o dongcong.net
     
 
2013 - dongcong.net
 
 

Bài viết của Vũ hưu Dưỡng  

muoichodoi.com/ November 12, 2013

 

TỰ HỦY (12-11-2013)

Lúc thư giãn, anh em ngồi lại với nhau bên ly trà, ly cà phê và nói chuyện trên trời dưới đất cho vui. Mấy ngày nay thời sự nóng lên bởi những cơn bão lớn đang đổ vào và gây thiệt hại nhiều về người và của đặc biệt ở Miền Trung đất nước. Cạnh nước ta, nhiều người Philippines đã chết cũng như nhiều người đang sống trong cảnh cùng cực bởi hậu quả của cơn bão dữ. Và gần đây, thời sự khá nóng về chuyện oan sai án trái cho một người để người đó phải ngồi tù mãi đến 10 năm ...
Đang nói chuyện thời sự, ngạc nhiên khi thấy trên bàn có quả dưa của ai vừa cho anh em. Nhìn quả dưa hấu to tròn da bóng, anh em chuyển đề tài mà ai cũng biết và biết nhiều nữa là đàng khác đó là chuyện an toàn thực phẩm. Anh kia nhìn trái dưa và nói :
- Tớ đọc báo, thấy cách ngày nay người ta trồng dưa kinh quá ! Chỉ vài ngày thôi thì quả dưa to đẹp như thế này. Trông nó như thế mà đầy thuốc trong đó đó. Kinh lắm ! Không chỉ dưa mà các loại rau như rau muống cũng thế ! Đọc mà phát khiếp !
Chú em vừa nghe xong, tỏ vẻ choáng về chất độc có trong thực phẩm bằng cử chỉ lắc đầu và góp vào :
- Nhà em ở quê, lúa nào nhà ăn là trồng ở cái mảnh riêng chứ không trồng chung để bán được. Bởi vì nếu như lúa mà không xịt thuốc thì sẽ không lớn nhanh và không tránh khỏi sâu ăn lá ăn cây. Sợ lắm vì cái gì bây giờ cũng thuốc cả ...
Anh kia nghe như thế nói ngay :
- Chú nói thế mà cũng nói, nhà chú như thế thì chỉ ăn được gạo sạch. Đúng rồi ! Cơm thì coi như là cơm sạch, còn heo, gà, cá, rau ... thì sao ? Chẵng nhẽ ăn có mỗi gạo mà sống sao ?
Nghe xong ý này, anh em phì cười.
Lại nhớ đến quả cam nằm trên bàn làm việc tôi thêm vào chủ đề đang nóng :
- Trái cam cha Phêrô cho cháu gần 3 tháng nay vẫn còn nguyên, da dẻ vẫn vàng tươi kìa !
Mà thật ! Từ ngày dọn lên ở gần phòng Cha Phêrô đến nay gần 3 tháng nhưng quả cam Cha cho vẫn còn nguyên không hư không thối. Thấy lạ nên cứ để xem đến ngày nào nó mới chịu thối để vất.
Câu chuyện của thực phẩm, của đồ ăn thức uống ngày hôm nay lại nóng lên.
Nói như suy nghĩ và cách làm của gia đình chú em cũng hay đó bởi vì nhà chú có điều kiện là trồng lúa riêng để ăn nhưng chỉ giải quyết được chuyện lúa gạo. Còn phần rau, thịt, cá ... thì những người trồng rau, thịt, cá ... cũng sẽ giải quyết như gia đình chú là nuôi cá sẽ nuôi cái ao riêng, nuôi heo sẽ nuôi riêng và trồng rau cho nhà ăn sẽ trồng ở cái luống riêng để hạn chế có thể được ở cái mức độc hại.
Nghĩ và làm như thế là chuyện bình thường giữa cái xã hội mà đi đâu cũng gặp những chất độc hại trong thực phẩm, trong rau củ quả ...
Cứ vào những chợ đầu mối hóa chất sẽ rõ hơn về chuyện này.
Cũng tưởng nhớ rằng có một thời vào quán uống cà phê, người ta đưa ra bình trà còn thấy xác trà dù là trà cám đọng lại trong ly nhưng ngày nay uống trà dù soi kính hiển vi cũng chẳng thấy xác trà đâu nữa vì người ta đâu dùng trà để mà pha. Thay vì dùng trà thì người ta dùng phẩm màu và mùi với cái giá cực rẻ để chế trà. Cũng có cái điều thú vị là màu và mùi công nghiệp, hóa chất làm cho người ta thích hơn.
Nhắc đến trà, lần kia, cha kia nhà ở Bảo Lộc ngồi chung mâm chia sẻ về trà. Cha nói là cha không bao giờ dám uống trà vì để cho thành trà thì qua nhiều công đoạn và nhất là không tránh khỏi công đoạn tẩm thuốc từ lúc trồng cho đến khi thành phẩm.
