o dongcong.net
     
 
2013 - dongcong.net
 
 

Bài viết của Vũ hưu Dưỡng  

muoichodoi.com/ October 25, 2013

 

NGÕ CỤT
Trưa hôm nay, giờ cơm cha con lại nói chuyện với nhau về những hoàn cảnh bi thương của cuộc đời. Có những người rơi vào hoàn cảnh ngõ cụt và không lối thoát nên họ đã tự giải quyết cuộc đời cho nhẹ lòng.
Đang nói chuyện, cha già cứ ngỡ rằng tôi lên án những người như vậy nên ngài cắt luôn lời tôi muốn chia sẻ.
- Mình đâu có biết được hoàn cảnh của những người đó. Đôi khi họ không tìm được sự cảm thông, sự chia sẻ của người khác nên họ đi đến đường cùng ...
Cha già nói như thế và chúng tôi hiểu được tâm tình của cha già trước hoàn cảnh bi thương như thế.
Cha đồng bàn nói luôn :
- Rơi vào những hoàn cảnh bi đát đó, cần có những người cảm thông và hiểu để đón nhận nhau chứ không thì cũng kẹt. Có những người kém may mắn là họ đã quá cô đơn nên tự giải quyết cuộc đời ...
Đúng như vậy ! Nhiều khi trong cuộc sống, có những hoàn cảnh đưa đẩy con người ta đi đến bước đường cùng, đến ngõ cụt và không còn lối thoát. Chẳng ai muốn gieo mình xuống dòng sông đang chảy xiết hay lao mình vào chiếc xe tải đang chạy ngoài đường để kết liễu đời mình cả. Nhưng, trong cái thân phận mỏng giòn và yếu đuối của con người họ đã bế tắt.
Những người ngoài, những người chứng kiến, những người hay tin thì có những lối nhìn, những phản ứng riêng của mỗi người. Dĩ nhiên bởi lẽ ai cũng có tự do để nhìn nhận sự việc, nhìn nhận biến cố nhưng chỉ có đương sự mới hiểu rõ mình hơn ai hết. Những người thân thương, ruột thịt đi chăng nữa đôi khi cũng chẳng hiểu vì sao người thân của mình đã tự giải quyết đời mình.
Thật ra chẳng ai muốn mình phải rơi vào cái ngõ cụt mà không có lối ra như thế bao giờ. Bở lẽ hết sức bình thường thì ai cũng muốn con đường phía trước của mình là con đường thông thoáng cũng như rộng lối đi.
Lần nọ, khi nghe em trình bày về hoàn cảnh em gặp phải, trong tâm tình sẻ chia, tôi đã phân tích cho em thấy phải trái, thiệt hơn. Em nghe xong và em đưa đáp án ngay đó là lý trí của em mách bảo là như thế nhưng tình cảm thì không được. Phân tích thêm một tí nữa để em rõ. Em đã rõ nhưng em cũng tiếp tục với câu trả lời là em không biết phải xử lý làm sao tình huống của em. Em muốn thoát ra nhưng em không tìm được đường nào khác nên đành phải sống như vậy.
Cũng chỉ biết cảm thông với em tình cảnh mà em gặp phải chứ không biết nói gì hơn vì tôi không phải là em và tôi cũng không ở trong cái hoàn cảnh trớ trêu ấy.
Cũng thế, lần kia, một cô bộc bạch : "Cha ơi ! Nếu bảo con đi lại những bước từ đầu thì con không dám đi đâu bởi vì hiện giờ chân con như dính vào bùn vậy. Chân dính bùn rồi nên nhấc lên cũng không được mà đi tiếp cũng không xong ... Giờ cũng khổ lắm nhưng không biết làm sao nữa ... xin cha cầu nguyện cho con ...". Chuyện là ngày xưa cô cũng như một số người khác thấy bất động sản cũng có thể đầu tư được nhưng khi đầu tư vào thì chân cô như dính vào bùn bởi lẽ bất động sản bây giờ có chăng là "bất động" và "mên sản". Vì bế tắt nên cô chia sẻ thật lòng rằng giờ đây bảo đi lại những bước đó côn chẳng bao giờ dại. Mà thật ! Chẳng ai thấy nó bế tắt mà lại lao đầu vào, chỉ khi lao đầu vào mới biết bế tắt là chi.
Và, chị của một chị quen biết cũng rơi vào cái tình thế "bất động" và "mên sản" như vậy. Chị thấy mảnh đất đó có tiềm năng và mua vào. Nào ngờ phải tốn quá nhiều tiền của để nó trở thành đất thổ cư. Tưởng cũng có thể bán được giá để trả nợ nhưng mảnh đất ấy lại nằm dưới hai đường điện cao thế. Giờ thì chỉ ngồi đó chờ nhận số tiền đền bù quá khiêm tốn so với những gì mà chị đã đầu tư.
Có thể ta đứng ngoài ta nhìn vậy vậy thôi chứ ta không thể nào hiểu được cám cảnh của những người đang rơi vào ngõ cụt như vậy. Ta cũng không nên trách là tại thế này thế kia nó mới ra như thế nhưng ta cũng phần nào cảm thông xu hướng của kinh tế, của cạnh tranh nên đã đầu tư như vậy nhưng không ngờ nó lại ra như thế.
Cuộc đời ta, cũng đôi lần đôi lúc ta cũng rơi vào ngõ cụt để rồi ta cần mặc lấy tâm tình cảm thông chia sẻ hơn là lên án bởi lẽ giản đơn là chẳng ai nghĩ mình lại đâm đầu vào ngõ cụt để rơi vào bế tắt bao giờ cả. Không ai muốn mình đứng trên bờ vực của phá sản và bế tắt trong cuộc sống bao giờ nhưng chẳng may thì đành phải chịu. Không ai có thể nói trước được cuộc đời của mình cả trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Biết đâu được đến một lúc nào đó niềm tin của ta nó đi vào ngõ cụt và ta cũng sẽ hành xử như bao nhiêu người mất đức tin.
Biết đâu được đến một lúc nào đó ta không còn yêu thương gia đình ta, mái ấm ta, vợ con ta để ta hành xử như những người không còn tình nghĩa vợ chồng con cái thân nghĩa trong gia đình.
Biết đâu được đến một lúc nào đó cuộc đời đưa đẩy ta đến độ ta không tìm được lối thoát mà ta lại hành xử như những người không lối thoái hành xử mà ta đã từng lên án, quở trách họ.
Như người nào đó đã tự đi tìm đến cái chết khi rơi vào bế tắt ta cũng nên cảm thông hơn là dèm pha lên án.
Như người nào đó đang lụy vì tình không để lý trí điều khiển ta cũng cầu mong cho họ tìm được rẽ.
Như người nào đó đứng trên bờ vực của phá sản, của bế tắt trong cuộc sống, nên chăng ta thêm một lời cầu nguyện cũng như cảm thông.
Tất cả những tâm tình cảm thông, cầu nguyện, sẻ chia đó chính là tâm tình đậm chất người hơn bao giờ hết. Tâm tình đồng cảm, sẻ chia, liên đới vẫn là tâm tình bác ái yêu thương mà Thầy Chí Thánh Giêsu luôn luôn mời gọi người kitô hữu phải sống và nêu gương.
Anmai, CSsR

 

