o dongcong.net
     
 
dongcong.net
 
 

Bài viết của Lm. Anmai, CSsR 

Chúa nhật 4 Phục Sinh năm B-2012
Cv 4, 8-12, 1 Ga 3, 1-2, Ga 10, 11-18
MỤC TỬ GIÊSU HAY MỤC TỬ VẬT CHẤT

Một lần nọ, ghé phòng thầy kia chơi. Thầy có nuôi một hồ cá. Thầy ngồi chơi và thầy lấy bàn tay vuốt bên thành hồ. Mấy chú cá con bơi theo bàn tay của thầy rất đẹp. Bắt chước thầy, tôi cũng lấy bàn tay của mình vuốt theo thành hồ. Lạ thay là những con cá nó không đi theo bàn tay của người vuốt như thầy nhưng nó lại chạy loạn xạ. Thì ra là những con cá con đó nó không nhận ra bàn tay quen thuộc của người chủ của nó nên nó không bơi theo.
Và, mới đây, tôi nuôi một con chó con. Đi từ đàng xa về, nó nguẩy đuôi nó mừng và gọi nó lại nó mừng ơi là mừng, nó nhảy lên để nó đón chủ nó. Người khác đến thì nó sủa và có gọi nó đi chăng nữa nó làm bộ lơ như không nghe vậy ! Có đánh nó nó cũng chẳng nghe, nó chỉ nghe chủ nó thôi.
Cá, chó là những con vật thật đó nhưng nó có cảm giác, nó có cảm nhận rất gần, thân thiện với những người nuôi nó, chủ nó. Ngoài chó ra, con mèo, hay chim cũng thế ! Khi nó ở gần con người, nó được chủ thân với nó thì nó thân với chủ và nó nghe tiếng của chủ. Những con vật nuôi nó là như vậy, nó có cảm nhận với những người chủ củ nó, những người gần nó.
Chó, mèo, cá, chim rất gần với người Việt của chúng ta.
Người Do thái thì khác, ở đất nước Do Thái thì con vật gần gũi nhất với người đó chính là con chiên. Người Do Thái sống bằng nghề chăn chiên để rồi rất gần và thật gần với chiên. Chủ chăn sẽ gọi chiên và chiên nghe tiếng của chủ mình để đi theo đàn.
Và, có nhiều loại chủ chăn khác nhau với đoàn chiên ! Có chủ thì chỉ thuộc loại người chăn thuê thôi. Hết sức đơn giản, không cần giải thích nhiều về hình ảnh của những người chăn thuê. Chăn thuê, mục đích duy nhất của họ là đến ngày đến tháng để nhận tiền thôi chứ ngoài ra họ không bận tâm gì cả. Cũng chẳng khó để mà giải thích vì chiên đó là của chủ mướn họ thôi chứ đâu phải là chiên của họ mà họ phải bận tâm.
Và, có chủ chăn đích thực, cũng chẳng cần để nói nhiều về người chủ đích thực. Chủ đích thực không phải là người chăn thuê để rồi chủ đếm từng con và biết từng con một. Thậm chí có thể đặt tên, nhớ tên và nhớ cả đặc điểm của chiên của mình. Vì lẽ, đơn giản chủ chăn đích thực yêu thương đoàn chiên của mình thôi.
Trong Lịch sử trước công nguyên, các vua chúa và đại tư tế thường được gọi là mục tử. Pharaon được gọi là người chăn chiên nhân lành. Danh xưng ấy, dân du mục Israel thường dùng cho Thiên Chúa… Cựu ước đã báo trước Đấng Thiên Sai sẽ đến như mục tử, Ngài sẽ chăn dắt (Mk 5,3) “Ta sẽ cho chỗi dậy một mục tử duy nhất, Ngài sẽ chăn dắt chúng”(Ez 34,23).
Ngày xưa những người biệt phái vẫn tự hào là chủ chăn Israel, nhưng Đức Giêsu cho họ thấy, họ là những chủ chăn xấu. Họ không tin Chúa thì chớ, họ còn ngăn cản người khác tin theo. Trong Tân ước, Đức Giêsu đã áp dụng hình ảnh mục tử cho mình. Ngài tự xưng là chủ chăn được sai đến với các chiên lạc của Israel (Mt 15,24; Lc 19,19).
Ngày hôm nay, chúng ta thấy Chúa Giêsu hết sức thực tế, hết sức nhẹ nhàng, hết sức dễ thương để ví von mình như là vị mục tử nhân lành. Qua trang Tin mừng theo thánh Gioan chúng ta thấy hình ảnh mục tử đích thực của Chúa Giêsu : "Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ." "Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ. Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.
Vâng ! Chúa Giêsu mãi mãi là vị mục tử nhân lành yêu thương mỗi người chúng ta cách riêng.
Có lẽ cuộc đời này quá ồn ào, quá náo nhiệt để ít người nhận ra Chúa Giêsu chính là vị mục tử đích thực của đời mình.
