dongcong.net
 
 

Suy Niệm Chúa nhật mùa vọng năm A

Chúa nhật XXI TN A-2011
Is 22:19-23, Rm 11:33-36, Mt 16:13-20
NIỀM TIN CỦA PHÊRÔ – NIỀM TIN CỦA CHÚNG TA

Trong một gia đình có 10 người con, là cha là mẹ thì ai ai cũng yêu thương hết 10 người con đó cả. Đó là điều hết sức bình thường, đó là lẽ tự nhiên. Thế nhưng, trong cái bình thường, trong cái tự nhiên đó bỗng dưng có một chút gì đó khác thường một chút. Khác thường một chút đó là trong 10 người đó thì bảo đảm có 1 hoặc 2 người được thương hơn cả. Chuyện này ban đầu xem ra khó lý giải nhưng cũng chẳng khó là mấy vì lẽ 1 hay 2 đứa được thương hơn là vì nó gắn kết, nó gần gũi cha mẹ hơn những đứa khác.

Có người sẽ lên tiếng cho rằng làm như vậy, sống như vậy là bất công nhưng sự thực nó là như thế ! Người ngoài sẽ nghĩ thế, sẽ nói thế nhưng trong gia đình người ta thấy cũng là chuyện bình thường vì Chúa sinh ra mỗi người một tính một nết, mỗi người một lối sống không ai giống ai để rồi tình cảm dành cho nhau nó cũng hơi khan khác một chút ! Năm ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn nên chuyện mà thương đứa này hơn một chút cũng chẳng là gì cả. Đừng lấy chuyện đó làm to chuyện, đừng lấy chuyện đó làm thành chuyện ám ảnh trong lòng ta. Nếu muốn thương hơn thì hãy sống sao cho được thương hơn chứ đừng ganh tỵ, đừng nói hành nói tỏi.

Trong tông đồ đoàn, chúng ta “rảo” qua các Tin Mừng và đặc biệt với Tin Mừng thứ tư là Tin Mừng theo Thánh Gioan hay còn gọi là môn đệ Chúa yêu chúng ta sẽ thấy tình cảm này. Vì quá yêu Chúa để rồi người môn đệ này khi viết lại Lời Chúa cũng dành cho mình một cái tên khác “người môn đệ Chúa yêu”. Mà thật ! Nhìn vào hình ảnh để lại của bữa Tiệc Ly, chúng ta thấy hình ảnh hết sức đẹp của Gioan đó là Gioan tựa đầu vào ngực Thầy mình. Yêu lắm nên mới có cử chỉ, thái độ, hành động như vậy.

Hôm nay, khi Chúa Giêsu hỏi bang quơ các môn đệ : "Người ta nói Con Người là ai?" thì các môn đệ đưa ra bốn đáp án của người ta : Là Gioan Tẩy Giả, là Êlia, là Giêrêmia, là một ngôn sứ nào đó. Như vậy, thật sự không phải là bốn mà là nhiều vì ngôn sứ nào đó nghĩa là quá nhiều ngôn sứ vì trải dài Thánh Kinh Cựu Ước, các môn đệ không phải chỉ có nghe, chỉ có thấy 3 ngôn sứ như các ông đã “điểm mặt chỉ tên” nhưng còn nhiều ngôn sứ khác nữa.

Sau khi thăm dò ý của bà con dân chúng, Chúa Giêsu bắt đầu hỏi ý kiến của anh em, của các môn đệ, của những người sống gần gũi mình : "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?". Ông Simon nhanh nhảu không cần suy nghĩ đáp  : "Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.". Nghe như vậy, Chúa Giêsu : "Này anh Simon con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy." Chúa Giêsu không hề khen Phêrô. Chúa Giêsu nói rằng Phêrô có phúc vì cái chuyện “Con Thiên Chúa hằng sống” không tự Simon nói mà là do Cha của Thầy mạc khải cho.

