Suy niệm tin mừng Chúa nhật
(Anmai, CSsR)
Chúa nhật XVII TN năm C-2013
CUỘC ĐẤU GIÁ THÚ VỊ
St 18, 20-32; Cl 2, 12-14; Lc 11, 1-13
Nghe cuộc đối thoại ngày hôm nay giữa Thiên Chúa và ông Ápraham không ai có thể nhịn cười được. Tưởng chừng như một cuộc trả giá ở chợ của mấy bà mấy cô hay đi chợ nhưng không phải, cũng là cuộc trả giá nhưng là trả giá để xin tình thương của Thiên Chúa.
Chuyện là dân Xơđôm và Gômôra đã đắc tội với Thiên Chúa và Thiên Chúa đã nghe tiếng kêu than. Thiên Chúa gặp Ápraham và bắt đầu trò chuyện với Chúa. Ông rất dễ thương, ông hỏi Chúa rằng chẳng lẽ Chúa lại tiêu diệt người lành một trật với người dữ sao ? Ápraham ngỏ lời với Thiên Chúa rằng nếu trong thành có 50 người lành thì sao ? Thiên Chúa sẽ dung thứ cho tất cả thành đó. Thấy con số đó lớn quá, Ápraham trả giá còn 45 người thì sao ? Thiên Chúa vẫn tha nếu như thành có 45 người lành. Thấy còn lớn và Ápraham tiếp tục cuộc ngả giá. Ngả giá đến lúc còn 10 người và Thiên Chúa cũng vì 10 người cũng sẽ không phá thành Xơ đôm như lời xin của Ápraham.
Qua câu chuyện này ta thấy Thiên Chúa cũng hài hước và Ápraham cũng hài hước. Hài hước bởi Ápraham thương dân đứng ra xin Thiên Chúa tha cho dân và hài hước hơn nữa là Thiên Chúa không chấp nhất tội của dân, đòi hỏi con số người lành nhiều như ban đầu Ápraham xin. Với con số chỉ là 1/5 so với con số ban đầu nhưng Thiên Chúa vẫn chấp nhận và tha thứ cho dân. Thế mới thấy tình thương của Thiên Chúa bao la đại hải là dường nào.
Tình thương, lòng nhân hậu bao dung của Chúa là như vậy. Trải qua bao thế hệ, dù con người có bội phản, dù con người có quay lưng với Thiên Chúa nhưng Thiên Chúa vẫn không bỏ con người.
Thiên Chúa tha, tha cho đến tận cùng đến độ ngay người con duy nhất yêu quý của mình Thiên Chúa cũng đã phó nộp để cứu độ con người.
Ngày hôm nay, lời dạy hết sức thiết thực Chúa Giêsu trao gửi cho con người sau câu hỏi của một người trong nhóm môn đệ hỏi Chúa Giêsu về cách cầu nguyện.
Chúa dạy người môn đệ trước tiên là xin cho danh Cha vinh hiển, triều đại Cha mau đến, xin cho có lương thực hàng ngày và đặc biệt là xin tha tội.
Dừng lại để chúng ta thấy ơn tha tội rất cần cho cuộc đời mỗi người chúng ta bởi lẽ mỗi người trong cái thân phận làm người nhỏ bé và mong manh không ai là không vương tội truyền cả. Khi vương tội thì lại mong được sự tha thứ.
Hiệu quả của lời xin ơn tha thứ sẽ có hiệu lực khi biết tha thứ cho anh chị em đồng loại bởi lẽ chính Thiên Chúa đã tha thứ cho mình. Nếu không tha thứ cho anh chị em đồng loại sẽ không nhận được ơn tha thứ từ Thiên Chúa.
Không dừng lại ở bài học của lời cầu xin mà Chúa Giêsu còn cẩn thận minh giải qua câu chuyện người bạn xin bánh ban đêm.
Rõ ràng, ai trong chúng ta đang ngon giấc thì khó có mà kêu dậy nhưng vì người bạn cứ quấy rầy nên phải đứng lên để lấy bánh cho bạn xin lúc nửa đêm. Chúa Giêsu dùng hình ảnh thực tế như thế để nói về hiệu lực của lời cầu xin bởi vì khi xin chắc chắn sẽ được nhận lời.
Không dừng lại ở câu chuyện đó, Chúa Giêsu còn đi xa hơn một bước nữa đó là chuyện người cha sẽ cho con cá khi con cái xin chứ không lấy rắn cho con mình được. Và, con người dù xấu đi chăng nữa cũng không làm chuyện đó huống hồ gì Thiên Chúa là một vị Cha nhân hậu. Ngài sẽ chẳng bao giờ không nhận lời cầu xin của người xin.
