dongcong.net
 
 

Suy Niệm Chúa nhật năm A

 

Chúa nhật XVI TN-A 2011
NHỜ THẦN KHÍ CẦU THAY NGUYỆN GIÚP
Kn 12, 13.16-19; Rm 8, 26-27; Mt 13, 24-43

Người ta vẫn thường nói thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng. Lời Chúa là lời thật nên dễ làm mất lòng người khác. Không phải dễ mà thường làm mất lòng người khác thì phải. Lời của Chúa thường hướng dẫn con người ta đi theo Chân Lý, Sự Thật và Sự Sống để rồi thế gian không muốn đón nhận và hơn thế nữa là muốn làm cho Lời ấy chết sớm chừng nào hay chừng đó.

Trong tâm tình đó, tiếp đến với việc dùng hình ảnh của đất để nói lên sự phát triển của Lời thì Chúa Giêsu lại gợi đến hình ảnh của những tác động bên ngoài làm cho Lời bị ngạt. Lời - hạt giống - đang phát triển nhưng nếu cỏ lùng mọc lên thì hạt giống đó sẽ bị cỏ lùng bóp ngạt. Điều ngạc nhiên mà chúng ta thấy thái độ nơi ông chủ đó chính là thái độ chờ đợi, thái độ nhẫn nại nếu như hạt giống đó biết, tranh thủ hút nhựa sống từ đất thì hạt giống Lời ấy sẽ phát triển.

Phải nói rằng Chúa Giêsu nhạy cảm, Chúa Giêsu nhân từ hay là ông chủ nhân từ để đưa ra dụ ngôn, đưa ra ví dụ này. Có lẽ Chúa Giêsu cũng chính là ông chủ trong dụ ngôn mà Chúa dệt nên. Chúa dệt nên hình ảnh của một ông chủ chờ đợi sự phát triển của hạt.

Đoạn sách Khôn Ngoan mà chúng ta vừa nghe nhắc lại cho chúng ta sức mạnh của Thiên Chúa, quyền năng của Thiên Chúa chứ không có thần nào khác ngoài Ngài :

Vì Chúa chăm sóc mọi loài.
Ngoài Ngài ra, chẳng còn thần nào khác
để Ngài phải chứng tỏ
rằng các phán quyết của Ngài không bất công.
Chính do sức mạnh của Chúa
mà Chúa hành động công minh,
và vì Chúa làm bá chủ vạn vật,
nên Chúa nương tay với muôn loài.
Khi không có ai tin rằng Chúa nắm trọn quyền năng,
thì Ngài tỏ sức mạnh ;
còn ai đã biết mà vẫn to gan, thì Ngài trị tội.
(Kn 12, 13.16)

Thế nhưng, dù có giận, có trị tội nhưng Ngài vẫn khoan nhân, vẫn chờ đợi như hình ảnh nhẫn nại chờ đợi của ông chủ ruộng trong trang Tin Mừng hôm nay :

Nhưng Chúa xử khoan hồng vì Ngài làm chủ được sức mạnh.
Ngài lấy lượng từ bi cao cả mà cai quản chúng con,
nhưng có thể sử dụng quyền năng bất cứ khi nào Ngài muốn.
Làm như thế Chúa đã dạy dân rằng :
người công chính phải có lòng nhân ái.
Ngài đã cho con cái niềm hy vọng tràn trề
là người có tội được Ngài ban ơn sám hối.
(Kn 12, 18-19)

Nhìn lại cuộc đời của của mỗi người, chúng ta thấy Thiên Chúa tạo dựng, Thiên Chúa sinh thành mỗi người theo chương trình của Ngài. Mỗi người một hoàn cảnh, mỗi người một ơn gọi. Thiên Chúa tạo dựng con người không hỏi ý kiến của con người nhưng khi cứu độ con người, Thiên Chúa mời gọi con người lời đáp trả lại tiếng gọi của Ngài.

Chúng ta thấy, cuộc đời này, ai cũng như ai cả, xét cho bằng cùng ai cũng như ai cả. Có thể người khôn người khờ nhưng đứng trước ơn cứu độ của Thiên Chúa thì con người được tự do để đáp trả. Có thể có người khôn trước mặt thế gian nhưng lại khờ trước ơn cứu độ của Thiên Chúa thì sao ? Niềm tin, ơn cứu độ mà Thiên Chúa trao ban cũng như mời gọi mỗi người đáp trả tùy thuộc lòng của họ. Niềm tin, thái độ đáp trả này tùy vào mỗi người chứ nó không hệ tại ở khôn hay khờ theo cái nhìn của người đời. Có những người nghèo, ít học và thậm chí không biết chữ nữa nhưng khi họ nghe người ta nói về Lời của Chúa thì họ đơn sơ đón nhận. Ngược lại, có những người tự cho mình là hay, là tài nhưng họ bưng tai bịt mắt trước những lời của Chúa.

