o dongcong.net
     
 
2012 - dongcong.net
 
 

Bài viết của Lm. Anmai, CSsR 

Chúa nhật VII TN-2012
Is 43, 18-19.21-22.24b-25; 2 Cr 1,18-22, Mc 2, 1-12
QUYỀN NĂNG CỦA CHÚA

Đọc đi đọc lại dòng chảy của lịch sử cứu độ ta sẽ thấy đậm nét của một Thiên Chúa là tình yêu và ngược lại với Thiên Chúa là tình yêu đó chính là con người phản bội, con người lỗi tội. Bao nhiêu lần ? Thật sự ra không phải là một là hai hay là ba hay là bốn nữa mà quá nhiều lần. Điều lạ lùng thay trong cái dòng lịch sử cứu độ, trong cái dòng chảy của tội lỗi yếu đuối đó thì lại lóe lên một tình yêu, một tấm lòng tha thứ.

Thiên Chúa, thật ra bảo không giận cũng không đúng, giận lắm chứ ! Thế nhưng mà Ngài vẫn yêu thương, Ngài vẫn tha thứ khi con người biết quay về với Ngài. Thiên Chúa vẫn hé mở cho con người thấy tấm lòng của Ngài, thấy tình yêu của Ngài nơi miệng của các ngôn sứ, của những người được Chúa sai đến với dân của Ngài.

Lời hứa hay nói khác đi một chút là lời tỏ tình của Thiên Chúa chúng ta vừa nghe nơi môi miệng của ngôn sứ Isaia :

Người phán như sau:
"Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa,
chớ quan tâm về những việc thuở trước.
Này Ta sắp làm một việc mới,
việc đó manh nha rồi, các ngươi không nhận thấy hay sao?
Phải, Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc,
khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn.
Ta đã gầy dựng cho Ta dân này, chúng sẽ lên tiếng ngợi khen Ta.
Israel bội nghĩa vong ân
Vậy mà, hỡi Gia cóp, ngươi đã chẳng kêu cầu Ta;
phải, hỡi Israel, ngươi đã chán Ta rồi.
Ngươi lại còn làm cho Ta cực khổ vì lầm lỗi của ngươi,
làm cho Ta chán chường vì tội ác ngươi phạm.
Nhưng chính Ta đây, vì danh dự của Ta,
Ta sẽ xoá bỏ các tội phản nghịch của ngươi,
và không còn nhớ đến lỗi lầm của ngươi nữa.

Thiên Chúa không nói một cách bâng quơ mà Thiên Chúa đã lấy danh dự của Ngài ra mà thề hứa ! Thật là tuyệt vời !

Lời hứa ấy không còn trên môi miệng các ngôn sứ hay trên giấy trên tờ nữa mà trên thực tế của cuộc đời, trên trải nghiệm của cuộc sống.

Một nét chấm phá của tình yêu Thiên Chúa, của sự tha thứ của Thiên Chúa được vẽ nơi cuộc đời của vua Đavít. Con người không thể nào chấp nhận được hành vi hay nói đúng hơn là con người độc ác của Đavít. Để chiếm đoạt vợ người ta một cách hợp pháp, Đavít đã không ngần ngại bày trò. Chỉ đến khi Nathan đến và chỉ thẳng vào mặt ông thì ông không còn đường chối cãi. Ông đã quay về và Thiên Chúa đã đón nhận.

Không chỉ một Đavít nhưng có quá nhiều Đavít khác nhận được tình thương tha thứ của Thiên Chúa. Tâm tình của Đavít hết sức dễ thương khi nhận ra tình thương của Chúa :

Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con,
mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm.
Xin rửa con sạch hết lỗi lầm
tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy.
Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm.
Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa,
dám làm điều dữ trái mắt Ngài.
Như vậy, Ngài thật công bình khi tuyên án,
liêm chính khi xét xử.
Ngài thấy cho: lúc chào đời con đã vương lầm lỗi,
đã mang tội khi mẹ mới hoài thai.

