dongcong.net
 
 

Suy Niệm Chúa nhật mùa vọng năm A

Chúa nhật XXVIII TN A-2011
Is 25, 6-10a; Pl 4, 12-14, Mt 22, 1-14
DỰ TIỆC HAY KHÔNG DỰ TIỆC 

Con người khi sinh ra, lớn lên có quyền căn bản đó là quyền tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo. Tín ngưỡng, tôn giáo mà người ta tin theo có thể từ truyền thống gia đình hay một cơ duyên nào đó. Tín ngưỡng, tôn giáo mà mỗi người tin theo đó sẽ có cái nhìn, sẽ có niềm tin khác nhau về sự sống đời sau, sự sống sau khi qua cái cõi tạm này.

Những ai tin nhận mình là con cái của Chúa sẽ tin rằng cõi tạm mà họ đang sống chỉ là cuộc lữ hành về Đất Hứa, về quê trời hay nói đúng hơn là Nước Trời, Nước của Thiên Chúa. Trong Nước Trời, Nước của Thiên Chúa đó thì mọi người sẽ hạnh phúc chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa. Nhiều lần nhiều lúc Thiên Chúa đã ngỏ ý cho con người về Nước Thiên Chúa đó bằng cách này cách khác, bằng hình ảnh này bằng hình ảnh khác. Đa phần, Thiên Chúa mời gọi con người hướng đến Nước Thiên Chúa chính là một bàn tiệc, bàn tiệc ấy Thiên Chúa cho con người được hưởng hạnh phúc, hưởng vinh quang mà Thiên Chúa dành cho.

Cũng đúng thôi, hết sức bình thường vì thường con người hay quy tụ với nhau lại khi gia đình, hàng xóm có những bữa tiệc. Chính bữa tiệc đó đã quy tụ con người lại với nhau để chia sẻ, để trao đổi tâm tình. Nhìn bề ngoài là chuyện ăn uống đó nhưng bên dưới đó là tình yêu thương thân hữu của mọi người dành cho nhau trong bữa tiệc.

Nhắc đến hình ảnh của Nước Trời, chắc có lẽ chúng ta không quên được hình ảnh bàn tiệc mà ngôn sứ Isaia hay nói. Hình ảnh bàn tiệc đó rất hay, hình ảnh bàn tiệc đó rất đẹp : Ngày ấy, trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc: tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon, thịt béo ngậy, rượu ngon tinh chế.

Không dừng lại ở chỗ ăn chỗ uống đó, Isaia còn nói thêm : Trên núi này, Người sẽ xé bỏ chiếc khăn che phủ mọi dân, và tấm màn trùm lên muôn nước. Người sẽ vĩnh viễn tiêu diệt tử thần. Đức Chúa là Chúa Thượng sẽ lau khô dòng lệ trên khuôn mặt mọi người, và trên toàn cõi đất, Người sẽ xoá sạch nỗi ô nhục của dân Người. Đức Chúa phán như vậy. Ngày ấy, người ta sẽ nói: "Đây là Thiên Chúa chúng ta, chúng ta từng trông đợi Người, và đã được Người thương cứu độ. Chính Người là Đức Chúa chúng ta từng đợi trông. Nào ta cùng hoan hỷ vui mừng bởi được Người cứu độ." Vì bàn tay Đức Chúa sẽ đặt lại trên núi này.

Cuộc đời của con người cũng lo ăn lo uống đó nhưng còn hơn chuyện đó nữa chính là lo cái thân phận mình, ngày mà mình phải chết. Thế nhưng, chúng ta thấy viễn cảnh Isaia mời gọi chúng ta là ngày ấy Đức Chúa sẽ cất khỏi chiếc khăn tang bao phủ trên muôn nước, Đức Chúa sẽ tiêu diệt tử thần, Ngài sẽ lau khô dòng lệ trên khuôn mặt con người, xóa sạch nỗi ô nhục. Ngày ấy ơn cứu độ tuôn đổ trên muôn dân. Thật là tuyệt vời ! Thiên Chúa luôn luôn dành, luôn luôn muốn cho con cái của mình được trọn vẹn niềm vui, được hạnh phúc và được hưởng ơn cứu độ.

Hôm nay, để nói về Nước Trời, Thánh Matthêu cũng thuật lại dụ ngôn của Chúa Giêsu : “"Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình. Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước, xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến. Nhà vua lại sai những đầy tớ khác đi, và dặn họ: "Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng: Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quý vị đến dự tiệc cưới!" Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi: kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn, còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.