Rõ ràng, cùng trong nhóm 12 nhưng Phêrô được cái phúc là được Thiên Chúa Cha mạc khải. Nếu nói, nếu nghĩ, nếu nhìn với con mắt bình thường người ta sẽ nói rằng Thiên Chúa không công bằng. Thiên Chúa thì lại khác, Thiên Chúa có cái nhìn, cái lượng giá không như con người đó là Thiên Chúa thấu nhìn bên trong. Thiên Chúa thấy rõ được lòng của mỗi người. Điều này, Thánh Phaolô vừa xác tín trong thư Ngài gửi cho giáo đoàn Rôma : “Anh em thân mến, sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào! Quyết định của Người, ai dò cho thấu! Đường lối của Người, ai theo dõi được! Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa? Ai đã làm cố vấn cho Người? Ai đã cho Người trước, để Người phải trả lại sau? Vì muôn vật đều do Người mà có, nhờ Người mà tồn tại và quy hướng về Người. Xin tôn vinh Thiên Chúa đến muôn đời! A-men”.

Niềm tin của Phêrô là vậy còn niềm tin của chúng ta ra sao ? Chúng ta có tuyên xưng như Phêrô hay không hay chúng ta tuyên xưng một thần nào đó, một tượng nào đó do chúng ta dựng nên ? Niềm tin của chúng ta đặt nơi Chúa từ ngày nhận bí tích Thanh Tẩy đến nay nó như thế nào hay nó tàn phai theo năm tháng. Thiên Chúa vẫn yêu thương con người, yêu thương chúng ta nhưng đứng trước tình thương đó niềm tin, thái độ của chúng ta ra sao ?

Thiên Chúa có cách của Thiên Chúa. Thiên Chúa ban ơn cứu độ cho mọi người nhưng những ai đưa tay đón nhận thì ơn cứu độ đó mới đến được. Cũng như trời mưa như trút nước, chỉ những ai đưa ly, đưa tô, đưa thay, đưa xô, đưa chậu ra hứng mới có được nước mưa. Những ai không đưa ra thì sau khi trời tạnh làm sao có được những giọt nước mưa mát lạnh mà uống được ?

Tâm tình của con người dành cho Thiên Chúa cũng như người ta lấy vật dụng ra hứng nước mưa vậy. Hễ ai đưa vật dụng to thì được hưởng nhiều, ai đưa ít thì hưởng ít. Cũng như các môn đệ nhưng có lẽ Phêrô nhiệt thành hơn an hem, Gioan yêu Chúa hơn anh em khác để rồi tình yêu của Chúa Giêsu dành cho các Ngài “nhỉnh” hơn người khác một chút. Nhìn bề ngoài thì ai cũng như ai, ai cũng là những người chài lưới, ai cũng là người lao động và ai cũng là môn đệ của thầy Giêsu cả nhưng người nào gắn kết hơn, người nào yêu hơn sẽ được nhận lại nhiều hơn.

Như Chúa nói, lời tuyên tín ấy không bởi do Phêrô mà do ơn từ Thiên Chúa Cha và Phêrô là người có phúc. Thật ra thì Phêrô trong tông đồ đoàn cũng như mọi người, cũng nóng nảy, cũng cục tính cục nết chứ đâu có dịu dàng hay “đạo đức” hơn ai khác đâu nhưng vì do ân huệ của Thiên Chúa Cha, do phúc của Thiên Chúa Cha dành cho Phêrô, do ơn mạc khải từ Thiên Chúa Cha cho Phêrô để Phêrô được hưởng.

Một chi tiết nhỏ nhưng hết sức quan trọng là sau lời khen của Chúa Giêsu và tên mới mà Chúa Giêsu đặt để cho Phêrô thì Chúa Giêsu lại cấm không cho các môn đệ đi nói cái danh xưng, danh Thánh mà Phêrô vừa tuyên xưng. Chúa Giêsu có lý do của Ngài nên Ngài nói như vậy. Nước Trời, Con Thiên Chúa Hằng Sống … tất cả là mầu nhiệm. Mầu nhiệm có đó, mạc khải có đó nhưng mầu nhiệm và mạc khải tỏ lộ cho những tấm lòng thành chứ không thể nào vất vung vít được. Mầu nhiệm có đó, mạc khải có đó nhưng bộc lộ cho những tấm lòng, cho những người sẵn lòng đưa tay ra để đón nhận như Phêrô, như các môn đệ, như những người tin theo Thầy Giêsu.

Nếu như chúng ta gắn kết với Chúa Giêsu như Phêrô, như Gioan, như các môn đệ khác gắn kết thì chúng ta cũng được Thiên Chúa tỏ lộ mạc khải như Phêrô vậy. Có lẽ vì chúng ta như thế nào đó để rồi mầu nhiệm Nước Thiên Chúa có đó, Chúa Giêsu có đó nhưng lòng chúng ta cứ trơ trơ ra như đá vậy.

