o dongcong.net
     
 
dongcong.net
 
 

Chúa nhật lễ Lá - nam B  

Chúa nhật Lễ Lá năm B-2012
Is 50, 4-7; Pl 2,6-11, Mc 15, 1-39
TA LÀ AI TRONG VỤ ÁN GIÊSU

Chúa Giêsu - Con Một Thiên Chúa - xuống thế làm người, mang thân phận con người để cứu độ con người. Thân phận mà Chúa Giêsu mang có lẽ không ai mang được, không ai cảm được, không ai thấu được.
Thân phận, con người đau khổ của Chúa Giêsu đã được thêu dệt nên bằng hình ảnh của các ngôn sứ. Chúa Giêsu chính là ngôn sứ của thời đại, ngôn sứ độc nhất đã đến nói một cách rõ rệt hơn cả cho con người về Nước Thiên Chúa, về Tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người.
Lướt qua cuộc đời các ngôn sứ, cuộc đời những con người nói Lời Thiên Chúa ta thấy cuộc đời của họ bi đát là dường nào. Một Giêrêmia, một Hôsê, một Amos, một Isaia và nhiều nhiều ngôn sứ nữa. Có lẽ bi đát nhất trong thời Cựu Ước đó chính là ngôn sứ Isaia.
Thánh Lễ hôm nay, ta chỉ đọc phần nào sự đau khổ của vị ngôn sứ này L
Đức Chúa là Chúa Thượng
đã cho tôi nói năng như một người môn đệ,
để tôi biết lựa lời nâng đỡ ai rã rời kiệt sức.
Sáng sáng Người đánh thức, Người đánh thức tôi
để tôi lắng tai nghe như một người môn đệ.
Đức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi,
còn tôi, tôi không cưỡng lại, cũng chẳng tháo lui.
Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn,
giơ má cho người ta giật râu.
Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ.
Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi,
vì thế, tôi đã không hổ thẹn,
vì thế, tôi trơ mặt ra như đá.
Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng.
Tự ông, ông đã bộc bạch cuộc đời đau khổ của ông. Thế nhưng, trong tất cả những đau khổ đó, ông cảm thấy bình an vì lẽ có Đức Chúa là Chúa Thượng ở bên ông.
Cũng trong khuôn mặt đau khổ của người ngôn sứ, người tôi tớ của Chúa, hôm nay chúng ta cũng đọc được qua thư của Thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Philip.
Đức Giê-su Ki-tô
vốn dĩ là Thiên Chúa
mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì
địa vị ngang hàng với Thiên Chúa,
nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang
mặc lấy thân nô lệ,
trở nên giống phàm nhân
sống như người trần thế.
Người lại còn hạ mình,
vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết,
chết trên cây thập tự.
Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người
và tặng ban danh hiệu
trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu.
Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su,
cả trên trời dưới đất
và trong nơi âm phủ,
muôn vật phải bái quỳ;
và để tôn vinh Thiên Chúa Cha,
mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng:
"Đức Giê-su Ki-tô là Chúa".

Hôm nay, chúng ta không còn thấy vị ngôn sứ được báo trước trên giấy vở, trên môi miệng của người này người kia, của Thánh Phaolô nữa mà chúng ta thấy ngay trong hành trình khổ nạn của Chúa Giêsu. Có thể nói rằng, hành trình khổ nạn của Chúa Giêsu là một tấn bi kịch. Trong tấn bi kịch đó, chúng ta thấy Chúa Giêsu chính là nhân vật chính và xung quanh đó còn có bao nhiêu nhân vật khác.

Các vị lãnh đạo Do Thái vẫn dửng dưng và vô cảm suốt vụ án mang tên Giêsu. Tất cả họ vẫn khăn khăng giữ lập trường giáo thuyết của họ ngay cả khi họ đang đối diện với một con người vô tội đang đối diện với cái chết và chết một cách nhục nhã, trần truồng trước mặt họ.