Nhưng Ngài yêu thích tâm hồn chân thật,

dạy con thấu triệt lẽ khôn ngoan.
Xin dùng cành hương thảo
rảy nước thanh tẩy con, con sẽ được tinh tuyền;
xin rửa con cho sạch, con sẽ trắng hơn tuyết.
Xin cho con được nghe
tiếng reo mừng hoan hỷ,
để xương cốt bị Ngài nghiền nát được nhảy múa tưng bừng.
Xin ngoảnh mặt đừng nhìn bao tội lỗi
và xoá bỏ hết mọi lỗi lầm.
Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một
tấm lòng trong trắng,
đổi mới tinh thần cho con nên chung thuỷ.
Xin đừng nỡ đuổi con không cho gần Nhan Thánh,
đừng cất khỏi lòng con thần khí thánh của Ngài.
Xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ, và lấy tinh thần quảng đại đỡ nâng con;
đường lối Ngài, con sẽ dạy cho người tội lỗi,
ai lạc bước sẽ trở lại cùng Ngài.
Lạy Thiên Chúa con thờ là Thiên Chúa cứu độ,
xin tha chết cho con, con sẽ tung hô Ngài công chính.

Đavít đã ăn năn thống hối và Thiên Chúa đã tha thứ cho ông. Chuyện quan trọng là Đavít đã tin vào tình thương và lòng nhân hậu của Chúa.

Trang Tin mừng hôm nay cũng cho ta thấy nét chấm phá về tình thương của Thiên Chúa trong dòng chảy của lịch sử cứu độ.

Mấy người đàn ông khiêng người bạn của mình đến nhà, nơi Chúa Giêsu đang giảng dạy ở đó. Người bại liệt hoàn toàn bất lực trước những người khiêng anh. Anh bại liệt nhưng anh còn nói được, lẽ dĩ nhiên khi Thánh Máccô không nói về điều này. Anh không nói một lời trước cảnh tượng này, anh im lặng đáp lại niềm tin khi những người bạn của anh khiêng anh. Vì đông quá nên các bạn của anh đã nảy ra sáng kiến hết sức lạ lùng là đục lỗ thủng trên nhà và thả anh xuống trên một cái chõng !

Chúa Giêsu lúc ấy đang rao giảng nhưng chắc có lẽ không thể nào không chia trí bởi cái cảnh lạ lẫm này. Chắc chắn là khi đục mái nhà thì ít ra bụi bặm hay những mảnh vỡ của gạch ngói hay mảnh lá vụn rơi xuống thì không thể nào không gây xáo động được. Chính vì lẽ đó, Chúa Giêsu ắt hẳn phải ngạc nhiên trước niềm tin lớn lao của những người bạn của anh và của chính anh. Thử nghĩ xem, nếu chúng ta là anh chắc là phải la lớn lên khi những người bạn làm như thế ! Mái nhà dù thấp thì thấp nhưng cũng chông chênh lắc lẻo. Với tất cả những điều ngu hiểm chông chênh đó, các bạn và chính anh chàng bại liệt này không ngần ngại. Cuối cùng, họ đã vượt qua cái khắc nghiệt của vật chất để đến với Chúa. Và, Chúa Giêsu, khi đối diện với niềm tin mãnh liệt như thế đã tha thứ cho anh. Thế nhưng đáng tiếc thay vượt qua khó khăn của mái nhà, của sự chông chênh từ trên cao, bản thân anh và cả Chúa Giêsu phải đối diện với định kiến của thế gian, của người đời. Trên tất cả những trở ngại của vật chất, của lòng người đó chính là lòng thương xót của Thiên Chúa. Anh chàng bại liệt đã được tha thứ trước sự ngạc nhiên của nhiều người.

Đọc tới đọc lui lịch sử nhân loại ngày hôm nay cũng thế, cứ ngã tới ngã lui và ngã lên ngã xuống. Chẳng cần xét đâu xa, chỉ xét nơi mỗi con người, nơi mỗi cá nhân của ta thôi ta sẽ thấy rõ điều này. Chuyện quan trọng là chúng ta có tin tưởng, chúng ta có vượt qua định kiến của không gian, của thời gian để đến với Thiên Chúa hay không mà thôi. Thiên Chúa vẫn chìa tay để nâng đỡ, để yêu thương, để tha thứ tất cả những ai đến với Ngài.

