Chúa nhật 16 thường niên năm A
Chú thích các Dụ Ngôn trong Tin Mừng Chúa Nhật XVI Thường Niên – Năm
A
Dụ
Ngôn Cỏ Lồng Vực, Hạt Cải và Nắm Men (Mt
13:24
-43)
Chúa Nhật này Hội
Thánh Hội Thánh nhắc nhở chúng ta về lòng từ bi và
sự kiên nhẫn của Thiên Chúa. Bài đọc thứ nhất trong Sách Khôn Ngoan cho
thấy rằng Thiên Chúa chăm sóc cho người công chính
và kiên nhẫn với tất cả mọi người. Ngài không đối xử bất công với
bất cứ ai. Chính vì thế mà bài Thánh
Vịnh ca tụng Thiên Chúa là Đấng “từ bi, nhân
hậu, chậm bất bình và rất mực khoan dung.” Riêng đối với những ai đang ở trong
Đức Kitô, thì Thánh Phaolô nói rằng Thiên Chúa sẽ ban
cho họ Chúa Thánh Thần để bầu cử cho
họ và dạy họ cầu nguyện. Trong bài Tin Mừng
hôm nay Chúa Giêsu dùng ba dụ ngôn để giải thích lý do
tại sao Thiên Chúa lại kiên nhẫn với mọi
người và mời gọi chúng ta cũng phải kiên
nhẫn với người khác như thế. Đồng
thời Người cũng nhắc nhở chúng ta rằng Hội
Thánh và con cái Hội Thánh được Thiên Chúa sai vào
trần gian như những hạt cải và nắm men
của Chúa để thánh hóa thế gian, để biến
những cỏ lòng vực thành lúa tốt, chứ không
phải để cho cỏ lồng vực làm cho chúng ta ra
hư hỏng. Muốn được như
thế thì chúng ta cần phải kiên nhẫn để cho ơn
Chúa làm việc trong chúng ta. Một hạt
cải gieo xuống đất phải có thời gian mới
lớn lên được. Một nắm
men cũng phải có thời gian mới làm cho thúng bột dạy
men. Cho nên muốn sửa tật xấu trong mình hay
trong người khác cũng cần có thời gian. Tuy nhiên nếu dựa vào sức mình, chúng ta sẽ
thất bại. Chỉ khi nào chúng ta có Chúa Thánh
Thần nâng đỡ sự yếu hèn của mình và làm theo Thánh Ý Thiên Chúa, thì chúng ta mới hy vọng
làm được điều đó.
Mt 13:24-26 - Nước trời
giống như người kia gieo giống tốt trong
ruộng mình. Trong lúc mọi người ngủ, thì kẻ
thù của ông đến gieo cỏ lùng vào ngay giữa lúa,
rồi đi mất. Khi lúa
lớn lên và trổ bông thì cỏ lùng cũng lộ ra.
Mt 13:27-28 - Đầy tớ chủ nhà đến nói với ông
rằng: 'Thưa ông, thế ông đã không gieo giống
tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng
từ đâu mà có?' Ông đáp: 'Người thù của
ta đã làm như thế'. Đầy tớ nói với
chủ: 'Nếu ông bằng lòng, chúng tôi xin đi nhổ
cỏ'.
Mt 13:29-30 - Chủ nhà đáp: 'Không
được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại
nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ
để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: "Các anh
hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng
bó mà đốt đi, sau mới thu lúa
lại chất vào lẫm cho ta".
Mt 13:31-32 - Người lại nói với họ dụ
ngôn khác mà rằng: "Nước trời giống như
hạt cải người kia gieo trong ruộng mình. Hạt
đó bé nhỏ hơn mọi thứ hạt giống,
nhưng khi mọc lên, thì lớn hơn mọi thứ rau
cỏ, rồi thành cây, đến nỗi chim trời
đến nương náu nơi ngành nó".
Người Việt
Nam
khi đọc dụ
ngôn này lại một lần nữa không thể hiểu
được tại sao Chúa dùng cây cải. Cây cải
của mình là loại rau bé tí. Nhưng cây cải Chúa nói
ở đây theo các nhà nghiên cứu Thánh
Kinh là loại cải đen (tên khoa học là Sinapis Nigru). Ðây là loại cải mọc lớn như
bụi cây. Có học giả (TS. Thompson, Smith’s Bible Dictionary) nói rằng ông thấy
trong đồng bằng Akkar những cây cải dại cao
bằng đầu của một người cỡi
ngựa. Nếu cây này được
trồng trong vườn chắc còn cao lớn hơn. Nên nếu Chúa nói chim trời đến
nghỉ ở trên cành của nó cũng không quá đáng. Có sách dịch là làm tổ. Nguyên ngữ Hy Lạp là
κατασκηνουν có
nghĩa là cắm lều, cư ngụ, nghỉ ngơi,
đậu đề nghỉ. Ở
đây chúng tôi dịch là đậu. Thánh Giêrônimô dịch ra tiếng La Tinh là habitent –
cư ngụ. Có nghĩa là chim dùng cây
này làm nơi tạm trú.
Mt
13:33
- Người lại nói với họ
một dụ ngôn khác nữa mà rằng: "Nước
trời giống như men người đàn bà kia lấy
đem trộn vào ba đấu bột, cho đến khi
bột dậy men".
Dụ Ngôn
Nắm Men được kể dựa theo kinh nghiệm
sống hằng ngày của người Do Thái. Họ
nhồi bột làm bánh hằng ngày như người
Việt
Nam
chúng ta nấu cơm. Như một chút men làm dậy men
cả thúng bột thế nào thì Hội Thánh cũng lan tràn
và làm cho nhiều dân nước trở lại như
thế.