Quân lính Rôma thi hành án trên thân xác Chúa Giêsu và chẳng còn chút lòng trắc ẩn gì trước nỗi đau của con người. Đối nghịch với hình ảnh này thì viên đội trưởng, chỉ huy của họ là người đầu tiên tuyên xưng Đứ Giêsu là Con Thiên Chúa.

Phêrô là người mạnh dạn tuyên xưng Chúa Giêsu nhưng lại dõng dạc chối bỏ Thầy mình trước một tên đầy tớ.

Đám đông dân chúng thì hô hào giết người vô tội dẫu rằng người vô tội ấy chẳng làm gì phiền hà đến mình. Trong đám đông đó, đáng tiếc thay là có những người đã từng chứng kiến, từng lãnh nhận phép lạ từ cái ông Giêsu.

Những người phụ nữ là những môn đệ gần gũi với Chúa Giêsu đã bày tỏ sự lo lắng của mình một cách hết sức cụ thể. Họ đi theo Chúa Giêsu trong suốt hành trình của đau khổ.

Hai khuôn mặt lớn, hai khuôn mặt nổi bật còn lại trong hành trình thương khó, hành trình đau khổ đó là Mẹ Maria và thánh Gioan.

Chúng ta cũng đang sống hành trình thương khó lên Giêrusalem tiến về núi Thánh như Chúa Giêsu, chúng ta là ai trong vụ án Giêsu, chúng ta là ai khi chúng ta đối diện với lời hỏi của Chúa Giêsu.

lm Anmai 2012

VINH - NHỤC
CHÚA NHẬT LỄ LÁ năm B- 2009
Mc 11, 1-10
Vinh - nhục như hai mặt của đồng tiền, vinh - nhục như hai mặt của tờ giấy, vinh - nhục như hai mặt của cuộc đời. Sinh ra đời, với cái phận người, ai ai cũng mang trong mình hai mặt của cuộc đời ấy là vinh - nhục.

Có một Con Người thật kỳ lạ ! Con Người ấy khi bước vào trần gian này, chúng ta để ý kỹ một chút, quá nhục ! Và khi Con Người ấy đi ra khỏi trần gian này cũng chẳng gọi là vinh quang gì. Thế nhưng mà nhờ cái nhục của Con Người này đối với thế gian để tất cả những ai không thuộc thế gian này sẽ được cứu và sẽ được sống.

Sinh ra tưởng đã nhục đã là đủ lắm rồi nhưng mà chết còn nhục hơn nữa. Nói tới đây, tôi lại nhớ đến lời của Thầy Nguyễn Khắc Dương trong những ngày đang còn “mài ghế” Học Viện : “Điều mà người ta làm cho Chúa Giêsu còn tệ hơn điều mà người ta làm cho con chó ! Con chó, người ta giết đi người ta thui rơm và làm thịt ăn ! Đàng này, Chúa Giêsu, người ta đánh đập, phỉ báng, nhục mạ và treo lên để làm trò đùa cho thiên hạ. Con người sao mà ác quá !”.

Lời Thầy Dương nói đúng quá đi chứ ! Có ai hành xử với một con vật như đã hành xử với Chúa Giêsu đâu ? Giá như mà Chúa Giêsu sống tệ bạc với những con người đồng loại để rồi Chúa Giêsu bị lên án tử và chết một cách cô đơn, một cách lẻ loi thì cũng chẳng có gì để mà bàn cả. Đàng này, khi vui vẻ, khi được ơn lành, khi được trục lợi sao mà thắm thiết tình nghĩa quá ! Còn những ngày đi lên Giêrusalem và nhất là trong cái giây phút cuối của cuộc đời, mấy ai ở bên Chúa Giêsu cho đến hơi thở cuối cùng ngoại trừ Mẹ Maria và Thánh Gioan.