Cỏ lùng là gì ? Cỏ lùng như Chúa Giêsu nói Cỏ lùng chính là ác quỷ. Ác quỷ cũng gieo vào trong ruộng lúa để rồi cả hai cùng lớn lên. Nếu hạt giống mạnh thì sẽ lấn át được cỏ lùng và ngược lại.

Điều này thì hết sức hiển nhiên như ánh sáng và bóng tối vậy. Lời của Thiên Chúa là ánh sáng còn cỏ lùng chính là bóng tối. Bóng tối luôn luôn sợ ánh sáng và luôn luôn nghịch với ánh sáng và sợ ánh sáng.

Con người, thật ra mà nói khi đứng giữa ánh sáng và bóng tối luôn luôn chần chừ, luôn luôn lưỡng lự. Nếu như họ sống theo sự thật, nếu họ sống theo đường lối của Chúa thì họ thích ánh sáng hơn và ngược lại. Hạt giống tốt nếu như nhận ra Chúa chính là Chúa, là cùng đích của đời mình thì sẽ chẳng sợ ác thần dù rằng ác thần có hăm dọa, có mời mọc mình đi theo con đường của nó.

Thật ra mà nói để chọn ánh sáng mà bỏ bóng tối, chọn đất tốt để mà đâm rễ không nghe theo lời của ác thần không phải là chuyện đơn giản. Bản năng của con người và bản tính của con người vẫn chạy theo những cái gì là dễ dãi, là những chuyện gì đó dễ làm chứ không thích đi theo những gì là khó khăn, là vất vả.

Thách đố của Lời Chúa, thách đố của Tin Mừng mãi mãi là thách đố lớn nhất, mạnh nhất của con người. Con người luôn luôn chiều theo, luôn chạy theo thế gian, theo xác thịt để rồi thường hay bỏ Lời của Chúa ra ngoài tai.

Nhiều lần, quá nhiều lần trong dòng chảy của lịch sử cứu độ, chúng ta thấy con người vẫn luôn luôn có chiều hướng thoát khỏi vòng bàn tay của Thiên Chúa để chạy theo tà thần. Vẫn còn đó những câu chuyện ghi trong sách sử về một dân tộc Israel được Thiên Chúa yêu thương nhưng vẫn cứ ngoảnh mặt làm ngơ để đi tìm các thần ngoại bang cứu giúp mình. Tưởng chừng những thần ngoại bang, những tà thần sẽ cứu thoát khỏi cuộc đời của mình nhưng rồi chẳng được gì cả. Cuối cùng, họ vẫn chạy về và bám vào Thiên Chúa. Thiên Chúa mới là chủ, là cùng đích của họ, của con người.

Con người vốn dĩ là mong manh, là mỏng dòn, là yếu đuối để rồi thái độ đi theo tà thần cũng là chuyện dễ hiểu và không cần phải lý luận nhiều. Để sống theo Lời Chúa, để Lời Chúa làm chủ cuộc đời của mình không còn cách nào khác là người đó phải gắn kết cuộc đời mình với Chúa, kết hiệp mật thiết với Chúa.

Thánh Phaolô mới chỉ cho chúng ta tuyệt chiêu của ngài trong thư gửi tín hữu Rôma : “Hơn nữa, lại có Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải; nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả. Và Thiên Chúa, Đấng thấu suốt tâm can, biết Thần Khí muốn nói gì, vì Thần Khí cầu thay nguyện giúp cho dân thánh theo đúng ý Thiên Chúa”.

Phải nói rằng kinh nghiệm của Thánh Phaolô thật tuyệt vời. Con người, mỗi người chúng ta yếu đuối và mong manh, yếu hèn và dở tệ luôn. Chúng ta sẽ không biết cách cầu nguyện, không biết cách gắn kết với Chúa. Chúng ta phải cậy, phải nhờ vào Chúa Thánh Thần, vào Thần Khí của Thiên Chúa để Ngài cầu thay nguyện giúp cho chúng ta. Mà thật, Thánh Thần sẽ chỉ cho chúng ta và cùng ta cầu nguyện để xin Chúa dẫn dắt ta đi theo con đường của Thiên Chúa. Nếu như theo ý của chúng ta, chúng ta lại chạy theo xác thịt, chúng ta lại chạy theo con đường của tà thần.