KHỔ ĐAU by Anmai
Đời là bể khổ ! Đức Phật nói như thế về cuộc đời.
Nhìn về cuộc đời, đúng thật là ai cũng có những nỗi khổ đau của riêng mình, của tập thể và thật sự khó có thể nói trước, khó có thể nói hay hay cũng chẳng có thể biết được khi nào nỗi khổ đến trong cuộc đời. Chỉ giật mình nhận ra và thấy rằng sao cuộc đời của mình, người thân của mình và đồng loại của mình sao khổ thế !
Trong một đất nước mà khí hậu không được ôn hòa cho lắm thì con người phải nhận hậu quả nhất định nào đó. Ở cái dải đất hình chữ S thân yêu này thì những ai ở vào những vùng có thời tiết khắc nghiệt ắt mới hiểu được phần nào nỗi đau khi cơn bão chưa đi qua và cơn lũ đang gần đến.
Những ngày này, bão đang dần đi vào dĩ vãng nhưng những người dân ở miền Trung đang đối diện với những cơn lũ do hậu quả của bão. Hậu quả bão lũ đã làm cho hàng ngàn gia đình rơi vào cảnh khốn khó. Bao nhiêu năm trời chắt chiu một nắng hai sương và tằn tiện cho cuộc sống nhưng khi đối diện với bão dữ thì tất cả những lao nhọc tan biến cùng theo bão.
Những người ở xa vùng tâm bão hay ở những nơi mà bão chẳng bao giờ ghé được chắc có lẽ chẳng cảm được những nỗi đau, những nỗi mất mát về cả vật chất lẫn con người sau bão. Vài lần có việc để đi ra miền Trung rơi vào những ngày bão nhỏ hay chỉ với những cơn áp thấp nhiệt đới thôi tôi cảm được một chút gì đó của thời tiết khắc nghiệt. Thật ra, nó chẳng thấm tháp gì với những cơn siêu bão cứ ập đến với người nghèo. Tận mắt nhìn những người dân Quãng Trị trong trời giá rét phải mặc áo mưa để đi làm lúa thì phải biết rằng cái lạnh, cái buốt thấm vào xương thịt của họ là gì. Thế nhưng không còn việc gì khác ngoài cái việc phải bán lưng cho trời và bán mặt cho đất để đắp đổi cuộc sống qua ngày.
Ta chỉ nhìn thấy khổ đau của họ khi ta đi ngang qua được gặp họ trong hoàn cảnh trời rét mướt như thế mà phải cấy cày. Và khi nhìn thấy như thế ta chỉ cảm một chút gì đó chứ ta không rơi vào cảnh như thế nên ta không thể nào hiểu được nỗi đau mà ngày này tháng nọ và năm tới năm kia họ phải gánh chịu.
Hay trong những ngày này, cảnh tan thương trời đất sau bão ta cũng chỉ nhìn thấy qua hình ảnh hay có khi ta nhìn thấy tận mắt nhưng ta không thể nào thấu hiểu được nỗi đau như đang ôm chầm lấy họ. Nỗi đau của họ đang khốn cùng sau mưa lũ.
Có những đám táng phải dầm mình trong mưa lũ để đưa người thân đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Có những gia đình những đứa trẻ phải cám cảnh mồ côi cha lẫn mẹ khi tuổi còn chưa khôn phải nương nhờ vào bà nội hay bà ngoại.
Có đứa trẻ mồ côi cha do cơn bão cách đây gần chục năm trước, mẹ phải đi làm xa và em ở nhà với ngoại. Cơn bão đến, em tìm cách trú ẩn dưới "hầm trú" đơn sơ xây bằng gạch với tôn xi măng và phên bằng tre. Trong "căn hầm" đó là gói mì và gọn đèn cầy gọi là tránh bão ...
Và vừa mới đây, có gia đình ra đi trên chuyến bay định mệnh ... nỗi đau không thể nào bù đắp được cho những người thân còn ở lại.
Cũng khá lâu không có dịp nói chuyện với đứa cháu ở xa. Trước đây thì chú cháu thi thoảng cũng hỏi thăm nhau về cuộc sống. Sáng nay, trong điện thoại, giọng của cháu cứ sụt sùi.
Trong nghẹn ngào nỗi đau, cháu nói rằng vì gia đình nhà giáo, sau khi qua bên kia thì cháu nỗ lực để học. Vì ham học và gắng học đến độ đôi khi không còn nhớ đến giờ ăn giấc ngủ. Đến một ngày kia bị đau đầu, cháu đi khám bác sĩ gia đình, họ không tìn ra bệnh và chuyển cháu vào viện. Tin dữ đến với bản thân cháu và gia đình là cháu đã bị ung thư não. Cách đây hai tuần, cháu mê sản 3 ngày không biết gì cả. Sau khi tỉnh dậy, bác sĩ tập dần tập dần để khơi lại trí nhớ cho cháu. Giờ đây mạng sống của cháu đang ở độ căng thẳng. Cháu nói là bác sĩ cho biết là mổ cũng không giải quyết được gì và không mổ cũng không được. Trong tiếng khóc, cháu nói cháu sẽ ra đi trước chú ...
Đứng trước cảnh đau như thế, chỉ nhanh trí tìm cách nói chuyện bâng quơ cuộc sống để cháu qua đi cơn đau đang âm ĩ trong đầu của cháu cũng như để cháu qua đi những suy nghĩ quá đau của cuộc đời.
Mới vừa bước qua tuổi 20, tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Với cơn đau nghiệt ngã như vậy, cháu phải dừng lại chương trình y khoa mà vài năm nữa cháu sẽ ra trường làm bác sĩ. Tất cả dừng lại bởi chứng bệnh khổ đau mà cháu phải chịu.
Nghe dòng tâm sự của cháu, biết được chứng bệnh cũng như cơn đau mà cháu đang mang trong mình. Dù có nghe và thậm chí nghe cả tiếng nấc nghẹn ngào đi chăng nữa nhưng làm sao tôi có thể hiểu và cảm được nỗi đau và cú sốc mà cháu và gia đình đang gánh chịu. Cũng chỉ biết sẻ chia với cháu đôi lời và hẹn dịp khác lại chia sẻ.
Nghe nhưng làm sao thấu và làm sao có đủ sức để gượng dậy với cuộc sống như hoàn cảnh của cháu được. Nghe nhưng đâu có hiểu được ngày sống của mình cứ cuốn dần cuốn dần không biết được bao lâu.
Quả thật là đau khổ đến với mỗi người, mỗi gia đình mỗi vẻ mỗi cách chẳng ai giống ai. Có khi ở một đất nước gọi là văn minh tiến bộ đó nhưng người ta vẫn khoanh tay trước những căn bệnh hiểm nghèo. Có khi ở trong một gia đình có thể là giàu sang phú quý đó nhưng khổ đau nó vẫn cứ đến bằng cách này hay cách khác qua mọi nẻo đường mà không ai ngờ đến. Có khi như gia đình kia vừa ky cóp sắm chiếc xe tìm kế sinh nhai lại bị bão lũ cuốn đi và đang chịu cảnh tù tội. Có khi là đang yên ổn trong căn nhà mà bấy lâu chắt chiu xây được nay lại tan tành sau cơn bão lũ ...
Mỗi người, mỗi gia đình và có thể cả một tập thể đang có những nỗi đau của riêng mình, của gia đình đó.
Chỉ biết cầu xin cho mỗi người có đủ sức để vượt qua những nỗi đau mà mỗi người đang gặp phải. Và, cũng nguyện xin những ai có khả năng cũng như điều kiện có thể sẻ chia cách này cách khác cho anh chị em đồng loại của mình nhẹ đi phần khổ đau mà họ đang mang bởi lẽ khi nhìn người khác đau khổ thì làm sao lòng mình có thể an được.
Anmai, CSsR
October 25, 2013

 

TRUYỀN THÔNG : ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ

Có lẽ chưa bao giờ mà sức mạnh của truyền thông mạnh như bây giờ. Sức mạnh của truyền thông không đơn thuần ảnh hưởng trong một vài quốc gia nào đó nhưng nó lan truyền và ảnh hưởng trên toàn thế giới.
Người "lớn" nói thì ảnh hưởng, thì sức mạnh cũng lớn theo vị thế của người đó. Người "nhỏ" nói cũng sẽ đương đầu với dư luận trong phạm vi nhỏ hơn của người "nhỏ" đó.
Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI khi còn đương nhiệm, Ngài đã từng điêu đứng vì bài diễn văn tại Regensburg. Bài diễn văn này làm dậy sóng trong ngành truyền thông toàn cầu. Chẳng bao lâu sau đó, hiện nay Đức Thánh Cha Phanxicô cũng phải đối diện với nhiều lời chỉ trích sau khi ngài trả lời phỏng vấn báo La Civiltà Cattolica.
Vấn đề đặt ra là sóng gió không đến từ chính nội dung bài phỏng vấn cho bằng từ cách hành xử của giới truyền thông.
Có thể nói rằng đây là bài phỏng vấn quy mô và công phu nhất từ trước đến nay. La Civiltà Cattolica cộng tác với nhiều tờ báo khác của dòng Tên trên toàn thế giới như America, Thingking Faith… để thực hiện cuộc phỏng vấn. Linh mục Antonio Spadaro, S.J., Tổng biên tập tờ La Civiltà Cattolica đã đúc kết những vấn đề mà Ban biên tập của những tờ báo trên gửi các câu hỏi về cho ngài. Cha Antonio được gặp Đức Phanxicô 3 lần tại Casa Santa Marta để tiến hành cuộc phỏng vấn.
Bài phỏng vấn được đưa ra đã thu hút sự quan tâm của rất nhiều người, nhiều nước trên thế giới, kể cả những người ngoài Công Giáo. Trong bài phỏng vấn, Đức Thánh Cha đưa ra những kinh nghiệm thiêng liêng và mục vụ, phương pháp làm việc và quản trị và về vài vấn đề nhạy cảm.
Thật đáng tiếc là bài phỏng vấn đã gây ra những phản ứng tiêu cực, không phải vì chính nội dung nhưng vì lối hành xử của ngành truyền thông. Nếu hành xử không đúng mực thì tác hại của truyền thông không thể lường trước được.
Trở về với khung cảnh nhỏ bé của chúng ta, đã hơn một lần kinh nghiệm cho lời phát biểu của một người cha thân yêu bị cắt xén. Cha đã rút ruột ra để nói về cảm nhận, cảm xúc của Cha khi được mời phát biểu trước những người có trách nhiệm. Tưởng chừng được cảm thông, tưởng chừng được thấu hiểu nhưng ngờ đâu vào sáng sớm của ngày hôm sau, giới truyền thông đã đẩy người cha thân yêu đó lên đến tận "chín tầng mây". Nào là đặt cho Cha là người phản quốc, người kích động, người không xứng đáng là công dân nước Việt. Và, bao nhiêu búa rìu của dư luận, thậm chí của cả những người anh em thân thương ngày nào cùng chấm chung một chén, cùng sánh bước lên Đền Thánh cũng bĩu môi chế giễu.
Người cha ấy nay sống âm thầm lặng lẽ trong cô tịch để gắn bó mật thiết với Chúa hơn trong đời sống chiêm niệm.
Và, những ngày gần đây, búa rìu của dư luận, búa rìu của truyền thông cũng đang chĩa mũi dùi vào một người cha thân yêu nữa. Có lẽ, quan điểm của Cha khác quan điểm của những người khác để rồi ngày hôm nay Cha cũng đi theo "lối mòn" của người em xưa kia bị cắt xén lời phát biểu. Cũng với cung cách đó, cũng với cách hành xử đó, người ta không ngần ngại buông ra những lời thóa mạ cho một tâm hồn yêu nước thương dân.
Cứ xét theo lẽ thường, một người đã bỏ mọi sự trong cuộc đời để dâng hiến thì dĩ nhiên người đó cũng chỉ duy nhất đi theo con đường tận hến vì người nghèo, vì Nước Trời. Chẳng ai đi vào trong con đường đối nghịch, phản dân bán quốc làm gì cho mệt xác nhưng rồi lại cứ bị vu oan.
Sự đời là như vậy ! Tốt cũng do bởi cách hành xử, cách làm truyền thông. Xấu cũng do bởi cách hành xử của truyền thông thôi.
Bản thân truyền thông không có tội nhưng tội ở những người hành xử, những người làm truyền thông không đúng với lương tâm, không đúng với đạo đức của con người.
Truyền thông cũng sẽ đưa con người ta xích lại gần nhau hơn hay làm cho con người ta căm thù nhau hơn. Nếu như những người làm truyền thông có đạo đức, có thành ý làm cho con người ta yêu thương nhau hơn, gần nhau hơn thì họ cũng sẽ cố gắng gạt bỏ những ý tưởng làm cho con người ta xa cách nhau hơn.
Giả sử như có chút gì đó hiểu lầm hay thiếu sót trong lời phát biểu, trong bài phỏng vấn, trong tâm tình chia sẻ thì vì tình thương, vì lòng bác ái sẽ làm cho những ý tưởng ấy được nhẹ nhàng hơn, được chuẩn mực hơn. Thế nhưng, đáng tiếc là ngay cả thiện ý, thành ý của người phát biểu, người chia sẻ cũng bị cắt cụp để người đó thành kẻ tội đồ.
Chuyện cũng dễ hiểu khi người ta vì mục đích nào đó có lợi cho bản thân ai đó, và hơn nữa, cho một tập thể nào đó thì họ sẵn sàng bóp méo tất cả những sự thật.
Sự thật vẫn có đó, vẫn còn đó nhưng lòng người đã bóp méo sự thật, đã làm cho sự thật không còn thật như bản chất của nó nữa. Đau đầu hơn nữa khi ngày hôm nay các phương tiện cắt xén, cắt ghép quá tài tình. Và, đau hơn nữa là người ta ngụy trang những người dữ tợn cùng "đồng hành" với những người lương thiện để đi tìm công lý, đi tìm sự thật ! Mãi mãi công lý, mãi mãi sự thật sẽ không bao giờ có khi người ta không dám nhìn sự thật và không dám sống thật.
"Sự thật sẽ giải thoát anh em". (Ga 8, 32)                 
Chỉ có sự thật mới giải thoát con người khỏi nhưng đau khổ, những bất công nơi con người và trong con người. Khi con người đánh mất lương tâm, khi con người đánh mất sự thật nơi mình thì mãi mãi con người sẽ bất an dù rằng bên ngoài họ đạt được mục đích và vui vẻ với chiến thắng, thành công. Thế nhưng, tự hỏi trong đáy lòng, trong sâu thẳm của lương tâm họ cảm thấy có bình an thanh thản hay không ?
Nếu những người làm truyền thông có tay sạch lòng thanh thì ắt hẳng họ sẽ không làm tổn thương Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI, Đức Giáo Hoàng Pha xicô, Đức Cha Giuse, Đức Cha Phaolô và nhiều người khác nữa. Xin những người làm truyền thông hãy có tấm lòng, có cái nhìn thật, có cái nhìn thiện cảm hơn để nhìn thấy tấm lòng yêu thương bác ai, chân thật nơi những bài phát biểu, nơi những bài phỏng vấn, nơi những tâm tình chia sẻ của các Đấng các bậc hơn.
Cần có một con mắt sáng để đọc một bài chia sẻ, một bài phỏng vấn, một tâm tình nhưng cần hơn nữa một tâm sáng để đọc những chia sẻ, phỏng, vấn, tâm tình của người khác được sáng. Và, rất cần có một cái tâm sáng để viết một bài viết, một bài chia sẻ, một hành xử truyền thông sáng để mọi người gần gũi và yêu thương nhau hơn..
Hãy đặt lòng mình vào lòng của người khác, hãy đặt vị thế của mình vào vị thế của người khác, hạy đặt hoàn cảnh của mình vào hoàn cảnh của người khác, hãy đặt tâm tình của mình vào tâm tình của người khác thì khi ấy ta dễ dàng cảm thông, tha thứ và yêu thương hơn. Chỉ khi hành xử như vậy, truyền thông sẽ bác ái hơn, sẽ yêu thương hơn và con người sẽ xích lại gần nhau hơn.
Chỉ biết thêm lời nguyện xin Thần Chân Lý đến để giải thoát con người khỏi bóng đêm của tội lỗi, của sự dữ để con người sống thật với lòng mình, với lương tâm của mình. Và cũng xin Thần Chân Lý đến soi sáng cho những người làm truyền thông có một tấm lòng đạo đức trong sáng để phần nào bớt gây đau khổ cho anh chị em đồng loại của mình hơn mà thôi.
Anmai, CSsR

