o dongcong.net
     
 
dongcong.net
 
 

Bài viết của Lm. Anmai, CSsR 

Chúa nhật 2 Phục Sinh năm B-2012
Cv 4, 32-35, 1 Ga 5, 1-6, Ga 20, 19-31
CHÚA XÓT THƯƠNG !
Phải chăng yêu thương và tha thứ chính là bản chất của Thiên Chúa ?
Mở thánh vịnh 103, chúng ta bắt gặp hình ảnh một Thiên Chúa giàu lòng từ bi hay thương xót :
Chúa là Đấng từ bi nhân hậu,
Người chậm giận và giàu tình thương,
chẳng trách cứ luôn luôn,
không oán hờn mãi mãi.
Người không cứ tội ta mà xét xử,
không trả báo ta xứng với lỗi lầm.
Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất,
tình Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao.
như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm,
tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta.
Như người cha chạnh lòng thương con cái,
Chúa cũng chạnh lòng thương kẻ kính tôn.
Người quá biết ta được nhồi nắn bằng gì,
hẳn Người nhớ: ta chỉ là cát bụi.
Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi,
tươi thắm như cỏ nội hoa đồng,
 một cơn gió thoảng là xong,
chốn xưa mình ở cũng không biết mình.
Nhưng ân tình Chúa thiên thu vạn đại,
dành cho kẻ nào hết dạ kính tôn.
Người xử công minh cả với đời con cháu,

Tuyệt vời với một Thiên Chúa như vậy, ân tình của Chúa cứ mãi thiên thu vạn đại, cho mãi đến muôn đời.

Nhiều và rất nhiều Thánh Vịnh diễn tả tình yêu thương tha thứ của Thiên Chúa, mở Thánh vịnh 29 chúng ta bắt gặp một Thiên Chúa hết sức tuyệt vời :

Người nổi giận, giận trong giây lát,
nhưng yêu thương, thương suốt cả đời.
Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống,
hừng đông về đã vọng tiếng hò reo.

Quả thật, nhiều lần nhiều lúc Chúa giận lắm nhưng rồi Chúa lại lãng quên những tội lỗi của con người, để yêu thương con người.

Chúng ta quá biết tại sao Chúa Giêsu - Ngôi Hai - Con Thiên Chúa đã xuống thế làm người. Xuống thế để làm gì ? Để cứu con người khỏi tội và để cho con người được sống muôn đời.

Chúa đã đến, đã sống trong trần gian rồi nhưng mấy ai tin vào Chúa Giêsu. Bởi lẽ không tin nên người ta đã loại trừ, đã khước từ Chúa Giêsu ra khỏi cuộc đời này. Niềm tin vào Chúa cũng được giới thiệu, được gọi bằng nhiều cách. Chúng ta vừa nghe Thánh Gioan tông đồ trong thư của Ngài nói :
Phàm ai tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô,
kẻ ấy đã được Thiên Chúa sinh ra.
Và ai yêu mến Đấng sinh thành,
thì cũng yêu thương kẻ được Đấng ấy sinh ra.
Chúa Giêsu đến cứu nhân loại qua cái chết của Ngài :
Chính Đức Giê-su Ki-tô là Đấng đã đến, nhờ nước và máu;
không phải chỉ trong nước mà thôi,
nhưng trong nước và trong máu.
Chính Thần Khí là chứng nhân,
và Thần Khí là sự thật.
Ngài đã đổ máu đào để cứu nhân loại.
Chúa đã chết thật và Chúa cũng đã sống lại thật như lời đã hứa để cứu con người khỏi phải chết và khỏi án phạt đời đời.
Tình thương Chúa vẫn còn mãi và vẫn còn mãi. Chết rồi nhưng lòng vẫn ở với nhân loại. Chết rồi nhưng tình thương nó cứ vẫn mãi ủ ấp nơi con người. Và, tình thương đó được lan tỏa sau biến cố Phục Sinh. Chúa hiện ra nơi này nơi kia, với cách này cách kia, Chúa gửi ơn của Ngài xuống trên các môn đệ để các môn đệ đủ sức theo Chúa trên con đường thập giá, con đường đau khổ mà Chúa đã đi qua.
Đâu có người này người kia, cách riêng là các bà đạo đức cùng các môn đệ, Chúa Giêsu đã hiện ra để củng cố niềm tin cũng như khẳng định lời Ngài nói là sự thật. Chúa hiện ra cho các môn đệ nhưng tiếc thay hôm ấy, tông đồ Tôma, chắc có lẽ là đi công việc nên không có ở nhà. Nghe anh em nói lại về biến cố phục sinh nhưng Tôma vẫn không tin. Chắc có lẽ do cứng đầu cứng cổ chăng. Tám ngày sau, Chúa lại hiện đến, lần này Tôma có ở nhà. Anh em mình đã tin, Mẹ Maria đã tin nhưng Tôma cứng đầu không tin. Tôma còn thử Chúa ra mặt. Chỉ đến lúc Chúa nói với Tô ma "Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.". Lúc ấy, Tô-ma thưa Người: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!
Câu chuyện của Tôma thật sự để lại cho chúng ta nhiều suy nghĩ, nhưng, có lẽ suy nghĩ sâu đậm nhất đó chính là tình yêu thương của Chúa nơi con người, cách riêng nơi Tôma. Đã hiện ra rồi, tin hay không tin thì thôi chứ làm cái gì mà phải hiện ra nữa và cho coi cả dấu đinh. Một tình thương tha thứ vô bờ trước những người không tin mình, đặc biệt là môn đệ thân tín của mình.
Lại một lần nữa chúng ta thấy Chúa Giêsu mặc trong mình một lòng thương xót không thể lý giải. Như chúng ta, ai cứng đầu cứng cổ như thế, ta bỏ luôn chứ hơi đâu mà làm chứng tới làm chứng lui. Thiên Chúa thì ngược lại. Ngài vẫn mãi yêu thương và thương yêu.
Một trong những con người thời đại cảm nhận tình thương xót của Chúa và là chứng nhân của lòng thương xót Chúa chính là thánh nữ Fautina.