Ta có chạy đến với Chúa, có đặt niềm tin tưởng phó thác trong tay Chúa hay không ?
Lm Anmai 2012

Thiên Chúa trung tín, con người ngờ vực
CHÚA NHẬT 7 TN B-2009
(Is 43, 18-19.21.22.24b.25; 2 Cr 1,18-22; Mc 2, 1-12)

Bài học tuyệt vời của Khổng Tử để lại cho hậu thế: con người sống phải có “nhân - lễ - nghĩa - trí – tín”. Trong cái gọi là ngũ thường ấy có “chữ tín”. Để viết chữ tín, để đọc chữ tín, để nói chữ tín thật là đơn giản nhưng rồi sống chữ tín ấy không đơn giản chút nào cả. Đôi khi cả đời người vẫn chưa sống được vẹn tròn chữ tín. Thiên Chúa, ngay từ những ngày tạo thiên lập địa Ngài vẫn giữ chữ tín với con người, còn con người cứ ngờ vực Thiên Chúa để rồi mối tương quan ấy chuệch choạc làm sao ấy.

Đã bao lần, con người quay lưng với Chúa, đã bỏ con đường của Chúa để đi theo tà thần vì con người ngờ vực. Dẫu ngờ vực, dẫu thất tín bất trung nhưng Thiên Chúa vẫn giữ lòng tín trung với con người. Biết bao nhiêu lần trong lịch sử cứu độ, Thiên Chúa luôn luôn hứa với con người rằng Ngài yêu thương con người và không bao giờ bỏ rơi con người. Bằng chứng thực tế là hôm nay, qua miệng ngôn sứ Isaia, chúng ta lại được nghe lời Chúa hứa với dân Người:

Phải, Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc,
khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn.
Loài dã thú, chó rừng và đà điểu, đều sẽ tôn vinh Ta;
vì Ta cho nước chảy ngay giữa sa mạc,
khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn,
cho dân Ta tuyển chọn được giải khát.
Ta đã gầy dựng cho Ta dân này, chúng sẽ lên tiếng ngợi khen Ta.
Israel bội nghĩa vong ân
Vậy mà, hỡi Giacob, ngươi đã chẳng kêu cầu Ta;
phải, hỡi Israel, ngươi đã chán Ta rồi.
Ngươi đã không đem chiên đến làm lễ toàn thiêu dâng Ta,
làm hy lễ cho Ta được vinh hiển.
Ta đâu có làm ngươi khổ cực vì phải dâng lễ phẩm cho Ta,
cũng chẳng làm cho ngươi chán chường
vì chuyện hương với khói.
Ngươi đã không bỏ tiền mua hương liệu dâng Ta,
cũng không dâng mỡ béo cho Ta được thoả dạ no lòng.
Ngươi lại còn làm cho Ta cực khổ vì lầm lỗi của ngươi,
làm cho Ta chán chường vì tội ác ngươi phạm.
Nhưng chính Ta đây, vì danh dự của Ta,
Ta sẽ xoá bỏ các tội phản nghịch của ngươi,
và không còn nhớ đến lỗi lầm của ngươi nữa
”. (Is 43, 21.22.24b.25)

Những tâm tình của Chúa qua miệng ngôn sứ Isaia chúng ta thấy Chúa dễ thương làm sao ấy ! Chúa như bà mẹ hiền, ấp ủ Israel trong vòng tay yêu thương của mình. Như là hờn, như là trách ấy nhưng cuối cùng vẫn là yêu, vẫn là thương. Thương đến độ không còn nhớ đến lỗi lầm xưa của Israel nữa. Chúng ta nhìn lại cuộc tình giữa Chúa và dân Israel ngày xưa chúng ta thấy buồn cười. Một bên thì qúa yêu, một bên thì cứ bướng bỉnh trước tình yêu ấy. Đặt trường hợp chúng ta, người yêu của chúng ta chỉ cần phản bội chúng ta một lần là chúng ta sẽ từ bỏ để đi tìm người yêu khác chứ chả dại gì đi yêu cái người mà cứ phản bội.