ĐỨC TIN : MỘT HÀNH TRÌNH
Đời người là một hành trình. Hành trình đó khởi đầu khi con người cất tiếng khóc chào đời cho đến ngày đôi mắt khép lại trở về với đất bụi nơi con người sinh ra. Trong hành trình đó, trong cõi nhân sinh con người luôn thay đổi để đáp ứng với cuộc sống, với con người.
Với những ai có đức tin thì đức tin của người đó cũng là một hành trình. Hành trình ấy cũng thay đổi với đời sống của con người bởi lẽ con người có lúc mạnh lúc đau yếu thì đức tin cũng có những lúc kiên cường nhưng có những lúc mềm lại khi gặp thử thách gian truân. Đức tin của con người có người ví von như là biểu đồ hình Sin vậy. Biểu đồ đức tin ấy có cung độ, có trường độ và thời gian khác nhau trong đời sống của con người. Biểu đồ ấy có cung bậc, có mức độ khác nhau tùy nơi mỗi người khi con người sống và biểu lộ đức tin của mình.
Đức tin của cá nhân là như thế, của một nhóm người, của một dân tộc cũng không đi ngoài cái biểu đồ hình Sin.
Nhìn lại hành trình đức tin của nhân loại, ta thấy dân tộc Do Thái - dân tộc được Thiên Chúa yêu thương cách riêng - rõ nét nhất. Có những lúc dân được chọn đó có niềm tin mãnh liệt là tôn thờ chỉ mình Thiên Chúa nhưng có những lúc cũng đã bỏ Thiên Chúa của mình để chạy theo thần này thần kia tôn thờ. Họ tưởng rằng thần này thần kia mới chính là Thần mà cứu họ ra khỏi ách nô lệ và giải thoát họ. Con bò vàng trong hành trình lịch sử cứu độ là thời điểm rõ nét nhất để ta thấy lòng tin của dân riêng. Đức tin rớt đến chỗ tận cùng, đi xuống cái vực thẳm trống rỗng trong lòng họ để rồi họ đẩy Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời của họ.
Hành trình đức tin của dân được chọn đó cứ ngã lên ngã xuống theo dòng chảy của thời gian. Cứ đứng dậy đi và rồi lại cứ té ngã. Kinh nghiệm ấy ta bắt gặp trong suốt hành trình lịch sử cứu độ và cho đến cả ngày hôm nay. Được một cái hay đó là Thiên Chúa mãi mãi vẫn yêu thương chở che bao bọc dân tộc đó, con người đó dù cho dân tộc đó, con người đó có phản loạn, có bỏ Ngài để đi chạy theo thần khác. Thiên Chúa mãi mãi là một Thiên Chúa tín thành và yêu thương.
Và, chúng ta thử nhìn lại đức tin của tổ phụ những người tin là Abraham. Tổ phụ Abraham cũng không đi khỏi quy luật biểu đồ hình Sin đó trong đời sống đức tin của mình. Có những lúc ông cảm thấy cuộc đời chán chường và vô vọng, có những lúc ông muốn buông xuôi tất cả nhưng rồi với niềm tin son sắt, ông lại tiếp tục hành trình đức tin của mình trong sự chở che quan phòng của Thiên Chúa để rồi ông được gọi cái tên hết sức dễ thương là "cha của những kẻ tin".
Không chỉ Abraham mà các ngôn sứ, những người được Thiên Chúa tuyển chọn và mời gọi để sống với Thiên Chúa, để nói Lời Thiên Chúa cũng vậy. Cuộc đời, đức tin của các ngôn sứ, của những người gọi là người của Thiên Chúa cũng "ba chìm bảy nổi chín lênh đênh". Có những ngôn sứ chán chường đến độ xin Chúa cho mình chết đi cho khỏe, đơn cử như Giôna. Giôna chán nản, yếu đuối đến độ nằm dưới cây thầu dầu và chờ ... chết. Thế nhưng Thiên Chúa đã ban cho ông mạnh sức và ông đã tin vào Thiên Chúa để tiếp tục hành trình đức tin của đời mình.
Một vị vua nổi tiếng mang tên Đavit cũng không thoát được cái thân phận yếu đuối của con người. Vì ham hố, ông đã cướp vợ của người khác và không dừng lại ở chuyện cướp mà ông còn đoạt mạng Ugia nữa. Nhưng, sau lần phạm tày đình đó, ông đã ăn năn hối lỗi và Thiên Chúa đã tha thứ lỗi lầm cho ông.
Cựu Ước là như thế, Tân Ước chắc cũng không khác cái hành trình đức tin lên lên xuống xuống như vậy.
Nhớ lại hình ảnh của các môn đệ là những người thân tín nhất, gần gũi với Thầy mình nhất nhưng niềm tin nó vẫn còn chông chênh như thế nào đó.
Giuđa, được Thầy và anh em tín nhiệm giao cho giữ túi tiền hẳn hoi. Thế nhưng chẳng hiểu sao lòng dạ của Giuđa đổi thay. Giuđa đã bán Thầy với cái giá rẻ mạt. Nhưng rồi khi thấy Thầy bị tra tấn, bị giết thì lòng Giuđa lại đổi thay. Ở cái góc sân vườn trong Dinh Thượng Tế, hai ánh mắt "trộm" nhìn nhau. Giuđa nhìn Thầy với ánh mắt xin Thầy thương tha thứ, Thầy đã nhìn lại với ánh mắt chạnh lòng thương. Chỉ có hai ánh mắt ấy mới hiểu nhau trong giây phút ấy và Chúa Giêsu dĩ nhiên cũng tha thứ cho người môn đệ trót dại.
Phêrô, người anh cả của tông đồ đoàn đã hơn một lần khẳng khái khẳng định rằng ai bỏ Thầy nhưng con con không bỏ Thầy. Thế nhưng, cũng chẳng hiểu sao lòng dạ đổi thay để chối Thầy không phải một lần mà đến ba lần. Đau đớn vô cùng khi hai ánh mắt đó lại "chạm" vào nhau trong sân Dinh Thượng Tế. Ánh mắt chạnh thương của Thầy Chí Thánh cũng sẽ tha thứ cho niềm tin bị lỗi nhịp nơi con người mỏng dòn và yếu đuối của Phêrô.
Và, chúng ta khi nhìn lên ánh mắt của Thầy Chí Thánh Giêsu, không khi nào chúng ta không bắt gặp, không cảm được lòng chạnh thương đó. Đặc biệt càng chạnh thương nơi những con người mỏng dòn và yếu đuối. Khi yếu đuối, khi phạm tội, khi sa ngã lại chạy đến với Chúa để xin Chúa thứ tha và ban thêm lòng tin.
Hành trình đức tin của người kitô hữu là như thế để rồi Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI khi còn đương nhiệm Ngài đã mở ra Năm Đức Tin để người tín hữu nhìn lại niềm tin của mình. Nhìn lại, rà soát lại niềm tin ấy để sửa sai, để chấn chỉnh, để xin ơn đức tin để đi tiếp hành trình đức tin của mình. Cảm ơn Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã cho ta có dịp để nhìn lại hành trình niềm tin của mình.
Năm Đức Tin đang dần khép lại nhưng niềm tin của người Kitô vẫn còn là một hành trình, vẫn mở ra, vẫn tiếp tục lữ hành trong cuộc lữ hành trần thế đầy cam go thử thách này. Và, vẫn là con người yếu đuối tội lỗi, ta lại cứ phải chạy đến với Chúa để xin ơn đức tin.
Có những lúc đâu đó trong cuộc đời ta bắt gặp hình ảnh của một vi Đavít nào đó phạm tội tày đình sống gần ta, một hình ảnh của Giuđa nào đó cạnh nhà ta đang bán Chúa, hình ảnh của một anh chàng Phêrô nào đó ngồi bên cạnh ta phản bội Chúa. Có thể ta dèm pha, có thể ta khinh khi, có thể ta nặng lời chỉ trích người đồng loại đó nhưng biết đâu chừng đến một lúc nào đó ta còn tệ hơn họ. Và vì vậy, ta lại cứ phải xin Chúa tha thứ cho ta những yếu hèn lầm lỗi và xin ban thêm đức tin cho ta để ta sống trọn vẹn đức tin vào Chúa cho đến ngày cuối của cuộc đời ta.
Anmai, CSsR