Mt 13:34-35 - Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà phán những
điều ấy với dân chúng. Người không phán
điều gì với họ mà không dùng dụ ngôn,
để ứng nghiệm lời tiên tri đã chép
rằng: "Ta sẽ mở miệng nói lời dụ ngôn,
Ta sẽ tỏ ra những điều bí nhiệm từ lúc
dựng nên thế gian".
Lý Do Chúa Dùng Dụ Ngôn. Mặc khải và
chương trình của Thiên Chúa chỉ được
tỏ ra cho những người sẵn lòng và thực tâm
đón nhận, còn đối với những người
khác thì bị che giấu.
Nếu chúng ta có lòng thành và dễ dàng vâng phục
thì dù chúng ta có ngu dốt đến đâu cũng có thể
thấu hiểu Lời Chúa một cách dễ dàng. Bằng
chứng là các môn đệ, những người chài
lưới thất học, nhưng Chúa đã dùng các ông
để rao giảng Lời Người. Các luật
sĩ và người Pharisiêu thì không tài nào hiểu
được giáo huấn của Chúa vì họ không có thiện
tâm.
Mt 13:36-43 - Sau khi giải tán dân chúng, Người
trở về nhà. Các môn đệ đến gặp
Người và thưa rằng: "Xin Thầy giải thích
dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe"….
Chúa Giêsu đã giải thích quá rõ ràng ý nghĩa
của dụ ngôn Cỏ Lồng Vực. Ở đây chúng
tôi xin áp dụng vào thời đại của chúng ta. Bao lâu
còn ở trần gian, Hội Thánh luôn luôn bao gồm cả
người lành lẫn người dữ, cả thánh nhân
lẫn tội nhân. Chúng ta là những cây lúa được
Chúa trồng, nhưng khác những cây lúa là chúng ta có
quyền tự do để cho những người
xấu ảnh hưởng, hoặc tránh xa môi trường
xấu. Thay vì để cho những người làm
gương mù biến chúng ta ra xấu, thì hãy nhìn
gương của họ mà tránh dịp tội cùng cầu
nguyện cho họ.
Sở dĩ Thiên Chúa không trừng phạt
những người xấu ngay, vì Ngài để cho họ
có thì giờ mà hoán cải.
Chúa dùng cỏ lồng vực trong dụ ngôn này
để cho chúng ta thấy rằng, rất khó mà phân
biệt được người tốt và người
xấu bằng cách nhìn cái vẻ bề ngoài. Chỉ nhìn vào
bông, tức là kết quả công việc họ làm mới
biết được.
Hội Thánh đôi khi phải truất phép thông
công những kẻ làm gương mù hoặc rao truyền
những đạo lý sai lạc để tránh cho những
người khác khỏi bị lây họ như lúa bị
chất độc của cỏ lồng vực làm ra
độc hại. Vạ tuyệt thông có hiệu quả
như thuốc chữa bệnh tâm thần những
người cố chấp, và ngừa bệnh cho những
người khác.
1.
Trong dụ ngôn Cỏ Lồng Vực, ai là
người gieo cỏ này? Cỏ lồng vực ám chỉ
điều gì? Lúa ám chỉ điều gì? Và mùa gặt là
gì?
2.
Dụ ngôn này liên quan đến Lời Chúa trong câu
7:15-20 thế nào?
3.
Tại sao ông chủ không cho đầy tớ
nhổ cỏ ngay mà lại đợi đến mùa
gặt? Tại sao việc Chúa kiên nhẫn và rộng
lượng đối với những người
tội lỗi đôi khi làm cho chúng ta sốt ruột?
4.
Dụ ngôn này dạy chúng ta những gì về
việc có những giáo sĩ bất xứng trong Hội
Thánh? Về sự kiên nhẫn của Thiên Chúa? Về trách
nhiệm của mỗi cá nhân?
5.
Trong dụ ngôn hạt cải và nắm men,
phương diện nào trong đời sống đạo
đức của chúng ta xem ra tầm thường, bé
nhỏ? Chúa hứa gì khi chúng ta gieo hạt nhỏ bé đó?
6.
Lời tóm tắt và tiên tri trong câu 34-35 cho chúng ta
thấy gì về cách Chúa Giêsu dùng dụ ngôn?
7.
Có khi nào bạn kết án thế gian một cách quá
đáng làm phương hại đến việc mở
mang Nước Trời không? Chúa đặt bạn ở
đâu trong cánh đồng của Người?
8.
Bạn có thấy trong đời bạn hay trong giáo
xứ bạn “đức tin” lan tràn như men, hay lớn
mạnh như hạt cải trong hai dụ ngôn này không?
9.
Bạn có thấy mình có trách nhiệm gì với chính
bạn? Với gia đình bạn? Với tha nhân? Và với
Hội Thánh?
10.
Bạn có biết Chúa đang gọi bạn
để làm gì không? Và bạn đáp trả bằng cách
nào? Và thế nào?
11.
Ai là cỏ lồng vực chung quanh bạn? Làm
thế nào để bạn không bị ảnh hưởng
xấu của họ?
12.
Trong lòng bạn có cỏ Lồng Vực không? Bạn
phải đối xử với chúng ra sao?
13.
Bạn phản ứng ra sao với những tật
xấu của những người thân yêu của bạn?
Phaolô Phạm Xuân Khôi