Chuyện an toàn thực phẩm, chuyện thức ăn độc hại ngày mỗi ngày con người vẫn phải dung nạp vào cơ thể là câu chuyện còn dài và chắc có lẽ chẳng có hồi kết. Cứ vào trong các bệnh viện và cách riêng là Trung Tâm Ung Bướu thì sẽ rõ. Bệnh nhân nằm la liệt ở cả các lối đi trong phòng và có khi 4 người một giường nằm chồng chéo nhau kẻ dưới người trên. Nguyên nhân và hậu quả của các căn bệnh và đặc biệt là ung thư ngày nay không thể không quy hướng vào chuyện dung nạp thực phẩm toàn là thuốc trong đó.
Và như thế, ta thấy rằng chính con người tự hủy diệt nhau một cách vui vẻ. Bằng chứng là những người bán và thậm chí những người trồng trọt chăn nuôi có can đảm ăn những gì mình bán và mình trồng trọt chăn nuôi không ? Họ chỉ ăn những gì tự tay họ trồng trọt, chăn nuôi không có chất độc, thuốc sâu và thuốc tăng trưởng. Họ thừa biết để nuôi một con heo họ đã dùng chất gì và họ quá biết họ chế biến sữa đậu nành bằng chất gì.
Dĩ nhiên vì lý do sinh tồn con người cắn răng để dung nạp những đồ ăn thức uống để sống qua ngày chứ chẳng vui vẻ gì khi ăn cả. Cắn răng bởi vì ai cũng biết rằng tất cả đồ ăn thức uống, trái cây, thịt, cá ... đều có chất tăng trưởng trong đó cả. Trái cây ngày hôm nay dưới tác động của con người và cách riêng là thuốc nên muốn to cỡ nào, chín lúc nào cũng được. Còn nhớ ngày còn trẻ, đơn giản nhất là sầu riêng và dưa hấu là hai món khoái khẩu nhưng đợi đến mùa tôi mới được ăn khi nhà vườn đem bán. Ngày nay thì ngày nào, tháng nào, mùa nào cũng có thể ăn được tất cả trái cây mà mình thích chứ không phải đợi mùa như ngày xưa nữa. Con người điều khiển cây ăn trái, rau củ quả mọc và lớn lên theo ý của mình.
Ngày xưa nhìn vào rau củ thấy sâu thì sợ, ngày nay làm gì tìm được con sâu nào trên cọng rau quả củ nữa bởi vì nó rau củ đã được ngậm thuốc sâu quá liều.
Ngày xưa, mòn mỏi con heo nó mới lớn và đủ ký và thậm chí còm nhom nhưng ngày nay con heo nó lớn nhanh như thổi theo ý người nuôi.
Ngày xưa, trồng lúa phải theo mùa theo vụ nhưng ngày nay vụ lú vụ mùa chỉ hơn một tháng hay hai tháng là cùng bởi lẽ chất tăng trưởng làm cho cây lúa mau lớn và hạt gạo nhìn bắt mắt. Mau lớn và bắt mắt đó nhưng bên trong toàn là hóa chất.
Chưa kể đến mực làm bằng cao su, đậu xanh làm bằng nhựa, dầu ăn nấu từ vỏ xe, khô bò làm từ xốp ...
Ngày xưa nó thế nhưng ngày nay nó không như thế.
Nó không như thế vì con người ích kỷ, chỉ biết mình và cũng chỉ vì lợi nhuận đua chen nên bao nhiêu chất độc có thể họ cứ dồn cho cây cối cũng như vật mà họ chăn nuôi. Người người nghĩ thế, nhà nhà nghĩ thế nên mỗi người không biết là vô tình hay cố ý cứ bỏ chất độc vào hủy hoại nhau.
Điều lạ là ai cũng biết là mình dùng thuốc độc, thuốc tăng trưởng cho cây cỏ thú vật chăn nuôi đó đều gây hại nhưng nếu không làm thế thì không đủ sống. Mỏi con mắt tìm rau sạch, heo sạch, cá sạch, củ quả, rau sạch nhưng làm gì có khi bao nhiêu chất độc đang ngày mỗi ngày hủy diện con người.
Người ta cứ kêu trời khi vào bệnh viện, người ta cứ kêu trời khi tiền bác sĩ và tiền thuốc leo thang nhưng chẳng mấy ai can đảm nói không với hóa chất, nói không với độc dược ngày mỗi ngày đi vào cơ thể người qua thực phẩm.
Sống như thế, ngày mỗi ngày, con người cứ vui vẻ mà tự hủy anh chị em đồng loại của mình. Anh chị em đồng loại mà người ta tự hủy đâu có ai xạ lạ, ngay cả chính người trong nhà, trong họ hàng vẫn phải dung nạp những thực phẩm mà ta đã dùng bao nhiêu hóa chất do chính tay ta làm ra.
Vì tự hủy diệt nhau bằng những hóa chất độc hại như thế nên chẳng ngạc nhiên khi ngày nay tuổi thọ trung bình càng giảm và bệnh tật càng tăng.
Anmai, CSsR 12 tháng Cầu Hồn 2013

