dongcong.net
 
 

Suy niệm tin mừng Chúa nhật
(Anmai, CSsR)

Thầy là ai? Ai là Thầy?
Chúa nhật 12 TN C-2010
(Dcr 12, 10-11; 13,1; Gl 3, 26-29; Lc 9, 18-24)


Sống trên đời này, chuyện hết sức quan trọng của cuộc đời mỗi người đó chính là việc xác định nguồn cội của mình. Khi xác định được nguồn cội của mình thì mình sẽ sống hết lòng hết sức với cái nguồn cội ấy. Còn khi ta không biết nguồn cội của ta thì ta sẽ sống một cuộc đời vất vưởng.

Niềm tin của mỗi người sẽ hướng con người về cội nguồn ấy. Với Phật tử, họ tin rằng có kiếp luân hồi để rồi người ta sống ở đời này làm lành và cấm sát sinh để sau này khi trở về với vòng luân hồi thì họ sẽ không phải làm cái thân cái phận của những con vật thuở sinh thời họ đã giết. Cấm sát sinh là điều hết sức quan trọng của Phật tử. Người Công Giáo thì lại khác, người Công Giáo thì lại tin rằng con người phát xuất từ Thiên Chúa. Sau cái cõi nhân gian này, con người sẽ trở về với tro bụi và chờ thân xác phục sinh để hưởng phúc Thiên đàng mà Thiên Chúa đã hứa ban.

Trong hành trình cứu độ, Thiên Chúa lúc ẩn, lúc hiện để nhắc nhớ cho con người rằng chính Ngài là Chúa, là chủ cuộc đời của họ. Ngài nhắc nhở cho con người qua môi miệng của các ngôn sứ.

Dân Israel là một dân riêng được Thiên Chúa tuyển chọn, yêu thương và luôn ấp ủ trong lòng bàn tay của Ngài nhưng vì kém lòng tin, nhưng vì kiêu ngạo nên Israel đã nhiều lần muốn loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình cho rảnh mắt.

Những ngôn sứ nói lời Thiên Chúa cho dân thì có người này người kia, người lớn người nhỏ. Có những ngôn sứ lớn và nổi tiếng như Isaiam Giêrêmia nhưng cũng có những ngôn sứ nhỏ bé như Hôsê, Xôphônia, Khácgai, Dacaria … Hôm nay, chúng ta được nghe lời sấm của Thiên Chúa từ miệng của Dacaria, một ngôn sứ hết sức nhỏ bé.

Dacari đã công bố cho Israel biết rằng Đức Vua của Israel đang ngự đến trong khiêm tốn, trên một con lừa mà có cả con của nó đi theo mẹ. Đức Vua của Israel sẽ quét sạch chiến xa khỏi Épraim và chiến mã khỏi Giêrusalem, cung nỏ chiến tranh cũng sẽ bị Đức Vua bẻ gãy, Người sẽ công bố hoà bình cho muôn dân. Người thống trị từ biển này qua biển nọ, từ sông Cả đến tận cùng trái đất. Đức Vua của Israel sẽ xuất hiện giữa dân người, mũi tên của Người sẽ phóng đi tự tia chớp, Người sẽ tiến bước trong gió bão phương Nam. Đức Vua sẽ che chở cho dân và nghiền nát và chà đạp những viên đá phóng … Đức Vua sẽ cứu thoát dân của Người như mục tử cứu thoát đoàn chiên …

Qua miệng của Giacaria, hôm nay Đức Vua của Israel còn hứa: Ta sẽ đổ ơn xuống cho nhà Đavít và dân cư Giêrusalem, giúp chúng biết sống đẹp lòng Ta và tha thiết cầu nguyện. Chúng sẽ ngước nhìn lên Ta. Chúng sẽ khóc than Đấng chúng đã đâm thâu, như người ta khóc than đứa con một. Chúng sẽ thương tiếc, như người ta thương tiếc đứa con đầu lòng. Ngày ấy, tiếng khóc than sẽ vang dội khắp Giêrusalem, như người ta than khóc thần Hađát Rimmôn ở cánh đồng Mơghítđô. Ngày ấy, một dòng suối sẽ vọt ra cho nhà Đavít và dân cư Giêrusalem để tẩy trừ tội lỗi và ô uế. Không chỉ thế, Đức Vua còn hứa thêm rằng: Ta sẽ đưa một phần ba này qua lửa, sẽ luyện chúng như người ta luyện bạc, và thử chúng như thử vàng. Chính chúng sẽ kêu cầu danh Ta, và Ta, Ta sẽ đáp lời chúng; Ta sẽ nói: "Chúng là dân của Ta", chúng thưa lại: "Đức Chúa là Thiên Chúa của chúng tôi."