Cuộc chiến, cuộc giằng co về Lời Chúa, về Tin Mừng luôn là thách đố của cuộc đời của chúng ta. Để Lời Chúa chi phối, sống trong cuộc đời của chúng ta không có cách nào hơn là ta phải gắn kết với Chúa bằng chính đời sống cầu nguyện của chúng ta. Nếu không cầu nguyện thì đừng nói gì gắn kết với Chúa.

Ai biết mình hèn yếu, ai biết mình mong manh, ai biết mình mỏng dòn sẽ chạy đến với Chúa đế kết hợp với Chúa. Khi kết hiệp với Chúa thì tâm hồn hoàn toàn bình an trước những cám dỗ, những mưu mô của ác thần.

Anmai, CSsR 15-7-2011 .

 

Chúa Nhật XVI Thường Niên A-2008
Lễ Chúa Cứu Thế


Hôm nay, Chúa nhật thứ ba trong tháng Bảy. Chúa nhật này Giáo hội mừng kính Chúa với danh Chúa Cứu Thế ! Chúa Cứu Thế ! Nghe tên sao mà dễ thương, sao mà gần gũi, sao mà thiết thực và nói đúng hơn là cần thiết cho con người, cách riêng cho mỗi Kitô hữu. Là con người, ai ai cũng mang trong mình thân phận của sự mỏng dòn, của yếu đuối và cần được cứu thế nên chúng ta cần và rất cần chạy đến bên Chúa Cứu Thế.

Thật tuyệt vời, thật ý nghĩa khi trang Tin mừng Chúa nhật 16 thường niên hôm nay đúng với tâm tình, đúng với thái độ, đúng với bản tính của Thiên Chúa. Thiên Chúa luôn luôn yêu thương và cứu độ những gì hư mất, những gì bị khiếm khuyết.

Những trang tin mừng đầy giá trị đã để lại cho chúng ta nhiều và thật nhiều cách hành xử bao dung nhẫn nại của Chúa mà chúng ta vô tình hay cố ý quên đó thôi.

Một người phụ nữ mang tội công khai phạm tội ngoại tình nhưng Chúa đã bao dung trong khi mọi người kết án. Mọi người ném đá thì Chúa vẫn chờ đợi sự hoán cải của chị. Chúa tin chị và Chúa đã tha thứ cho chị. Tin mừng không nói về kết cục cuộc đời của chị nhưng đứng trước lòng từ bi của Chúa, trước ơn cứu độ mà Chúa dành cho chị thì chẳng lẽ nào chị khước từ ơn cứu độ ấy ?

Một Giakêu được gắn cho một cái nhãn hiệu là tội lỗi nhưng sau khi đón nhận ơn cứu độ đến nhà ông đã thay đổi cuộc đời, ông đã hoán cải cuộc đời, ông đã đền bù gấp bốn cho những ai mà ông đã làm thiệt hại. Tình yêu thương của Chúa đã cứu được Giakêu.

Một Matthêu được mọi người gọi là thu thuế tội lỗi nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt cứu độ của Thầy Chí Thánh Giêsu đã thay đổi cuộc đời, đã bỏ mọi sự mà theo Thầy của mình.

Và trở về với một đoạn nhỏ trong Cựu Ước. Thiên Chúa đã bao dung chờ đợi sự hoán cải của con người. Tổ phụ của chúng ta: Abraham. Ông trả giá với Chúa từ 40 người công chính xuống còn 30, xuống còn 20, xuống còn 5 người và còn 1 người. Thiên Chúa vẫn nhẫn nại chờ đợi sự hoán cải, sự công chính của con người.

Chúa vẫn nhẫn nại với con người khiếm khuyết và tội lỗi để rồi chúng ta có trang tin mừng hôm nay. Chúng ta vẫn thường thấy lối hành xử của con người là nóng tính, thiếu kiên nhẫn với những ai lầm lỗi và yếu đuối nhưng Chúa thì khác. Chúa vẫn để cho cỏ lùng và lúa mọc lên cùng một lúc. Thiên Chúa vẫn nhẫn nại chờ đợi con người ta hoán cải.