MONG MANH QUÁ ! (11-11-2013)!
Trong cuộc sống, có những thứ vững chắc như kim cương, sắt, thép, đá ... Để mài, để dũa, để luyện những thứ ấy thật cực công. Trong cuộc sống có những thứ lại quá mong manh như hoa kia sớm nở chiều tàn. Và, cũng trong cuộc sống rất gần gụi với chúng ta có một cái cũng quá mong manh đó là phận người.
Khi suy nghĩ về phận người, linh mục nhạc sĩ Kim Long nghĩ rất thật và viết cũng rất thật :
Hỡi người hãy nhớ mình là bụi tro
một mai người sẽ trở về bụi tro
ôi thân phận của con người
tựa bông hoa nở tươi
một làn gió nhẹ lung lay
cũng biến tan sắc màu.
Đúng như vậy, thân phận của con người chỉ cần một cơn gió thoảng thôi cũng sẽ qua đi và trở về với cội nguồn của mình.
Đã từng chứng kiến, đã từng gặp người này người kia đau ốm bệnh tật hay già nua tuổi tác qua đi nhưng lần chứng kiến này lòng nhoi nhói đau.
Con đường quen thuộc ở phía trước, bệnh viện cũng quen thuộc ở phía trước. Tất cả đều rất gần khi chiếc xe taxi đổ xịch trước cửa phòng cấp cứu. Lần này không như những lần trước để đưa người này người kia vào viện nhưng là đi thăm bệnh.
Chiếc thang máy cõng gần chục người lên tầng 4 của bệnh viện. Lần theo bước của người đã vào thăm Anh từ mấy hôm trước. Nhìn Anh nằm trên giường mà sao lòng nhoi nhói làm sao ấy.
Mới hôm nao chưa được một tuần lễ, Anh đau thắt và đưa Anh vào viện. Nhập cấp cứu và làm những thủ tục xét nghiệm y khoa. Đau đớn nên Anh nài nỉ bác sĩ mổ sớm cho Anh vì theo chẩn đoán Anh bị tắt ruột. Mãi hai ngày sau bác sĩ mới tiến hành phẫu thuật. Bác sĩ phát hiện bệnh của Anh nặng chứ không ở mức bình thường.
Sốc, nhói vì đây là người thân cận, vì là anh em chung một mái nhà. Tôi không chọn Anh, Anh không chọn tôi nhưng cả hai cùng một "dòng máu". Sốc thêm sốc bởi lẽ trong thời gian khá dài Anh ăn uống kiêng khem cũng như tập thể dục rất đều đặn nhưng giờ lại đau phần ruột. Cơ địa của Anh có cái hết sức đặc biệt là Anh chỉ ăn con trên bờ chứ không nạp được con dưới nước. Về phần thể dục thì khó có thể ai qua được Anh trong cái khoản gọi là bài bản và chuyên cần. Tôi, phần lười và phần tham công tiếc việc nên cũng bữa tập bữa bỏ chứ không được như Anh. Ăn uống cũng kiêng đấy nhưng không kỹ lưỡng như Anh.
Chắc có lẽ không chỉ một mình tôi sống nhưng những ai đã hơn một lần gặp Anh đều phải chạnh lòng.
Mới ngày nào Anh còn tươi tỉnh và vui vẻ với những người Anh gặp gỡ. Không thể ngờ được là đến hôm nay anh xuống đến như vậy. Nắm tay Anh và nghe Anh chia sẻ về cơn đau mà Anh đang gánh chịu. Anh cũng chia sẻ rằng Anh đón nhận tất cả thánh ý của Chúa gửi đến với Anh. Anh không ngại để chia sẻ rằng trước khi mổ Anh định hát bài hát an bình cho các bác sĩ nghe nhưng khi chuẩn bị hát thì thuốc mê đã ngấm. Anh vẫn cố gắng để chia sẻ những nỗi đau mà Anh đang gánh chịu. Tôi chỉ biết nắm tay Anh và nghe Anh nói chứ không dám dùng những lời an ủi với Anh. Giờ này, những lời an ủi với Anh phải chăng là những lời sáo ngữ bởi lẽ những cơn đau nhói mà Anh đang chịu chỉ mình Anh hiểu chứ người ngoài không thể nào hiểu.
