o dongcong.net
     
 
2009 - dongcong.net
 
 

Suy niệm của Lm. Anmai, CSsR 

Chúa nhật II MC
Ở ĐÂY THẬT LÀ HAY !
St 22, 1-2.9a.10-13.15-18; Rm 8,31b-34, Mc 9, 2-10

Ai nào đó có dịp lên núi sẽ thấy phía dưới rất đẹp. Ở trên núi, ta sẽ thấy những vẻ đẹp hùng vĩ của vùng đất xung quanh. Những biểu tượng hùng vĩ, uy nghi, cao cả của núi chúng ta bắt gặp được nơi các tôn giáo. Núi được coi là nơi ngự trị của các vị thần thánh. Nhiều đền chùa được xây trên cao để mời gọi con người hướng lên cao, hướng thượng.

Núi được nói khá nhiều trong Thánh Kinh. Có lẽ Sion là ngọn Núi Thánh được nói đến nhiều hơn cả. Trong Thánh Kinh, núi thường được xem là nơi gặp gỡ giữa trời và đất, giữa thần linh và con người. Những mạc khải quan trọng trong Thánh Kinh đều diễn ra trên núi. Môsê đã được kêu mời lên núi Sinai để gặp gỡ Giavê Thiên Chúa và đón nhận lề luật cho dân riêng. Elia đã ròng rã 40 ngày đêm lên núi Horeb để gặp gỡ Chúa. Núi là nơi Đức Giêsu cầu nguyện (Lc 6,12;9,28), nơi Đức Giêsu công bố Hiến Chương Nước Trời (Mt 5,1), nơi Đức Giêsu biến hình (Mt 17,1; Mc 9,2; Lc 9,28). Núi còn là nơi Đức Giêsu chịu đóng đinh (Mt 27,33; Mc 15,22; Lc 23,33) và là nơi Người từ giã các môn đệ để về Trời (Mt 28,16).

Chúng ta vừa nghe lại câu chuyện khá quen thuộc trong những trang đầu của sách Sáng Thế. Câu chuyện kể về chuyện Thiên Chúa thử thách niềm tin của Apraham. Apraham đã hoàn toàn vâng lời của Thiên Chúa về việc sát tế con mình. Thử hỏi ai trong chúng ta có can đảm sát tế chính đứa con ruột và là đứa con duy nhất của mình, đặc biệt là có nó trong lúc tuổi đã quá già không ? Chắc chắn chúng ta không can đảm như Apraham. Apraham cũng mang trong mình thân phận yếu đuối như chúng ta thôi nhưng vì niềm tin của ông vào Thiên Chúa quá mãnh liệt, mãnh liệt đến độ ông dám sát tế con. Thế nhưng, khi đụng chạm đến thực tế, chúng ta thấy Thiên Chúa đã cho sứ thần của Ngài ngăn bàn tay của ông lại. Với biến đố ấy, ông đã đặt núi mà ông tính sát tế con mình là "núi Chúa sẽ liệu". Và rồi, cuộc đời của Aprahm, chúng ta thấy vẫn còn đó những khó khăn vất vả của cuộc sống, của niềm tin nhưng chúng ta thấy cuộc đời của Apraham Thiên Chúa đã liệu cho ông mọi sự tốt nhất.

Với Aparaham, con cái ông và con cái Israel, chắc khó quên hình ảnh của "núi Chúa sẽ liệu" vì lẽ nơi đó đã ghi dấu ấn tình thương mà Thiên Chúa dành cho ông, cho gia đình ông, cho con cái ông, cho dân tộc của ông. Nếu như ngày đó, Isaac con của ông chết dưới lưỡi dao của ông thì không còn chuyện gì để mà bàn cả.

Trở về với trang tin mừng cũng quá quen thuộc hôm nay của Macco, chúng ta bắt gặp một biến cố lớn trong đời Chúa Giêsu cũng diễn ra trên núi. Hôm ấy, chắc có lẽ là đẹp trời và có lẽ cũng rảnh rỗi chút chút nên Chúa Giêsu dẫn những môn đệ thân tín theo mình. Chắc các môn đệ khi được rủ cũng chẳng biết là thầy mình rủ đi đâu, chắc cũng cứ nghĩ là đi đến hội đường này hội đường kia hay là nơi này nơi kia như mọi lần trong ngày. Ai dè, lần này, Chúa Giêsu dẫn các ông lên núi. Chẳng hiểu sao các ông không phản ứng gì cả. Có thể là vì yêu thầy, vì vâng lời thầy để rồi đi và chẳng hỏi là mình đi đâu với thầy, chẳng nghi vấn, chẳng hoài nghi điều gì cả. Bảo đi là cứ đi thôi. Bản thân chúng ta, một ngày nào đó đi đến một nơi khác là chúng ta phải chuẩn bị đủ thứ đủ điều rồi, nhất là khi lên núi thì chí ít cũng phải chuẩn bị nước theo mà uống. Ngày xưa thì làm gì có quán nước hay có những người bê nước lên núi để mà bán ! Các môn đệ khi nghe đi là cứ đi chứ không đắn đo, không thắc mắc.