Ngày 30-04-2000, trong bài giảng Lễ phong Hiển Thánh cho chị, Đức Giáo Hoàng Gioan Phalo II nói : “Nữ tu Faustina là quà tặng mà Thiên Chúa ban Cho thời đại Chúng ta...”. “Nhân loại sẽ không tìm thấy được sự bình an cho đến khi hết lòng quay về Lòng Thương Xót Chúa” (Nhật ký trang 132). Đức Giáo Hoàng kết thúc bài giảng hướng về chị Faustina như sau : “Thưa chị Faustina, một quà tặng mà Thiên Chúa ban cho thời đại chúng tôi, một quà tặng từ đất nước Ba Lan cho toàn thể Hội Thánh, xin cho chúng tôi biết được chiều sâu của Lòng Thương Xót Chúa ; Xin cho chúng tôi có một kinh nghiệm sống động và làm chứng về Lòng Thương Xót ấy cho anh chị em chúng tôi. Ước gì sứ điệp về ánh sáng và niềm hy vọng của chị lan toả khắp thế giới, bằng cách thúc đẩy người tội lỗi hoán cải, xoá bỏ mọi tranh chấp, hận thù cùng dẫn đưa mọi cá nhân, và quốc gia đến việc thực thi tình huynh đệ. Hôm nay, khi cùng chị hướng nhìn lên khuôn mặt của Đức Kitô sống lại, ước gì chúng tôi lấy làm của mình lời cầu nguyện tin tưởng phó thác của chị và nói lên với niềm hy vọng vững vàng : “Lạy Chúa Giesu Con Tín Thác Vào Chúa”

Chúa vẫn yêu và vẫn thương chúng ta dù chúng ta có cứng đầu cứng cổ thế nào đi chăng nữa. Chuyện quan trọng là chúng ta có nhận ra hay không mà thôi.

Cứ thử đặt mình trước mặt Chúa, chúng ta sẽ cảm thấy quá nhiều, quá nhiều ơn lành mà Chúa ban cho chúng ta dù chúng ta tội lỗi và yếu đuối.
Chúa thương xót chúng ta, lẽ nào chúng ta không thương xót anh chị em đồng loại ? Lẽ nào ta lại không cao rao tình thương xót của Chúa cho những người chúng ta cùng sống, cùng gặp gỡ.

 

TIN VÀ SỐNG LÒNG TIN !
CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH B-2009
Cv 4, 32-35; 1 Ga 5,1-6; Ga 20, 19-31

Tín là sự tin cậy lẫn nhau, la không thất hứa, là phải thực hiện đúng đúng cam kết. Chữ tín trước hết phải giữ chính mình. Người không giữ được Chữ tín với bản thân là kẻ bạc nhược, thiếu bản lĩnh, không bao giờ có nghiệp lớn. Người ấy không dám chịu trách nhiệm với mình thì cũng không hy vọng gì họ dám chịu trách nhiệm với người khác. Cho nên chữ tín thường đi đến với danh dự, mà danh dự là sự bảo đảm cho sự nghiệp nếu đấy quả là sự nghiệp nếu đấy quả là sự nghiệp theo đúng nghĩa của nó. Vậy nên tuy không được đưa lên đầu trong Ngũ thường (Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín) những người xưa quan niệm thiếu chữ Tín chưa thể là kẻ quân tử ở đời.