Tôi chỉ gửi đến Anh chút tâm tình : "Các bác sĩ cố gắng lo cho Anh, Nhà Dòng ai cũng thương Anh và cầu nguyện cho Anh. Xin Anh dâng những cơn đau này để cầu nguyện cho Nhà Dòng, cho anh em và cho con người tội lỗi của em đây nữa". Nhìn Anh đau và không dám nói lời nào bởi mình không đau như Anh để cảm, để thấu mà an ủi.
Anh chia sẻ một hồi và thấy Anh cũng mệt. Anh muốn nói nhiều và chúng tôi cũng muốn nghe Anh nói nhiều nhưng giới hạn của sức khỏe, của bệnh tật làm cho cuộc thăm viếng nên dừng lại để Anh nghỉ ngơi.
Trên con đường về Tu Viện, hình Ảnh thân thương của Anh còn đọng lại.
Mới đó thôi chứ không lâu, Anh còn khỏe, còn năng động để giúp cho Nhà Dòng, cho anh em, cho những người nghèo, cho những người khuyết tật, cho nhóm ve chai và cho những người Anh gặp gỡ. Mới đo thôi chứ chẳng lâu, nay nhìn Anh sao mà lòng nó nặng quá ! Sức khỏe của Anh đã xuống hẳn và những cơn đau quằn quại đang hành hạ Anh.
Quả thật là phận người nó mong manh quá ! Như hoa kia sớm nở chiều tàn vậy thôi chứ chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao.
Năm nay Anh được ngoài sáu chục, còn tôi chỉ mới bốn chục nhưng đâu biết được làm gì có thể được hưởng cái thọ lục tuần như Anh. Đặc biệt với hoàn cảnh hiện tại khi dung nạp bất cứ thứ gì vào trong cơ thể cũng chỉ là dung nạp thuốc sâu và chất độc. Không ăn thì không sống được và rồi cũng phải nạp để nuôi cơ thể qua ngày. Với những chất độc và thuốc sâu trong thực phẩm chắc có lẽ tuổi thọ ngày càng giảm và phận người lại quá mong manh.
Nhìn Anh và nghĩ lại phận người để thấy rằng cuộc đời nó là thế đó ! Không sớm thì muộn, không vắn thì dài, chẳng ai có thể giữ được cái mạng sống quá mong manh của mình lại cho dù cố gắng đủ cách đủ điều.
Nhìn Anh, nhìn những bệnh nhân xung quanh Anh và nhìn qua khung cửa kính thấy những bệnh nhân nằm trong phòng săn sóc đặc biệt lại nghĩ đến mình. Một ngày nào đó mình cũng phải vào đó để gọi là giành giật lại sự sống nhưng rồi cũng không thể nào qua khỏi bởi lẽ sự sống con người có ngần có hạn. Trên Anh một tầng, trong phòng săn sóc đặc biệt cũng đang lưu giữ một cha già đang chống chọi với những chứng bệnh của tuổi già và các y bác sĩ cũng đang cố gắng giành lại sự sống cho cha.
Và, lần lượt, người trước kẻ sau lại phải ra đi dù muốn dù không bởi cái phận người quá mong manh.
Anmai, CSsR
11-11-2013