Lên núi tưởng làm gì ai dè ra là biến đổi hình dạng. Nghe đâu cũng ly kỳ quá ! Giống như làm xiếc quá ! Giống như làm ảo thuật quá ! Thế nhưng thật sự không phải là như vậy, Chúa Giêsu đã biến hình trước mặt các môn đệ. Y phục đi lên núi lúc nảy được thay bằng "y phục Người trở nên rực rỡ, trắng tinh, không có thợ nào ở trần gian giặt trắng được như vậy".

Choáng ! Quá choáng với hình ảnh khác thường của thầy ! Không phải là khác thường mà là lạ thường là đàng khác ! Lạ thường vì lẽ khi ấy, chính mắt các ông thấy thầy mình trò chuyện với Môsê và Êlia. Không phải là mơ nữa nhưng mà là thật ! Phêrô thấy thế hăng hái xin với Thầy : "Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a." Nói vậy chứ như Macco thuật lại thì các ông không biết phải nói gì vì quá kinh hoàng. Kinh hoàng hơn nữa khi có đám mây xuất hiện bao phủ các ông. Không những thế mà có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người."

Và, trong chốc lát đó, các ông không thấy ai nữa, chỉ còn Đức Giê-su với các ông mà thôi.

Đến giờ về thì phải về thôi ! Về nhưng lòng vẫn thắc mắc xem câu "từ cõi chết sống lại" nghĩa là gì.

Một thời gian dài nữa sống với Thầy nhưng cũng ngã lên ngã xuống vì thắc mắc vẫn hoàn thắc mắc. Chỉ đợi đến khi thầy sống lại từ cõi chết thật thì các ông mới tin. Và từ đó, các môn đệ đã sống cuộc đời như Thầy Chí Thánh muốn và đã vâng lời Thầy thật sự.

Cuộc đời của chúng ta, nhìn lại, có lẽ cũng như các môn đệ thôi. Nhiều lần nhiều lúc chúng ta được Chúa mời lên núi đó chứ ! Thế nhưng sau khi xuống núi, cuộc đời chúng ta lại đâu lại hoàn đấy ! Cũng chẳng sao cả vì lẽ đức tin nó là như vậy ! Đức tin của chúng ta như con sóng vậy, lúc dữ dội nhưng rồi có những lúc dịu êm. Có những lúc chúng ta xác tín như các môn đệ rằng: "Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay!"  thế nhưng cũng bao lần chúng ta thất tín bất trung.

Chúng ta hãy bắt chước các môn đệ, cũng có lần này lần kia trong cuộc đời là bỏ Chúa và chối, bách hại Chúa như Phêrô, như Phaolô vậy nhưng chuyện quan trọng là bám vào Chúa và đặt cả cuộc đời chúng ta vào trong bàn tay Chúa. Có như vậy, chúng ta cũng sẽ theo Chúa đến cuộc đời như các ngài vậy.

Xin Chúa thêm niềm tin cho chúng ta để cuộc đời chúng ta, ngày nào cũng như ngày nấy, cũng ở với Chúa trên núi với Chúa. Và như Phêrô, chúng ta thân thưa với Chúa :  "Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay!"

Lm Anmai 2012  

BIẾN ĐỔI LÒNG TIN - BIẾN ĐỔI CUỘC ĐỜI !
CHÚA NHẬT 2 MUA CHAY B-2009
St 22, 1-2a.10-13.15-18; Rm 8,31b-34; Mc 9, 2-10

Ông bà ta vẫn thường nói “Ở trong chăn mới biết chăn có rận !” hay là “Đèn nhà ai nấy rạng”. Những câu nói ấy như muốn nói rằng khi và chỉ khi ở trong hoàn cảnh thì mới hiểu được chứ còn ở ngoài không thể nào hiểu được. Người ta cũng thường nói “có đau bệnh mới thương người ốm !”. Cũng như ý ở trên, ông bà ta muốn nói rằng khi mình đối diện với thực tại, đối diện với hoàn cảnh bi đát của cuộc đời người ta mới biết chứ còn chưa đối diện thì không thể nào biết được.