Là con người, cần lắm một chữ tín để cho người khác tin cậy vào mình. Thử nghĩ xem, nếu làm người mà không giữ chữ tín thì sẽ thất bại là chừng nào. Người chỉ đường, người làm thầy mà không giữ chữ tín thì chẳng ai dám tin theo nữa. Nếu như Chúa Giêsu chết và Ngài không phục sinh như lời Ngài loan báo thì chắc là chán lắm ! Chẳng còn ai dám tin vào cái ông Giêsu thành Nagiaret xưa nữa.

Trang tin mừng theo Thánh Gioan hôm nay, chúng ta quá quen thuộc với hình ảnh Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ sau khi chỗi dậy từ cõi chết như Ngài đã nói, đã hứa với các môn đệ, với những người theo Chúa. Chúa đã nói và Chúa đã giữ lời vì Chúa là Chúa mà nếu không đúng giữ đúng lời, không tín thành thì làm sao mà ai có thể tin được.

Ngay cái ngày thứ nhất trong tuần đấy, sau cái ngày chết đấy, Chúa Giêsu đã sống lại và đã hiện ra nhưng đáng tiếc thay là ông Tôma hôm ấy đi đâu vắng và ông không tin. Các bạn đồng môn đã báo cho ông rằng Chúa đã sống lại thật, đã khẳng định điều ấy thật nhưng rồi ông vẫn không tin. Để đáp lại lòng cứng tin của ông, Chúa Giêsu đã hiện ra với chính ông để cho ông tin.

Nghe trang Tin mừng này, một số người trách Tôma : “Cái ông này lạ ! Sao mà Chúa đã hiện ra, sao mà các môn đệ nói mà ông còn không tin mà ông còn lằng nhằng không tin, làm phiền Chúa phải hiện ra lần nữa !”. Và rồi, sau đó Tôma đã tin, các môn đã tin và các môn đệ đã sống trọn  

Không chỉ có Tôma, các môn đệ đã hy sinh tính mạng của mình vì Thầy Giêsu. Một ông bị khùng thôi là đủ chết người ta, đàng này các môn đệ đều xác tín, đều tin cả. Nghĩa là các môn đệ đã tin vào Chúa Giêsu. Thánh Phaolô đã nói mạnh về lòng tin của Ngài vào Chúa Phục Sinh : Nếu như Chúa Giêsu không sống lại từ cõi chết thì lòng tin của chúng ta ra trống rỗng ! Và nhìn lại một chút về cuộc đời Thánh Phaolô, chắc cũng chẳng cần phải nói nhiều, Thánh Phaolô “không còn sống cho chính mình nữa mà sống cho đấng đã sinh ra, đã chết và đã sống lại vì chúng ta”.

Thánh Phaolô không chỉ nói suông như chúng ta nghe qúa nhiều lời nói suông. Ngài đã nói và Ngài đã sống lòng tin của Ngài bằng chính hành động của Ngài. Bằng chứng là bất chấp mọi hiểu lầm, mọi chống đối và những lời phỉ báng nhưng Thánh Phaolô đã sống hết mình cho Thiên Chúa, cho Đấng đã sinh ra, đã chết và đã sống lại vì Ngài.

Các môn đệ đã tin Thầy và đã theo Thầy và đã hy sinh mạng mình vì Thầy còn chúng ta, lòng tin của chúng ta thế nào ? Hỏi thì ai ai cũng nói tin hết nhưng mà có bộc lộ, có diễn tả lòng tin ấy ra bên ngoài thánh Gioan vừa nói với chúng ta :
Phàm ai tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô,
kẻ ấy đã được Thiên Chúa sinh ra.
Và ai yêu mến Đấng sinh thành,
thì cũng yêu thương kẻ được Đấng ấy sinh ra.
Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được
mình yêu thương con cái Thiên Chúa:
đó là chúng ta yêu mến Thiên Chúa
và thi hành các điều răn của Người
. (1 Ga 5, 1-2)

            Các điều răn của Người đó là gì ? Là mến Chúa và yêu người. Với những người không tin Chúa đủ, không yêu Chúa đủ, không yêu anh chị em mình đủ thì sẽ cảm thấy nặng nề nhưng Thánh Gioan lại bảo nếu những người yêu mến Chúa thật thì những điều răn ấy nhẹ nhõm. Thánh Gioan còn xác tín rằng mọi kẻ được Thiên Chúa sinh ra đều thắng được thế gian. Chính Chúa Giêsu đã thắng thế gian, thắng được cái chết và Ngài đã phục sinh để củng cố, để xác tín lòng tin cho chúng ta  :
Quả thật, yêu mến Thiên Chúa
là tuân giữ các điều răn của Người.
Mà các điều răn của Người có nặng nề gì đâu,
vì mọi kẻ đã được Thiên Chúa sinh ra đều thắng được thế gian.
Và điều làm cho chúng ta thắng được thế gian,
đó là lòng tin của chúng ta
. (1Ga 5, 3-4)
Miệng thì tuyên xưng tin ấy nhưng mà lòng nó làm sao ấy !