Dừng lại một chút, chúng ta thấy mối tình giữa Thiên Chúa và dân Israel sao mà hay quá, sao mà đẹp quá ! Thiên Chúa đã quên hết tất cả tội lỗi, tẩy trừ tội lỗi cho dân để cho dân được trở thành con cái của Thiên Chúa như ngày xưa khi chưa phạm tội. Thiên Chúa luôn luôn hứa rằng Chúa là Chúa của dân và điều Ngài mong đợi duy nhất đó chính là dân nhận ra Ngài là Chúa của họ. Thế nhưng, đáng tiếc thay tình yêu của Thiên Chúa dành cho dân đã bị dân bóp méo, bị dân làm cho nó ra hoen ố.

Thật sự ra mà nói thì cuộc đời nó không suông sẻ như người ta nghĩ. Giá như mà dân Israel lúc nào cũng tuyên xưng “Đức Chúa là Thiên Chúa của chúng tôi” thì hay biết mấy và chẳng có vấn đề gì cả. Dân Israel ngày xưa đã không trung thành giữ giao ước như lòng Chúa mong ước. Vì cái giao ước Tình Yêu được thiết lập bị bẻ gãy để rồi Thiên Chúa đã sai chính đứa con duy nhất, con Một của Ngài xuống trần gian để hàn lại, để sửa lại giao ước mà con người đã đánh mất.

Chúa Giêsu đã đến trong trần gian, đã sống trong trần gian một cách hết sức gần gụi, hết sức thân thương. Cũng đáng tiếc là trong cái hết sức gần gụi, hết sức thân thương đó đã làm cho người ta mờ con mắt ra và người ta không thấy Chúa Giêsu.

Trang Tin mừng hết sức vắn gọn hôm nay Thánh Luca thuật lại cho chúng ta hết sức là hay, vỏn vẹn chỉ có 4 câu thôi. Thật ra 4 câu nhưng chỉ có một câu quan trọng “Dân chúng nói Thầy là ai ?”. “Dân chúng nói Thầy là ai ?” mới là chuyện quan trọng.

Chúa Giêsu hỏi và rồi người này kẻ nọ cũng trả lời nhưng phải chăng những câu trả lời ấy là những câu trả lời theo lối nhìn “phàm tục”. Duy nhất chỉ có câu trả lời của thánh Phêrô là câu trả lời “thánh thiêng”. Phêrô trả lời hết sức chính xác rằng: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”.

Câu trả lời hết sức quan trọng nhưng quan trọng hơn là sống câu trả lời đó như thế nào ?

Thánh Phêrô trả lời đúng, các môn đệ khác trả lời chưa đúng nhưng cũng kịp thời sửa sai câu trả lời của mình theo như câu trả lời của Thánh Phêrô. Chuyện quan trọng là các môn đệ đã sống trọn vẹn cuộc đời của mình với câu trả lời của Thánh Phêrô.

Không phải ngày xưa Chúa Giêsu mới hỏi, ngày hôm nay Chúa Giêsu cũng hỏi mỗi người chúng ta: Ai là thầy của chúng ta và thầy của chúng ta là ai trong cuộc đời của chúng ta. Mỗi người chúng ta trong mỗi bậc sống đều phải trả lời cái câu hỏi này vì câu hỏi này là câu hỏi căn cốt, câu hỏi quyết định đời sống của chúng ta.