Nhớ lại thầy già trong nhà Dòng. Những ngày cuối đời, Thầy phải đối diện với những cơn đau đớn vật vã do chứng bệnh ung thư mang lại. Khi đến thăm Thầy, thầy thỏ thẻ với tôi : “Bây giờ có ai đến an ủi đi chăng nữa thì cũng không thể nào hiểu được cơn đau của tôi !”. Và cứ như vậy, Thầy cố gắng chịu đựng, dâng những cơn đau của thể xác lên cho Chúa như của lễ cuối đời của Thầy vậy. Câu nói của Thầy già làm tôi nhớ mãi. Chỉ có ai đau bệnh mới biết nỗi đau là gì chứ còn chỉ đến thăm, chỉ đến an ủi thì cũng chẳng thể nào hiểu được cơn đau đang hành hạ bệnh nhân.

Và rồi, một linh mục đàn anh cũng ra đi với căn bệnh ung thư quái ác. Những ngày cuối đời, cũng vào thăm anh nhưng tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh chứ không dám nói gì vì có nói gì thì nói cũng chẳng thể nào xoa dịu được nỗi đau của anh. Đôi khi lời an ủi, lời nói nó trở thành phản cảm khi người bệnh vì lẽ chúng ta không hiểu, không mang tâm trạng đau đớn là gì. Phải có sự hy sinh và đặc biệt là có lòng tin con người mới có thể chịu đựng, vượt qua những cơn đau đớn mà thể xác bị hành do đau bệnh.

Mới đây, chiều mùng 1 Tết. Nhận được cuộc điện thoại của một Sơ báo tin một Sơ thân quen vừa được Chúa gọi về sáng mùng 1. Kể lại hành trình chuyển Sơ kia từ thành phố về Buôn Ma Thuột, Sơ bên kia điện thoại nhấn đi nhấn lại chuyện phải đấu tranh với ma quỷ trong những giờ phút cuối đời của bệnh nhân. Những cơn đau đớn hoành hành, những cơn vật vã do chứng bệnh ung thư đôi khi làm nhụt chí bệnh nhân, làm cho bệnh nhân nản lòng trông cậy. Sơ nói với tôi rằng, lúc ấy phải đọc kinh, cầu nguyện để giành giật lại với sức lôi kéo của ma quỷ.

Nhớ đến giờ khắc cuối cùng của Mẹ tôi cũng thế ! Bà bị bệnh ung thư ! Trước khi mời cha đến xức dầu, Mẹ cứ quay mặt vô tường không thèm nhìn ai, nói chuyện với ai dù lúc đó Mẹ rất tỉnh táo. Kể từ lúc lãnh bí tích xức dầu và được người đọc kin phó linh hồn, bỗng dưng bà quay ra nhìn mọi người lần cuối và vẻ mặt thanh thản hơn trước đó ! Thế đấy ! Giờ phút cuối, giờ phút chuẩn bị ra đi của con người, giờ phút phải đối diện với cái chết thật là căng thẳng. Chính giờ phút ấy con người phải đối diện với lòng tin vào Đấng Cứu Độ mà bao nhiêu lâu nay họ theo. Chính giờ phút ấy là giờ phút quyết định ơn cứu độ của con người và con người phải dứt khoát trước giờ phút ấy.

Câu chuyện về Abraham sát tế cục cưng của mình là Isaac chúng ta đã nghe quá nhiều lần. Nhiều đến độ chỉ cần nghe “Lời Chúa trong sách sáng thế …” rồi “Người gọi ông: "Áp-ra-ham! " Ông thưa: "Dạ, con đây ! ". Cứ nghe như vậy là chúng ta biết về trình thuật về việc Thiên Chúa thử lòng tin của ông. Phải nói là Thiên Chúa quá cay nghiệt khi bắt Abraham đáp trả lòng tin bằng việc sát tế đứa con yêu của mình. Thử hỏi mỗi người chúng ta khi phải từ bỏ vật chất, từ bỏ một chút lợi lộc nào đó chúng ta chưa dám bỏ chứ huống hồ gì là đứa con độc nhất vô nhị của mình. Nghe nhiều, đọc nhiều thấy chẳng có gì cả vì chúng ta biết trước kết cục của câu chuyện là Abraham đã sẵn sàng sát tế con mình nhưng Thiên Chúa đã ra tay ngừng lại như đoạn sách mà chúng ta vừa nghe.