 

TẬT THƯƠNG NGUYỀN

Lâu ngày anh em mới có dịp gặp nhau hàn huyên tâm sự. Đang miên man kể về công việc, Anh chợt nhớ ra câu chuyện vừa xảy ra và Anh kể luôn. Câu chuyện mà Anh kể câu chuyện nóng hổi Anh vừa gặp hôm qua. Không chỉ là gặp nhưng Anh cũng là người dính dự trong câu chuyện mà Anh muốn kể.
Chuyện là có một em sinh viên nghèo mắc bệnh tim nhờ Anh trợ giúp để kiểm tra về tim mạch. Biết là ngày thứ Hai thường bận rộn nên Anh nói với bên kia điện thoại rằng đi khám sao cũng giúp được nhưng tránh ngày thứ Hai vì thứ Hai đầu tuần bận lắm. Lát sau, bên kia báo lại là bệnh nhân chỉ được nghỉ học ngày thứ Hai thôi và không dám phiền Anh để bệnh nhân tự đi. Anh nghe xong áy náy làm sao đó và Anh vẫn hẹn đển giúp cho bệnh nhân khám vào sáng thứ Hai.
Sáng thứ Hai đầu tuần, quả thật là công việc ngổn ngang tứ phía nhưng vì hẹn giúp nên Anh tranh thủ giúp. Anh kể lại là tối Chúa Nhật chỉ hẹn nhau qua điện thoại, sáng thứ Hai mới biết được cô bé hẹn trong điện thoại là người đưa đi chứ cô bé bệnh nhân là bé khác. Khi gặp, Anh nhận ra cô bé hẹn là cô bé bị tật nguyền ở chân, cô bé di chuyển một cách khó khăn chứ không như bao người bình thường khác.
Anh kể lại là khi nghe hẹn phải giúp vào sáng thứ Hai thì cũng hơi khó chịu một chút nhưng khi thấy cô bé đưa cô bé đi khám tim lại là cô bé tật nguyền nên sự khó chịu cũng qua đi. Thay vì khó chịu thì Anh cảm thấy vui vì làm được điều gì đó giúp cho người bệnh.
Vừa kể xong câu chuyện, điện thoại của Anh đổ chuông và Anh chào đi công việc vì có hẹn.
Anh dắt xe quay đi nhưng câu chuyện mà Anh kể còn ở lại.
Câu chuyện còn ở lại đó là hình ảnh của cô bé tật đưa cô bé nguyền đi khám bệnh. Như Anh chia sẻ, ban đầu Anh cũng ngại giúp vì là ngày đầu tuần nhưng khi tiếp xúc Anh cảm thấy vui vì Anh chia sẻ một chút gì đó cho bệnh nhân nghèo vùng đảo xa.
Quả thật hình ảnh của cô bé có tật ở chân thương cô bé mang chứng bệnh ở tim thật đẹp. Hình ảnh quá đẹp giữa chợ đời, giữa cuộc sống bon chen và đặc biệt ở cuộc sống mà người nghèo, người tật nguyền bị bỏ rơi, bị kỳ thị.
Nhìn người, nghĩ đến ta ! Cô bé có tật đã không quản ngại sự di chuyển thật khó khăn của mình để dìu bước một cô bé bệnh tim đi khám bệnh. Còn tôi, tôi may mắn hơn nhiều người, tôi may mắn hơn cô bé dị tật ở chân, tôi may mắn hơn cô bé bị bệnh tim kia nhưng liệu rằng tôi có mở lòng ra để chia sẻ hay tôi cứ mãi khư khư ôm vào.
Đến tối, giờ kinh được cất lên, một cha đứng cạnh tôi ghé tai nói nhỏ : "Nhìn hủ cốt kia mà chẳng muốn đọc kinh nữa ! Phận người là như thế ! Mới hôm nao đó còn sống, còn đầy những vinh hoa phú quý của cuộc đời nay chỉ nằm trong cái hủ !". Nghe cha nói tôi mỉnh cười và ngẫm nghĩ : "Phận người sớm muộn gì cũng chỉ có thế thôi ! Cũng chỉ ở trong cái hủ con con bé bé đó thôi chứ có mang theo được gì sau khi chết"
Trước đó, buổi sáng khi đưa tiễn người cha thân yêu vừa qua đời tại trung tâm hỏa táng Bình Hưng Hòa đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ. Cách riêng, sáng nay khi đưa tiển một đoàn xe tang dài nối đuôi nhau chờ đến lượt xe mình chuyển quan tài người quá cố đi thiêu. Không hiểu lý do nào đó mà sao sáng nay đông quá để rồi dường như trung tâm hỏa táng Bình Hưng Hòa như quá tải. Nhìn dòng người ngược xuôi sụt xùi sau khi tiễn đưa người thân của mình về với cát bụi.
Hình ảnh cô bé tật nguyền giúp bạn khám bệnh, hình ảnh của đoàn xe tang như muốn nói với tôi rằng hãy làm điều gì đó khi còn sống, khi còn thở và khi có thể được kẻo lỡ qua đi rồi ta không làm được gì nữa. Nhất là khi ta may mắn hơn người khác, ta được lành lặn, đầy đủ hơn người khác.
Nói như thế, nghĩ như thế nhưng trong thực tế vẫn là sự giằng co của kiếp người. Trong suy nghĩ, ta cũng muốn cho đi nhưng trong thực tế ta cứ muốn khư khư giữ chặt lấy những gì ta đang có. Thế nhưng thực tế hơn là khi ta nằm xuống ta chẳng còn gì và chẳng có gì để mang theo cả. Có chăng là thân phận mỏng dòn yếu đuối mong manh của phận người và nắm tro tàn còn lại.
Những dịp ra nghĩa trang, những dịp đến trung tâm hỏa táng, những dịp nhìn người này người kia biết sẻ chia trong hoàn cảnh khó khăn của họ cũng là những dịp nhắc nhớ về lối sống của ta. Hãy yêu thương, hãy chia sẻ cho người khác khi có dịp kẻo lỡ qua rồi ta muốn chia cũng không thể nào chia được.
Ta không bị tật, ta không bị nguyền, ta may mắn hơn nhiều người khác nhưng ta cứ khư khư giữ lấy và khép lòng lại thì quả thật : thật là chán cho lòng người của ta !
Anmai, CSsR 7 tháng 11-2013

 