Là chồng, chúng ta có can đảm trả lời: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”.
Là vợ, chúng ta có can đảm trả lời: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”.
Là con, chúng ta có can đảm: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”.
Là bề trên trong cộng đoàn tu, chúng ta có can đảm trả lời: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”.
Là bề dưới trong cộng đoàn tu, chúng ta có can đảm trả lời: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”.

Nếu chúng ta can đảm trả lời “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa” như Thánh Phêrô thì chúng ta cũng hãy diễn tả cuộc đời của chúng ta như Thánh Phêrô cũng như các môn đệ xưa đã diễn tả, đã sống. Đừng để cho lời nói của chúng ta xa lìa hành động của chúng ta. Khi chúng ta để lời nói xa rời hành động thì con người của chúng ta chẳng ra làm sao cả.

Văng vẳng bên tai lời của Chúa Giêsu: “Không phải những ai nói Lạy Chúa, Lạy Chúa là được vào Nước Trời”. Nếu chúng ta tuyên xưng Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa mà chúng ta không sống theo lời tuyên xưng ấy thì lời tuyên xưng của chúng ta cũng chỉ là lời tuyên xưng trống rỗng và sáo ngữ.

Nguyện xin Chúa Giêsu ban thêm sức cho mỗi người chúng ta để chúng ta can đảm tuyên xưng Chúa Giêsu là Đấng Kitô của Thiên Chúa thì chúng ta cũng sống đúng như lời chúng ta tuyên xưng ấy. Xin Chúa ban sức cho chúng ta để chúng ta nhận ra Chúa chính là Thầy, là Đường, là Sự Thật, là Sự Sống và là cùng đích của cuộc đời chúng ta.

Anmai, CSsR - dongcongnet 2010

 

Chúa nhật XII TN năm C-2013
VÁC THẬP GIÁ THEO CHÚA
Dcr 12, 10-11; 13.1; Gl 3, 26-29; LC 9, 18-24

Chúa Giêsu xuất hiện là dấu chấm hỏi cho nhiều người.

Không phải khi đi rao giảng Chúa Giêsu mới gây thắc mắc cho con người nhưng vừa mới cất tiếng khóc chào đời Chúa Giêsu đã mở ra cho con người nhiều dấu hỏi. Những mục đồng đơn sơ nghèo hèn được Thiên Thần báo mộng đã đến bái thờ Chúa Giêsu, những nhà đạo sĩ từ Phương Đông đến bái lạy Chúa Giêsu, Maria và Giuse chiêm ngắm Hài nhi còn nhiều người khác và đặc biệt là Hêrôđê không những không tin mà còn tìm cách giết hại Hài Nhi bởi sợ Hài Nhi xuất hiện sẽ lấy vương quyền của ông ...

Trong hành trình rao giảng Tin Mừng, các môn đệ thân tín và một số người tin đã đi theo Chúa. Trong nhiều hoàn cảnh, Chúa Giêsu đã bày tỏ quyền năng của Ngài. Lúc thì chữa lành cho người câm nói được, người què đi được, người mù được thấy và cho cả người chết sống lại. Lúc dân đi nghe giảng bị đói thì Chúa Giêsu lại làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân ... có lúc người ta tìm Chúa Giêsu để tôn phong Ngài lên làm Vua không phải tin thờ thật sự mà vì được ăn.

Ngày hôm nay, sau giờ cầu nguyện như thường lệ, Chúa Giêsu như trong Tin mừng theo Thánh Luca thuật lại kể câu chuyện rằng Chúa Giêsu hỏi các môn đệ về suy nghĩ của dân chúng về Ngài. Các môn đệ hết sức thật lòng là bảo Thầy là người ta nói Thầy là Gioan Tẩy Giả, nhưng có kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, kẻ khác lại cho là một trong các ngôn sứ thời xưa đã sống lại. Nghe dư luận nói và Chúa Giêsu hỏi luôn về tâm tư của các môn đệ về Ngài và thánh Phê-rô thưa ngay : "Thầy là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa."

Sau đó, Chúa Giêsu đã giải thích thêm về Đấng Kitô ấy. Đấng Kitô của Thiên Chúa mà Phêrô tuyên xưng đó phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ trỗi dậy. Và rồi Chúa Giê-su nói với mọi người: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.