 

ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH : MỘT NỖI LO

Đứng trước một lựa chọn, ai ai cũng phải suy nghĩ, cân nhắc và cả cầu nguyện nếu như người đó có niềm tin vào Thiên Chúa, vào Thượng Đế, vào Đức Phật, vào đấng mà mình tin theo. Cầu nguyện để xin các đấng trợ lực cũng như giúp sức cho quyết định của mình được chín chắn, được phù trợ, được chở che ...
Hôn nhân ! Mối lo, nỗi bận tâm lớn của đời người khi chọn cho mình đời sống hôn nhân gia đình. Lẽ dĩ nhiên, trước khi đi đến quyết định cuối cùng thì người đi vào đời sống hôn nhân cũng cân nhắc, trao đổi, bàn tính ...  Và, ai ai cũng mong cho mình nên trọn mối duyên, mong cho mình được trăm năm hạnh phúc, được sống với nhau cho đến ngày "răng long đầu bạc". Thật ra, đó là khát vọng rất chính đáng và là niềm mơ ước của những ai đi vào đời sống hôn nhân gia đình.
Thế nhưng, đứng trước đời sống hôn nhân gia đình ngày hôm nay, thi thoảng dừng lại để kiểm thảo, để nhìn lại thì thấy nó có nhiền vấn đề hay nói gần hơn một chút là nó có quá nhiều vấn đề. Quá nhiểu vấn đề bởi lẽ ngày hôm nay khi đời sống kinh tế xã hội mở ra, đời sống kinh tế thị trường lớn ra thì kèm theo đó không ít ảnh hưởng trên đời sống hôn nhân gia đình.
Người ta nói, nghèo có cái khổ của cái nghèo và giàu cũng có cái khổ của cái giàu. Không sai bởi vì cũng có thể do cái nghèo nó làm cho gia đình tan vỡ và cũng có thể cái giàu nó làm cho gia đình tan vỡ. Và như thế, khi đối diện với đời sống gia đình, người ta cần phải cân nhắc hơn trước khi quyết định.
Một người trẻ tìm đến gặp tôi để tỏ bày chia sẻ. Anh chàng năm nay tuổi cũng không quá lớn nhưng cũng không phải là còn nhỏ để không nhìn thấy thực trạng của gia đình anh. Nói chuyện về gia đình mà hai hàng nước mắt nó cứ như muốn trào ra. Anh ta nói rằng không phải đến ngày hôm nay bố mới làm khổ gia đình. Bao nhiêu năm rồi và phải nói là lâu lắm rồi gia đình cứ cắn đắng, cứ lục đục với nhau. Số ngày gia đình anh hạnh phúc đếm trên đầu ngón tay.
Trong nghẹn lời, anh nói rằng chẳng hiểu sao bố nằng nặc đòi ly dị với mẹ dù cho mấy anh em trong nhà van xin bố hết lời. Chàng trai trẻ cầu nguyện cũng như thuyết phục bố nhưng không được. Cuối cùng gia đình đồng ý theo ý của bố là để bố ly dị mẹ để như là giải thoát cho mẹ.
Chẳng biết nói gì với em cả. Chỉ biết nói lời chia buồn cũng như an ủi với em và nói với em là hãy cố gắng vượt qua cú sốc quá lớn này. Hãy cố gắng làm cho mọi chuyện qua đi bởi vì giờ này suy nghĩ cũng không giải quyết được chuyện gì. Hãy cố ăn uống, ngủ nghỉ cho diều độ để còn giữ sức để đi làm nuôi mẹ.
Bóng em đã xa khuất nhưng hình ảnh con người đang đau khổ của em vẫn còn mãi trong tôi. Ba mẹ lấy nhau hơn ba chục năm chứ đâu phải mới mẻ gì để giờ này lại nói lời chia tay. Thật không thể hiểu được.
Một đôi bạn bạn không gần mà cũng không quá xa bởi lẽ cũng có một mối tương quan nhất định nào đó trong một khoảng thời gian. Gia đình đang ấm êm hạnh phúc, bỗng đến một ngày kia nghe đâu giữa họ có những chuyện xích mích. Họ cũng đã nhờ vài cha thân quen để đến cho họ tỏ bày vướng mắt của nhau. Các cha cũng đã cố gắng hết sức khuyên nhủ cũng như thêm lời cầu nguyện cho mối tương quan của cả hai còn mãi vì dẫu sao họ cũng đã nên nghĩa vợ chồng và đặc biệt đã thành hôn với nhau trong bí tích Hôn Phối.
Câu chuyện của đôi bạn cũng đến tôi và khi hỏi thì được nghe nhưng khi nghe thì mỗi người đưa ra cái lý của mình. Nghiệt ngã một cái là ai cũng cho cái lý của mình đúng để không tìm được tiếng nói chung trong đời sống vợ chồng. Cũng chỉ biết thêm lời cầu nguyện để cho họ đi qua cơn khủng hoảng lớn này trong đời sống gia đình mà họ đang gặp phải.
Đây cũng chỉ là hai trong nhiều gia đình đang đứng trước cửa ngõ của chia ly. Thật ra thì tôi cũng như ai nào đó đứng ở bên ngoài, cũng chỉ thấy, cũng chỉ nghe lý luận họ đưa ra để đi đến quyết định ly dị. Tôi, cũng như những người thân không sống trong gia đình của họ nên thật sự cũng không thể nào hiểu được bên trong cũng như không biết được ai đúng ai sai. Giờ chỉ biết là họ đang căng thẳng và chờ ngày ra tòa.
Nỗi đau của những gia đình gần gũi thân quen đó cũng chính là nỗi đau của ban thân tôi. Nỗi buồn của gia đình họ cũng là nỗi buồn của tôi bởi lẽ một cách nào đó tôi cũng dính dự với gia đình trong tư cách là bạn bè, là thân hữu. Khi họ chia ly như thế làm sao tôi tránh khỏi những nghĩ suy, những nỗi lòng trăn trở.
Nhìn những gia đình đó lại nhìn những gia đình đang bước vào đời sống hôn nhân gia đình. Không bi quan để cứ nghĩ đến chuyện chia ly như hai gia đình trên đây nhưng cũng không nên lạc quan tếu trước khi cùng nhau đi đến quyết định sống chung với nhau bởi vì không chỉ ràng buộc ngoài đời qua tờ giấy đăng ký kết hôn mà nó còn gắn kết với nhau nơi bí tích mà không bao giờ phá vỡ được theo luật Chúa và Hội Thánh.
Nhìn những gia đình đó lại bận tâm, lại nghĩ suy cho những đôi bạn đang tìm hiểu, đang tiến tới. Vẫn chỉ cầu mong cho họ được trăm năm hạnh phúc, vẫn chỉ mong cho họ sống với nhau cho đến ngày bạc đầu rụng tóc răng long.
Để có được cái mong, cái ước nguyện đó các bạn trẻ cần phải ngồi lại với nhau để tìm hiểu, để trao đổi, để sẻ chia và đặc biệt là phải cầu nguyện trước khi đi đến quyết định cuối cùng. Nếu như chỉ đến với nhau với cái bên vẻ ngoài, với tiền bạc, với danh vọng, với địa vị ... thì thật là đáng tiếc. Nếu đi đến quyết định một cách chóng vánh thiếu nghĩ suy cũng như cân nhắc và đặc biệt là cầu nguyện thì e rằng đời sống hôn nhân cũng sẽ rất éo le và chông chênh.
Hôn nhân không chỉ một ngày một bữa, một tháng một năm hay mười hay hai mươi năm nhưng là chặng đường dài cho đến cuối cuộc đời. Cầu mong và nguyện chúc cho những ai đang bước vào đời sống hôn nhân gia đình hãy thận trọng, cân nhắc, suy nghĩ là đặc biệt là cầu nguyện xin Chúa chúc lành và thánh hóa cho mối tình của mình, cho gia đình của mình. Chỉ như thế, ta mới mong và sống được đến ngày cuối của cuộc đời trong tình yêu và ơn nghĩa của Thiên Chúa là Vua của Tình Yêu.
Anmai, CSsR

 

NHANH - CHẬM, TO - NHỎ (28-9-2013)

Giờ cơm trưa là giờ mà anh em có thời gian nói chuyện này chuyện kia với nhau. Có khi là câu chuyện thời sự về sự kiện nổ súng ở Thái Bình, sự kiện ở Mỹ Yên ... Có khi là những câu chuyện gây cười cho bữa cơm thêm ngon miệng.

Trưa nay, bắt đầu bữa, cha già đố tôi rằng chân phúc hôm nay mừng Lễ chết năm ngài bao nhiêu tuổi. Câu hỏi quá dễ vì sáng nay thầy Sáu vừa chia sẻ là thánh nhân qua đời năm 38 tuổi. Thế là thưa luôn 38. Cha già mới nói :

- Tối qua, tui lên "gu gồ" tui "sợt" và được biết là ngài sống có 28 tuổi à ! Ngài lo công việc đào tạo. Nhưng phong chân phúc lâu rồi mà chưa phong thánh.

Cha ngồi cạnh nói :
- Thì cũng tùy vị. Ví dụ như Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II thì quá nhanh.
Cha già nói :
- Với lại Ngài làm nhiều phép lạ được Tòa Thánh kiểm chứng nên sớm.
Cha kia nói thêm :
- Như Mẹ Têrêsa Calcutta đó ! Đang sống mà người ta vẫn dùng từ rất thân thương là "Mẹ Thánh" bởi mẹ làm những công việc nhỏ bé một cách phi thường.