NÀY LÀ DÒNG DÕI NHỮNG NGƯỜI TÌM CHÚA
Thánh vịnh 24 được chọn làm Thánh Vịnh đáp ca trong Thánh Lễ các Thánh Nam Nữ. Linh mục nhạc sĩ Phêrô Thành Tâm DCCT viết nhạc và lời của Thánh Vịnh này dựa trên ý của Thánh Vịnh thật hay :
Này là dòng dõi những người tìm Chúa,
đây là những người mong bệ kiến Ngài,
một đời lòng ngay không hề gian dối,
giữa bao hận thù luôn sống mến yêu
Chúa làm chủ trái đất cùng muôn vật muôn loài
làm chủ địa cầu cùng toàn thể dân cư
còn nền trái trất Ngài dựng trên biển cả
và đặt vững vàng trên mặt nước bao la ...
Dòng dõi những người tìm Chúa mà Thánh Vịnh mô tả sao mà hay quá ! Họ là những người cả cuộc đời đi tìm một mình Thiên Chúa là Chúa, là Cha, là Chủ cuộc đời của họ. Cha, Chúa, Chủ cuộc đời của họ là Tình Yêu và là Chân Lý. Nét đặc trưng hay nói đúng hơn là căn cốt của đời những người này là "một đời lòng ngay không hề gian dối, giữa bao hận thù luôn sống mến yêu".
Người ta vẫn thường ví von thế gian là cái thế giới mà đầy sự gian dối. Nói như thế cũng có cái lý của họ bởi lẽ giữa cái thế gian này, hình như nhìn đâu đâu cũng thấy sự gian dối, sự gian tà. Gian dối, gian tà đó xuất phát tự ma quỷ.
Thuở ban đầu, lòng con người đẹp tinh tuyền tựa đóa hoa tươi thắm mà Thiên Chúa dệt nên nhưng rồi theo thời gian và với thời gian lòng con người thay đổi bởi ma quỷ và đã chống lại Thiên Chúa. Chính sự gian tà đã làm thay đổi lòng người. Và, từ ngày đó, từ ngày mà Ađam - Eva phạm tội thì tội lỗi đã đi vào trong thế gian, sự gian dối đã đi vào trong cõi đất này. Cũng từ ngày đó, bóng tối tìm cách che lấp ánh sáng và sự hận thù muốn tiêu diệt tình yêu.
Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một của mình cho thế gian như thánh Tông Đồ Gioan cảm nghiệm. Tình Yêu Thiên Chúa đã đến thế gian, Thần Chân Lý của Thiên Chúa cũng đã đến trong thế gian để gửi vào thế gian luồng gió mới của tình yêu, của sự thật.
Những người mà cả đời canh cánh đi tìm Thiên Chúa không đi con đường nào khác của con đường chân lý và con đường tình yêu. Những người đó như những người lội ngược dòng của thế giới, của xã hội, của con người trống vắng tình yêu Thiên Chúa và Chân Lý.
Tưởng chừng bóng tối, sự gian ác đè bẹp được ánh sáng và chân lý nhưng vẫn còn đó những con người, những tấm lòng can đảm và kiên trung để sống giữa thế gian này. Số người này không chỉ dừng lại ở một người, một nhóm người như các môn đệ tiên khởi hay của một dân tộc nào đó mà lan rộng khắp toàn cõi đất này. Sách Khải Huyền đã mô tả đoàn người đông đảo đó ở chương 7, câu 9 : "Sau đó, tôi thấy: kìa một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và trước Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm nhành lá thiên tuế"
Đoàn người đông vô kể mà sách Khải Huyền nói đó chính là những người đi tìm Con Chiên, đã theo Con Chiên, đã giặt áo mình trong máu của Con Chiên. Đoàn người đông đảo không tài nào đếm nổi đó là các thánh nam nữ của Thiên Chúa. Trong đoàn người đó có thể có ông bà cha mẹ thân bằng quyến thuộc của chúng ta. Những người đó là những người hết sức bình thường nhưng đã sống cái bình thường đó gói gọn trong chân lý và tình yêu.
Nhìn lại một chút của cuộc đời các thánh, chúng ta thấy đậm nét của đoàn người đi tìm Chúa.
Một Stêphanô bị người ta ném đá nhưng đã ngước cao lên Trời và xin Chúa tha cho những người giết hại mình.