Chúa Giêsu là như vậy, Chúa Giêsu cũng chính là hình ảnh mà ngôn sứ Dacaria nói trong đoạn sách mà chúng ta vừa nghe đó : Chúng sẽ ngước nhìn lên Ta. Chúng sẽ khóc than Đấng chúng đã đâm thâu, như người ta khóc than đứa con một. Chúng sẽ thương tiếc, như người ta thương tiếc đứa con đầu lòng. Ngày ấy, tiếng khóc than sẽ vang dội khắp Giê-ru-sa-lem, như người ta than khóc thần Ha-đát Rim-môn ở cánh đồng Mơ-ghít-đô. Ngày ấy, một dòng suối sẽ vọt ra cho nhà Đa-vít và dân cư Giê-ru-sa-lem để tẩy trừ tội lỗi và ô uế.

Hình ảnh của một Đức Giêsu Kitô là như vậy. Đức Giêsu Kitô sẽ bị người ta vu khống, kết án và giết chết.

Những ai đi theo Chúa Giêsu như các môn đệ, như cộng đoàn các Thánh cũng đã trải qua đau khổ, qua thập giá, đành mất mạng sống mình để rồi được cứu độ như lời Chúa hứa. Ai muốn theo tôi phải vác thập giá mình hàng ngày mà theo !

Vác thập giá mình hàng ngày mà theo ! Phải nói đây là lời mời gọi quá sức nghiệt ngã, quá sức triệt để với những ai bước theo Thầy Chí Thánh Giêsu.

Thập giá là một mầu nhiệm mà chẳng ai hiểu được.

Thập giá là biểu tượng cho tất cả những đau khổ, nỗi bất công mà người nghèo hèn vô tội phải gánh chịu trong suốt dòng lịch sử. Trong nhiệm cục cứu độ, mầu nhiệm của Thiên Chúa được thực hiện nơi thập giá Chúa Kitô. Thập giá khi đó trở thành Thánh Giá, là nơi biểu lộ sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa (x. 1Cr 1,18).

Vì  “cái điên rồ của Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người, và cái yếu đuối của Thiên Chúa còn hơn cái mạnh mẽ của loài người” (1Cr 1,25). Dưới ánh sáng của đức tin đã làm cho thánh Phaolô và chúng ta dứt khoát chọn lựa thánh giá: “Chúng tôi rao giảng một Đức Kitô bị đóng đinh… chúng tôi không muốn biết điều gì khác hơn ngoài Đức Kitô chịu đóng đinh” (1Cr 1,22).

Một vài triết gia hiện sinh vô thần như Jean Paul Sartre, Albert Camus, Franscoise Sagan… cho cuộc đời là phi lý, là buồn nôn. Và như vậy, họ có một cuộc sống bất chấp tất cả, phá đổ các thứ rào cản: luân lý và luật lệ. Họ lao vào cuộc sống với buồn nản, bế tắc… và cuối cùng đi đến đường cùng của cuộc đời là tìm đến cái chết, là tự vẫn.

Chúa Giêsu đã đón nhận thập giá, Ngài đã đón nhận đau khổ. Ngài đã vâng phục thánh ý Thiên Chúa Cha để hoàn thành nhiệm cục cứu độ trong đau khổ. Chính mầu nhiệm thánh giá của Chúa Kitô đã làm cho đau khổ có ý nghĩa. Đau khổ tự nó không là gì hết, chỉ có tình yêu mới có thể phát sinh sự sống từ đau khổ. Thánh giá gắn liền với Đức Kitô vì ngay cả khi Ngài sống lại vinh quang thì các dấu đinh và vết thương từ cuộc khổ nạn vẫn không bị xóa nhòa, vì nó là dấu chứng vĩnh cửu chứ không bị nhòa trong thời gian.

Mầu nhiệm Thánh giá không chỉ được tuyên xưng, được công bố, được loan báo hay cử hành như một nghi lễ, mà còn phải được đưa vào đời sống hàng ngày của Kitô hữu,. Kitô hữu phải chiêm ngắm, phải thấm nhuần ý nghĩa của mầu nhiệm Thánh Giá.  Tất cả chúng ta đều được mời gọi tham dự Mầu nhiệm Thánh giá Chúa bằng nhiều cách.