Rất buồn cười: Israel, bao nhiêu lần cũng hứa, cũng sám hối, cũng ăn năn nhưng rồi vẫn chứng nào tật nấy, vẫn cứ ngờ vực trước tình yêu bao la của Chúa.

Lòng con người, miệng lưỡi con người nó làm sao ấy chứ nó không thật. Điều này, Thánh Phaolô trong thư gửi cộng đoàn Côrintô nói cho chúng ta: “Xin Thiên Chúa trung thành chứng giám cho chúng tôi ! Lời chúng tôi nói với anh em chẳng phải vừa là "có" vừa là "không". Vì Đức Ki-tô Giê-su, Con Thiên Chúa, Đấng mà chúng tôi, là Xin-va-nô, Ti-mô-thê và tôi, rao giảng cho anh em, đã không vừa là "có" vừa là "không", nhưng nơi Người chỉ toàn là "có". Quả thật, mọi lời hứa của Thiên Chúa đều là "có" nơi Người”. (2 Cr 1,18-20).

Thiên Chúa đã hứa là Ngài thực hiện chứ không phải là vừa có và vừa không còn con người thì ngược lại, con người ngày hôm nay lúc có lúc không chẳng thể nào mà hiểu được, chẳng thể nào mà tin được.

Thiên Chúa, Ngài đã hứa là Ngài giữ chữ tín cho đến tận cùng của cuộc đời dẫu cho phải hy sinh cả mạng sống của mình. Vì sao ? Vì Ngài là Thiên Chúa. Con người thì khác, vì sợ thiệt thòi về phía mình nên con người cứ thất hứa, cứ nghi ngờ nhau. Nếu giữ chữ tín, đôi khi phải thiệt thòi. Đơn giản như là chuyện phải giữ các Lề Luật của Thiên Chúa thì con người sẽ phải chịu thiệt về mình vì ngày hôm nay sự giả trá nó cứ tràn ngập trong cuộc đời. Vì hoàn cảnh của cuộc đời để rồi con người chẳng thể tin nhau nữa. Chúa thì Chúa khác, Chúa biết là những hành động của Chúa sẽ bị chỉ trích, bị lên án nhưng vì chữ tín, vì tình thương Chúa vẫn thực hiện tình thương ấy.

Bằng chứng cụ thể hôm nay Chúa Giêsu biểu lộ tình thương ấy cho con người qua câu chuyện mà Thánh Maccô thuật lại cho chúng ta.

Theo quan niệm của người Do Thái, người bị tật nguyền là do tội lỗi của họ gây ra. Bệnh bên ngoài cũng là do bệnh trong lòng của họ, người phạm tội xấu xa nên bị phạt như vậy. Quan niệm của người Do Thái ngày xưa hết sức là buồn cười. Chúa Giêsu, thấy anh chàng bại liệt, Chúa Giêsu chạnh lòng thương và lấy quyền năng của mình để chữa lành cho anh cả hồn lẫn xác. Thế nhưng, đáng tiếc thay là những kinh sư có mặt hôm ấy không tin vào quyền năng của Chúa, không tin vào lời của Thiên Chúa nên đã nghĩ xấu về hành động của Chúa Giêsu. Vì là Đấng có quyền năng, tuy những kinh sư không nói nhưng Chúa thấu hiểu lòng của họ và Chúa đã vạch trần bộ mặt của họ, vạch trần cõi lòng sâu thẳm của họ.

Đối lập với những kinh sư hôm ấy là những người đem anh chàng bại liệt đến để Chúa chữa lành. Vì dân chúng tụ tập quá đông trong nhà ngoài sân như thánh Maccô mô tả, họ đành phải khoét một cái lỗ hổng trên mái nhà và thả cái chõng xuống. Nghe như vậy, thấy như vậy không phải là đơn giản. Thử hỏi, chúng ta phải xúm lại mất bao nhiêu người mới lo cho bệnh nhân di chuyển, đàng này còn phải khoét mái nhà để chuyển anh ta xuống. Thật sự là lòng tin của nhóm người này quá lớn và Chúa đã đáp trả lại lòng tin của những người tin ấy bằng cách chữa lành cho anh.