Có lẽ người ta đã không cảm nhận được tình yêu của mục tử Giêsu để người ta đi tìm cho mình những mục tử khác đó là mục tử mang tên tiền, của mang tên quyền, mang tên danh. Nhưng, thử hỏi, thử dừng lại một chút đi chúng ta sẽ thấy được những mục tử tiền, quyền và danh đó có thỏa mãn, có đáp ứng được như cầu của đời ta hay không hay là khi chạy theo những mục tử mang tên tiền, mang tên danh, mang tên vọng thì cuộc đời ta càng cảm thấy bất an.
Tìm một con đường tìm một lối đi ngày qua ngày đời nhiều vấn nghi lạc loài niềm tin sống không ngày mai sống quen không ai cần ai cứ vui cho trọn hôm nay.
Rồi cuộc vui tàn, mọi người bước đi một mình tôi về, nhiều lần ướt mi chờ tình yêu đến trong ánh nắng mai xóa tan màn đêm u tối cho tôi biến đổi tâm hồn thành một người mới.
Cuộc vui tàn rồi đó nhưng cuộc đời tôi có khá hơn hay không ? Hay lại cứ mãi u tối.
Lần nọ, có dịp dâng Lễ ở quận 8, đạp xe đi qua con đường Nguyễn Phúc Nguyên rồi qua con đường Nguyễn Văn Cừ ... đâu đó trên vỉa hè của những con đường đó là những quán nhậu. Thấy nhiều người còn vui vẻ trên bạn nhậu.
Thấy họ vui nhưng thật sự không vui đâu ! Chưa được 5 giờ sáng, mọi người đang còn ngon giấc cơ mà ! Người bình thường thì giờ đó là giờ đang ngủ. Những người này thì nhậu ! Vì sao ? Vì lẽ cuộc đời của họ có cái gì đó để rồi họ tìm bia để giải khuây. Đến sáng mọi người đi làm thì những người này lại đi ngủ. Cuộc đời cứ luẩn quẩn như thế và cứ lún vào trong đêm tối của cuộc đời.
Tất cả những thú vui, những cuộc vui đó thật sự đâu giải thoát được cho con người để nhạc sĩ Đức Huy lại tiếp :
Và con tim đã vui trở lại tình yêu đến cho tôi ngày mai tình yêu chiếu ánh sáng vào đời tôi hy vọng được ơn cứu rỗi và con tim đã vui trở lại và niềm tin đã dâng về người trọn tâm hồn nguyện yêu mãi riêng người mà thôi...
Vấn đề lớn của cuộc đời không phải là những cuộc vui chóng vánh, của hưởng thụ nhưng đó là ơn cứu độ.
Tâm tình của Đức Huy tiếp tục hay và sâu lắng :
Dẫu như tôi phải đi qua vực sâu tối tôi vẫn không sợ hãi gì vì người gần bên tôi mãi Và bây giờ, ngày buồn đã qua mọi lỗi lầm, cũng được thứ tha tình yêu đã đến trong ánh nắng mai xóa tan màn đêm u tối cho tôi biến đổi tâm hồn thành một người mới Và con tim đã vui trở lại...
Con tim đã vui trở lại và rồi dù qua tăm tối của cuộc đời, tôi cảm thấy bình an vì có Chúa luôn ở cùng tôi.
"Chúa chăn nuôi tôi Chúa chăn nuôi tôi Chúa đưa tôi đi qua mọi nẽo đường. Người đưa tôi đi lên núi cao, say sưa gió biển, vui uống suối miền nam, vững tâm qua rừng mịt mù.
Người đưa tôi đi lên vườn trái ngát xanh trên đồi. Người dẫn tôi về tựa trùng dương buông gió dìu mây trời. Người sắp cho tôi yến tiệc thơm hương hoa, Người rót cho tôi ly rượu thắm chan hòa. Đầu tôi Người xức dầu thơm nồng nàn."
Vâng ! Nhìn lên cuộc đời chúng ta vẫn còn đó những khó khăn, thử thách. Và, sau Thánh Lễ này, ra khỏi ngôi Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đây thử thách, khó khăn vẫn đeo bám chúng ta. Nhưng, tối nay về nhà, lặng lẽ một mình với Chúa, chúng ta thấy Chúa yêu thương ta là dường nào.
Có thể còn khó khăn để đi bươn chải với cuộc sống, có thể phải vất vả với mưu sinh đó nhưng nhìn lên chúng ta thấy chúng ta thua nhiều người và chịu khó nhìn xuống đi, chúng ta thấy chúng ta hơn nhiều người lắm.
Và, cuộc đời này, khi ta thấy ta đủ thì ắt hẳn ta bình an, ta hạnh phúc.
Dừng lại một chút trong ngày Lễ Chúa Chiên Lành để ta thấy Chúa vẫn mãi mãi là vị mục tử nhân lành của đời ta. Hãy đến trao cuộc đời của mình vào lòng bàn tay của Chúa để ta tận hưởng niềm vui, niềm hạnh phúc của gió biển,của suối miền nam và vững tâm qua rừng mịt mù.
Người đưa tôi đi lên vườn trái ngát xanh trên đồi. Người dẫn tôi về tựa trùng dương buông gió dìu mây trời. Người sắp cho tôi yến tiệc thơm hương hoa, Người rót cho tôi ly rượu thắm chan hòa. Đầu tôi Người xức dầu thơm nồng nàn.
Hãy yên tâm và tín thác cuộc đời chúng ta vào trong vòng bàn tay mục tử nhân lành mang tên Giêsu để cuộc đời ta mãi bình an, hạnh phúc.

