o dongcong.net
     
 
dongcong.net
 
 

Bài viết của Lm. Anmai, CSsR 

Chúa nhật 6 Phục Sinh năm B-2012
Cv 10, 25-26.34-35.44-48, 1 Ga 4, 7-10, Ga 15, 9-17
YÊU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU

Thiên Chúa là tình yêu ! Câu định nghĩa, câu nói, lời xác tín thật tuyệt vời của Thánh Gioan tông đồ.

Thuở còn ở với Chúa Giêsu, thuở còn ở với anh em, Gioan được viết, được gọi, được kêu với một cái tên rất ư là dễ thương : "Người môn đệ Chúa yêu".

Có lẽ không phải bỗng dưng và cũng chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta gọi Thánh Gioan là như thế ! Như vậy, Gioan có một tình yêu nhất định nào đó với Chúa Giêsu và ngược lại, Chúa Giêsu cũng có một tình cảm nào đó với Chúa Giêsu. Nhìn vào bức họa Tiệc Ly, thật không khó để nhận ra môn đệ Gioan. Đơn giản, nhìn ai tựa đầu vào ngực Chúa Giêsu chính là người môn đệ Chúa yêu.

Trong tâm tình yêu và được yêu, thánh Gioan viết lại trang tin mừng cũng với góc nhìn của tình yêu. Đặc biệt chương 15 trong tin mừng của Ngài, chúng ta đọc, chúng ta bắt gặp một tâm tình thật dễ thương của Chúa Giêsu : "Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy. Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người. Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn".

Phải nói rằng không còn ai thật cho bằng Chúa Giêsu. Một thao thức hết sức thật, hết sức thao thức từ Chúa Giêsu. Và, Chúa Giêsu lại mời gọi các môn đệ đi thêm bước nữa : Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình. Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết. Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em. Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau".

Lời mời gọi của Chúa Giêsu sao mà thương quá : "Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau".

Thánh Gioan, trong thư của Ngài, chúng ta vừa nghe :
Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau,
vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa.
Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra,
và người ấy biết Thiên Chúa.
Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa,
vì Thiên Chúa là tình yêu.
Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta
được biểu lộ như thế này:
Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian
để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống.
Tình yêu cốt ở điều này:
không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa,
nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta,
và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta.

Điều Chúa Giêsu truyền dạy, lời Thánh Gioan nói quả thật ai trong chúng ta cũng biết cả và có thể nói rằng nghe nhiều rồi, nghe mãi, chán lắm ! Chán ! Có thể chúng ta nói như thế nhưng quả thật là không chán vì lẽ điều này chính là điều căn cốt của cuộc đời.

Lời gọi, điều truyền dạy của Thầy Chí Thánh Giêsu còn giá trị mãi cho đến ngày nay. Không chỉ còn giá trị mà là giá trị lớn vì lẽ ngày hôm nay khi nhìn vào cuộc đời, chúng ta thấy hình như tình yêu nó cứ mất dần và nhạt dần.

Không phải bi quan nhưng thử nhìn quanh một vòng của xã hội và thậm chí ngay trong Giáo Hội chúng ta sẽ thấy được tình yêu như thế nào ?

Nhìn những trang tin tức, chúng ta thấy không có ngày nào là không có chém giết, không có ẩu đả. Có khi chuyện nó nhỏ ơi là nhỏ, chẳng đáng gì cả nhưng mà người ta sừng cồ với nhau để rồi hơn thua nhau từng chút một.

Chuyện đơn giản, khi tham gia giao thông, chúng ta sẽ thấy con người hành xử với nhau như thế nào ? Giành với nhau từng xen ti mét vậy. Thử đảo một vòng ngoài đường chúng ta sẽ thấy thực trạng đau lòng này. Và, sau khi quẹt xe người ta không bận tâm đến con người mà người ta bận tâm đến chiếc xe của mình nó như thế nào mới là chuyện đáng nói. Người ta coi mạng người quá rẻ để rồi không còn bận tâm nữa mà bận tâm chiếc xe của mình như thế nào thôi.

Và, bao nhiêu chuyện cướp của giết người xảy đến. Mới đây thôi một vụ đốt người thật không còn gì để nói.