Cha già bèn giỡn :

- Tui sợ khi tui chết chắc chừng 1 năm thôi là tui cũng được phong thôi bởi vì ngày nào tui cũng chịu đựng cái mũi dùi này ! Ngày nào ăn cơm tui cũng bị chĩa hết mà tui chịu đựng nên chắc mau lắm.

Nghe thế tôi đáp :

- Thưa ông cố ! Như vậy, từ nay trở đi, con sẽ không nói câu nào nữa để ông cố vài năm sau được phong chứ nếu ngày nào con cũng chọc ông cố mà ông cố chịu đựng thì phong sớm làm nhiều người thắc mắc.
Thật ra thì làm gì dám chĩa vào bậc cha ông đáng kính nhưng có những câu chuyện vui với nhau khi có duyên ngồi chung mâm chung bàn với nhau. Vả lại, quý nhau lắm mới trêu nhau được chứ không thì dễ bị hiểu lầm và nổi giận thì có mà chết. Và, bởi lẽ, chẳng ai dại đi châm chích người khác vì biết đâu ngày nào đó người khác chích mình còn đau hơn. Chơi với gươm có ngày lại chết vì gươm thì lại khổ thân.

Câu chuyện lâu mau, nhanh chậm của chuyện phong thánh làm cho tôi lại nhớ về các thánh của Thiên Chúa. Trong vườn hoa nhà Chúa, có những vị thánh mà người ta vẫn quen gọi là thánh lớn như thánh Phêrô, thánh Phaolô ... nhưng cũng có những vị thánh nhỏ bé như Rita Cascia, Giêrađô ... Và, có một vị thánh nhỏ bé như Têrêsa  Hài Đồng Giêsu mà chúng ta chuẩn bị mừng Lễ.

Với cái tên thôi thì người ta cũng bắt gặp được một tâm hồn nhỏ bé, một nữ tu dòng Camêlô thường được gọi là "Bông Hoa Nhỏ". Tên thật của "Bông Hoa Nhỏ" là Thérèse Martin. "Bông Hoa Nhỏ" gia nhập tu viện năm 15 tuổi và từ trần năm 1897 lúc 24 tuổi.

Nữ tu nhỏ bé này đã sống một đời âm thầm trong tu viện ở Lisieux, nước Pháp. Và quả thật, những hy sinh âm thầm của ngài đã hoán cải các linh hồn. Không mấy vị thánh của Thiên Chúa nổi tiếng như "Bông Hoa Nhỏ".

Thánh nữ đã sống trọn vẹn con đường tình yêu của Chúa. Ngài đã chọn một linh đạo cho cuộc đời mình, linh đạo tình yêu nhỏ bé. Con đường của Ngài là con đường thơ ấu thiêng liêng. Têrêsa tự nhận và ví mình như trẻ nhỏ.

Trẻ nhỏ, chúng ta vẫn thường thấy là những con người yếu đuối, hèn mọn, không thể tự sức mình làm được gì. Khi nhận ra như thế thì sống một đời sống yêu mến thật nhiều, yêu mến không giới hạn để đạt được điều mình ao ước, mong chờ.

Tâm niệm của thánh nữ Têrêsa giống như những người nghèo của Thiên Chúa như tâm tình của Mẹ Maria trong kinh Magnificat. Têrêsa  đã cảm nghiệm được con đường nên thánh qua thái độ, cử chỉ của Mẹ Maria là thật nhỏ bé để tình yêu cũng như sự chở che quan phòng của Thiên Chúa lấp đầy. Thánh nữ đã hiểu được bí quyết nên thánh theo thánh kinh : "trở nên người lớn nhất phải trở nên bé nhỏ nhất”. Đây là kinh nghiệm sống của thánh nữ Têrêsa trong cuộc sống hằng ngày. Con đường nên thánh của Ngài là con đường thơ ấu thiêng liêng. Muốn đi con đường ấy, bí quyết thật giản dị: “Hãy dâng mình yêu Chúa, hãy chấp nhận đau khổ hy sinh vì Chúa, hãy chia sẻ tâm tình của Chúa cứu độ đang đau khổ trong các chi thể của Hội Thánh để cứu rỗi thế gian”.

Và, cũng trong tâm tình hết sức nhỏ bé từ trong tận đáy lòng của thánh nữ : "Tôi thích sự buồn tẻ của việc hy sinh âm thầm hơn là những trạng thái xuất thần. Nhặt một cây kim vì tình yêu cũng có thể hoán cải một linh hồn".

Ðời sống tu viện dòng kín Camelô thật buồn tẻ và phần lớn chỉ gồm sự cầu nguyện và làm các công việc trong nhà. Nhờ thánh nữ có được sự hiểu biết sâu sắc về sự thánh thiện để sống quãng thời gian qua đi mỗi ngày xem ra thật nhàm chán trong bốn bức tường của tu viện. Thánh nữ nhận ra ơn cứu độ ngay trong những đau khổ âm thầm mà ngài đang sống từng ngày. Đón nhận và sống đau khổ là nét đẹp trong đời sống tông đồ của ngài. Thánh nữ nói ngài gia nhập tu viện Camêlô là "để cứu vớt các linh hồn và cầu nguyện cho các linh mục." Và không lâu trước khi chết, ngài viết: "Tôi muốn dùng thời gian ở thiên đàng để làm những điều tốt lành cho trần gian."

Ðức chân phúc Giáo Hoàng Gioan Phao-lô II tuyên xưng ngài là Tiến Sĩ Hội Thánh ngày 19-10-1997. Thánh nữ là người phụ nữ thứ ba trong Hội Thánh được công nhận về sự thánh thiện và về ảnh hưởng tinh thần của những gì ngài viết.

Giữa một thế giới mà người ta đi tìm mình, khẳng định mình thì Thánh Têrêsa lại đi ngược lại với lẽ thường của cuộc đời. Và, giữa một thế giới mà người ta đi tìm sự hưởng thụ sung sướng thì thánh nữ lại đón nhận tất cả những đau khổ của cuộc đời ngay từ những người sống chung với thánh nữ.

Âm thầm chịu đựng và chịu đựng. Từ khi còn nhỏ, ngài phải trải qua ba tháng đau từng cơn, mê sảng và ngất xỉu. Sau đó, dù yếu ớt nhưng ngài làm việc vất vả trong phòng giặt quần áo và phòng ăn của tu viện. Về phương diện tâm linh, ngài phải trải qua một thời kỳ tăm tối khi ánh sáng đức tin dường như tắt ngúm. Thánh Têrêsa phải chịu đau khổ vì bệnh hoạn trong suốt cả cuộc đời. Năm cuối cùng của cuộc đời, ngài chết dần vì ho lao.  Không lâu trước khi chết vào ngày 30-9, ngài thì thào : "Tôi không muốn bớt đau khổ."

Một con người dưới con mắt thế gian quả thật là nhỏ bé, sống chẳng được bao năm trên dương gian nhưng trước mặt Thiên Chúa con người ấy lại là một con người rất to. Và như thế, chuyện quan trọng không phải là sống bao nhiêu năm nhưng sống như thế nào trong bao nhiêu năm xem ra là vắn vỏi đó.

Hóa ra là không phải là nhanh hay là chậm, to hay là nhỏ dưới cái nhìn của thế gian. Với Thiên Chúa thì thời gian chẳng là gì, to hay nhỏ cũng chẳng là chi. Chuyện quan trọng là có yêu mến Thiên Chúa và anh chị em đồng loại mình đủ hay không và có can đảm hủy mình ra không thật nhỏ bé để Thiên Chúa đong đầy quyền năng của Ngài trên đời mình như Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã sống hay không mà thôi.

Têrêsa Hài Đồng Gie6su vẫn là một tấm gương, vẫn là một bài học giá trị cho mọi lúc và mọi thời.

Hãy âm thầm nhỏ bé, hy sinh cầu nguyện để đón nhận tất cả những đau khổ khốn khó của cuộc đời để rồi khi qua đi ta có một chỗ trong cung lòng Thiên Chúa.

Anmai, CSsR

 

TRUNG THU NGHÈO 

          Không thể nào phủ nhận được tình hình kinh tế ngày một xấu đi bởi sức ép của thị trường, bởi sự nghiệt ngã của cuộc đấu tranh sinh tồn. Những năm tháng khủng hoảng kinh tế vẫn chưa nguôi để rồi đời sống ngày mỗi ngày phải đối diện với cuộc sống với muôn vàn khó khăn. 

          Từ Tết năm vừa rồi, hai vợ chồng người quen đã ngao ngán với tình hình kinh doanh ế ẩm. Đó là anh chị có quầy hàng bán ba cái thứ bánh kẹo cùng ít rượu bia giải khát nhỏ, doanh thu của dịp Tết vừa rồi chẳng được là bao sau khi bỏ vào số vốn cũng không nhỏ. Tết xong rồi nhưng vẫn chưa lấy lại những gì đã bỏ ra. Hàng thì vẫn còn đó nhưng cứ "ngậm" mãi chẳng ai mua. 

          Những ngày đầu chuẩn bị vào tháng bán bánh Trung Thu, người này người kia ghé hỏi sao chưa thấy nên anh chị kiếm ít hàng về bán cho người mua. Lạ thay là khi nhận hàng về thì lại chẳng còn mấy người hỏi và cũng quá ít người mua. Không chậm trễ, anh chị phải gửi lại lò bánh vì nếu không cứ để mãi đó thì lại "ngậm hàng". Hàng gì có thể "ngậm" lại chờ nhưng bánh Trung Thu làm sao có thể chờ được. 

          Ở thành thị thì may ra mấy đứa nhỏ còn biết được chiếc bánh Trung Thu là gì, chỉ cần ra vùng ven của mảnh đất Sài Gòn này một chút thôi cũng thấy được sự thiếu thốn của trẻ nghèo là dường nào. Cơm không đủ ăn, áo thiếu mặc và cha mẹ chạy cơm từng bữa cũng như các em nương náu ở những mái trường tình thương thì làm gì nghĩ đến vui Tết trung thu. May ra những em đó gặp những tấm lòng thảo sẻ chia cho các em trong khả năng cho phép. Những phần bánh ngọt và chiếc lồng đèn giấy hoặc xếp đã là quý lắm cho các em rồi, làm gì các em có thể nghĩ đến chiếc bánh Trung Thu chi cho cao sang. 

