Suy Niệm Chúa nhật mùa vọng năm A
Chúa nhật XXII TN A-2011
Gr 20:7-9, Rm 12, 1-2, Mt 16:21-27
CĂNG !
Người ít học, kẻ học cao đều biết và hiểu ngay thập giá dùng để làm gì ? Thập giá dùng để treo tội phạm trên đó chứ để làm gì nữa để mà hỏi. Chẳng ai bỗng dưng chịu chết một cách đau đớn và nhục nhã trên thập giá cả. Chỉ những ai phạm tội và không còn lối thoát nữa thì phải đón nhận hình phạt cao nhất là tử hình trên thập giá.
Từ hơn hai ngàn năm trước, nhân loại kẻ đau đớn, kẻ vui cười, kẻ phỉ báng, kẻ dèm pha, kẻ dửng dưng trước cái chết của một người vô tội mang tên Giêsu. Cái chết bi đát này không phải đến ngày chết mới biết nhưng khi xuống thế làm người, mang trong phận người vì vâng Thánh ý của Cha nên Chúa Giêsu đã biết. Chúa Giêsu đã hơn một lần gợi lên hình bóng thập giá mà Ngài phải mang, phải vác.
Như đã nói ở trên, vào thời Chúa Giêsu chẳng ai muốn mình phải rơi vào thảm cảnh của thập giá cả. Chỉ khi phạm tội chết, phải mang án tử thì phải chịu thôi. Và như thế, là con người hết sức bình thường chẳng mong cho mình phải chết và chết cách nhục nhã, đau đớn như vậy. Không chỉ không mong cho mình mà không mong cho cả người mình thương, cho bà con, cho lối xóm của mình đừng phải chết đau thương như vậy.
Biết trước viễn cảnh đau đớn của đời mình, Chúa Giêsu vui vẻ đón nhận và thi thoảng có dịp Ngài cho những người thân cận biết kết cục đời mình. Hôm nay Chúa Giêsu bật mí cái bí mật của đời mình cho các môn đệ : Người phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại. Cuộc đời đang phơi phới, đang vui vẻ bỗng dưng lại nói đến cái chết, lại nhắc đến cái chết thì ai ai cũng ngạc nhiên và sợ hãi. Phêrô có lẽ vì thương Thầy quá nên kéo riêng Thầy ra một bên không cho ai biết hết và “rỉ” vào tai Thầy : "Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!" Tưởng chừng thương Thầy, không muốn Thầy chết, xin Thiên Chúa Cha là Chúa Giêsu khen như lần trước nhưng không ngờ một gáo nước lạnh tạt vào mặt Phêrô : “Xatan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người."
Không dừng lại ở những lời đó, Chúa Giêsu nói cho các môn đệ một lần cho nó xong : "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình? "Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm."
Nghe những lời này xong choáng thật ! Căng quá ! Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng : Theo Thầy thì từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo !
Căng ! Bi đát hay khó khăn, trở ngại lớn nhất cho con người đó là nhận ra đâu là ý Thiên Chúa, đâu là ý mình ? Đâu là con đường Chúa mời gọi mình đi ? Đâu là thập giá mà Chúa dành cho mình, nếu không thì chúng ta cũng sẽ phản ứng như Phêrô và cũng sẽ cản đường Chúa đi như Phêrô. Chúng ta nhớ lại tâm tình thánh Phaolô : “Anh em thân mến, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người. Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo”.
Như Thánh Phaolô vừa nhắc nhớ : Đừng có rập theo đời này, đổi mới tâm thần hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa. Nhận ra ý Thiên Chúa không phải là chuyện dễ.
Chúng ta còn nhớ một ngôn sứ khá nổi tiếng trong Cựu Ước là Giêrêmia. Cuộc đời của Giêrêmia quá đau khổ. Thiên Chúa chọn và gọi Giêrêmia làm ngôn sứ nhưng cuộc đời của ông quá đau khổ. Đau khổ đến tột cùng. Có những lúc ông muốn buông xuôi, ông muốn bỏ cuộc thế nhưng trong sâu thẳm lòng ông, ông đã nhận ra rằng chính Chúa đã chọn, đã gọi ông làm ngôn sứ cho Chúa. Ông đã thân thưa với Chúa như chúng ta vừa nghe :
Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ.