Biết câu chuyện, biết trình thuật, biết kết quả có lẽ không hay lắm khi ta phải đối diện với thử thách to lớn như Abraham. Nói thì ai nói cũng được và nói thì dễ nhưng làm thì quả là quá khó khăn, quá xa vời. Thử đặt mình vào hoàn cảnh thật của Abraham chúng ta sẽ thấy căng thẳng đến chừng nào khi đáp trả lời mời gọi của Chúa. Lòng tin lúc đó được thử thách một cách hết sức căng thẳng. Thử hỏi chúng ta có một đứa con duy nhất chúng ta có dám sát tế để dâng cho Chúa không ? Trường hợp Abraham còn bi đát hơn khi ông và bà Sara vợ ông đã quá thời sinh nở. Có đứa con cầu con tự vậy mà Chúa lại bảo phải hiến dâng ! Thật là cay nghiệt, thật là bi đát.

Sau khi thử thách lòng tin, Thiên Chúa đã ban cho ông ân huệ đúng như lời Thiên Chúa hứa là cho ông trở thành cha của nhiều dân tộc, là cha của dòng dõi những kẻ tin. Abraham đã được Thiên Chúa đổi tên và từ đó, cuộc đời của ông được ơn nghĩa với Thiên Chúa và ơn của Chúa ở với ông cho đến suốt đời.

Cũng như những người bệnh, chúng ta khi đối diện chúng ta mới biết được căng thẳng là dường nào. Chúng ta có đáp trả lại lòng tin trong thử thách đau đớn phút cuối đời để sau đó chúng ta được hưởng phúc vinh quang với Chúa là Đấng Cứu Độ chúng ta không ?

Chúng ta chúc tụng, hoan hô, ca ngợi Abraham thì cũng bằng thừa vì lẽ chuyện đã xảy ra rồi. Phải nói là Abraham liều mạng, Abraham đã bỏ ngõ cuộc đời mình, bỏ ngõ tương lai của mình vào phán quyết của Thiên Chúa. Đứng vào vị thế của Abraham chúng ta sẽ trả lời với Chúa như thế nào ? Câu trả lời ấy tuỳ thuộc vào mỗi người chúng ta, vào lòng tin của mỗi người chúng ta.

Trang Tin mừng mà chúng ta vừa nghe thánh Maccô thuật lại cho chúng ta thấy việc Chúa Giêsu tỏ mình cho các môn đệ thân tín. Trong giây phút huy hoàng của cuộc đời, các ông nói với Thầy rằng : “chúng con ở đây thật là hay !”. Thế nhưng sau cái giây phút vinh quang ấy, trở về với đời thường, lòng tin của các ông cũng rất chênh vênh, cũng rất cheo leo. Đơn giản nhất mà chúng ta thấy đó là vào giây phút nghiệt ngã nhất của cuộc đời Chúa Giêsu, giây phút mà Chúa Giêsu lên Giêrusalem để chịu đau khổ ấy thì chúng ta thấy còn được mấy môn đệ theo Chúa ? Lúc bấy giờ còn ai dám nói với Thầy Giêsu rằng “chúng con ở đây thật là hay” nữa. Chỉ còn mình Mẹ Maria và môn đệ yêu dấu là Gioan mà thôi.

Thật ra, chúng ta thấy các môn đệ được Chúa Giêsu tỏ mình và rồi các môn đệ đã một lần nữa xác tín cuộc đời của mình vào Thầy Chí Thánh. Dẫu cuộc đời có những lúc chênh vênh, có những lúc chuệch choạc như Phêrô chối Thầy nhưng cuối cùng Phêrô vẫn tin vào Thầy và được làm Đá Tảng của Hội Thánh.

Vâng ! Chắc có lẽ cuộc đời của ta cũng giống như các môn đệ xưa thôi ! Chúng ta vẫn đi theo Chúa, chúng ta vẫn được Chúa tỏ mình nhiều lần nhiều cách trong cuộc đời nhưng chúng ta không nhận ra chúng ta không tin để chúng ta biến đổi cuộc đời như các môn đệ xưa.          
Chúng ta dừng lại đôi chút để nhìn lại cuộc đời mình. Chúa ban cho chúng ta quá nhiều ơn, Chúa đã tỏ mình cho chúng ta quá nhiều lần nhưng lòng chúng ta cứ chai lại, cứ cứng thêm.