          Một người quen nọ, cũng vì chạnh thương những em nghèo vùng Tánh Linh đã đi vận động cho các em nghèo một số bánh Trung Thu. Hỏi anh giá của mỗi chiếc bánh là bao nhiêu, anh cho biết là 7.000 đồng. Vùng quê nghèo đó có 100 em, như vậy anh xin 700 ngàn để mỗi em được chiếc bánh cho vui. Chắc có lẽ như mọi năm anh cũng đi xin thêm ít chiếc lồng đèn giấy hoặc đèn xếp rẻ tiền cho các em có một đêm Hội Trăng Rằm đơn giản nơi vùng quê nghèo. 

          Ở mảnh đất Sài Gòn chiếc bánh Trung Thu thường lắm cũng mất mấy chục ngàn chứ làm gì có cái chuyện chỉ là 7000 đồng được. 

          Nhìn những hộp bánh vài trăm ngàn, thậm chí vài triệu bạc lại nghĩ đến những chiếc bánh nướng có giá 7.000 đồng của những em nghèo kia. Nhìn những mâm cao cỗ đầy lại nghĩ đến những gia đình nghèo chạy ăn từng bữa. 

          Thật đau lòng khi nhìn thấy khoảng cách giàu nghèo trong xã hội ngày một lớn. Có kẻ ăn không hết, lại có kẻ bòn không ra. Có những căn nhà biệt thự cả triệu đô nhưng cạnh đó vẫn có những căn nhà ổ chuột cũng chẳng đáng gọi là nhà. Nơi những căn nhà ổ chuột nghèo đó lại cưu mang những con người nghèo đến tận cùng của xã hội. 

          Vẫn còn đâu đó những người của thừa của đổ và vẫn còn đâu đó những trẻ nghèo ước mong có chút Hội Trăng Rằm. Hình ảnh của những trẻ em của những vùng nghèo tôi đã hơn một lần gặp gỡ, chung sống vẫn còn đó. Thèm lắm một chút tình thương và sự sẻ chia của những người may mắn hơn mình. 

          Vẫn thầm ước có những tấm lòng thơm thảo rảo bước về những vùng nghèo để mang chút niềm vui cho những trẻ em nghèo để các em cũng có được cái Tết Trung Thu trong cảnh nghèo của thân phận. 

Anmai, CSsR October 25, 2013

 

NHỮNG ĐỨA CON NGHÈO HƯỚNG VỀ MẸ (17-9-13)  

          Cuộc đời, chẳng ai mong mình phải rơi vào trạng thái nghèo túng cả. Thế nhưng, trong những tình thế chẳng đặng đừng người ta phải chấp nhận giới hạn của cuộc sống bởi cái nghèo cứ như ôm chầm lấy họ. 

       Trong lần về viếng Mẹ La Mã Bến Tre, hình ảnh khó xóa mờ trong tâm trí tôi đó chính là hình ảnh của hai bà ngồi chụm lại với nhau chung phần cơm hộp. Ghi lại hình ảnh đó ngay để như là hình ảnh để nhắc nhớ bản thân mình về đời sống vật chất. 

          Trong những chuyến hành hương như vậy, người có điều kiện thì đi trên những chiếc xe đời mới 4 và 7 chỗ bóng láng còn thơm mùi sơn mới. Nhưng, phần đông vẫn là những con người nghèo chung chia với nhau trên chuyến xe đầy 50 chỗ. Xe nhỏ thì có cơ may vào tận Đền Mẹ, 50 chỗ thì chỉ có phương tiện là xe ôm hoặc ít tiền lại chung nhau cùng đi một chuyến xe lôi. 

          Bên cạnh hai bà chụm lại với phần cơm hộp đó thì đâu đó xung quanh rất nhiều người ngồi tựa đâu đó ở mái hiên nhà thờ hoặc gốc cây quanh nhà thờ để dùng bữa trưa cho đỡ đói. Những người đó cũng chẳng có gì khác hơn là hộp cơm đơn giản. 

          Họ là những người nghèo thật sự nhưng họ cố gắng hết sức mình để kịp chuyến xe cùng hộp cơm cho ấm lòng để đến kính viếng Mẹ. Chắc có lẽ lòng của Mẹ se lại khi nhìn những đứa con nghèo nhưng lòng vẫn quấn quýt bên Mẹ. 

          Được biết ngày 17 tháng 9, tại trung tâm hành hương Đức Mẹ Măng Đen Kontum sẽ hành hương kính Mẹ Sầu Bi. Đoàn con cái của Mẹ từ nhiều nơi đã dập dìu nhau với những phương tiện di chuyển có thể được để đến kính viếng Mẹ. Từ sáng ngày 16, chương trình chuẩn bị cho đại lễ hành hương bắt đầu chạy. Tất bật với tất cả những công việc để chuẩn bị cho tối 16 cũng như ngày chính lễ 17 được mọi sự tốt đẹp. 

          Và, cũng được biết là còn đó một đoàn con nghèo của Mẹ dù đã hết sức hết lòng nhưng vẫn còn "rớt" lại ở quê nhà. Cha anh phục vụ ở làng nghèo đó nằm thừ ra thở dài sau cuốc điện thoại xin lỗi với nhà xe. 

          Chuyện là để chuẩn bị cho lần hành hương này, cha mời gọi anh chị em dân tộc trong làng cùng đi hành hương với Mẹ. Số lượng ban đầu đăng ký cũng kha khá. Thế nhưng, sau khi hỏi giá nhà xe và chia đầu người ra khoảng hơn hai trăm ngàn một tí cộng tiền xe chưa kể tiền ăn cho hai ngày tự túc. Khi đối diện với chi phí như vậy, hơn hai phần ba số bà con đăng ký đã hồi lại vì không đủ điều kiện đóng. Anh linh mục nghèo cũng đành chịu bởi lẽ nếu như thuê hai xe để đủ số lượng như ban đầu đăng ký phải hơn hai chục triệu bạc chưa kể phần ăn uống. 

          Khi nhận được số lượng kết sổ như thế, không còn cách nào khác là đành phải hồi và xin lỗi nhà xe vì hủy hợp đồng của họ. Nhà xe cảm thấy buồn lòng bởi lẽ tưởng chừng họ sẽ nhận được hợp đồng phục vụ như thế. Chuyện chẳng đặng đừng xảy ra và cũng chẳng ai muốn đến giờ chót như thế này phải hủy như vậy. Cũng bởi cái nghèo mà ra, cũng bởi cái nghèo đã làm cho người nghèo đành phải buông xuôi khi phải cán đáng quá nhiều thứ chi phí cho cuộc sống, cách riêng là năm học mới vừa bắt đầu với đủ mọi chi phí đèn sách. 

          Với những vùng kha khá một chút thì vài trăm ngàn đồng bạc chắc có lẽ cũng chẳng là gì hay cũng chỉ là con số lẻ của họ nhưng với vùng dân tộc nghèo thiểu số sát gần biên giới như thế này quả là lớn. 

          Không chỉ nghe hay bắt gặp qua hình ảnh kể lại nhưng tận mắt tôi cũng đã được chứng kiến cảnh nghèo của vùng cận biên này. Đến nhà của họ phải nói rằng chẳng cần cửa nẻo gì cả bởi vì trong nhà còn có gì đâu mà mất. Quanh năm suốt tháng làm thuê làm mướn bữa no bữa đói là chuyện thường ngày chứ đâu phải là chuyện ít xảy ra. 

          Chuyến hành hương không trọn vẹn như lòng mong muốn bởi vì nghèo. Dân làng buồn và cả cha đặc của họ cũng buồn bởi vì chuyến đi nằm ngoài tầm tay với. Trong cuộc sống, dĩ nhiên ai cũng muốn mình được điều này điều kia như lòng mong ước nhưng nghịch cảnh đã không được. 

          Buồn cho phận nghèo là lẽ dĩ nhiên nhưng chắc hẳn Mẹ Maria - Mẹ của nhân loại - và đặc biệt là Mẹ của người nghèo hiểu được lòng con cái của Mẹ. Có thể không đến được với Mẹ bằng xương bằng thịt nhưng lòng con vẫn hướng về Mẹ và lòng Mẹ vẫn nhìn đến đoàn con. Và, cũng trong niềm tin của tình mẫu tử, Mẹ vẫn ở trong cái làng nghèo đó để che chở giữ gìn cho con cái Mẹ luôn bình an trong tâm hồn và vui vẻ sống với cảnh nghèo như Mẹ vậy. 

          Nghèo có cái dễ thương của cái nghèo. Nghèo có cái hay của cái nghèo. Nghèo để lòng khiêm hạ, nghèo để cả cuộc đời luôn tín thác vào tình yêu thương quan phòng của Chúa như Mẹ đã tín thác. 

          Chúa và Mẹ không bao giờ bỏ rơi đoàn con cái nghèo ngày đêm luôn hướng lòng về Chúa và Mẹ cả. 

Lễ Đức Mẹ sầu bi Măng Đen - Kotum

Anmai, CSsR

 