Ngài mạnh hơn con, và Ngài đã thắng.
Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ, để họ nhạo báng con.
Mỗi lần nói năng là con phải la lớn, phải kêu lên: "Bạo tàn! Phá huỷ!"
Vì lời Đức Chúa mà con đây bị sỉ nhục và chế giễu suốt ngày.
Có lần con tự nhủ: "Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa."
Nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt.
Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng làm sao nén được!
Thế đấy ! Có lúc quá nản, quá chán chường để không nghĩ đến Chúa, không nhân danh Chúa mà nói nữa. Nói về Chúa, làm chứng cho Chúa mà bị người ta sỉ nhục và chế giễu. Buồn và nản lắm chứ ! Thử hỏi chúng ta đặt chúng ta vào tâm tình, cuộc đời của Giêrêmia chúng ta sẽ nghĩ sao ? Chúng ta cũng buông xuôi vì quá đau khổ như Giêrêmia đã từng có ý định buông xuôi thôi. Trải qua bao gian nan, bao thử thách nhưng cuối cùng chúng ta thấy Thiên Chúa đã thắng Giêrêmia. Đi theo Chúa dù đau khổ, dù gian nan nhưng Giêrêmia vẫn chấp nhận.
Con đường thập giá ngày xưa Giêrêmia, con đường thập giá ngày xưa Chúa Giêsu đi, con đường thập giá các môn đệ ngày xưa đi ngày nay vẫn còn. Đã nghĩ đến thập giá, đã nói đến thập giá thì chắc chắn một điều là phải chịu khổ đau. Trước cái khổ đau tưởng chừng Chúa Giêsu nói gì để an ủi, để dỗ ngon dỗ ngọt ai dè Chúa Giêsu còn xác quyết hơn : "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?”
Thật sự ra thì cái gì nó cũng có cái giá của nó. Chúa nói thì nói vậy thôi chứ Chúa vẫn để con người tự do lựa chọn. Có thể cứu mạng sống mình thì kết quả là sẽ mất nhưng liều mất mạng sống mình vì Thầy thì sẽ tìm được mạng sống người đó. Hơn thế nữa, nếu được cả thế gian này mà mất mạng thì nào có ích chi ?
Qủa vậy, thập giá, vác thập giá đi theo Chúa không phải là chuyện đơn giản, không phải ai ai cũng làm được. Nói thì dễ nhưng trong thực tế đụng đến thập giá, nói đến thập giá quả là điều căng thẳng chứ không phải chuyện chơi. Nói thì ai cũng nói được nhưng đón nhận và vác không phải là chuyện đơn giản.
Để vác thập giá đời mình đi theo Chúa phải gắn kết đời mình thật sâu với Thiên Chúa và khi ấy mới có thể nhận ra ý Chúa trên đời mình được. Cái gì nó cũng có cái giá của nó. Nếu ta muốn nhẹ nhàng thì ta sẽ không vác thập giá theo Chúa. Đơn giản thế thôi ! Nếu ta can đảm vác thập giá đời ta mỗi ngày theo Chúa thì ta cũng sẽ được hưởng vinh quang mà Thiên Chúa trao ban.
Thập giá, vác thập giá là chuyện căng đấy nhưng nếu chúng ta can đảm tin tưởng và phó thác như Giêrêmia, như Chúa Giêsu, như các môn đệ đã vác thì chúng ta cũng làm được. Khó thì có khó đó chứ không phải là không được.
Xin Chúa thương thêm ơn cho chúng ta để chúng ta nhận ra đâu là thánh ý Chúa trên cuộc đời chúng ta và thêm sức cho chúng ta để chúng ta vác thập giá Chúa trao phó đi đến cuối cuộc đời như Chúa Giêsu đã từng nhận, đã từng vác.