Trong đời sống thường nhật, chúng ta thấy có nhiều và rất nhiều người, nhiều trường hợp đã hoán cải sau khi thấy mình phạm tội, thấy mình yếu đuối.

Ai đã một lần đến với Trung Tâm Mai Hoà, sẽ dễ dàng nhật ra một chàng thanh niên gầy còm, ốm yếu với khuôn mặt nám đen do hậu quả của căn bệnh thế kỷ gây ra cho anh. Phải tiếp xúc, phải có thời gian hàn huyên tâm sự thì mọi người sẽ nhận ra nơi anh có một sự chuyển biến, một sự thay đổi thật tuyệt vời.

Sau nhiều năm sống gần anh và giúp cho anh tìm hiểu về Chúa, tìm hiểu giáo lý tôi nhận ra nơi anh sự biến đổi thật tuyệt vời. Với con mắt nhiều người thì anh là một người vất đi, một người không còn đáng sống nữa vì đã nghiệm ma tuý, đã nhiễm bệnh thế nhưng khi nghe anh tâm sự mọi người sẽ ngạc nhiên. Trong thời gian anh vào trung tâm để dưỡng bệnh cũng chính là thời gian mà anh ngẫm nghĩ lại cuộc đời của anh. Anh cảm thấy hối tiếc vì quãng đời dài thời trai trẻ anh đã làm khổ gia đình, làm khổ ông bà cha mẹ anh chị em. Anh hối tiếc để rồi những ngày còn lại dẫu rằng hết sức vắn vỏi anh làm điều gì đó mà sức khoẻ cho phép để cộng tác với các soeurs chăm sóc cho những người đồng thân đồng phận như anh. Hơn thế nữa, anh đang sống trong đời sống chiêm niệm để nghiệm ra tình yêu thương mà Thiên Chúa dành cho anh qua tình yêu thương, lòng nhân hậu của Chúa qua vòng tay nhân ái của quý soeurs nữ tử bác ái và mọi người đến thăm trung tâm.

Chắc có lẽ trang tin mừng mà chúng ta vừa nghe đã được quý soeus trung tâm Mai Hoà cảm nhận và chuyển tải trang tin mừng ấy vào đời sống thường nhật về sự nhẫn nại, tình thương yêu bao la của Thiên Chúa nên chàng thanh niên dưỡng bệnh trong Mai Hoà đã thay đổi cuộc sống.

Trong chuyến hành hương Mẹ La Vang vừa qua, một chàng thanh niên không ngần ngại đến tâm sự với tôi vì trong quãng thời gian dài 16 năm qua xa Chúa, xa gia đình. Anh nói rằng vì giận vợ, giận mẹ nên anh xa cách Chúa thế nhưng khi đến với Mẹ La Vang anh thấy mình cần phải hoán cải cuộc đời để quay về bên Chúa, hoán cải cuộc đời như lời Mẹ dạy. Anh nói không hiểu sao đến với đất Mẹ anh cảm thấy lòng mình thay đổi. Sau những lời tâm sự, anh chia tay và anh nói anh sẽ về và làm lại từ đầu.

Cha tập sự đáng kính của chúng tôi đã dạy chúng tôi khi chúng tôi còn là tập sinh của Ngài: Ai mà nhìn lên thập giá mà không hoán cải cuộc đời thì coi như người đó bị hư mất.

Chắc có lẽ một lần nào đó anh bạn trẻ ở Trung Tâm Mai Hoà, anh bạn trẻ tình cờ tôi gặp được ở Linh Địa La Vang và nhiều người nữa cũng đã nhìn lên thập giá và hoán cải đời sống của mình.

Trang tin mừng mà chúng ta vừa nghe cũng như hình ảnh, lời khuyên ăn năn sám hối được Mẹ mời gọi chúng ta quá nhiều lần. Nghe nhiều đến độ mà người ta vẫn thường nói với nhau rằng: “biết rồi ! khổ lắm, nói mãi !”.

Vâng ! Biết, nghe nhiều lần mà chúng ta có cảm nghiệm và nhất là có chuyển tải những điều nghe, điều biết đó vào đời thường của chúng ta hay không mới là điều quan trọng !