Một Maximilianô Kônbê đã can đảm chết thay cho người bạn tù của mình.
Một Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã yêu thương đến cùng trong hoàn cảnh cay nghiệt của người đời cách riêng qua những người sống chung với chị Thánh.
Một Têrêsa Calcutta đã bồng ẵm trên tay những con người nghèo, những con người bị đẩy ra ngoài lề của xã hội để chỉ mong cho họ chết với tư cách là người hơn mà thôi.
Và, một dòng dõi người đông đảo tử đạo trên mảnh đất hình chữ S thân thương này vẫn còn in dấu trong tâm thức của người dân Việt. Dòng người đông đảo này đã "hân hoan khi lao tù, mừng rỡ lúc gươm vung dù thịt tan xương nát" để minh chứng lòng tin và tình yêu của mình vào Thiên Chúa. Triều Thiên Vinh Hiển được gắn trên đầu những con người đã mến yêu trước đau khổ tột cùng của đòn roi, của gươm giáo, của máy chém, của thú dữ. Nếu như họ căm thù, họ oán hận chắc chắn họ sẽ không được triều thiên Tử Đạo mà Thiên Chúa ban cho họ.
Trong dòng người tử đạo đó, họ có khi là quan chức, có khi là thương gia nhưng cũng có khi họ là những người nông dân chân lấm tay bùn hay là những bà mẹ mỏng dòn và non yếu. Họ sống hết sức thường trong cuộc đời nhưng họ đã minh chứng sự thật, minh chứng tình yêu với Đấng mà họ tin theo. Họ là những người cũng mang trong mình cái phận người yếu đuối của mình nhưng khi minh chứng họ đã minh chứng bằng cả cuộc đời của họ, bằng chính thân xác của họ.
Cuộc đời vẫn là một cuộc giằng co giữa thiện và ác, dữ và lành, yêu và hận thù. Khi còn sống, còn thở ta luôn phải đấu tranh mãnh liệt giữa hai ranh giới đó. Không giản đơn để sống sự thật trước mặt nhan nhản những điều gian dối và cũng không đơn giản để sống yêu thương giữa một thế giới còn quá nhiều hận thù bất công.
Khi và chỉ khi sống chân thật và yêu thương như Thầy Chí Thánh thì mới được thừa hưởng gia nghiệp mà Thiên Chúa đã hứa ban. Thật khó để sống bởi lẽ khoảng cách giữa miệng đến tay tuy gần nhưng thật xa. Thật khó sống bởi lẽ khoảng cách giữa nói và làm là một khoảng cách coi chừng trở nên bất tận.
Chợt nhớ đến tâm tình của nhạc sĩ nào đó gởi đến trong tâm tình bài hát : Tình thương nhiệm mầu :
Xin cho con lòng mến thương để dù đời đắng cay trăm chiều,
cho con yêu một Chúa thôi, để đời sẽ hết nỗi đìu hiu.
Cho con mê say tình Ngài, để tình đời chẳng còn vương vấn.
Dâng mạng sống con cho Ngài, luôn sẵn sàng minh chứng cho tình yêu.
Yêu thương là thế đấy, tình yêu ôi đắm đuối nhiệm mầu.
Yêu con, chính vì yêu con, Chúa đã chết trên đồi vắng.
Con xin hy sinh cuộc tình nguyện theo tiếng Chúa mời gọi.
Dầu có lúc sầu héo hon, xin trung kiên theo Chúa suốt cuộc đời.
Vâng ! Tình yêu thật nhiệm mầu ! Nhiệm mầu hơn nữa đó là chính Tình Yêu chết cho người mình yêu mà người mình yêu là người tội lỗi.
Chỉ khi nào ta chận chân ra rằng ta tội lỗi mà ta được tha thứ, ta được yêu thương thì ta mới có thể tha thứ và yêu thương anh chị em thật lòng ta được.
Giữa những nổi trôi của cuộc đời, giữa một xã hội đầy gian ác và hận thù, chỉ xin Chúa nung nấu tình yêu thương và lòng mến trong lòng ta để ta luôn sống : "một đời lòng ngay không hề gian dối, giữa bao hận thù luôn sống mến yêu". Có như thế thì sau cõi đời này ta cũng có một chỗ trong hàng ngũ của dòng dõi những người tìm Chúa được.
Anmai, CSsR