Cứ thử xem nếu như ta gắn bó cuộc đời ta mật thiết như Phêrô, như Gioan gắn bó với Chúa thử xem sao ? Không chỉ đơn giản là tuyên xưng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống mà còn thấy, còn được mạc khải những mầu nhiệm Nước Trời tự Thiên Chúa Cha.

Chúng ta, những người chịu phép Thanh Tẩy, mang danh Giêsu trong cuộc đời chúng ta có thể là mười, hai mươi, năm mươi, bảy mươi năm nhưng chúng ta có tuyên tín được như Phêrô hay không ? Hay là chúng ta chỉ tôn thờ Chúa ngoài môi ngoài miệng một cách máy móc chứ không dám dõng dạc tuyên xưng như Phêrô. Phêrô không chỉ tuyên xưng mà thôi nhưng còn sống cả một đời với lời tuyên xưng ấy.

Xin Thánh Phêrô chuyển cầu cho chúng ta để rồi chúng ta cũng can đảm tuyên xưng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống như Thánh Phêrô. Và hơn thế nữa, xin Ngài chuyển cầu và thêm ơn cho chúng ta để chúng ta can đảm sống lời mà mình tuyên xưng như Ngài vậy.       

Lm Anmai, CSsR 18-8-2011              

Chúa nhật 21 thường niên-2008
ĐÁ TẢNG THẬT – ĐÁ TẢNG DỎM
Chúa nhật 21 TN A
Is 22,19-23; Rm 11, 33-36; Mt 16, 13-20