Lm Anmai, CSsR. 25-8-2011
Chúa nhật 22 thường niên-2008
Hiến mình vì người mình yêu!
CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN A
Gr 20, 7-9; Rm 12, 1.2; Mt 16, 21-27
Trang tin mừng mà chúng ta vừa nghe thánh Matthêu thuật lại thấy nó làm sao ấy ? Đang vui vẻ với nhau vậy mà Thầy lại nói đến cái chuyện chết chóc rồi đến thập giá rồi đến chuyện vác thập giá rồi thêm nữa là thiệt mạng.
Thật ra, chẳng ai muốn nghe chuyện chết chóc và nhất các môn đệ nghe thầy mình báo trước một cái điềm “gỡ” mà chẳng ai mong đó là thầy mình phải chết trong đau khổ do các kỳ mục và thượng tế. Bởi vậy, Phêrô do yêu Thầy quá nên kéo Thầy riêng ra một bên và thỏ thẻ với Thầy: “Xin Thiên Chúa đừng để Thầy phải chết như vậy ! Chúng con, những môn đệ của Thầy không thích và không muốn Thầy phải chết như thế đâu ?”. Nếu như chúng ta có mặt ở đó với Thầy Giêsu, chúng ta cũng sẽ làm như ông Phêrô vậy nhưng quê quá ! Sau khi nói thế, tưởng Thầy sẽ khen nhưng ngược lại, Thầy đã mắng Phêrô. Sau khi mắng xong, Thầy lại nói thêm về chuyện vác thập giá. Thử hỏi ai trong chúng ta - những môn đệ của Chúa – mong vác thập giá không ? Chưa dừng lại ở chỗ đó, Chúa Giêsu còn đòi hỏi mỗi người chúng ta, như các môn đệ phải đi thêm một bước nữa là phải hiến mạng sống mình. Phải nói thật với nhau rằng lời này nghe sao mà “chói” tai thế ? Thế nhưng, chính khi sống những lời “chói” tai ấy mới đích thực là môn đệ của Chúa và được hưởng nước Trời như Chúa hứa.
Chúa Giêsu rất thẳng thắng: một là một, hai là hai chứ không lập lững trong lập trường về Nước Trời. Chúng ta còn nhớ: nào là không được làm tôi hai chủ, nào là thà cụt một tay một chân mà được vào Nước Trời và hôm nay Chúa mời gọi môn đệ của Chúa đi đến mức đỉnh điểm: Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì ?
Nhìn lại cuộc đời, nhiều lúc chúng ta lại bé cái lầm, chúng ta lại cứ muốn vun vén cho mình nhiều quá để rồi đánh mất đi cái điều căn cốt của cuộc đời. Chưa nói đến cái cùng đích của cuộc đời, chưa nói đến cái Nước Trời mai hậu, chỉ cần nhìn lại cái thực tại của cuộc sống ngày hôm nay chúng ta sẽ thấy được chúng ta là ai ? Chúng ta sống như thế nào với anh chị em đồng loại ?
Đời sống gia đình: là cha, là mẹ, là con cái trong gia đình, ngày hôm nay chúng ta có thật lòng sống để hiến mạng sống mình cho gia đình nho nhỏ của chúng ta hay không ? Chúng ta có dám dẹp bỏ cái tự ái, cái tôi của chúng ta để chúng ta xây dựng hạnh phúc gia đình hay không ? Hay là chúng ta cứ khư khư giữ lấy cái ích kỷ của chúng ta để chúng ta phá vỡ hạnh phúc gia đình, phá vỡ hạnh phúc của “nước trời” trong trần gian này ?
Ngày hôm nay, đời sống gia đình đã đánh mất đi cái nền tảng của nó là đơn hôn và vĩnh hôn. Vì sao ? Vì lẽ mạnh chồng chồng sống, mạnh vợ vợ sống, không còn ai dám hiến mình cho nhau nữa. Cái ngày mà họ đưa ra nhà thờ cam kết, tuyên bố và thề hứa sao mà hay quá: “…Khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi ốm đau cũng như lúc mạnh khoẻ, để yêu thương anh (em) suốt đời em (anh)” nhưng thử hỏi còn bao nhiêu gia đình sống đúng cái lời mà mình tuyên hứa trước mặt Chúa qua sự chứng kiến của Hội Thánh ? Chủ nghĩa mackeno (mặc kệ nó) ăn sâu vào mỗi người để rồi chẳng còn ai dám hiến mình cho ai nữa.