Lm Anmai, CSsR 2012.

Chúa chiên lành
CHÚA NHẬT 4 PHỤC SINH B-2009
(Cv 4, 8-12; 1 Ga 3,1-2; Ga 10, 11-18)

Hình ảnh của những người Pharisêu quá quen thuộc với mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu vẫn thường lên án, chỉ trích thái độ của người Pharisiêu. Lẽ ra, người Pharisiêu có nhiệm vụ hướng dẫn anh mù nhưng họ lại khai trừ anh. Đức Giêsu khác những người Pharisiêu, Đức Giêsu đã hướng dẫn anh mù. Những người Pharisiêu chỉ là những người chăn thuê còn chính Đức Giêsu mới là mục tử gương mẫu. Người mục tử gương mẫu như Chúa Giêsu ấy đã giữ gìn cho chiên khỏi chết và hiệp nhất các chiên lại. Đặc tính của Chúa Giêsu là làm cho chiên được sống và được sống dồi dào và gìn giữ cho đoàn chiên được hiệp nhất.

Thánh lễ Chúa Chiên Lành ngày hôm nay rất ý nghĩa cho mỗi người chúng ta vì lẽ chúng ta, người ở vai trò con chiên, người ở vai trò mục tử.

Mục tử là một hình ảnh quen thuộc đối với dân Israel cả trong thời kỳ họ còn sống nghề du mục lẫn trong thời kỳ họ đã định cư: thời du mục thì họ chuyên chăn nuôi; đến thời định cư hẳn trong xừ Palestina thì tuy họ đã chuyển sang nghề nông nhưng vẫn còn giữ nghề chăn nuôi.

Trong chăn nuôi, vai trò và nhiệm vụ của mục tử rất quan trọng và khó khăn: a/ Không phải chỉ nuôi vài ba con chiên mà cả đàn lên tới mấy trăm hoặc mấy ngàn con; b/ Muốn nuôi sống một mớ chiên đông như thế, không phải chỉ cần đi cắt một mớ cỏ đem về là đủ, mà phải tìm những đồng cỏ lớn, phải tính sẵn trong đầu xem khi đoàn chiên ăn hết đồng cỏ này thì phải dẫn chúng tới đồng cỏ khác ngay; phải chọn những chỗ vừa có cỏ xanh vừa có bóng mát vừa có nước uống (x. St 13,1-9: đầy tớ của Loth và của Abraham dành nhau những đồng cỏ và giếng nước); c/ Ngoài ra còn phải bảo vệ chiên khỏi những nguy hiểm thường xuyên đe dọa như trộm cướp và thú dữ. Có khi phải chiến đấu đến bị thương hoặc bị chết.