Cách đây không lâu, khi dự Lễ ở một giáo xứ nọ. Vừa gửi xe xong lên lầu thì nghe tiếng ồn ào dưới sân. Thì ra là có chuyện giữa người đi Lễ và người giữ xe. Hai người to tiếng qua lại với nhau. Người đi Lễ lên cầu thang quay lại với vẻ mặt ấm ức khó chịu. Và, bỗng dưng sau đó hai vợ chồng trẻ vào và họ cũng đụng với người giữ xe và hai bên qua lại với nhau. Với sự việc mới xảy đến như vậy thì người trước càng bực mình thêm với người giữ xe. Vừa lầm bầm vừa bước vào nhà thờ ... dự lễ.

Thế đó !Người ta đến nhà thờ để dự lễ. Một bên dự lễ và một bên giữ xe cho người đi lễ nhưng rồi người ta lại quạu với nhau vì cái chỗ để xe.

Đó là chuyện ở ngoài, còn chuyện trong gia đình thì như thế nào ? Trong gia đình ngày nay như thế nào chắc mỗi người chúng ta rõ hơn ai hết. Tình yêu cứ nhạt dần nhạt dần trong gia đình. Tỷ lệ ly dị ngày hôm nay tăng cao và tình trạng chia cách cũng tăng không kém. Vì sao ? Vì người ta không còn yêu nhau thật nữa mà chỉ là yêu nhau trên đầu môi chóp lưỡi mà thôi.

Ngày hôm nay, đứng trước tâm tình và lời mời gọi của Chúa Giêsu. Mỗi người chúng ta tự do đáp trả lời mời, tâm tình này của Chúa.

Cuộc đời này qua đi thật nhanh và thật vắn vỏi. Thế gian đã quá nhiều hận thù nhau rồi. Chúng ta, là những người được biết Chúa Giêsu, được mang danh Chúa Giêsu, được mời gọi sống lời của Giêsu và rồi chúng ta hãy xin với Giêsu ban thêm ơn cho chúng ta để chúng ta sống trọn vẹn tình yêu mà Chúa mời gọi chúng ta.

Lạy Chúa,
xin cho con quả tim của Chúa.


Xin cho con đừng khép lại trên chính mình,
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ.

 

Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen,
mọi trả thù ti tiện.
Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng,
không một biến cố nào làm xáo trộn,
không một đam mê nào khuấy động hồn con.

 Xin cho con đừng quá vui khi thành công,
cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích.
Xin cho quả tim con đủ lớn
để yêu người con không ưa.
Xin cho vòng tay con luôn rộng mở
để có thể ôm cả những người thù ghét con. (Raboni)

Lm Anmai (10-5-2012)

 

TÌNH ĐÁP TÌNH !
CHÚA NHẬT 6 PHỤC SINH B-2009
Cv 10, 25-26.34-35; 1 Ga 4,7-10; Ga 15, 9-17

Tình yêu ! Có quá đáng chăng khi gọi Tình yêu là mầu nhiệm. Được lắm chứ vì lẽ chẳng ai có thể định nghĩa được tình yêu. Chỉ có ai đang yêu mới hiểu tình yêu là gì. Tình yêu thật chỉ đáp trả lại bằng tình yêu thật chứ không phải là dục vọng, danh vọng và vật chất. Thậm chí tình yêu ấy có thể trả bằng một giá rất đắt đó chính là trả giá bằng mạng sống mình vì người mình yêu.

Nếu tình yêu chỉ dựa vào vật chất, danh vọng và dục tình thì đó không phải là tình yêu thật mà là một tình yêu giả tạo.

Định nghĩa của thánh Gioan Tông đồ thật đơn giản : Thiên Chúa là tình yêu ! Định nghĩa thế thôi chứ nào Gioan giải thích được vì lẽ tất cả những ngôn từ của con người dành cho tình yêu của Thiên Chúa chẳng bao giờ đủ cả vì lẽ tình yêu của Thiên Chúa quá lớn, vượt quá trí hiểu của con người.

Thánh Gioan vừa mới khẳng định cho chúng ta qua thư của Ngài về tình yêu Thiên Chúa :
“Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau,
vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa.
Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra,
và người ấy biết Thiên Chúa.
Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa,
vì Thiên Chúa là tình yêu.
Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta
được biểu lộ như thế này:
Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian
để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống.
Tình yêu cốt ở điều này:
không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa,
nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta,
và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta”. (1 Ga 4, 7-10)
Ta hãy gẫm suy tình yêu của Chúa
Tình Chúa ôi quá bao la
Ngay khi lúc ta còn là tội nhân
Thì Chúa, Chúa đã chết Ngài chết cho ta
Nay khi chúng ta được ơn giải oán
Nhờ máu nước của Ngài …”

Thế đấy ! Tình yêu ấy nhiệm mầu, bao la đến độ linh mục nhạc sĩ Thành Tâm đã diễn ý của Thánh Phaolô tông đồ thành dòng nhạc đi vào lòng người.