BI NHƯNG KHÔNG SẦU

Đời là bể khổ ! Đức Phật sau khi rảo một vòng để nhìn đời, nhìn người đã nói như thế.
Bước chân vào cõi trần này, không ai dám nói rằng mình không vướng bụi trần, không gặp những đau khổ của cuộc đời.
Những đau khổ đến trong cuộc đời có thể do yếu đuối của bản thân, có thể do khách quan của cuộc sống. Thật ra mà nói chẳng ai muốn đời mình phải bi, phải khổ cả. Những bi lụy, những đau khổ đến trong đời có khi là bất ngờ như cơn lốc, cơn bão của cuộc đời không ai ngờ được. Đứng trước những bi đát của cuộc đời đó, con người đón nhận như thế nào vẫn tùy thuộc vào suy nghĩ, tự do đón nhận của mỗi người.
Có người đau khổ chới với trước những bi đát và gục ngã.
Có người cảm thấy căm phẫn với những khốn khó trong đời và sống trong bất an.
Có người buông xuôi cho số phận đẩy đưa ...
Và cũng có những người vui vẻ đón nhận tất cả những khốn khó xảy đến trong cuộc đời, đặc biệt đón nhận tất cả trong lòng tin, lòng tín thác vào bàn tay yêu thương của Thiên Chúa.
Người đón nhận những bi đát nhất trong cuộc đời nhưng vẫn một lòng tin yêu cậy mến nhất trong trần gian này phải chăng là Đức Trinh Nữ Maria. Nhìn lại cuộc đời của Mẹ, có lẽ không người nào, không người nữ nào, không người mẹ nào phải liên tục gần như là suốt cuộc đời phải đau khổ như Mẹ. Thế nhưng dù cuộc đời của mẹ có bi đến mức nào đi chăng nữa nhưng Mẹ vẫn không sầu vì Mẹ luôn có Chúa ở cùng.
Trước tiên, ta bắt gặp hình ảnh cụ già Simêon nói tiên tri cùng Mẹ khi cụ bồng ẵm Hài Nhi Giêsu trên tay trong lần Mẹ cùng thánh Cả Giuse và Hài Nhi Giêsu lên Đền hành hương : "Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà” (Lc 2, 35). Mẹ đã nghe như vậy và ghi nhớ trong lòng với nỗi lo và nỗi buồn đau đớn như phải dao sắc thâu qua lòng.
            Khi sứ thần báo tin cho Mẹ rằng : vua Hêrôđê đi tìm hài nhi Giêsu để giết, Mẹ cùng thánh cả Giuse đem đứa con yêu sang Ai Cập để trốn. Đau buồn lại đến với Mẹ, đau buồn như phải dao sắc thâu qua lòng vậy.
            Và, chuyến hành hương lên Đền Thờ khi hài nhi Giêsu đã lớn một tí thì thiếu nhi Giêsu ở lại trong Đền thờ. Mẹ đã lạc con và tìm con đến ba ngày. Ba ngày đó, trong nỗi buồn đau đớn, Mẹ đã thâu đêm suốt sáng để tìm con.
Trên con đường thương khó, Mẹ nhìn thấy con Mẹ vác thập giá nặng nề lên núi Canvê nhiều lần ngã xuống đất còn bị quân dữ đạp dậy giục đi cho mau thì lại một lần nữa lòng Mẹ đau như cắt. Hai mắt Mẹ đẫm lệ nhìn con đau đớn tủi nhục.
            Đau đớn tột cùng khi Mẹ đứng kề thánh giá, con yêu duy nhất của Mẹ trút linh hồn.
Và, đỉnh điểm của đau thương đó là Mẹ đã ôm xác con mình trong đau thương tủi hổ. Đau đớn khi nhìn con mình mặt mũi rách nát thân hình đầy những vết thương.
Quặn đau khi tắm xác con với những vết thương sâu hoẵm. Khi đóng cửa mồ để chôn con cũng là lúc cuộc đời Mẹ coi như cũng đã chết. Mất con là mất tất cả.
Thế nhưng, trong tất cả, với tất cả đau đớn từ tinh thần đến thể xác đó cũng không lay chuyển được tâm hồn, được niềm tin của Mẹ bởi Mẹ đã thân thưa hai tiếng "xin vâng" từ giây phút thần sứ loan tin. "Xin vâng" là đón nhận tất cả niềm vui, nỗi buồn và thậm chi cả những cái bi đát nhất của cuộc đời.  Lời "xin vâng" của Mẹ đã mở ra, đã bỏ ngõ cho Thiên Chúa chi phối cuộc đời của Mẹ. Nhờ thế, Mẹ đã đi qua những bi thương của cuộc đời một cách bình an và thanh thản.
Có lẽ, với Mẹ, Ơn Cứu Độ - Thiên Chúa - là cùng đích của đời Mẹ để rồi dù đau khổ thế nào đi chăng nữa nhưng có Chúa ở bên là đủ. Và, có thể, Mẹ ngẫm rằng những đau khổ mà Mẹ chịu đó Mẹ cùng chịu với Con Yêu của Mẹ trong công trình cứu độ. Và, cũng có thể những đau khổ đó còn có những người gặp đau khổ này đau khổ khác như Mẹ hay hơn Mẹ nữa để rồi Mẹ thanh thản nhẹ nhàng vượt qua.
Nếu nhìn trong những chiều kích như vậy, tất cả những đau khổ trong cuộc đời, trong niềm tin vào Thiên Chúa cũng như đau khổ mà mình chịu không như người khác, nhẹ hơn người khác thì lòng ta cũng nhẹ nhàng hơn.
Một người quen, trong tâm sự của anh, anh nói về gia đình của mình : Người anh cả rượu chè be bét đến độ người vợ phải giũ áo ra đi. Vợ anh phải lo toan để nuôi hai đứa con, trong đó đứa con gái cả bị khiếm thính. Không dừng lại ở chỗ vợ chịu không nổi, cha mẹ ruột phải trốn đi nơi khác ở để tránh sự tàn phá của người nát rượu. Người chị may mắn có việc làm cùng chồng khá ổn định để lo nuôi cha mẹ khi cha mẹ già nua tuổi tác. Trong cái may mắn ổn định kế sinh nhai và lo cho cha mẹ đó nhưng hai vợ chồng này không tránh khỏi đau thương của cuộc đời là có đứa con đầu bị chậm phát triển. Thử hỏi nếu ta rơi vào trong hoàn cảnh bi đát đó ta có chịu được hay không ? Nhưng trong niềm tin và ơn Chúa, gia đình này vẫn ngày mỗi ngày vượt qua những bi lụy của cuộc đời.
Một người nữa, đang sống đời dâng hiến, phục vụ cộng đoàn qua ý của bề trên. Mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp thì tin dữ đến : mẹ bị ung thư giai đoạn cuối. Mẹ nhập viện được ít ngày thì người bố bị tai biến ! Gia cảnh quá đơn chiếc đến độ phải xin phép vào viện để chăm mẹ. Còn người bố thì vẫn ở nhà tai biến chờ ngày Chúa gọi ... Đau đớn đến tột cũng nhưng người đó vẫn phải cố gắng hết sức mình để chịu đựng những nghiệt ngã của cuộc đời.
Một gia đình, xem bề ngoài cũng đủ ăn đủ mặc vì ai ai cũng thấy hai vợ chồng và ba đứa con nhẹ nhàng thanh thản. Nhưng, đâu ai biết được người vợ cực nhọc bên xe hủ tíu để cùng chồng gồng gánh số lãi ngân hàng quá mức chịu đựng khi đầu tư vào trang trại. Giờ thì rút ra cũng không được và đi tiếp cũng không xong. Quá đau khổ khi đối diện với cuộc đời. May mà bù lại ba đứa con ngoan hiền và phần nào hiểu được gia cảnh để cùng phụ giúp gia đình trong hoàn cảnh có thể của chúng. Vợ, chồng và con cái lại cùng nhau chung vai đấu cật để vượt qua khoảng tối của cuộc đời với đầy dẫy những khó khăn.
Ông bà ta đã nói : "Nhìn lên không bằng ai, nhìn xuống hổng ai bằng mình". Câu nói như phần nào an ủi những người đang gặp phải những đau khổ bi đát trong cuộc đời.
Và, đúng như vậy khi ta đặt chân đến những trung tâm bác ái, những nơi nuôi dưỡng những người cô thế cô thân, đau khổ và khuyết tật ... hay ta đến một góc nào đó của những bệnh viện và đặc biệt ở những nơi có những căn bệnh hiểm nghèo, ta sẽ thấy những con người nghèo đến độ ta không tưởng ngày đêm phải đối diện với những đau khổ của cuộc đời.
Nhìn lên nhìn xuống, nhìn quanh, nhìn qua trái và xoay qua phải, có thể ta cũng khổ đau nhưng liệu rằng những đau khổ của ta có là gì so với những người đang đau khổ. Và, liệu rằng đau khổ, sầu bi của ta có bằng một chút nào đó nơi cuộc đời của Đức Trinh Nữ Maria không mà ta lại khóc lóc than van.
Ta còn khóc lóc than van khi ta không nhìn đến anh chị em đồng loại đang gánh vác nhiều đau khổ hơn ta. Ta còn chán ngán và tuyệt vọng khi ta đẩy một Thiên Chúa là Cha toàn năng và giàu lòng thương xót luôn thương xót cuộc đời khổ hạnh của ta.
Hãy nhìn, hãy chiêm ngắm cũng nghĩ suy về cuộc đời đau khổ của Đức Mẹ. Hãy nhìn, hãy suy tưởng những đau khổ của anh chị em đồng loại xung quanh ta để ta lại dâng lời tạ ơn Chúa bởi vì ta còn may mắn hơn nhiều so với những anh chị em đau khổ bất hạnh đang sống bên cạnh ta.
Mẹ Maria sẽ ở cùng ta, cùng đồng hành với ta để ta không sầu khi gặp phải những nỗi bi lụy trong bể khổ trần gian này. Và, khi ta kết hợp mật thiết với Chúa thì những bi lụy mà ta có gặp trong đời cũng sẽ không làm cho đời ta sầu được.
Lễ Đức Mẹ sầu bi
Anmai, CSsR

 

