn kể cả với những người
thoạt tiên xem ra xa cách nhất như các thẩm phán hy
lạp tại thành phố Êphêxô, quan lãnh sự đảo
Chypre, quan bách quản hộ tống thánh nhân về Roma và
cả người canh ngục tại Philiphê nữa.
Hỏi: Như thế mà tại sao việc rao giảng
của thánh Phaolô lại thường gặp các khó khăn
xung khắc như vậy thưa giáo sư?
Đáp: Đúng thế: Phaolô đi tới đâu là
ở đó nảy ra xung khắc. Ở
đây có sự khác biệt hoàn toàn giữa Phêrô và Phaolô. Phêrô là người thận trọng hơn
nhiều. Giữa hai vị không có các khác biệt thần
học, trái lại hai vị rất tâm đầu ý hợp
với nhau đến độ trong thư thứ hai thánh
Phêrô nhắc tới ”người anh em
Phaolô rất thân mến của tôi”. Rồi thánh nhân dặn
các người đối thoại với thánh Phaolô
cẩn thận chú ý tới sự tinh tế và con người
phức tạp của thánh nhân. Nhưng đã
không bao giờ có xung khắc thần học giữa hai
vị, có chăng là kỹ thuật mục vụ khác nhau.
Hỏi: Thánh Phaolô dậy con người ngày nay những
gì thưa giáo sư?
Đáp: Thánh nhân dậy chúng ta đừng trốn
chạy và đừng sợ hãi sự đối chọi.
Nếu sống vào thời đại này của chúng ta,
thánh nhân sẽ vào hàng ngũ những
người cương quyết đương
đầu với các vấn đề gây tranh luận
nhất trong lãnh vực đại kết. Với những
người ngoại giáo thánh Phaolô tấn công và hoán cải
họ: thánh nhân giảng đạo cho các các người
thuộc đoàn vệ binh của hoàng đế có
nhiệm vụ canh giữ thánh nhân. Nghĩa là Phaolô dậy
cho chúng ta biết đối thoại như thế nào:
không sợ hãi nêu lên các điểm khác biệt, để
có được sự gắn bó hay khước từ xác
tín hơn. Đó là một cuộc đối
thoại thế công chứ không thế thủ. Ngày nay có nhiều người đối thoại
trong thái độ buông xuôi, muốn đạt
được một thỏa thuận bằng bất
cứ giá nào. Nhưng thánh Phaolô thì không, thánh nhân
dậy chúng ta một đường lối ngược
lại: đó là không che dấu sự gì cả, và công khai
đương đầu với một sự
khước từ có thể xảy ra.
(Avvenire 27-6-2008)
Linh Tiến Khải