Hôm nay, Thánh Sử còn ghi lại rành rành : “Người đi trước, kẻ theo sau, reo hò vang dậy: "Hoan hô! Chúc tụng Đấng ngự đến nhân danh Đức Chúa ! Chúc tụng triều đại đang tới, triều đại vua Đa-vít, tổ phụ chúng ta. Hoan hô trên các tầng trời! "(Mc 11, 9-10)

Những đám đông a dua tung hô và sau đó lại kết án thì cũng không buồn cho những người thân tín, những người từng chấm chén và thậm chí còn thề sống thề chết “không bỏ Thầy” .Một chút xíu trong những ngài đại tang này để chúng ta nhìn lại thân phận một Con Người. Bi đát của một Con Người là những lúc vinh quang thì biết bao nhiêu người xung quanh, còn khi đối diện với cái chết thì chỉ còn lại “Ta và mình Ta” mà thôi !

Bi đát lắm ! Tủi nhục lắm ! Đau đớn lắm ! Nhưng với thân phận là Con Thiên Chúa, con đường Thập giá là con đường đẹp nhất, con đường giá trị nhất để Chúa Giêsu dâng hiến cuộc đời mình theo Thánh ý của Cha.

Chúa nhật hôm nay thì hân hoan chúc tụng, thứ Sáu Tuần Thánh thì sẽ biết tay ! Lời chúc tụng của ngày Chúa Nhật hôm nay đến ngày thứ Sáu được đổi lại :
            Sầu chất nặng, thêm giấm chua mật đắng
            Đinh, sắt, lưỡi đòng, gai nhọn, đâm thâu
            Thân nát tan và máu nước tuôn tràn
            Cho vũ trụ càn khôn được thanh tẩy !
            Ta tin thật muôn rừng xanh chẳng thấy
            Một cây nào : cành, hoa, quả như ngươi !
            Mấy mũi đinh nhẹ quá, thập tự ơi,
            Sao mang nỗi tấm hình hài vô giá ?
            Rủ cành xuống, hỡi cây cao bóng cả,
            Giãn thớ ra cho thân cứng hoá mềm
            Như chiếc giường vừa trải nệm ấm êm
            Chờ Vua Cả đến đặt mình nằm xuống
            Ôi thập tự, chỉ ngươi là xứng đáng
            Giá chuộc đời, đem cất giữ trong tim !
            Biển trần gian, tàu cờ hiệu Máu Chiên
            Ngươi rước kẻ đắm chìm cho cập bến (Thánh Thi Kinh Sáng Bốn ngày đầu Tuần Thánh)    

Cũng là một Con Người đấy thôi nhưng mà lại phải chịu cái nhục mà không ai nhục bằng.

Thấu cảm được phần nào nỗi nhục ấy, linh mục Nguyễn Văn Tuyên đã bộc bạch :  
 
Từ trên thánh giá ngước nhìn trời cao
Môi khô rã rời bơ vơ Chúa hỏi
“Sao nỡ đành bỏ con ?”
Từ trên cao ấy Chúa nhìn xung quanh
Tình đời bạc đen người người hờn ghen
Chúa gục đầu đơn côi
Từ trên thập giá Chúa mình trần treo
Chơ vơ giữa trời thân tan rã rời
Máu Thánh từng giọt rơi
Một thân cô thế giá lạnh thê lương
Tình đời tơ vương tình trời thần lương
Chúa một mình đau thương
Từ trên thánh giá Chúa lệ trào rơi
Yêu thương vời vợi cô đơn giữa trời
Dâng hiến tình nồng say
Này Chiên Thiên Chúa cứu độ nhân gian
Chuộc lại bình an tình trời rộng ban
Chúa không lời than van.

Chỉ những ai chấp nhận sống nhục như Con Người ấy thì mới được hưởng phần phúc mà Con Người ấy đã hứa ban cho.

Dưới con mắt của người đời, nhất là những con người hô hào “đóng đinh nó vào thập giá” thì khi đưa Con Người lên thập giá thì họ đạt được đến cái vinh dự của họ, đạt được chủ đích và đạt được thành công. Thế nhưng, thật sự con người, có những người ngày xưa hùa theo để lên án Con Người rất cần ơn Cứu độ của Con Người chịu treo trên cây Thập giá chiều Thứ Sáu Thánh.

