NHÀ XÂY TRÊN ĐÁ
Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật Thứ 9 Mùa Thường Niên – Năm A của Cha Raniero Cantalamessa, OFM Cap.
RÔMA, ngày 30 tháng 5, năm 2008 (Zenit.org). Vào thời Chúa Giêsu ai cũng biết rằng thật là khờ dại khi xây nhà trên cát, dưới đáy thung lũng thay vì xây trên đá ở trên cao.
Sau mỗi trận mưa lớn một dòng nước lũ được tạo thành hầu như cuốn ngay đi tất cả những gì nằm trên đường nước chảy của nó. Chúa Giêsu dùng nhận xét này để đưa ra dụ ngôn hôm nay về hai ngôi nhà, như là một dụ ngôn, có hai mặt.
“Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì giống như người khôn ngoan đã xây nhà mình trên đá; mưa có đổ xuống, nước có tràn vào, gió bão có thổi đến và lùa vào nhà đó, nhà vẫn không sập, vì nhà ấy được xây trên nền đá” (Mat 7:24-25).
Bằng một sự cân đối hoàn toàn, chỉ thay đổi vài chữ, Chúa Giêsu trình bày cùng một cảnh trí ấy cách tiêu cực: “Và hễ ai nghe những lời Thầy nói đây mà không đem ra thực hành, thì giống như người ngu đần, xây nhà mình trên cát, khi mưa sa nước lũ, gió thổi và lùa vào nhà đó, nhà sẽ sập và sẽ trở nên đống hoang tàn” (Mt 7:26-27).
Xây nhà của bạn trên cát có nghĩa là đặt hy vọng và niềm xác tín của bạn vào những gì không chắc chắn và không lường trước được, là những điều không đứng vững trước những vùi dập và chê bỏ của thời gian, những lần đổi ngược thời vận. Tiền tài, danh vọng, sức khỏe là những điều ấy. Kinh nghiệm chứng tỏ cho chúng ta thấy điều ấy hằng ngày: Chỉ cần một xung đột, một động mạch nhỏ bị tắc nghẽn, là tất cả sẽ bị xụp đổ, như triết gia Blaise Pascal đã nói.
Ngược lạin xây nhà của bạn trên đá nghĩa là gắn liền đời sống và hy vọng của bạn vào điều mà “kẻ trộm không lấy được và rỉ xét không soi mòn được,” vào điều không thể qua đi được. Chúa Giêsu đã nói: “Trời và đất sẽ qua đi, nhưng lời Thầy sẽ chẳng qua đi.”
Vậy xây nhà trên đá đơn thuần là xây trên Thiên Chúa. Ngài là Đá Tảng. Đá Tảng là một trong những biểu tượng mà Thánh Kinh dùng để chỉ Thiên Chúa: “Thiên Chúa chúng ta là Đá Tảng vĩnh cửu” (Is 24:6); “Ngài là Đá Tảng, các công trình của Ngài đều hoàn hảo.” (ĐNL 32:4).
Ngôi nhà xây trên đá đã sẵn có; chúng ta chỉ cần bước vào trong đó! Ngôi nhà ấy chính là Hội Thánh. Đương nhiên đó không phải là ngôi nhà xây bằng gạch, vữa, nhưng bằng “những viên đá sống động,” là các tín hữu, được xây trên tảng đá góc tường, là Đức Chúa Giêus Kitô. Ngôi nhà được xây trên đá là ngôi nhà mà Chúa Giêsu đã ám chỉ khi Người nói với ông Simon: “Con là Đá và trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh Thầy” (Mt 16:18).
Như thế xây đời mình trên đá có nghĩa là sống trong Hội Thánh, chứ phải không sống ở ngoài để luôn luôn chỉ tay vào những mâu thuẫn và khuyết điểm của diện nhân loại của Hội Thánh. Chỉ có một ít linh hồn được cứu rỗi trong trận Đại Hồng Thủy, là những người lên tàu ông Noe; chỉ có những người vào Hội Thánh sẽ được cứu khỏi trận Đại Hồng Thủy của thời gian là trận lụt nuốt chửng mọi sự (x. Phr 3:20).
Điều này không có nghĩa là tất cả những người ở ngoài Hội Thánh sẽ không được cứu độ; Công Đồng Vatican II nói về những người không biết Đức Kitô, nhưng sống theo tiếng lương tâm rằng có cách khác để thuộc về Hội Thánh mà “chỉ một mình Thiên Chúa biết.”