Lẽ thường tình, khi mà khoa học - kỹ thuật - công nghệ phát triển thì phẩm chất cũng tăng theo nhưng hình như ngược lại. Nói không biết có quá đáng hay không nhưng hầu hết các kết qủa của công trình thời hiện đại này đều kém chất lượng. Thử nghĩ xem từ giáo dục, y tế, xây dựng… cho đến tình người với người trong cuộc sống hiện tại nó cứ làm sao đó !
Với giáo dục thì không thể nào biết được là Việt Nam có bao nhiêu cái bằng giả và bao nhiêu cái bằng thật. Và trong cái đống bằng thật có đó nhưng chắc có mấy cái có chất lượng, mấy cái đáp ứng được nhu cầu của xã hội. Theo thống kê thì chỉ có 30% sinh viên ra trường đáp ứng được nhu cầu của các công ty, các đơn vị sử dụng lao động. Vậy thì 70% những bác sĩ, kỹ sư và thậm chí là tiến sĩ, thạc sĩ sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp, sau khi cầm bằng trong tay ? Phụ huynh ngày nay không còn đơn giản là chạy cơm chạy áo nữa mà còn phải chạy trường !    
Y tế thì có ai vào bệnh viện mới hay ! Chẳng hiểu sao những ai vào bệnh viện về đều chỉ xin một điều là “xin Chúa cho tôi ra đi nhanh chóng chứ đừng để tôi phải vào bệnh viện”. Hỏi lý do thì chẳng ai chịu nói cả. Chỉ có ai vào viện mới hiểu được lý do mà thôi. 
Tình người với người ngày hôm nay quả là một thực trạng thật đáng buồn thật bi đát. Người ta không còn yêu nhau, đến với nhau bằng mối tình thật nữa nhưng mà bằng tình dỏm. Nó cũng giống như con chuồn chuồn vậy : khi vui thì đậu – khi buồn thì bay. Tình yêu đôi lứa, tình cảm trong gia đình cũng thế, nó nhạt nhạt, nhẽo nhẽo làm sao đó ! Có khi nhìn bề ngoài rất đẹp nhưng mà bên trong đang đứng trước bờ vực của ly tan mà người ngoài không tài nào thấy được.  
Ngoài đời là thế ! Gia đình là thế ! Còn trong nhà tu thì sao ? Thật ra nhà tu ngày nay do ảnh hưởng của tục hoá tràn ngập vào bốn bức tường của tu viện để rồi tình cảm của những người đi tu, của những người dâng hiến không còn tinh tuyền, không còn đẹp như xưa nữa. Chuyện này là chuyện hết sức tế nhị và nhạy cảm, không nên nói ra. Chỉ có mỗi người tự vấn trước mặt Chúa và trước mặt lương tâm thì mới thấy mà thôi. Và cười ra nước mắt khi nói đến chuyện Chúa và lương tâm. Hình như “gần chùa gọi bụt bằng anh” hay sao đó nên ở gần Chúa nên người ta quá xem thường Chúa và coi Chúa ngang hàng ngang lứa. Nếu có Chúa thật thì tu sĩ, linh mục đâu có cư xử như thế với anh chị em cùng đi tu với mình, cùng dâng hiến với mình như thế !
Một lãnh vực hết sức gần gũi với con người đó là chuyện xây dựng. Nhan nhản các công trình bị rút ruột, bị ăn sắt, ăn thép nên chất lượng chẳng ra làm sao cả. Có những phóng sự trình chiếu trên tivi thật nực cười : cọc bê tông nhưng ở trong thay vì cốt thép người ta làm bằng tre !
Một lần đang ngồi học trong nhà dòng, cả thầy và cả trò giật bắn người khi nghe một tiếng nổ cái “đùng”. Tưởng cái gì, hoá ra là gạch dưới nền chẳng hiểu sao bỗng nhiên bị nổ tung lên hết. Mọi người đến xem, hoá ra là ở dưới nền người ta trộn hồ toàn là cát chẳng thấy xi măng đâu cả. Ngước mắt nhìn lên toà nhà tu viện được xây trước ngày “miền Nam hoàn toàn giải phóng” sao mà nó vững chải thế, sao mà nó kiên cố thế ! Lẽ ra với máy móc hiện đại, kỹ thuật tiên tiến thì phải tốt hơn ngày xưa chưa có nhiều máy móc như bây giờ chứ !
Thì ra là ngày hôm nay, người ta đánh mất cái nền tảng, cái đá tảng của căn nhà, của tâm hồn và của cuộc đời.  
Trang tin mừng khá ngắn mà Thánh Matthêu vừa thuật lại cho chúng ta thấy rõ sự chọn lựa, sự cắt đặt của Chúa cho nền tảng của Giáo Hội. 
Sở dĩ Giáo hội luôn bền vững và tồn tại dù trải qua không biết bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu bão tố là vì Thiên Chúa đã biết và đã chọn đúng nền móng cho toà nhà Giáo Hội. Thiên Chúa là một chủ đầu tư thật tuyệt vời, Chúa không phải như những nhà đầu tư trần gian đã không biết “chọn mặt gửi vàng”. Chúa nhìn người và Chúa biết người, dẫu rằng một Phêrô thật mong manh và mỏng dòn, nóng tính và vồn vập nhưng Phêrô đã sống trọn vẹn niềm tin của mình vào Chúa và vẹn tròn niềm tin của Chúa đặt nơi Ngài. 