Chúa Giêsu nói thêm rằng quá buồn trước cảnh ngộ đó nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ, sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng. Rồi nhà vua bảo đầy tớ: "Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi, mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng. Vậy các ngươi đi ra các ngã đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới." Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp ai, bất luận xấu tốt, cũng tập hợp cả lại, nên phòng tiệc cưới đã đầy thực khách.

Một câu chuyện hay nói đúng là một dụ ngôn hết sức gần gũi, hết sức thực tiễn với con người. Chủ tiệc mời quan khách đến nhưng người thì nại lý do này, người nại lý do kia để rồi không đến.

Chuyện nại lý do này lý do khác trong các tiệc cưới chúng ta thấy hết sức bình thường. Có lẽ cũng do lý do này lý do kia thật nhưng trong những lý do đó xét cho bằng cùng là họ đã không yêu thương, họ không có lòng mến đủ với cô dâu chú rể nên họ mới vắng mặt.

Chúng ta thấy lý do rất chính đáng chứ : Người thì đi thăm trại, người thì đi buôn … Chính đáng và hợp lý vì lẽ họ lo đi tìm cái gì đó để lo cho bản thân mình, lo cho gia đình mình thế nhưng nhìn lại đi, tất cả cũng chỉ là cõi tạm mà thôi. Những người thăm trại, những người đi buôn, những người giàu có sẽ có những căn nhà hết sức nguy nga, hết sức lộng lẫy thế nhưng mà thử hỏi những thứ đó, những của cải vật chất đó có làm cho con người ta thỏa mãn hay không ? Những của cải vật chất đó họ có mang theo bên mình hay không ?

Thánh vịnh đáp ca mà chúng ta vừa nghe nói về cảm nhận của một con người được Chúa thương yêu, được Chúa giữ gìn ở trong nhà của Chúa. Tâm tình được Chúa yêu thương, được ở trong nhà Chúa thật hay :

Này tôi được ở đền Người, những ngày tháng, những năm dài triền miên. ?

Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi.

Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người. Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.

Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa.

Tác giả khẳng định, xác tín rằng chuyện quan trọng đó là được ở trong nhà Chúa, được ở trong đền Thánh của Chúa chứ không phải ở trong nhà của thế gian, ở trong những căn nhà tạm bợ. Được ở trong nhà Chúa những ngày tháng những năm dài triền miên để được bữa tiệc của Chúa và cũng được rượu tràn đầy dư đó là hạnh phúc, đó là niềm vui của tác giả. Niềm vui ở trong nhà Chúa và được yến tiệc của Chúa chắc không chỉ của tác giả mà thôi nhưng còn của nhiều người.

Trở về với tiệc cưới trong dụ ngôn Chúa Giêsu vừa kể, chắc chắn một điều là ai ai cũng mời trước chứ không phải đến ngay ngày đám cưới mới mời. Và vì thế ta thấy rằng Chúa Giêsu đã báo trước về bàn tiệc Nước Trời, về bàn tiệc Nước Thiên Chúa nhưng con người có thể vì không yêu mến đủ, không yêu thương chủ tiệc đủ nên tìm cách không đến. Họ viện đủ lý do xem ra rất thuyết phục để không đi dự. Sau cùng, chúng ta thấy chủ tiệc đã cho đầy tớ ra khắp các nẻo đường hễ gặp ai cũng mời vào.

Nghe xong câu chuyện này, ắt hẳn chúng ta hết sức buồn cười. Chủ tiệc này sao mà bao dung, sao mà rộng rãi thế ! Người ta không chịu đi đám cưới thì thôi, đồ ăn dư thì mang về cho hàng xóm cho gia đình bỏ tủ lạnh, cất tủ đá mai mốt ăn chứ tội gì phải đi mời tất cả mọi người vào. Có phần nào đó ta cũng phải suy nghĩ. Lẽ ra ông chủ nói rằng mời khi nào đủ chỗ thì thôi chứ mời vào chỗ đâu mà ngồi nhưng chủ tiệc này không bận tâm về chuyện này. Chủ tiệc bảo đầy tớ cứ mời. Đây có lẽ là chủ tiệc có một không hai trong cuộc đời này.