Trong bối cảnh trên, hình ảnh mục tử rất đẹp: thân thiết, tận tụy, can trường, chu đáo v.v. Bởi đó Thánh Kinh thường dùng hình ảnh này để mô tả những nhân vật quan trọng như Môisê (Xh 3,1-2 15,22-27...), các nhà lãnh đạo dân như vua, tư tế, thẩm phán, ngôn sứ (Gr 10,21; 12,10; Ed 34; Is 36,11 Dcr 11,15-17...). Đặc biệt nhất chính Thiên Chúa tự mô tả mình là mục tử (Tv 23 80), dân Israel được coi là đoàn chiên của Ngài (Tv 80,2), cuộc Xuất hành là việc Thiên Chúa dẫn dắt đoàn chiên Israel ấy qua những nơi khó khăn để tới chốn an lành (Tv 78,52, 77; Is 63,11-14). Và sau cùng Đấng Messia cũng được mô tả là mục tử (Ed 34; Dcr 13,7-9...)

Mô tả Thiên Chúa và Đấng Messia bằng hình ảnh mục tử thì rất đẹp, nhưng mô tả dân Thiên Chúa như đoàn chiên thì không được đẹp lắm vì hình ảnh đoàn chiên gợi lên ý tưởng một đám đông trong đó những cá nhân không có cá tính mà chỉ như một con số bị mất hút trong đa số. Bởi thế trong đoạn Tin Mừng này Đức Giêsu cũng dùng hình ảnh đoàn chiên nhưng Ngài làm nổi bật tính cá nhân riêng biệt của từng con chiên: “Ta biết các chiên của ta và các chiên của Ta biết Ta” (c 14).

“Ta là mục tử”: Trong Tin Mừng Ga nhiều lần Đức Giêsu dùng công thức “Ta là”. Những lần như thế không phải chỉ là một lời tự xưng suông mà còn hàm chứa một mặc khải cho người ta hiểu thêm về bản thân Ngài. Hơn nữa công thức này mang âm hưởng lời Giavê tự mặc khải (St 3,13-14). Như vậy khi Đức Giêsu nói “Ta là mục tử” thì ý nghĩa là bản chất của Ngài chính là mục tử, vì thế Ngài đã, đang và sẽ mãi mãi là mục tử.

“Ta là mục tử tốt”: Tính từ hy lạp kalos vừa có nghĩa “tốt” (bon) vừa có nghĩa “đẹp” (beau). “Tốt” diễn tả tấm lòng, còn “đẹp” diễn tả một hình ảnh tuyệt vời, mẫu mực, lý tưởng. Vì thế ta cũng có thể dịch “Ta là mục tử đẹp”.- - - “Mục tử đẹp thí mạng sống mình vì chiên”: Nét đặc thù phân biệt ai là mục tử đẹp là nếu người đó dám thí mạng sống mình vì đàn chiên. Ý tưởng này được lặp lại tới 4 lần trong đoạn Tin Mừng ngắn này (cc 11.15.17.18). Chính khi thí mạng sống mình, mục tử đẹp chứng tỏ được tinh thần trách nhiệm và lòng vô vụ lợi tuyệt đối khi đón nhận và chăm sóc đàn chiên. Đán chiên này chính là “xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi”, do đó bất cứ điều gì đụng tới đàn chiên đều đụng tới bản thân mục tử, bất cứ nguy hiểm nào đe dọa đàn chiên đều động viên toàn thể con người mục tử, vì người mục tử đẹp phục vụ đàn chiên, chứ không phải là kẻ chăn thuê.

Kẻ chăn thuê không phải là chủ đàn chiên nên khi gặp nguy hiểm thì lo bảo vệ thân mình chứ không bảo vệ đàn chiên, không dám thí mạng vì đàn chiên. Cũng như ở Êd 34, ở đây Đức Giêsu ám chỉ các nhà lãnh đạo dân Israel (tư tế, luật sĩ v.v.) Họ khư khư bám lấy quyền lãnh đạo dân chỉ vì tư lợi. Họ không phục vụ chiên trái lại bắt chiên phục vụ họ. Khi gặp nguy hiểm, họ không màng chi sự an toàn của chiên mà chỉ lo cho sự an toàn của họ, như lời thượng tế Caipha tuyên bố về Đức Giêsu “Nếu ta cứ để yên như thế thì thiên hạ sẽ tin vào ông ấy hết, rồi quân Rôma sẽ đến tiêu trừ cả nơi thánh của ta và dân ta nữa” (11,48).