Đó là chuyện ngày xưa, còn ngày nay thì sao ? Ngày nay vẫn có sự đối lập đấy trong cuộc đời này giữa những người tin và những người không tin. Những người không tin sẽ mỉa mai, sẽ miệt thị những người tin như những kinh sư hôm nay mỉa mai không tin Chúa Giêsu như vậy. Những người không tin vì họ trống vắng Thiên Chúa hay nói đúng hơn là họ không có Thiên Chúa trong cuộc đời nên họ đã chống đối và phỉ báng Chúa.

Những người ngày hôm nay khoét lỗ hổng để đưa anh chàng bệnh nhân xuống cho Chúa chữa lành phải chăng là hình ảnh, là bài học cho mỗi người chúng ta. Liệu rằng chúng ta có tin vào quyền năng của Chúa, vào lời hứa của Chúa, vào chữ tín của Chúa để tín thác cuộc đời của Chúa hay không ? Cũng chẳng biết trách ai khi con người ngày hôm nay đánh mất lòng tin vào Chúa nhiều quá để rồi họ cứ ngờ vực Chúa. Ngay cả như con người với con người họ còn ngờ vực nhau huống hồ gì là Thiên Chúa.

Nhìn vào thực trạng của cuộc sống, chẳng hiểu vì sao và vì sao mà tìm chữ tín nơi con người khó quá ! Người ta không còn chân thành và trung tín với nhau nữa nên tất cả các tương quan giữa người với người đều mang đậm chất của sự nghi ngờ lẫn nhau.

Đời sống của những gia đình trẻ ngày hôm nay đang đứng trên bờ vực của chia ly, phân cách. Chồng không còn tin vợ, vợ chẳng còn tin chồng, con cái chẳng tin cha mẹ và cha mẹ cũng chẳng còn tin con cái nữa. Thậm chí, những cộng đoàn sống chung với nhau cho lý tưởng cao đẹp nào đó cũng chẳng còn tin nhau như ngày xưa. Vì sợ ảnh hưởng đến quyền lợi của cá nhân nên một số người đã phá bĩnh đi cái tinh tuý, cái cao đẹp của lý tưởng họ đang sống và họ đi nói nhau đủ thứ đủ điều. Khi nói như vậy thì đâm ra xào xáo trong cộng đoàn, người này nói người kia, người kia nói người nọ để rồi chẳng còn ai dám tin ai mà tâm sự, mà chia sẻ cho nhau nữa. Và từ đó, đôi khi nhìn bề ngoài đời sống gia đình, đời sống chung đó cao đẹp nhưng bên dưới nó mang đầy sự ngờ vực, không tin tưởng nhau nữa.

Với Thiên Chúa, dù thế nào đi chăng nữa, dù có thiệt thòi và thậm chí đến mất mạng sống, Thiên Chúa vẫn tín trung với con người. Thiên Chúa mãi mãi yêu thương và tín trung với chúng ta. Lòng tín trung giữa ta và Thiên Chúa còn được bao nhiêu đó là câu trả lời của mỗi người chúng ta.

Ngày hôm nay, cơ hội để chúng ta nhìn lại chúng ta còn sống trung tín với ông bà cha mẹ và các thành viên trong gia đình, trong cộng đoàn của chúng ta hay không ? Hay là chúng ta sống chung với nhau mà như đùa cợt với nhau vậy. Bề ngoài thì thơn thớt nói cười nhưng bên trong không còn tin tưởng nhau nữa.

Lý do căn bản nhất mà chúng ta đánh mất đi lòng tin tưởng nơi nhau đó là vì chúng ta đã đánh mất lòng tin của chúng ta vào Tình Thương Bao La của Thiên Chúa. Lẽ ra tin Chúa chúng ta lại tin người đời, người đời lại thất tín bất trung để rồi ta lại chán ngán với cuộc đời. Chúa vẫn ở đó, Chúa vẫn chờ đợi chúng ta và Chúa vẫn trung tín với chúng ta. Chuyện quan trọng là chúng ta còn tín trung với Thiên Chúa, với anh chị em đồng loại chúng ta nữa hay không mà thôi.

Anmai, CSsR



Anmai CSsR - trich conggiaovietnam.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)