Chủ đề của Lời Thiên Chúa, là trọng tâm của các bài đọc Chúa Nhật này, và là đề tài mà Thượng Hội Đồng Giám Mục sẽ bàn đến vào tháng Tám, đưa ra cho tôi một áp dụng thực tiễn. Thiên Chúa dùng Lời để truyền thông sự sống và mặc khải chân lý cho chúng ta. Còn chúng ta thường dùng lời để giết và che đậy chân lý!
Trong phần vào đề của tác phẩm nổi tiếng “Dizionario delle opere e dei personaggi,” Ông Valentino Bompiani kể lại tình tiết sau đây. Vào tháng Sáu năm 1939, có một hội nghị quốc tế của các chủ bút mà ông được tham dự. Chiến tranh đang xảy ra trên không trung và chính quyền Nazi chứng tỏ rằng họ là sư phụ về việc thao túng lời nói để tuyên truyền. Vào ngày thứ hai trước ngày cuối cùng của hội nghị, ông Goebbels, là tổng trưởng tuyên truyền của Đức Quốc Xã đã mời các tham dự viên đến đại sảnh quốc hội. Các đại diện của các quốc gia khác nhau được mời nói lên lời chào mừng.
Một chủ bút từ Thụy Điển đi lên bục khi đến phiên ông, và đã nói những lời này với một giọng trịnh trọng: “Lạy Chúa là Thiên Chúa, con phải thuyết trình bằng tiếng Đức. Con không có đủ ngữ vựng và văn phạm, và khi nói đến giống và danh từ thì con hoàn toàn lạc lối. Con không biết ‘tình bằng hữu’ là giống cái hay ‘ghét’ là giống đực, hoặc có phải 'danh dự’, ‘trung thành’ và ‘hòa bình’ là giống giở không. Vậy Lạy Chúa là Thiên Chúa, xin hãy cất đi lời nói của chúng con và để lại cho chúng con lòng nhân đạo. Đương nhiên là chúng con sẽ có thể hiểu nhau và cứu nhau.” Cả hội trường vỗ tay như sấm, trong khi đó ông Geobbels hiểu ý và tức tối rời đại sảnh.
Có một hoàng đế nước Tàu, khi được hỏi về điều gì là điều cấp bách nhất cần phải cải tiến trên thế gian, đã không ngần ngại trả lời: Hãy sửa đổi lời nói! Điều nhà vua muốn nói là: Hãy trả lại cho những lời nói ý nghĩa thật sự của chúng. Vua nói đúng. Có những lời dần dần đã hoàn toàn mất ý nghĩa nguyên thủy của nó và được người ta gán cho một ý nghĩa hoàn toàn trái ngược. Sử dụng chúng có thể làm chết người. Giống như là dán một nhãn hiệu nói rằng “rượu sau bữa ăn tối” vào mọt chai ác-xít arsenic: Thể nào cũng có một số người bị ngộ độc.
Nhiều quốc gia ra luật nghiêm khắc chống lại những người làm bạc giả, nhưng không có quốc gia nào ra luật chống lại những người dùng lời giả. Điều đã xảy ra cho từ “yêu” cũng đã xảy ra cho những từ khác. Một người đàn ông hiếp một người phụ nữ lấy cớ là anh ta làm vì yêu để bào chữa. Từ ngữ “làm tình” [ngoài hôn nhân] thường ám chỉ một hành động thô tục nhất của tính ích kỷ trong đó một người chỉ nghĩ đến việc thoả mãn xác thịt mình, coi thường người khác, và hạ giá người kia xuống thành một vật dụng.
Như chúng ta thấy, suy niệm Lời Thiên Chúa cũng có thể giúp chúng ta sửa đổi và cứu vãn những lời của loài người khỏi sự vô nghĩa.
Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ
The House Upon the Rock
Gospel Commentary for 9th Sunday in Ordinary Time
By Father Raniero Cantalamessa, OFM Cap
ROME, MAY 30, 2008 (Zenit.org).- In Jesus’ time everyone knew that it was foolish to build your house on sand at the bottom of the valley rather than on the rock high above.
After every heavy rain a torrent of water forms almost immediately that sweeps away everything in its path. Jesus uses this observation to create today’s parable about the two houses that, as a parable, has two sides.