Mục tử nhân lành (hoặc, đúng hơn phải nói là, gương mẫu) đi trước đàn chiên, hứng lấy mọi nguy hiểm, để cứu vớt đàn chiên, dù phải hy sinh mạng sống. Như vậy, Đa-vít là một mục tử gương mẫu: khi sư tử đến bắt một con chiên, ông đã rượt theo, đánh sư tử và giựt con chiên lại (1 Sm 17,34-35).

Hình ảnh “mục tử nhân lành” là một hình ảnh quen thuộc trong Thánh kinh. Trong Cựu Ước, hình ảnh ấy được áp dụng khi thì cho Thiên Chúa (Tv 23,1; Is 40,11). Khi thì cho vua Mêsia (2 Sm 7,8; Tv 78,70-72), khi lại cho những nhà chức trách trong dân Israel (Gr 2,8; 10,21; 23,1-8; Ed 34). Trong các sách nhất lãm, chúng ta cũng gặp những hình ảnh ấy (Mc 6,34; 14,27; Mt 9,36; 18,12-14; 25,32; 26,31; Lc 15,3-7).

Đức Giê-su thực hiện một cách hoàn hảo chức năng mục tử, vì Người là Con Người chia sẻ thân phận con người để dẫn đưa họ đến cuộc sống vĩnh cửu.

Chúa Giêsu chính là mẫu gương tuyệt vời cho các mục tử.

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ, có những mục tử sống hết mình vì đàn chiên nhưng cũng có những mục tử chăn thuê.

Tạ ơn Chúa, cám ơn Đức Mẹ vì tôi đang được sống với một vị mục tử “chính hiệu con nai vàng” ở mảnh đất truyền giáo nghèo. Phải nói rằng Ngài không có cái tội gì ngoài cái tội thương người nghèo. Cuộc sống của Ngài đơn sơ đạm bạc, chỉ với chiếc xe cọc cạch là phương tiện tới lui. Nhiều lần nhiều lúc bảo Ngài đổi xe nhưng cứ khất lần khất lựa.

Lần nọ, đoàn cứu trợ từ thiện kia gửi 100 phần quà cho vùng truyền giáo nghèo. Xin thêm thì ngại mà thiếu thì người dân so bì, thế là Ngài đã cố gắng hết sức để tìm thêm 50 phần nữa để lo cho tạm gọi là nhu cầu của người nghèo tại chỗ.

Nhìn dáng hao gầy của cha đặc trách giáo điểm truyền giáo chắc có lẽ mọi người nhìn thấy được đó là kết qủa của một cuộc đời sống cho chiên và vì chiên.

Nói đến cha đặc trách mà không nói đến giáo dân quả là một điều thiếu sót lớn. Có thể nói cha đặc trách của tôi là một mục tử tuyệt vời nhưng đối lại, con chiên của Ngài ở đây làm sao ấy !

Ngài vốn dĩ hiền lành, chịu thương chịu khó và chịu đựng thế nhưng vào ngày Thứ Năm Tuần Thánh – ngày Giáo Hội kỷ niệm việc Chúa Giêsu lập phép Thánh Thể và truyền sứ vụ linh mục – nhưng khi nhìn tới nhìn lui nhà thờ chỉ có 80 giáo dân (tổng số giáo dân là 600) Ngài mới buông miệng nói một câu là Ngài cảm thấy buồn ! Không buồn sao được khi mà cả cuộc đời của Ngài, Ngài đã gần như hiến mạng sống của mình ở vùng đất nghèo này mà giáo dân cư xử với Ngài như vậy. Những ngày Ngài đau yếu bệnh tật chẳng thấy ai ngó ngàng gì đến. Dường như con chiên chỉ đến để nhận tình thương từ mục tử và không có chiều ngược lại.

Đau đớn hơn là lần nọ, Cha đặc trách xây cái nhà mát ở, có vài mạng vào phụ Ngài để dựng cái nhà mát ấy. Ít lâu sau, cha đặc trách cũ cũng làm nhà mát và một mớ giáo dân hăng hái xuống để giúp cha xứ cũ dù hai giáo điểm cách nhau trên dưới 50 km. Nhìn cách hành xử của con chiên ở đây tôi thấy làm sao đấy, còn Ngài, Ngài bảo là “cổ võ cho họ đi để sống tinh thần truyền giáo !”.