Có gẫm, có suy cho đến ngất trí đi chăng nữa nhưng làm sao hiểu được tình yêu của Thiên Chúa dành cho những con người có tội và nhất là chính tôi đây là kẻ tội lỗi. Dẫu tôi đây yếu đuối, tội lỗi nhưng chẳng hiểu sao Thiên Chúa lại yêu tôi đến như vậy.    

Tình yêu Thiên Chúa thật bao la, thật nhiệm mầu đối với cuộc đời Gioan để rồi trong toàn bộ tác phẩm Tin mừng thứ tư của mình, Thánh Gioan cứ xoáy đi xoáy lại về cái tình yêu nhiệm mầu mà Thiên Chúa dành cho Gioan, dành cho mọi người và dành cho chính bản thân tôi.

Mở đầu trang Tin mừng theo Thánh Gioan mà chúng ta vừa nghe đấy chúng ta thấy mối tương quan giữa Chúa Cha với Đức Giê-su và, bên kia, mối tương quan giữa Đức Giê-su với các môn đệ được đối chiếu với nhau. Một bên, Chúa Cha yêu mến Đức Giê-su và Đức Giê-su yêu mến các môn đệ.

Đằng khác, các môn đệ hãy ở trong tình thương của Đức Giê-su, cũng như Đức Giê-su ở trong tình thương của Chúa Cha.

Như vậy, tình thương bắt nguồn từ Chúa Cha (1 Ga 4,8.16), từ Chúa Cha bước sang Đức Giê-su, để rồi từ Đức Giê-su bước sang các môn đệ. Và, ngược lại, tình thương ấy phải từ các môn đệ sang Đức Giê-su, để rồi từ Đức Giê-su trở về cùng Chúa Cha.

Điều kiện phải có để ở trong tình thương, là tuân giữ các điều răn : các môn đệ phải tuân giữ các điều Đức Giê-su dạy, cũng như Đức Giê-su đã tuân giữ các điều Chúa Cha dạy.

Điều răn của Thầy là gì ?  Ga 15,12-14.15b cắt nghĩa Ga 15,9-10. Muốn ở trong tình thương, thì phải tuân giữ các điều răn Người dạy (15,10). Điều răn nào ? Thưa là tất cả (êntôlas), mà trước hết là điều răn “thương yêu nhau” (15,12). Hơn nữa, phải thương yêu nhau như Đức Giê-su đã yêu thương các môn đệ, nghĩa là yêu thương đến nỗi hy sinh mạng sống. Lắm khi, giá trị món quà nói lên kích thước của tình yêu : yêu nhiều, tặng nhiều, yêu ít, tặng ít. Mà, đối với con người, không gì quí hơn mạng sống. Nên hy sinh mạng sống là thương yêu vô cùng. Đúng là tình yêu mạnh hơn tử thần.

Cái chết của Đức Giê-su trên thập giá bắc hai nhịp cầu. Chết như vậy, Đức Giê-su nói lên một cách tuyệt đối rằng Người thương yêu Chúa Cha đến nỗi vâng lời Người mà tự nguyện chịu chết (4,34 ; 5,30 ; 6,38 ; 14,30). Đằng khác, chết như vậy, Đức Giê-su đồng thời cũng nói lên rằng Người thương yêu vô cùng những kẻ Người đã chọn làm bạn hữu (13,1.34). Tình yêu của Đức Giê-su là nền tảng và là tiêu chuẩn của điều luật yêu thương anh em (15,12).

Chính cái chết của Chúa Giêsu là đỉnh điểm của tình yêu tự hiến mà Ngài đã ban tặng cho con người. Thử hỏi trong cuộc đời, mấy ai dám chết như Thầy Chí Thánh Giêsu ? Chỉ những ai dám hy sinh ngay cả mạng sống của mình mới minh chứng tình yêu thật của mình. 

Có đôi vợ chồng trẻ nọ, chồng là giảng viên Đại học, vợ là diễn viên và là người dạy thú của đoàn xiếc. Hai con người, hai nghề nghiệp và hai tính khí hoàn toàn khác nhau. Trước khi lấy nhau, hai người đã nghe không biết bao nhiêu người khuyên rằng:
- “Họ sẽ không bao giờ hạnh phúc bên nhau”.