“Thus, everyone who listens to these words of mine and acts on them will be like a wise man who built his house on rock. The rain fell, the floods came, and the winds blew and buffeted the house.
But it did not collapse; it had been set solidly on rock” (Matthew 7:24-25).
With perfect symmetry, changing only a few words, Jesus presents the same scene negatively: “And everyone who listens to these words of mine but does not act on them will be like a fool who built his house on sand. The rain fell, the floods came, and the winds blew and buffeted the house. And it collapsed and was completely ruined” (Matthew 7:26-27).
Building your house on sand means placing your hopes and certainties in unstable and unpredictable things that cannot stand the whips and scorns of time, the reversals of fortune. Money, success and personal health are such things. Experience shows this to us every day: All it takes to bring everything crashing down is a trifle, a little blood clot, the philosopher Blaise Pascal said.
Building your house on rock means, on the contrary, to stake your life and hopes on that which “thieves cannot steal nor rust corrode,” on that which does not pass away. “Heaven and earth will pass away,” Jesus said, “but my words shall not pass away.”
Building your house on rock means quite simply building on God. He is the rock. The rock is one of the Bible’s preferred symbols for God: “Our God is an eternal rock” (Isaiah 26:4); “He is the rock, his works are perfect” (Deuteronomy 32:4).
The house built on rock already exists; we just have to go inside! It is the Church. Obviously it is not the one built of bricks and mortar but that made up of “living stones,” who are the believers built upon the cornerstone, who is Christ Jesus. The house built upon the rock is the one about which Jesus spoke to Simon: “You are Peter and on this rock I will build my Church” (Matthew 16:18).
To build one’s life upon rock therefore means to live in the Church, not staying outside, forever pointing your finger at the inconsistency and defects of the human side of the Church. Only a few souls were saved from the great flood, those who boarded Noah’s ark; only those who enter the Church will be saved from the deluge of time that swallows up everything (cf. 1 Peter 3:20).
This does not mean that everyone who is outside of her will not be saved; there is another way of belonging to the Church, “known only to God,” the Second Vatican Council says, that regards those who without knowing Christ, live according to the dictate of their conscience.
The theme of the word of God, which is at the center of the readings this Sunday, and which the synod of bishops will take up in October, suggests a practical application to me. God used words to communicate life to us and reveal truth. We human beings often use words to kill and hide the truth!
In the introduction to his famous “Dizionario delle opere e dei personaggi,” Valentino Bompiani recounts the following episode. In June 1939 an international conference of editors was held in which he participated. War was already in the air and the Nazi government proved itself to be a master at manipulating words for the purpose of propaganda. On the second to last day of the conference, Goebbels, who was the Third Reich’s minister of propaganda, invited the participants to the parliament hall. The delegates of the different countries were asked to offer a word of greeting.
An editor from Sweden approached the podium when it was his turn and in a grave voice spoke these words: “Lord God, I must give a speech in German. I lack the vocabulary and the grammar and I am lost when it comes to the gender of the nouns. I don’t know if 'friendship' is feminine and 'hate' masculine, or if 'honor,' 'loyalty' and 'peace' are neuter. So, Lord God, take our words and leave us our humanity. Perhaps we will be able to understand each other and save ourselves.” There was thunderous applause, while Goebbels, who got the point, left the hall in a rage.
A Chinese emperor who was asked about what the most urgent thing was to improve the world answered without hesitation: Reform words! What he meant was: Give back to words their true meaning. He was right. There are words that, little by little, have been completely emptied of their original meaning and assigned a diametrically opposed meaning. Their use can only be lethal. It is like putting a label that says “after-dinner liqueur” on a bottle of arsenic: Someone will be poisoned.
Countries have very strict laws against those who make counterfeit money, but none against those who use counterfeit words. What has happened to the word “love” has not happened to any other word. A man rapes a woman and he excuses himself by saying that he did it for love. The expression “make love” often signifies the most vulgar act of egoism in which each person only thinks about his or her own gratification, ignoring the other and reducing him or her to a mere object.
As we see, reflection on the word of God can also help us to reform and save human words from meaninglessness.
[Translation by Joseph G. Trabbic]
* * *
Father Raniero Cantalamessa is the Pontifical Household preacher. The readings for this Sunday are Deuteronomy 11:18, 26-28, 32; Romans 3:21-25a, 28; Matthew 7:21-27
GLV Phao lô Phạm Xuân Khôi - giaoly.net