Thật sự ra mà nói Chúa Giêsu chỉ dùng hình ảnh của tiệc cưới để nói bàn tiệc Nước Trời thôi. Bàn tiệc cưới ở trần gian này thế nào cũng phải có giới hạn của nó về đồ ăn thức uống, về chỗ ngồi. Có đâu mà đi ra khắp các nẻo đường gặp ai cũng mời vào được. Vào đông không có chỗ ngồi, không có thức ăn đâm ra vãi tội không ? Chúa Giêsu muốn nói lên rằng nước của Ngài mênh mông, bao la, bát ngát, dư chỗ cho tất cả mọi người. Chỉ đáng tiếc là người ta từ chối không vào dự đó thôi.

Chúng ta sẽ là những người vào dự hay chúng ta khước từ như bao người khước từ trong dụ ngôn tiệc cưới đây ?

Thiên Chúa vẫn cho chúng ta tự do lựa chọn để vào hay từ chối.
Lm Anmai, CSsR 2011i 


Chúa Nhật 28 Thường Niên A
TIỆC CƯỚI VÀ Y PHỤC TIỆC CƯỚI

Is 25, 6-10; Ph 4, 12- 14. 19-20; Mt 22, 1-14

Bài đọc thứ nhất trích sách ngôn sứ Isaia chúng ta vừa nghe đấy khá quen thuộc với Kitô Hữu chúng ta. Thường trong các thánh lễ an táng, lời ngôn sứ này được công bố để nói lên niềm tin, niềm an ủi, niềm cậy trông mà Thiên Chúa hứa ban cho con người, đặc biệt khi gia đình rơi vào cảnh chia ly, mất mát người thân yêu trong gia đình.

Niềm an ủi đấy được ngôn sứ Isaia công bố rõ rệt: “Ngày ấy, trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc: tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon, thịt béo ngậy, rượu ngon tinh chế”. Không chỉ được đãi tiệc và rượu cách thịnh soạn mà còn: “Trên núi này, Người sẽ xé bỏ chiếc khăn che phủ mọi dân, và tấm màn trùm lên muôn nước. Người sẽ vĩnh viễn tiêu diệt tử thần. Đức Chúa là Chúa Thượng sẽ lau khô dòng lệ trên khuôn mặt mọi người, và trên toàn cõi đất, Người sẽ xoá sạch nỗi ô nhục của dân Người. Đức Chúa phán như vậy. “

Và ngôn sứ Isaia lại nói tiếp với chúng ta: “Ngày ấy, người ta sẽ nói: "Ðây là Thiên Chúa chúng ta, chúng ta từng trông đợi Người, và đã được Người thương cứu độ. Chính Người là Đức Chúa chúng ta từng đợi trông. Nào ta cùng hoan hỷ vui mừng bởi được Người cứu độ."

Lời của ngôn sứ Isaia vang vọng cách đây hơn hai ngàn năm, lời hứa của Đức Chúa qua môi miệng ngôn sứ Isaia vẫn còn tồn tại và Đức Chúa vẫn đãi tiệc cho dân của Chúa mỗi ngày trên bàn tiệc Thánh, trên cuộc lữ hành trần thế. Hình ảnh bữa tiệc thịnh soạn mà Isaia loan báo đó được hiện tại hoá mỗi ngày nơi Bàn Tiệc Thánh Thể. Bàn Tiệc Thánh Thể mà Chúa mời gọi mỗi người đến tham dự như là hình ảnh Bàn Tiệc Nước Trời mà Chúa nói trong trang Tin Mừng theo Thánh Matthêu hôm nay.

Trang Tin Mừng kể một lễ cưới long trọng cuûa một ông vua mở tiệc cưới cho hoàng tử. Câu chuyện tiệc cưới này có cái gì khác thường, từ thực khách cho đến những sự tham dự, và nhất là cách xử sự của chủ tiệc, cho chúng ta thấy có điều gì không bình thường, và đó chính là điều Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta. Trong thực tế, có lẽ chẳng có tiệc cưới nào diễn ra như thế. Đúng, đây không phải là một tiệc cưới bình thường, mà là tiệc cưới Nước Trời: đức vua mở tiệc cưới là Thiên Chúa. Hoàng tử của nhà vua là Chúa Giêsu. Các đầy tớ được sai đi mời khách là các ngôn sứ. Khách được mời lần đầu là dân Do Thái. Họ đã từ khước lời mời của Thiên Chúa và giết hại các ngôn sứ, thậm chí họ còn giết luôn cả hoàng tử Giêsu. Những người được mời kế tiếp là dân chúng ở khắp hang cùng ngõ hẻm, tức là mọi người, bất kỳ ở đâu, cũng được mời gọi vào nước Chúa.