Qua các ngôn sứ, qua sách Thánh chúng ta biết rõ rằng Đức Giêsu Kitô – Chúa chúng ta – đã đón nhận cái chết và chết nhục nhã trên thập giá để cứu độ chúng ta nhưng lòng chúng ta cứ hững hờ làm sao đó.

Một con người phải nói là cứng tin, quay lưng lại với Chúa nhưng rồi sau những biến cố của cuộc đời đã thay đổi cuộc đời, đã biến đổi lòng tin của mình. Người ấy chính là tác giả thư gửi tín hữu Rôma mà chúng ta vừa nghe đấy. Cuộc đời của Ngài có quá nhiều thử thách. Ngài sinh ra thuộc dòng dõi Bengiamin, là người Pharisêu chính hiệu, Ngài được học hành tử tế và giữ luật Do Thái một cách không ai trách khứ được như Ngài đã từng tâm sự. Ban đầu bắt Chúa đấy nhưng cuối cùng đã quay về với Chúa và quy phục trước Chúa. Trong đoạn thư ngắn hôm nay Ngài quả quyết với chúng ta : “Vậy còn phải nói gì thêm nữa ? Có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại được chúng ta ? Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta. Một khi đã ban Người Con đó, lẽ nào Thiên Chúa lại chẳng rộng ban tất cả cho chúng ta ? Ai sẽ buộc tội những người Thiên Chúa đã chọn ? Chẳng lẽ Thiên Chúa, Đấng làm cho nên công chính ? Ai sẽ kết án họ ? Chẳng lẽ Đức Giê-su Ki-tô, Đấng đã chết, hơn nữa, đã sống lại, và đang ngự bên hữu Thiên Chúa mà chuyển cầu cho chúng ta ?” (Rm 8,31b-34).

Để có lòng tin vào Chúa thánh Phaolô đã trải qua biết bao nhiêu thử thách về lòng tin, về sự từ bỏ những vinh quang lợi lộc trần gian. Qua những thử thách, qua những khó khăn Thánh Phaolô đã khẳng định, đã xác quyết với mỗi người chúng ta về Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa sau những trải nghiệm của đời Ngài. Ngài đã minh định lòng tin cho chúng ta để rồi lòng tin của chúng ta có nền tảng. Không chỉ mình Thánh Phaolô mà còn nhiều vị thánh Tông đồ và các thánh khác đã tuyên xưng lòng tin của mình trước bao nghịch cảnh của cuộc đời. Sau khi được biến đổi lòng tin, cuộc đời của các Ngài đã được biến đổi và được hưởng Nhan Thánh Chúa muôn đời.

  Con đường của lòng tin, con đường của sự tín thác vào Thiên Chúa không đơn giản như một số người nghĩ. Lòng tin luôn bị thử thách và luôn luôn cần được đáp trả. Như Abraham xưa, chúng ta vẫn được Thiên Chúa mời gọi lời đáp trả về lòng tin.

Thiên Chúa ngày hôm nay có thử thách chúng ta thì Ngài không thử thách khắc nghiệt như thử thách Abraham hay Phaolô. Thiên Chúa không còn đòi buộc chúng ta phải sát tế đứa con thừa tự duy nhất của chúng ta như Abraham hay là Thiên Chúa không đòi buộc chúng ta phải từ bỏ tất cả những vinh hoa phú quý của cuộc đời như Phaolô. Thiên Chúa thử thách chúng ta qua những biến cố nho nhỏ trong cuộc đời : Chúa mời gọi chúng ta từ bỏ một chút đố kỵ trong lòng chúng ta, Chúa mời gọi chúng ta bỏ một chút lòng tự cao tự đại trong ta, Chúa mời gọi chúng ta bỏ một chút tính điêu ngoa chua chát trong lòng chúng ta …. Phần đáp trả chính là phần của chúng ta. Thiên Chúa luôn luôn ở lại với mỗi người chúng ta như Chúa đã từng ở với Abraham, với Phaolô.

Nguyện xin Chúa đến và ở lại với mỗi người chúng ta để chúng ta xác tín hơn lòng tin của chúng ta vào Chúa. Xin Chúa thương ban thêm lòng tin cho mỗi người chúng ta để chúng ta có thể đứng vững trước bao nhiêu sóng gió của cuộc đời.

Xin Chúa biến đổi lòng tin của chúng ta, xin Chúa biến đổi cuộc đời của chúng ta như xưa Chúa biến đổi cuộc đời Abraham, cuộc đời Thánh Phaolô và các thánh nam nữ của Thiên Chúa.    

Lm. Anmai, C.Ss.R.


Anmai CSsR -
trich conggiaovietnam.net

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)