Chúng ta nhớ lại, những tín hữu thời Chúa Giêsu cũng phải đương đầu với lòng tin một cách mãnh liệt lắm ! Ngày Chúa lên Giêsusalem, ngày Chúa chết còn có thấy ai đâu nhưng sau đó, nhờ vào lời các tông đồ mà họ đã tin và họ đã biểu lộ lòng tin ấy một cách rõ nét trong cuộc đời họ.

Chúng ta có can đảm sống lòng tin như các tín hữu thời giáo hội tiên khởi hay không ? Các tín hữu tiên khởi đã sống như thế nào sau khi Chúa Giêsu sống lại ? Chúng ta vừa nghe sách Công vụ tông đồ thuật lại cho chúng ta : “Các tín hữu thời bấy giờ đông đảo, mà chỉ có một lòng một ý. Không một ai coi bất cứ cái gì mình có là của riêng, nhưng đối với họ, mọi sự đều là của chung. Nhờ quyền năng mạnh mẽ Thiên Chúa ban, các Tông Đồ làm chứng Chúa Giê-su đã sống lại. Và Thiên Chúa ban cho tất cả các ông dồi dào ân sủng. Trong cộng đoàn, không ai phải thiếu thốn, vì tất cả những người có ruộng đất nhà cửa, đều bán đi, lấy tiền, đem đặt dưới chân các Tông Đồ. Tiền ấy được phân phát cho mỗi người, tuỳ theo nhu cầu”. (Cv 4, 32-35 )

Chắc có lẽ Chúa cũng như Giáo Hội không bảo chúng ta sống một cách tuyệt hảo như cộng đoàn sơ khai xưa kia. Ngày nay thì làm sao mà có thể sống theo cái kiểu không ai coi bất cứ cái gì là của riêng của mình được nhưng vẫn còn có thể sống để bộc lộ, để diễn tả tinh thần ấy nếu chúng ta muốn. Lối sống diễn tả lối sống của thời các tín hữu sơ khai có thể sống dưới hình thức khác đó là chúng ta sống trong tâm tình sẻ chia, tâm tình tín thác và trong tâm tình chân nhận tất cả là ơn huệ của Chúa chứ không phải của chúng ta.

Nếu có vật chất, chúng ta có thể chia sẻ cho anh chị em đồng loại kém may mắn hơn chúng ta. Nếu làm được việc đó thì tốt. Còn không, chúng ta còn có một cái nguồn khác vô cùng vô tận trong người của ta để chia sẻ đó là lòng mến, đó là lòng bác ái. Lòng mến, lòng bác ái lúc nào cũng có sẵn trong lòng mỗi người nhưng chuyện quan trọng là chúng ta có san sẻ, có sẻ chia với những người bất hạnh, những người kém may mắn hơn chúng ta hay không mà thôi.

Lòng tin ngoài sự san sẻ còn có sự hy sinh bằng cách này hay cách khác trong đời thường. Có thể ta bớt một lời đay nghiến chồng con để gia đình được an vui, có thể ta bớt vài ba chum rượu để gia đình được hiệp nhất, có thể ta bớt vài lời ra tiếng vào để mang lại niềm vui đích thực của Nước Trời trong cộng đoàn dòng tu chúng ta đang sống.

Cần nhất vẫn là chuyện diễn tả một Giáo hội hiệp nhất và yêu thương. Nếu ta tin Chúa đã sống lại thật và Chúa là cùng đích của đời ta thật thì ta sẽ là men, là muối mang lại hiệp nhất, yêu thương cho gia đình, cho cộng đoàn chúng ta đang hiện diện và sống.      

Tin là một chuyện, sống lòng tin là chuyện khác nữa.
Con người, vẫn mang trong mình dòng máu chậm tin như Tôma. Thế nhưng, ngày hôm nay, không chỉ Tôma mà biết bao nhiêu người đã dám sống để chân nhận lòng tin nơi Chúa Giêsu Phục Sinh. Lẽ nào chúng ta không tin vào lời chứng của Tôma, không chân nhận vào lời chứng của các môn đệ, lời chứng của các Thánh. Và nếu tin nhận thì chúng ta cứ biểu diễn lòng tin ấy trong cuộc đời. Lòng tin ấy được biểu diễn dưới nhiều hình thức và nhiều cách tuỳ nghi, tuỳ khả năng nhỏ bé của mỗi người chúng ta. Lm. Anmai, C.Ss.R.

Lm. Anmai, C.Ss.R.

Anmai, CSsR

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)