Trước hết, chúng ta thông phần đau khổ với Chúa, “được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô bao nhiêu, anh em hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Người tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỷ… Nếu có ai phải chịu khổ vì danh hiệu Kitô hữu thì đừng xấu hổ, nhưng hãy tôn vinh Thiên Chúa vì được mang danh hiệu đó…” (1Pr 4, 13-14).

Để có thể sống chia sẻ, cảm thông như Đức Kitô đã làm đối với nhân loại qua Mầu nhiệm Thánh giá, chúng ta cần phải đi lại con đường Chúa đã đi: con đường từ bỏ bản thân đến mức tự hủy vì tình yêu và cho tình yêu.

Thật vậy, căn cốt, đỉnh cao của Mầu nhiệm Thánh giá là sự tự hủy vì tình yêu. Để diễn tả Mầu nhiệm này, thánh Phaolô đã trích dẫn một Thánh thi, mà có lẽ mượn từ Phụng vụ của các cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, ngài mở đầu bằng những tâm tình “Giữa anh em với nhau, anh em hãy có những tâm tình như Đức Kitô Giêsu. Đức Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ” (Pl 2,5-7).

Theo gương Chúa Giêsu, chúng ta phải tập từ bỏ chính mình, sống tinh thần tự hủy để có thể sống yêu thương, yêu thương cho đến cùng, yêu thương hết mọi người.

Đời sống Kitô hữu chỉ trổ sinh hoa trái khi được cắm rể sâu trong Thánh giá, vì cuộc đời họ là một của lễ hy tế, phát xuất từ Đức Kitô, Đấng “đã tự thể hiện mình là tư tế, là bàn thờ, và là con chiên bị sát tế”. Chính bằng cách nhận làm của lễ hy tế mà Đức Kitô đã chiến thắng khải hoàn.

Cuộc chiến thắng này được trao ban cho tất cả những ai đồng chịu cùng một số phận như Ngài. Bởi vậy mọi ân sủng lãnh nhận trong Giáo hội đều ẩn chứa một năng lực “Kitô hóa”. Thánh Phaolô đã giải thích điểm này qua việc dùng các động từ cùng-đau-khổ, cùng-vinh-hiển (Rm 8, 17), cùng-sống, cùng-chết, cùng-chịu-đóng-đinh (Gl 2, 19), cùng-được-mai-táng (Rm 6, 4), cùng ngự trị (Ep 2, 6), cùng-hiển-trị (2Tm 2, 11-12).

Mọi chi thể phải nên giống Chúa Kitô cho đến khi Ngài hình thành trong họ (x. Gl 4, 19). Vì thế, chúng ta được kết nạp vào mầu nhiệm sự sống của Ngài, trở nên giống Ngài, cùng chết và cùng sống lại với Ngài, cho đến khi cùng cai trị với Ngài.

Đang khi còn là lữ hành trên mặt đất, bước theo vết chân Ngài trong đau thương và bách hại, chúng ta cùng thông hiệp với những đau khổ của Ngài như thân thể kết hiệp với đầu, hiệp với sự thương khó của Ngài để được cùng vinh hiển với Ngài.. (Công đồng Vat. II)

Thánh giá là tiêu chuẩn để chọn lựa và quyết định trong mọi trường hợp trong mỗi ngày sốnmg của chúng ta. Đứng trước sự chọn lưa đó, tâm hồn ta vẫn luôn được bình an và thanh thoát cả trong những nỗi ngặt nghèo. Thế nhưng trong thực tế cuộc sống, nhiều lần nhiều lúc chúng ta cũng đã bị giằng co bởi lẽ ai cũng muốn đi trên con đường bằng phải và thênh thang.

Nguyện xin Đấng đã chịu treo trên Thánh Giá ban thêm ơn cho mỗi người chúng ta để chúng ta can đảm và vui vẻ vác thập giá mỗi ngày đi theo Chúa.

Anmai, CSsR - dongcongnet 22-6-2013

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)