Câu chuyện của Chúa Giêsu tưởng chừng như xa rời thực tế nhưng thật sự quá hay, quá thiết thực với mỗi Kitô Hữu.

Thử nhìn lại cuộc đời mỗi người, đành biết rằng cần phải kiếm miếng cơm manh áo để đắp đổi đời sống qua ngày nhưng xin hỏi rằng miếng cơm manh áo đấy có phải là tất cả cùng đích của cuộc đời, của con người không ? Một thân xác xem ra “nặng ký”: đẹp về ngọai hình, cân đối về thể chất, vạm vỡ về sức lực hay tròn trịa về ký lô đi nữa mà chẳng có một chút gì để cho Thiên Chúa hiện diện, chẳng có một chút gì dành cho đời sống tâm linh thì thử hỏi thân xác đó có thể làm được gì ? Đẹp, to, béo, tròn nhưng chỉ cần một cơn gió thoảng qua thôi thì cái thân xác to béo đấy cũng chỉ nằm gọn trong chiếc quan tài 4 miếng dài và 2 miếng vuông thôi.

Phải nói thẳng với nhau một thực trạng đau lòng đó là ngày hôm nay, con người ta cứ mãi miết để lo cho thân xác mình mà lại đánh mất đi cái lương thực tâm linh, lương thực nuôi hồn người ta đó chính là Bàn Tiệc Thánh Thể.

Chúa Giêsu đã hơn một lần nhắc nhở các môn đệ cũng như nhắc nhở mỗi người chúng ta: ” người ta sống không nguyên bởi cơm bánh nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.” Ngày hôm nay, chạy theo trào lưu của xã hội, con người đã đánh mất cái cảm thức về sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời. Họ đánh mất Thiên Chúa để rồi họ chẳng cần tìm đến Thiên Chúa nữa, họ cứ tưởng rằng: họ viện cớ này, viện cớ kia cho công việc làm ăn riêng tư của họ để họ khước từ Bàn Tiệc của Chúa thì họ thanh thản và bình an.

Họ cứ cắm cúi và thậm chí hao mòn sức khoẻ để đầu tư vào những kho tàng mà sẽ bị mối mọt đục khoét, họ quên đi kho tàng của họ là ở trên trời, nơi đó trộm cướp không đào ngạch và mối mọt không đục khoét được. Nhiều người ngày hôm nay đã vịn cớ vào công ăn việc làm, vào miếng cơm manh áo để không còn mặn mà với Bàn Tiệc Lời Chúa, Bàn Tiệc Thánh Thể nữa.

Con người ngày nay không chỉ khước từ và viện cớ là bận rộn với công việc để không đến được với Bàn Tiệc Thánh, mà như Chúa nói hôm nay trong Tin Mừng là họ có thể giết luôn cả người con yêu dấu của Đức Vua. Chính cái lối sống nhiều khi là phản chứng Tin Mừng, phản bội lòng tin, lòng cậy, lòng mến mà Đức Vua mời gọi đã nói lên việc họ giết Hòang Tử. Hoàng Tử được Đức Vua sai đến loan báo một lòng tin, một lòng cậy, một lòng mến, nhưng nhiều người đã không tha thiết gì với lời loan báo ấy, bằng cách đẩy ra khỏi mình lòng tin, cậy,mến và như thế là họ đã giết hoàng tử như nhà vua tiên báo.

Cũng chẳng cần đợi đến ngày chung cuộc, chủ tiệc sẽ mời họ ra không cho dự bàn tiệc Thiên Quốc nữa. Nhưng chính ngày hôm nay, bất cứ giây phút nào trong cuộc đời, Chủ Tiệc cũng có thể mời họ về và khi này họ phải về tay không và họ mất cả chì lẫn chài. Kho tàng dưới đất mà bấy lâu nay đổ mồ hôi, sôi con mắt tìm kiếm cũng đành phải để lại cho người khác hưởng dùng.Còn họ không thể bước vào Bàn Tiệc Thiên Quốc được vì ngày mỗi ngày trong đời tạm này họ có thiết tha gì với Thiên Chúa đâu ?