CÂU CHUYỆN NỒI CƠM THỜI HIỆN ĐẠI

Ít nhiều gì cũng có những người đã đọc qua câu chuyện "chuyện nồi cơm của Khổng Tử". Câu chuyện được kể lại như câu chuyện của đời thường thầy trò Khổng Tử và Nhan Hồi.
Chuyện được kể là một lần kia trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề.
Dĩ nhiên là thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo … Khi có gạo, Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.
Trong Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi nấu cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.
Đang khi sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống ... thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ ... Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh ... rồi từ từ đưa cơm lên miệng ...
Những việc làm của đệ tử thân tín Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài … ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”
Giờ cơm đã đến sau khi các môn sinh khác mang rau về và chuẩn bị bữa đã xong.
Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng:
- “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước … Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy … cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?
Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa:
- “Dạ thưa thầy, nên ạ!”
Khổng Tử lại nói:
- “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”
Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa:
- “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”
Khổng Tử hỏi:
- “Tại sao?”
Nhan Hồi thưa:
“Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi ... nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em ...           Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi ... bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!
Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng:
“Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”
Cũng may là Khổng Tử còn chút tỉnh táo, còn chút lương tri để suy xét chứ không thì coi như ân hận cả đời. Bài học của Khổng Tử vẫn là bài học quý cho các môn sinh của ông và của nhiều người qua bao thế hệ.
Câu chuyện này quả thật là xưa nhưng nó vẫn mới trong mọi thời, mọi lúc và mọi nơi.
Sở dĩ câu chuyện này vẫn mới bởi lẽ trong đời thường của cuộc sống, hàng ngày diễn ra biết bao nhiêu sự việc quanh ta trong cuộc đời nó không ít thì nhiều cũng na ná với câu chuyện nồi cơm của Khổng Tử ngày xưa. Thấy hình ảnh, thấy sự kiện và thấy cả bút tích đó nhưng sự thật không phải như vậy. Và, nhất là sự thật được cạo sửa, được điều chỉnh và nhất là được bóp méo có tổ chức.
Ngày mỗi ngày chúng ta vẫn thấy sự lật lọng, sự tráo trở của con người khi họ đánh mất đi sự thật, họ đánh mất Thiên Chúa.
Một tấm lòng yêu nước thương dân phát biểu rất chân thành bỗng dưng bị ngang nhiên cắt xén để thành kẻ "tội đồ" phản quốc quay lưng lại với dân. Kẻ "tội đồ" ấy ngày hôm nay vui nhận cảnh sống âm thầm và lặng lẽ. Dĩ nhiên trước mặt người đời sẽ bị người ta phỉ báng bĩu môi nhưng trước mặt Thiên Chúa kẻ "tội đồ" ấy là người sống trọn vẹn đời mình cho đoàn chiên, cho Thiên Chúa.
Cũng một tấm lòng yêu chuộng công lý và hòa bình nói lời yêu thương trong tâm tình đối thoại nay lại được gắn cho danh hiệu là kích động và gây rối ... Không biết tấm lòng đó rồi đây sẽ ra sao trước những lời thóa mạ. Dĩ nhiên là tấm lòng đó vẫn can đảm để nói lên sự thật dù phải thiệt thân.
Tại sao vẫn còn đó những bất công trong cuộc sống ? Bởi lẽ người ta đã đánh mất đi tiếng nói của lương tâm và lương tâm đó nằm trong tận đáy lòng của mỗi người. Khi và chỉ khi đối diện với lương tâm thì tất cả mới có sự thật.
Ngày nay, bao nhiêu sự kiện có thể là hiện ra trước mắt con người với những bằng chứng, hình ảnh và thậm chí lời chứng nữa để bóp méo sự thật, để lật lọng. Có thể che đậy bằng mọi kiểu mọi cách nhưng trong tận đáy lương tâm không thể che giấu được.
"Sự Thật sẽ giải thoát anh em" (Ga 8, 32).
Chỉ mình Thiên Chúa, chỉ mình Sự Thật nơi Thiên Chúa mới có giải thoát con người khỏi bóng đen của tội lỗi và sự dữ. Những ai đẩy Thiên Chúa ra khỏi đời mình thì dĩ nhiên sẽ không có sự thật và sự dữ mãi mãi làm chủ trên cuộc đời của người ấy.
Dưới con mắt của thế gian, dưới con mắt của người đời thì con cái của Thiên Chúa mãi mãi vẫn bị bóng tối của sự dữ, của bóng đêm tìm đủ mọi cách để che đậy. Nhưng, ai bền đỗ đến cùng sẽ được ơn cứu độ.
Anmai, CSsR-16-9-2013

 

"Làm phúc nơi nao, để cầu ao rách nát ?" (9-9-2010)

Quan tâm, chia sẻ với người nghèo là chuyện không của riêng ai. Hễ là người, trong cõi lòng chạnh thương ít nhiều gì ai cũng nhớ đến những người nghèo, những người thiếu thốn, người kém may mắn hơn mình.

Với tấm lòng như vậy, ngày mỗi ngày trong xã hội, chúng ta thấy nhiều tổ chức tập thể cũng như cá nhân tìm đủ mọi phương cách để chia sẻ với người nghèo.

Quanh ta vẫn có những trại dưỡng lão, trung tâm nuôi bệnh nhân sida, trại mồ côi, trung tâm khuyết tật ... Những năm gần đây, nhiều dự án mới đã mọc lên như nhà trọ sinh viên do nhóm này nhóm kia lập ra để quy tụ sinh viên nghèo sống chung với nhau trong một mái nhà. Có những dự án thực tiễn mỗi ngày đó là những quán cơm 2000đ, quán cơm miễn phí ở các xứ đạo, ở các chùa ...

Mỗi ngày trong các bệnh viện như Phạm Ngọc Thạch, Trung Tâm Ung Bướu ... vẫn có những suất cơm từ thiện giúp cho những bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn. Mỗi tối cuối tuần, nhóm G8 đã quy tụ với nhau để chia sẻ những chén cháo đêm cho những người ngủ vỉa hè cũng như các sạp chợ ...

Những việc làm như thế này cần và cần nhân rộng thêm nữa để chung chia phần nào nỗi đau của những người nghèo, những người kém may mắn. Những việc làm này rất tốt nhưng cũng đừng quên đến những người nghèo khác mà ta ít khi để ý đến.

Câu chuyện cô bé chia sẻ với tôi vẫn còn văng vẳng bên tai :

"Cha ơi ! Nếu cha cần giúp ai đó, cha có thể liên lạc với hai cô của con. Hai cô của con tốt lắm, hay chia sẻ cho người nghèo lắm .. Nhưng ... cô chỉ chia sẻ cho người ngoài thôi. Con là cháu ruột, nhà con nghèo nhưng cô không giúp ... Lần kia, cô nhờ con chở cô vào Trung Tâm Ung Bướu để giúp người nghèo. Cô cầm một xấp tiền trong tay và đi phát cho bệnh nhân nghèo. Con đứng kế bên cô, con thèm được cô cho một tờ thôi nhưng không được. Cô đâu có biết là đứa cháu gái của cô phải mượn xe để chở cô đi làm việc từ thiện. Giá như mà cô cho cháu của cô 1 tờ để đổ xăng cũng đỡ ..."

Nghe dòng tâm sự thật buồn ! Có lẽ đau lắm cô cháu mới nói những lời này. Thật sự, chẳng ai muốn nói ra nhưng trong cuộc đời, sự thật vẫn là sự thật để rồi trong những sự thật đó lòng ta lại quặn đau. Có những sự thật không ai muốn nghe nhưng khi nghe xong thì đau thật. Có những sự thật người ta cố giấu nhưng chẳng thể nào giấu được.

Lần kia, gặp một cô cũng đã luống tuổi. Cô chia sẻ về hoàn cảnh hiện tại của cô là cô phải lo cho mẹ già của cô. Cô thích đi hát ca đoàn nhưng mỗi lần đi tập như thế là hai mẹ con lại cắng đắng nhau. Mẹ cô không muốn cô đi sinh hoạt ca đoàn để cô ở nhà với Mẹ nhưng cô lại thích đi sinh hoạt và hai mẹ con cứ lục đục nhau suốt.

Nghe thế, tôi nói với cô rằng sinh hoạt ca đoàn rất tốt nhưng tốt hơn là nên ở bên Mẹ và đừng làm cho Mẹ buồn bởi lẽ mẹ của cô cũng chẳng còn sống lâu nữa ở cái tuổi ngoài tám mươi đau lâu ốm dài. Bà già yếu nên cần sự hiện diện của cô trong những năm tháng cuối đời như thế này. Tôi minh chứng cho cô bằng câu chuyện thật của một người đến với tôi và đã khóc. Cô khóc vì hối hận. Hối hận vì sự cay nghiệt của cô mà Mẹ của cô phải mất sớm. Bà mất được 2 tháng nhưng nỗi ray rứt về người mẹ vẫn chưa nguôi. Cô đến chia sẻ với tôi cho nhẹ lòng.

Khi nghe kể như thế, một câu chuyện rất gần và rất thật trong cuộc sống, cô đã nghĩ lại và ngưng sinh hoạt ca đoàn một thời gian để có thời gian ở gần bên mẹ hơn.

Có người nói với tôi rằng : "Dạo này bố con lẩm cẩm lắm rồi ! Lúc nào cũng cau có và khó chịu ... nên con hay cau có với bố ..."

Nghe người con "xả" cơn bực mình sau đó tôi nói lại : "Cô à ! Nhìn cô vậy mà thấy tếu nhỉ ? Cô nhớ lại một tí đi ! Nhớ lại cái ngày mà cô lên năm lên ba đó. Bao nhiêu lần cô chạy nhảy té xuống té lên và vớ vẩn đòi bánh xin kẹo và cực kỳ nhõng nhẽo ... những năm tháng tuổi thơ đó ai là người bồng ẵm cô trên tay. Giờ đây bố cô kém trí nhớ và cũng nhõng nhẽo với cô một tí mà cô lại ..."

Nghe tôi chia sẻ như thế, lòng cô chùn xuống và cô chợt nhớ lại ơn nghĩa sinh thành dưỡng dục của cha mẹ và thay đổi lối nghĩ và cách sống của mình. Cô tự nhủ sẽ nhẹ nhàng và cảm thông với tuổi già sức yếu của bố mình hơn.

Nghĩ đến đây tôi chợt nhớ tâm tình của Chúa Giêsu : "Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu". (Ga 12, 8)

"Người nghèo luôn bên cạnh các ngươi". Người nghèo đó là ai ? Xin thưa người nghèo đó có thể là người cha người mẹ già nay đã tàn hơi và kém trí nhớ. Người nghèo đó có thể là chính người anh, người chị, người em, người con, người cháu đang sống trong mái nhà của chúng ta. Những người nghèo đó thật gần với chúng ta, họ gần hơn những người nghèo mà ngày mỗi ngày ta chăm sóc cho họ.

Nhiều khi ta bận rộn với công việc giúp người nghèo ở bên ngoài nhưng ta quên bẵng đi người nghèo ở bên cạnh ta.

Những người nghèo sống trong mái nhà của ta chưa hẳn họ cần tiền bởi lẽ họ không thiếu tiền. Điều họ cần không phải là cần tiền, họ cần một chút tình người nhưng đôi khi tình người đó bị quên lãng.

Có khi người mẹ già già yếu thèm một chút tình người của đứa con mà cả đời lo cho nó nhưng lại bị nó hất hủi.

Có khi người vợ thèm một chút tình thương của người chồng dành cho họ trong khi cả cuộc đời vợ lại lam lũ chịu cực chịu khổ vì chồng.

Có khi người em thèm tình thương của người anh trong khi người anh lại phung phí tình cảm dành cho ai đó ngoài đường để tìm danh thơm tiếng tốt.

Thật khó nghĩ khi ta giúp cho người nghèo ở bên ngoài gia đình ta, trong khi người nghèo gần và thật gần, họ ở ngay trong gia đình của ta mà ta quên lãng họ.

Anmai, CSsR

 

Anmai, CSsR - Fri, October 25, 2013 10:22

 

 

vhd - October 25, 2013

- dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)