Vâng ! Một linh mục thánh thiện như Ngài thì có cái nhìn như thế nhưng thật sự đau đấy chứ ! Giáo điểm nhà thì không thấy vào giúp mà đi giúp giáo điểm bạn !

Không chỉ có như vậy, Tết Nguyên Đán vừa rồi, sau khi nhận quà, vừa bước ra khỏi cửa nhà thờ thì lời ra tiếng vào ngay. Nào là cha cho nhiều, cha cho ít. .. Nào là người này không xứng đáng để nhận, người kia mới đáng để nhận … Có để đi cho cũng phức tạp chứ không phải cứ có là cho một cách vô tư.

Và không chỉ dừng lại ở chuyện hơn thua nhưng còn chuyện miệt thị người này siêng đi lễ, người kia bỏ nhà thờ cũng là điểm nổi bật ở vùng truyền giáo nghèo này. Những ai lỡ bận công chuyện bỏ nhà thờ chừng vài lần là sẽ nghe lời ra tiếng vào ngay.

Hình ảnh của con chiên xứ đạo này bỗng nhiên lại tô điểm thêm nét hiền lành và khiêm nhường của vị mục tử nhân lành. Không phải ca tụng cha đặc trách là thánh hay phong thánh cho Ngài nhưng thật sự khi nhìn vào đời sống của Ngài, Ngài quả là vị mục tử nhân lành như lòng Chúa mong muốn.

Hình ảnh của cha đặc trách đây có lẽ là một mẫu gương nho nhỏ cho những ai sống đời mục tử.

Hình ảnh của giáo dân giáo điểm này cũng là một bài học cho những con chiên.

Sống trên đời ai cũng cần vật chất cả, đành biết là vậy, nhất là với những người nghèo nhưng cùng đích cuộc đời này đâu phải là vật chất. Cuộc đời này người ta đâu chỉ “sống bằng cơm bánh” như Chúa Giêsu đã từng nói. Cuộc đời này còn đó đời sống của tâm linh, đời sống của tinh thần.

Chỉ vì yêu, Cha đặc trách giáo điểm mới sống xả thân hết mình như vậy. Thật ra thì Cha đặc trách cũng đâu có làm gì ra tiền, Cha đặc trách cũng chạy đầu này đầu kia để kiếm chút gì đó về cho con cái. Tất cả là vì yêu và vì yêu.

Ngược lại, với giáo dân nghèo, ta có thể nghèo vật chất nhưng không thể nào nghèo tinh thần, không thể nào nghèo tình yêu được. Một lời thăm hỏi, một nụ cười, một chút việc nho nhỏ trong nhà thờ cũng đủ để an ủi cho vị truyền giáo đơn sơ này. Thế nhưng làm gì có ! Cha đặc trách đau lưng, đau bao tử giáo dân nào có biết. Ngày mỗi ngày, Cha đặc trách vẫn âm thầm lặng lẽ làm công việc của một ông từ đi đóng cổng thờ, đi quét chuông …

Cha đặc trách đã làm hết lòng mình, đã sống hết sức mình nhưng chưa bao giờ Ngài than thân trách phận. Tất cả cũng xuề xoà cho xong vì lòng thương dân nghèo.

Bài học chủ chăn nhân lành của vị truyền giáo ở giáo điểm truyền giáo này là một bài học hay của sự dấn thân, sự chịu đựng. Ngày mỗi ngày, Cha đặc trách sống như một “con chiên hiền lành bị đem đi làm thịt”.

Nguyện xin Chúa Giêsu là vị Mục tử tối cao ban nhiều ơn lành để Giáo Hội ngày càng có thêm những vị mục tử sống hết mình vì con chiên như vị mục tử ở vùng truyền giáo nghèo này.

Và cũng nguyện xin Chúa Giêsu biến đổi lòng con chiên ở mảnh đất này để họ ngày mỗi ngày yêu thương đùm bọc lẫn nhau hơn và nhất là yêu thương vị chủ chăn hết lòng yêu thương họ hơn. Anmai, CSsR

Lm. Anmai, C.Ss.R.

Anmai, CSsR

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)