Một gia đình nọ về đời sống kinh tế khá vững vàng, đời sống danh vọng tạm gọi là có tiếng và nhìn bên ngoài có vẻ đạo đức lắm vì vẫn còn trong vòng lễ giáo của cha mẹ hai bên, vẫn còn tham gia ban hát, ca đoàn nhưng bên dưới của nó đang dần dần rạn nứt và có thể đi đến chuyện ly hôn bất cứ lúc nào. Nguyên nhân ? Nguyên nhân là vì hai vợ chồng chẳng còn ai sống cho nhau nữa, không còn hiến mình cho nhau nữa. Chồng đổ cho vợ, vợ đổ cho chồng. Chồng đổ cho vợ là suốt ngày chỉ ham đi kiếm tiền, cắm cúi đi kiếm tiền còn chồng thì đổ cho vợ là không lo cho gia đình, không lo cho vợ cho con. Xét ra thì ai cũng có cái lý cả, ai cũng cho mình là đúng cả nhưng thực tế thì vấn đề của gia đình này quá căng thẳng vì họ không biết hiến mình cho nhau. Đi sâu hơn một chút: họ không hiến mình cho con cái theo đúng nghĩa của nó. Đành biết đồng tiền rất cần cho cuộc sống nhưng đâu phải có tiền là có tất cả để rồi người vợ cứ cắm cúi đi tìm tiền mà không lo cho hạnh phúc gia đình. Lẽ ra hai vợ chồng phải tạm gọi là “dừng lại cuộc chơi” tìm tiền để mà lo cho hạnh phúc gia đình, lo hiến mình cho gia đình của mình. Không phải chị không biết hậu quả của việc lao đầu vào kiếm tiền, không phải anh không biết hậu quả của việc sống thờ ơ với việc bổn phận gia đình nhưng hình như hai người đã không tìm được tiếng nói chung: tiếng nói của sự hiến dâng cho nhau thật sự.
Nhìn vào hai đứa trẻ của gia đình ấy, tôi thật sự e ngại. Nếu như cha mẹ chúng không thay đổi lối sống, không thay đổi lập trường thì tương lai của chúng không biết sẽ đi về đâu khi cha mẹ chúng chia ly ?
Đời sống tu cũng thế, người ta không còn biết sống hiến mình cho nhau nữa. Không phải là nhiều, không phải đi tu ai cũng thế nhưng có vài trường hợp đáng tiếc đã xảy đến. Một vị nữ tu tuổi đời mới ngoài ba mươi, được lợi thế hơn các “sơ già” một chút là được ăn được học và được học cái ngành “thầy cãi” nữa nên cãi lý rất hay. Chuyện đáng tiếc đã xảy đến đó là khi nghe “tin hành lang” là vị nữ tu ấy sẽ thay thế vị trí của vị bề trên đương nhiệm để rồi từ đó cách hành xử của vị nữ tu trẻ chẳng ra làm sao cả. Chịu không thấu, vị phụ trách đã trình bày với vị hữu trách và cuối cùng hậu quả vị nữ tu trẻ ấy phải rời cộng đoàn để về nhà Mẹ của Tỉnh Dòng !
Chắc có lẽ vị nữ tu ấy đã quên đi lời khấn hứa trong ngày khấn dòng, lời khấn hứa vâng phục bề trên, lời hứa sẽ cộng tác với chị em để phục vụ, để hiến mình cho người nghèo. Chính vì đánh mất tâm tình dâng hiến nên mới có trục trặt, có đổ vỡ trong cộng đoàn.