Vì sao như thế ? Vì chính Thánh Phaolô trong thư của Ngài gửi tín hữu Rôma một lần nữa minh xác cho chúng ta rằng : “Sự giàu có, sự khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào ! Quyết định của Người ai dò cho thấu ! Đường lối của Người, ai theo dõi được ? Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa ? Ai đã làm cố vấn cho Người ?” (Rm 11, 33-35). Chính vì Thiên Chúa khôn ngoan và thông suốt, Ngài thấy rõ lòng của con người nên Ngài quyết định. Ngài đã ra nghị quyết nào là nghị quyết ấy thật chính xác, thật khôn ngoan chứ không phải ra rồi lại đổi. Ngài giàu lòng thương xót, chậm bất bình và giàu ân sủng. Thiên Chúa đã tin Phêrô và giao con thuyền Giáo Hội cho Phêrô. Thiên Chúa khôn và Phêrô cũng khôn. Nếu như Phêrô tự cao tự đại, tự mãn thì Phêrô không kê cuộc đời của mình vào Chúa nhưng đàng này Phêrô đã tín thác vào Chúa và để cho Chúa quan phòng cuộc đời của mình. Thật sự “đá tảng” Phêrô đã quá tuyệt vời, đã quá khôn ngoan để dựa cuộc đời mình vào cuộc đời của Chúa. “Đá tảng” Phêrô đã quá khôn ngoan để dựa vào “viên đá thợ xây loại bỏ đã trở thành đá tảng góc tường” là chính Chúa Giêsu.
Chính “viên đá thợ xây loại bỏ” mà Phêrô đặt vào là viên đá thật làm cho nền tảng Giáo hội được bình an, được vững chắc !
Nhìn lại những thực tại của xã hội, của con người chúng ta thấy đau đau làm sao đó trong cõi lòng, đau nhưng mà không nói được và có nói ra thì cũng bị người đời xỉ vả dèm pha thôi. Lý do thực tế nhất đã đưa đẩy xã hội, đưa đẩy con người, đưa đẩy người kitô hữu, đưa đẩy tu sĩ linh mục sống mất phẩm, mất chất phải chăng là đã không biết đặt cuộc đòi của mình vào tảng đá thật là chính Chúa.
Thay vì đặt vào đá tảng thật là Chúa thì con người lại đặt cuộc đời của mình vào những tảng đá như quyền lực, danh vọng, địa vị, tiền bạc … Với con người, cứ tưởng chừng đá tảng tiền bạc, địa vị, danh vọng là đá tảng thật nhưng thật ra tất cả là đá dỏm. Tin hay không tin còn ở quan niệm của mỗi người. Có ai mang được quyền lực, tiền bạc, địa vị mà bao nhiêu năm tháng đổ mồ hôi, sôi con mắt và thậm chí phải thức trắng đêm để mưu mô tính toán chiếm đoạt được của người khác xuống mộ phần chăng ?  
Một câu chuyện có thật được một Cha trong Dòng kể lại sau khi đi Tây về kể lại là có an viện nọ ở bên Pháp. Chẳng hiểu sao mà du khách đến đan viện thấy cảnh trong tu viện buồn tẻ và u uất đến thế ! Thấy cảnh tượng như thế ai cũng buồn nản. Đan Viện Trưởng bắt đầu cải tổ lại đời sống trong đan viện bằng cách lấy lại đời sống thiêng liêng, đời sống đạo đức, cầu nguyện thì tình hình bắt đầu thay đổi. Từ ngày ấy các vị ẩn sĩ thay đổi đời sống, họ yêu thương nhau hơn và chính tình yêu của họ đã lan toả đến tất cả những người đến thăm đan viện.      
Lý do chính để đánh mất đi cái bầu khí yêu thương hiệp nhất trong đan viện đó chính là vì các đan sĩ đã không còn bám vào Chúa nữa. Khi và chỉ khi người ta đánh mất Chúa, đánh mất đá tảng thật của mình thì mới đâm ra đố kỵ, hơn thua, tranh giành, chà đạp, nói hành nói xấu nhau. Nếu có Chúa thật ở trong mỗi đan sĩ của đan viện thì chắc có lẽ không xảy ra tình trạng bi đát trước kia.
Ngày nay đan viện ấy khá nổi tiếng với nhiều du khách khi đặt chân đến thăm viếng đan viện. Đan viện ấy không phải nổi tiếng vì sầm uất, vì hoành tráng nhưng đan viện ấy nổi tiếng vì đã có một đời sống mật thiết gắn kết với Chúa.
Là giáo dân, tu sĩ hay linh mục cũng mang trong mình cái phận người mỏng dòn, mong manh và yếu đuối như Phêrô nhưng chúng ta có biết chỗi dậy sau những lần vấp ngã, sau những lần chối Chúa như Phêrô hay không ? Chúng ta có dám thỏ thẻ với Chúa như Phêrô đã từng thỏ thẻ với Thầy : “Thầy ơi, tin con đi con yêu mến Thầy, tình con tuy phôi pha nhưng chân thành thiết tha !”.
Với Chúa, với anh chị em đồng loại cũng vậy, nếu như chúng ta sống với nhau bằng một lòng tin chân thành, một lòng tin thiết tha thì dù tình chúng ta có phôi pha đi chăng nữa nhưng cuối cùng Chúa cũng như anh chị em đồng loại sẽ tin và yêu chúng ta như Chúa vẫn tin và yêu Phêrô như vậy. Chỉ ngại chăng là chúng ta cứ theo cái thói tục của thế gian là sống không chân thành với anh chị em đồng loại đã đành mà còn không chân thành với Chúa nữa mới chết !
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đặt cuộc đời chúng ta vào đá thật hay đá dỏm.

Nguyện xin Thánh Phêrô giúp chúng ta biết bắt chước như Ngài là đặt cuộc đời chúng ta vào đá tảng là Thầy Chí Thánh như thánh nhân đã từng đặt.
Nguyện xin Chúa Giêsu là viên đá góc, viên đá tảng giúp mỗi người chúng ta biết đặt cuộc đời chúng ta vào đá tảng thật là Chúa.


Lm Anmai CSsR - dongcongnet

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)