Trải dài lịch sử cứu độ, lịch sử Giáo Hội đã minh chứng điều ấy rằng tất cả những ai chấp nhận đau khổ, nhục nhã như Con Người đã từng sống nhục và chết nhục với thế gian ấy sẽ được cứu.

Chúng ta, những con người đang bước trong cuộc lữ hành trần gian để tiến bước đến Nhà của Con Người. Cũng chẳng có con đường nào khác dẫn đến Nhà của Con Người ngoài con đường nhục đối với thế gian.

Những ngày này, chúng ta có dịp để trải nghiệm đời mình. Có quá đáng chăng dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, bất cứ môi trường sống nào ta cũng phải đối diện hay đúng hơn là có cơ hội để sống, để đi qua con đường mà Con Người ấy đã đi. Chúng ta luôn được đặt ra sự lựa chọn hoặc là nhục đối với thế gian hoặc là vinh trước mặt Thiên Chúa.
Soi lại đời mình một chút. Ngày mỗi ngày, cái vinh và cái nhục luôn luôn hiện ra trước mắt chúng ta để chúng ta lựa chọn và sống :

"Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.
Phúc thay ai hiền lành,
vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.
Phúc thay ai sầu khổ,
vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
Phúc thay ai khát khao nên người công chính,
vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.
Phúc thay ai xót thương người,
vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch,
vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
Phúc thay ai xây dựng hoà bình,
vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính,
vì Nước Trời là của họ”. (Mt 5, 3-10)

Trước khi kết thúc bài giảng ấy, Chúa Giêsu còn “chua” thêm cái thân phận của những người theo Chúa. Và ngày hôm nay, phần “chua” ấy kèm theo Bài Giảng Trên Núi đã ứng nghiệm với Con Người Giêsu :
“Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại
và vu khống đủ điều xấu xa.
Anh em hãy vui mừng hớn hở,
vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.
Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế”. (Mt 5, 11-12).

“Ngôn Sứ” Giêsu đã đi trên cái “lộ trình” sỉ vả, bách hại và vu khống đấy để nêu gương trước cho những ai tin và đi theo Ngài.  

Với cái bản tính mỏng dòn, luôn muốn hơn người khác thì con người luôn tìm cách cho mình có một chỗ đứng trong xã hội hay thậm chí trong Giáo Hội. Thế nhưng, tất cả những chỗ đứng ấy cũng chỉ là phù hoa, mau qua chóng tàn trước mặt Thiên Chúa mà thôi. Điều cần thiết mà con người loay hoay mãi không chịu tìm đó chính là tìm và sống con đường khổ nạn, con đường thập giá, con đường nhục nhã dưới cái nhìn của thế gian. 

Nói thì dễ, nghĩ cũng dễ nhưng để bước theo từng bước trên con đường khổ nạn của Con Người ấy không đơn giản chút nào. Nếu như chỉ với mục đích trục lợi, với mục đích kiếm lợi cho mình như những người xưa đã đi theo để được hưởng bánh hoá nhiều, được chữa lành bệnh tật thì sẽ chẳng hiểu được cái nhục của Con Người là gì. Nếu chỉ sống như thế thì ta cũng sẽ trở thành phiên bản của những người Do Thái ngày xưa. Ngày xưa họ cũng đi theo Chúa, họ cũng vỗ tay hoan hô và chúc tụng Chúa nhưng rồi họ cũng sẵn sàng la ó kịch liệt, gào thét để thưa “đóng đinh nó vào thập giá”.

Vinh quang của Thiên Chúa ẩn nấp dưới cái nhục của con người.

Chỉ những ai bước qua cái nhục nhã đối với thế gian mới được vào cõi Vinh Quang như Thầy Chí Thánh.

Lời mời gọi nhục - vinh ấy ngày mỗi ngày vẫn đặt ra và và là một thách đố cho những người bước theo Chúa. Lm. Anmai, C.Ss.R.

       

Lm. Anmai, C.Ss.R.   

Anmai, CSsR - Vietcatholic.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)