Bên cạnh những người quên đi việc hiến mình cho anh chị em đồng loại, cho chồng, cho vợ cho con trong gia đình chúng ta vẫn gặp đâu đó những hình ảnh đẹp chứ không phải là ai ai cũng ích kỷ cả ! Trận động đất xảy ra cách đây hơn chục năm ở ácmênia thuộc Liên Xô cũ chắc chúng ta còn nhớ, sau trận động đất tan thương đấy người ta lại phát hiện ra tình mẫu tử thật tuyệt vời. Dưới đống gạch vụn đổ nát bi thương của một toà nhà bị sập, người ta nghe được tiếng của một đứa trẻ oe oe khóc. Gỡ đống gạch vụn đó lên người ta thấy được một đứa bé đang ngậm tay mẹ của nó, nó đang mút từng giọt máu từ ngón tay của mẹ nó. Hoá ra là trước khi chết, mẹ nó đã khứa tay của mình vào mảnh chai để cho con mình bú những giọt máu từ tay của mình. Chính những giọt máu ấy đã cứu đứa bé sống sót cho đến lúc đội cứu hộ tìm thấy cháu. Một kỳ tích của tình người, một thiên tình sử của tấm lòng mẹ con.
Với tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế, ai ai cũng biết về Cha Thánh Lập Dòng của mình. Cha Thánh Anphongsô đã phải nhục nhã, cay đắng bị trục xuất ra khỏi tu viện mà chính mình sáng lập vì bị hiểu lầm, bị chà đạp. Ngài đã sống tâm tình “Hiến mình cho ơn cứu độ” một cách viên mãn. Vì Chúa, vì Nhà Dòng, vì anh em, Ngài đã hiến mạng sống mình cho đến chết.
Hiến mình cho Chúa, hiến mình cho ơn cứu độ, hiến mình cho nhau là cử chỉ rất đẹp, cử chỉ tuyệt vời nhất mà con người dành cho Chúa, cho anh chị em đồng loại. Cử chỉ đó được Thánh Phaolô nhắc cộng đoàn Rôma cũng như nhắc mỗi người chúng ta: “Thưa anh em, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa” (Rm 12,1a). Ngài còn kết luận một cách xác tín: Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người (Rm 1,1b). Hoá ra là cách thờ phượng xứng hợp mà Thiên Chúa mời gọi mỗi người chúng ta đó là hiến dâng thân mình chúng ta cho Thiên Chúa nhưng Thiên Chúa gần nhất đó là Thiên Chúa đang hiện diện nơi anh chị em đồng loại của mình.
Ngài quả quyết với chúng ta rằng: vì Thiên Chúa thương xót chúng ta. Nếu chúng ta thấy Thiên Chúa thương xót chúng ta thì chúng ta mới có thể hiến dâng cho Chúa cũng như cho anh chị em đồng loại được. Ngài còn nhắc chúng ta rằng: Đức Kitô đã chết thay cho mọi người, để những ai đang sống không còn sống cho chính mình nữa, mà sống cho Đấng đã chết và sống lại vì mình (2 Cr 5,15).
Vấn đề còn lại là của mỗi người chúng ta. Nếu chúng ta cảm nhận, chúng ta xác tín rằng Đức Kitô đã chết thay cho chúng ta, chết vì tội lỗi chúng ta và chết để đền bù tội lỗi chúng ta thì chắc chắn chúng ta sẽ không sống cho chính mình nhưng chúng ta sẽ sống lại cho Đấng đã chết và sống lại vì mình. Đấng đó đang ở đâu ? Xin thưa: Đấng đó ở ngay trong gia đình bạn, Đấng ấy hiện diện ngay trong chính con người của vợ, của chồng, của con của bạn và Đấng đó đang ở trong cộng đoàn tu trì của bạn, là anh chị em cùng lớp, là anh chị em cùng trong Tu Viện, trong cộng đoàn của bạn.
Thử nhìn lại đời sống của chúng ta, chúng ta có hiến mình vì anh chị em đồng loại hay chúng ta lại bắt anh chị em đồng loại hiến mình vì chúng ta ?
Lm Anmai CSsR - dongcongnet