Chúng ta vẫn thường mang trong mình cái tôi quá lớn. Chúng ta vẫn thường mang trong mình cái tâm trạng hết sức là bi đát đó là chúng ta luôn cho rằng chúng ta là đúng còn người khác thì sai. Thử nhìn laị trong đời sống thường nhật trong gia đình, trong cộng đoàn tu trì chúng ta sẽ rõ. Chúng ta vẫn thường cư xử với nhau thật khắc nghiệt chứ không phải cư xử như Chúa.

Trong gia đình, có ai chẳng may phạm lỗi này lỗi kia thì chúng ta thường có thái độ lên án, kết án và thậm chí ném đá chứ chúng ta không mặc lấy tâm tình nhẫn nại như Chúa dạy chúng ta.

Trong cộng đoàn tu cũng thế ! Ai làm không vừa ý anh em, chị em mình thì thường thường cộng đoàn có cái nhìn thiếu kiên nhẫn, thiếu chờ đợi sự hoán cải của anh chị em cùng tu với mình.

Thử hỏi nếu ai trong chúng ta ở trong hoàn cảnh đó thì chúng ta cảm thấy cô đơn, cảm thấy cay đắng như thế nào ?

Ai ai cũng thấy sự vội vã kết án, lên án anh chị em mình là sai đấy nhưng chẳng ai đủ bình tĩnh để mà nghe, để mà xem, để mà thấy sự thật cả. Chúng ta thiếu bình tĩnh để mà phán quyết về người khác.

Người ta vẫn thường nói: “đánh người chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại” nhưng thực tế cuộc đời chúng ta đâu có bao dung với những con người yếu đuối xung quanh chúng ta. Chúng ta vẫn thường khắc nghiệt với những con người yếu đuối và tội lỗi.

Bi đát của con người ở chỗ là mình có phải là người hoàn thiện đâu mà mình lại kết án người khác.

Nếu không suy nghĩ thì thôi chứ nếu suy nghĩ chúng ta sẽ thấy rõ cái chân đích của cuộc đời mỗi người chúng ta. Cuộc đời của chúng ta tại trần thế này chỉ là đời tạm, chỉ là chuyến hành hương, chỉ là giai đoạn chuẩn bị cho việc về nhà Cha trên trời, về Thiên Quốc – nơi đó Chúa là Vua, là Chúa của cuộc đời chúng ta. Thế nên căn cốt của cuộc đời này không phải là chuyện giàu hay nghèo, chuyện ở nhà lầu mấy tầng, đi xe hơi mấy chấm. Căn cốt của cuộc đời này không phải là thành công hay không thành công, thất bại hay không thất bại mà căn cốt của cuộc đời này đó là chúng ta được cứu hay không được cứu mà thôi. Cuộc đời này, căn nhà lầu cao tầng, chiếc xe hơi sang trọng mà chúng ta đang có không phải là cùng đích mà đó chính là ơn cứu độ mà Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta chúng ta có đón nhận hay không mà thôi.

Thiên Chúa đã xuống thế, Ngài đã chịu khổ hình thập giá để mà cứu con người nhưng con người có đáp trả hay không đó mới là chuyện quan trọng.

Hôm nay mừng kính Chúa Cứu Thế, là dịp để chúng ta cảm thấy an tâm và tín thác hơn nữa cuộc đời của chúng ta trong vòng tay yêu thương từ ái của Chúa. Chúa đã, đang và sẽ chờ đợi sự hoán cải của mỗi người chúng ta, chuyện quan trọng là chúng ta có quay về với Chúa, chúng ta có hoán cải để cuối mùa lúa chúng ta là những bông lúa trĩu nặng hạt hay chúng ta là cỏ lùng hay không mà thôi.

Thiên Chúa luôn luôn tôn trọng sự tự do của con người trước ơn cứu độ của Ngài. Thiên Chúa vẫn chờ đợi thái độ đáp trả của con người.

Cứu thì Thiên Chúa đã cứu rồi nhưng còn con người, Thiên Chúa vẫn nhẫn nại chờ đợi.

Chúa đã “lỡ” xuống thế cứu con người thì xin Chúa cũng thương cứu những con người tỗi lỗi, yếu đuối và bất xứng của chúng ta.

Nguyện xin Chúa là Chúa Cứu Thế đến và ở lại với mỗi người chúng ta để Ngài làm Chúa, làm chủ cuộc đời chúng ta và nhất là Chúa cứu chúng ta khỏi hư đi đời đời.
Anmai, CssR


Lm Anmai CSsR - dongcongnet

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)