CHẾT KHÔNG ĐỢI TUỔI

Đời người ! Nghĩ cũng lạ ! Có ngày bước vào trần đời ắt có ngày phải ra đi hay gọi là ngày chết. Ngài sinh ra, ngày bước vào đời có đó nhưng ngày chấm hết cuộc đời này không ai biết trước được. Chuyện sống chuyện chết là chuyện của Đấng tạo hóa, thụ tạo chỉ việc vui vẻ sống ngày nào hưởng ngày đó tùy vào đấng nhào nắn ra mình thôi.
Đứa trẻ con của hai vợ chồng thân quen được sinh ra, sống và lớn lên được 5 tuổi. Bỗng một ngày kia cháu sốt, nhập viện được vài tuần và cháu ra đi mãi mãi. Gia đình ngậm ngùi chào từ biệt em ...
Người cha kể lại cho tôi hoàn cảnh bi đát của gia đình anh gặp phải đó là chuyện cô con gái 15 tuổi của gia đình. Bé đang đi học bình thường, bỗng dưng đến ngày kia bé sốt và đưa bé nhập viện. 2 tuần lễ chống chọi với cơn sốt và bé ra đi mãi mãi. Gia đình anh sốc đến cực độ nhưng rồi đúng 1 năm sau đó, Chúa lại ban cho anh chị một cháu nữa tạm gọi là thay vào nỗi đau cũng như trống vắng của gia đình.
Bé cháu ở nhà năm nay mới vừa bước vào cái tuổi thần tiên. Vì hoàn cảnh cha mẹ là nhà giáo, cháu cắm đầu cắm cổ học để cho mọi người khỏi cười chê. Ham học như thế, có những hôm chẳng nhớ là mình đã ăn chưa và mình đã đến giờ ngủ chưa ... Và rồi những cơn đau đầu ập đến. Bé kể lại là cứ nghĩ là vì học nhiều nên đau đầu chứ cũng chẳng là gì đáng ngại để không cần phải đi kiểm tra sức khỏe. Cứ lướt qua, lướt qua và rồi một ngày kia đi bác sĩ kiểm tra thì kết quả thật đau lòng : bé bị ung thư não.
Với kết quả như vậy, bác sĩ bảo bây giờ không mổ cũng không được và mổ cũng không có khả năng lắm bởi lẽ chứng bệnh này hết sức đặc biệt. Cách đây vài tuần, bé đã mê man 3 ngày không biết gì nữa. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, cháu bảo mạng sống của cháu giờ chỉ tính tháng tính ngày thôi chứ không còn tính năm nữa ...
Buồn và đau khi nghe tin dữ ấy nhưng đành chịu bởi lẽ ngoài tầm tay với của cả gia đình, của đội ngũ bác sĩ giỏi trong một đất nước tiến bộ ... Thế là cứ chờ và cứ đợi đến ngày cuối đời của cháu trong đau buồn của phận ngườ.
Mới đây thôi, một vị bác sĩ chuyên môn khá giỏi của một bệnh viện cũng lớn cũng đã qua đi vì chứng ung thư não. Khi phát hiện ra bệnh tình của mình, vị bác sĩ này nghiên cứu tỉ mỉ và thu thập tất cả các thông tin về bệnh của mình và gửi sang Pháp để nhờ các bác sĩ quen biết hỗ trợ nhưng vẫn không tìm ra giải pháp nào cho căn bệnh mà vị bác sĩ khá trẻ này đang mang. Sau một thời gian vắn, vị bác sĩ 41 tuổi đời này đã ra đi để lại niềm thương nỗi nhớ của gia đình, của bạn bè, của đồng nghiệp và cả những bệnh nhân mà bác sĩ đã tận tình chăm sóc khi còn sinh thời. Đặc biệt, cả bệnh viện gần như mọi người cảm thấy tiếc nuối cho một vị bác sĩ vừa giỏi vừa có tấm lòng đặc biệt với những bệnh nhân nghèo ...
Có lẽ đây cũng là vài ba trường hợp mà tôi có dịp tiếp xúc, có dịp gặp gỡ, có dịp quen biết mà nay đã qua đi hay đang đón chờ cái chết đến mỗi ngày trong họ.
Thật ra chẳng có gì là lạ cả bởi lẽ sinh tử là chuyện của Đấng tạo hóa. Điều này chẳng có gì lạ và cũng chẳng có gì mới nơi thân phận con người.
Tính tuổi thọ trong ngoài bảy chục,
Mạnh giỏi chăng là được tám mươi,
Mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ,
Cuộc đời thấm thoát chúng con đã khuất rồi.
                                                (Tv 89, 10)
Ở Thánh Vịnh 144, câu 4 nhắc ta :
Ấy con người khác chi hơi thở, 
            vùn vụt tuổi đời tựa bóng câu.
Không chỉ vài đoạn Thánh Vịnh như thế này nhắc ta về sự sống, về cái chết của con người nhưng phản phất và trải dài trong Thánh Kinh và ngay trong những biến cố đời thường ta vẫn thấy hạn chế của con người trước sự sống. Cái chết đến vào lúc con người không ngờ và vào giờ con người cũng chẳng biết.
Nhìn những biến cố như thế để không phải là ta bi quan chán nản buông xuôi cuộc đời của ta nhưng nhìn đó để thấy cái phận người hạn hẹp và mong manh của ta. "Hôm nay người người vui cười rồi mai đây lệ rơi, đời là giấc điệp qua mau nuối tiếc chi bóng sầu ..." Tâm tình bài hát tiễn đưa nhắc nhớ phận của con người là như vậy.
Khi nhìn về phận người, về sự sống, về sự chết như vậy để ta nhìn lại cái phận người nhỏ bé và mong manh để rồi kịp nhận ra rằng cuộc đời ta hết sức vắn vỏi và hãy sống đẹp với những ngày tháng mà mình đang có. Và, trong cái đẹp nhất của đời người vẫn là tình yêu thương, vẫn là lòng mến mà Thiên Chúa đã trao ban và mời gọi. Hãy yêu nhau đi khi còn có cơ hội để lỡ may cơ hội vụt mất mà ta không kịp yêu thương cũng là điều dáng tiếc.
Ta đâu biết được ta sẽ sống được bao nhiêu năm, bao nhiêu tháng, báo nhiêu ngày trên đời để rồi ta phải bận lòng và tính toán thiệt hơn. Biết đâu được ngày hôm nay là ngày cuối cùng của ta sống trên cõi tạm này thì sao ?


Anmai, CSsR

Anmai, CSsR - Tue, November 12, 2013 13:13

 

 

vhd - November 12, 2013

- dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)