Chồng thì ngồi nghế giảng viên Đại học, vợ suốt ngày cầm roi dạy cọp trong chuồng thú của đoàn xiếc, nhưng tình yêu đưa họ bay lên với những giấc mơ tuyệt đẹp. Người chồng giảng viên Đại học mặc dù thấy nghề dạy thú của vợ mình có một cái gì đó không xứng đáng lắm, nhất là mùi cọp lúc nào cũng hăng hắc toả ra từ thân thể của vợ, nhưng anh vẫn yêu vợ tha thiết. Cái mùi cọp thật khó chịu nhưng người diễn viên dạy thú thì không thể không cần đến cái mùi ấy. Chính cái mùi ấy mà bầy cọp dữ mới nhận ra cô và vâng lời ngoan ngoãn.
Cho đến một hôm, hai người giận nhau, tình trạng ấy kéo dài nhiều ngày. Cuối cùng, người vợ chủ động làm lành. Cô chọn một giải pháp rất bất ngờ đối với người chồng và cũng rất xa lạ đối với cô. Đó là tẩy sạch mùi cọp và thay vào đó mùi nước hoa thơm phức. Thế là họ đã làm hòa với nhau. Thế nhưng, một hậu quả thật bi đát đến với cô: Đêm hôm sau người vợ ấy chết!

Người nữ diễn viên dạy thú ấy đã chết dưới nanh vuốt của con cọp dữ mà chính cô đã thuần hoá. Nó không nhận ra cô nữa vì mùi cọp quen thuộc không còn mà chỉ có mùi nước hoa hồng xa lạ. Con cọp hốt hoảng trước mùi lạ lẫm đó và đã tự vệ bằng cách tấn công. Chỉ trong khoảnh khắc người nữ diễn viên dạy thú đã tan xác vì những móng vuốt sắc nhọn của con cọp mà cô đã hết lòng thương yêu.
Câu chuyện “Mùi cọp” trên đây như một ngụ ngôn về sự hy sinh chính mình cho tình yêu. Người vợ vì yêu thương chồng đã chấp nhận gột rửa chính mình và cuối cùng đành phải hy sinh mạng sống mình. Một tình yêu đích thực là dám quảng đại quên mình đi, dù phải hy sinh, để bảo vệ hạnh phúc cho người mình yêu.

Thật sự ra mà nói, không phải thử thách tình yêu một cách nghiệt ngã như hai vợ chồng trên đây là phải làm như vậy nhưng ngay trong đời sống thường ngày, chúng ta có thể diễn tả tình yêu thương ấy một cách hết sức dễ dàng. Chúng ta có thể thực thi giới luật yêu thương của Chúa mọi lúc và mọi nơi. 

Bất cứ nơi đâu và lúc nào, chúng ta đều có thể sống cái tình yêu hay nói đúng hơn và đáp trả tình yêu được. Có khi chỉ là bớt một lời nói chanh chua, bớt đi một chút của ánh mắt tị hiềm, bớt đi cái thái độ hung hăng của ta đó chính là cử chỉ, thái độ của những người biết sống cách đáp tình.
Cái khó của cái có thể ở đây là liệu rằng chúng ta có cảm nhận được chúng ta yêu hay không mà thôi ? Chúa lúc nào cũng yêu ta còn ta lúc nào cũng quay lưng lại với Chúa. Anh chị em đồng loại yêu ta lắm đấy chứ nhưng với cái bản chất ích kỷ và con người nhỏ nhen đã làm cho chúng ta không nhận ra tình yêu. Không nhận ra thì làm sao chúng ta có thể đáp lại mối tình mà Thiên Chúa cũng như anh chị em đồng loại dành cho ta.

Xin Chúa Giêsu là vua của Tình yêu đến và ở lại với chúng ta, soi sáng cho chúng ta để chúng ta nhận ra rằng Chúa yêu chúng ta hơn chúng ta tưởng, anh chị em đồng loại yêu chúng ta hơn chúng ta biết để rồi khi ấy chúng ta cũng thay đổi lối sống, thay đổi cuộc đời là đáp trả tình yêu mà chúng ta đã nhận được từ Thiên Chúa, từ anh chị em đồng loại.

Lm. Anmai, C.Ss.R.

Anmai, CSsR

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)