Chúng ta để ý một chút, chi tiết này cực kỳ quan trọng đó là đang bữa tiệc diễn ra, đức vua phát hiện có một anh không mặc y phục lễ cưới nên đã bị vua sai đầy tớ đuổi anh ra ngoài không cho anh dự tiệc cưới nữa. Tôi trộm nghĩ rằng, anh ta là người cũng đon đả đi vào dự tiệc khi được mời nhưng anh ta không chuẩn bị một y phục của lễ cưới. Chúa Giêsu, trong trang Tin Mừng này không hề mô tả y phục của lễ cưới Nước Trời, lễ cưới của Hoàng Tử là gì nhưng ta có thể hiểu ý Chúa Giêsu rằng: anh ta đã không chuẩn bị cho mình tư cách để đi dự tiệc. Chúa hoàn toàn không đặt vấn đề gì về sính lễ, về qùa cáp như người đời thường suy tính. Chúa chỉ gợi lên là không mặc y phục lễ cưới ! Y phục ấy phải chăng là thái độ, tâm tình phải có khi đi dự tiệc cưới Con Chiên. Thái độ, tâm tình đó phải chăng là lòng mến, là tình yêu, là lòng bác ái đối với Vua và Hoàng tử. Chắc có lẽ anh chàng này đi dự tiệc cưới của Hoàng Tử nhưng còn khoác trong mình bộ áo của hận thù, ghen ghét, kiêu căng nên bị Vua đuổi ra chăng ?

Tiệc cưới của Hoàng tử này ta nên nhớ là mời tất cả mọi người khắp hang cùng ngõ hẻm, không phân biệt giàu nghèo. Chủ tiệc sai đầy tớ đi mời tất cả những người phải nói là đầu đường xó chợ vào dự tiệc thì chắc chắn rằng chiếc áo mà chủ tiệc nói không phù hợp với tiệc cưới đây không phải là chiếc áo bằng vải, bằng vật chất mà thực khách khi dự tiệc phải mang. Cái áo cưới ở đây được nhà vua nhắc đến chính xác là chiếc áo tâm hồn, là tấm lòng của thực khách mà chỉ duy nhất Nhà Vua - Thiên Chúa quyền năng - nhận ra mà thôi.

Rồi đây, ngày tận thế cũng sẽ đến và như lời Chúa đã hứa: bất luận ai đi nữa, giàu hay nghèo cũng được mời để vào dự tiệc cưới Hoàng tử. Chuyện quan trọng hôm nay Chúa nói rồi, Chúa nói cho mỗi người chúng ta là chúng ta phải chuẩn bị y phục như thế nào để khi vào dự tiệc cưới chúng ta sẽ không bị chủ tiệc đuổi ra ngoài. Y phục mà Chúa muốn, y phục mà Chúa cần mỗi người có không phải được dệt bằng lụa là gấm vóc, không phải được mua từ cửa hiệu Việt Tiến, may Nhà Bè hay thun Cá Sấu đắt tiền nhưng y phục ấy chính là lòng khiêm hạ, lòng tin, lòng cậy, lòng mến Chúa và nhất là lòng mến đối với anh chị em đồng loại là những người đang sống chung với chúng ta.

Chúng ta đang sống trong cuộc lữ hành trần gian, chúng ta đừng quên rằng quê hương đích thực của chúng ta ở quê Trời. Chúng ta cũng đừng quên rằng tiệc cưới quan trọng nhất, cùng đích nhất của chúng ta chính là tiệc trên Trời. Những tiệc cưới trần gian này ta đi dự sao cũng được, thậm chí ta không đi dự cũng được nhưng chúng ta đừng bỏ lỡ cơ hội như nhiều người đã khước từ trong trang Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe Thánh Matthêu thuật lại.

Dâng Thánh lễ hôm nay, chúng ta tạ ơn Chúa vì Chúa đã cho chúng ta được tận hưởng trước tiệc cưới trên quê trời. Muốn chung vui với chủ tiệc lòng chúng ta phải thanh sạch, chúng ta phải dẹp bỏ mọi oán hờn ghen ghét để dự bàn tiệc Thánh Thể. Cũng thế, muốn tham dự bàn Tiệc Nước Trời, Chúa cũng mời gọi chúng ta hãy trang bị cho lòng chúng ta những bộ y phục xứng đáng với y phục mà Chúa mong muốn.

Nguyện xin Chúa Giêsu là Chúa, là Vua của chúng ta đến giúp mỗi người chúng ta biết chuẩn bị y phục theo lòng Chúa mong muốn để ngày sau, chúng ta được cùng vào hưởng tiệc cưới Nhà Vua dọn sẵn trên Nước Trời.

Anmai, CSsR


Lm Anmai CSsR - dongcongnet

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)