Thiên Chúa là như vậy, là một người cha nhân lành sẽ nhận lời cầu xin của mỗi người chúng ta. Thế nhưng, nhìn lại cái thân phận người của chúng ta chúng ta sẽ thấy hết sức bi hài. Bi hài bởi lẽ trước mặt Thiên Chúa, chúng ta là tội nhân nhưng rồi chúng ta không chịu tha cho anh chị em chúng ta khi anh chị em lỗi phạm với chúng ta.
Có thể nhìn bên ngoài ai ai cũng đẹp đẽ cao sang quý phái cả nhưng trong thực tế, trong thâm tâm, trong cung lòng chúng ta như thế nào thì chỉ một mình Thiên Chúa biết.
Thiên Chúa tha cho ta biết bao nhiêu tội, phần chúng ta, chúng ta hành xử như thế nào với anh chị em đồng loại.
Bài học của sự tha thứ vẫn còn vang vọng mãi trong Tin Mừng :
Hình ảnh của hai người lên Đền Thờ cầu nguyện. Thiên Chúa luôn tha thứ cho người khiêm cung nhận ra thân phận tội lỗi của mình.
Hình ảnh của anh chàng được Thiên Chúa - ông chủ của mình - tha cho 500 yến vàn lại không can đảm tha thứ cho người bạn của mình nợ 10 yến bạc.
Hình ảnh của người phụ nữ ngoại tình được Thiên Chúa tha ...
Nhiều và nhiều người tội lỗi nhưng Thiên Chúa vẫn tha, tha hoài, tha mãi.
Chúa phán qua miệng ngôn sứ Ezekien rằng: "Ta không muốn kẻ có tội phải chết (phần linh hồn, sa hỏa ngục), nhưng muốn nó ăn năn sám hối mà được sống (đời đời trên Thiên đàng) " (Ez 33,11).
Qua miệng ngôn sứ Isia thì :
Ðức Chúa phán: "Hãy đến đây, ta cùng nhau tranh luận!
Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết;
có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông.
Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta,
các ngươi sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ.
Còn nếu các ngươi từ chối mà phản nghịch,
các ngươi sẽ phải ăn gươm ăn giáo."
Miệng Ðức Chúa đã phán như vậy. (Is 1, 18-20)
Hơn thế nữa, Thiên Chúa còn hứa : "Ta sẽ ban tặng các ngươi một quả tim mới, sẽ đặt thần khí mới vào lòng các ngươi. Ta sẽ bỏ đi quả tim bằng đá khỏi thân mình các ngươi và sẽ ban tặng các ngươi một quả tim bằng thịt. Ez 36,26.
Qua bài đọc Sáng Thế cũng như trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta về tấm lòng vị tha cũng như lời cầu nguyện của mỗi người chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta thật lòng tha thứ cho anh chị em đồng loại thì khi ấy Thiên Chúa mới tha cho chúng ta mà thôi.
Xin Chúa thương mở lòng chúng ta để chúng ta biết tha thứ cho anh chị em đồng loại để chúng ta đón nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa.
Lm. Anmai, CSsR
July 26, 2013
Đẹp thay lời nguyện xin
Chúa Nhật 17 Thường Niên, Năm C-2010
St 19, 2-32; Cl 2, 12-14; Lc 11, 1-13
Không ai là một hòn đảo ! Sống trên đời này, mọi người đều có một mối liên hệ này hay liên hệ khác với nhau để rồi nay người này nhờ người kia và mai người kia nhờ người này. Con người, dù muốn dù không vẫn chỉ giúp cho anh chị em đồng loại của mình ở một mức độ cho phép mà thôi.
Khi con người đối diện với những vấn đề ngoài tầm tay thì con người lại chạy đến với những vị thần linh, thần thánh mà mình tôn thờ. Chúa Giêsu khi mặc lấy phận người Ngài cũng phải đương đầu, đối diện với tất cả những khó khăn, những hạn chế của phận người để rồi Ngài lại chạy đến với Chúa Cha mà cầu nguyện.
Với thánh Luca, Ngài thường dành một vị trí hết sức đặc biệt cho lời cầu nguyện của Chúa Giêsu. Thánh Luca thường mở đầu bằng lời cầu nguyện của người Do Thái trong Đền Thờ và kết thúc bằng lời cầu nguyện của cộng đoàn các môn đệ "không ngừng chúc tụng Thiên Chúa trong Đền Thờ".
Để ghi dấu tất cả những thời điểm quan trọng trong sứ vụ của Chúa Giêsu, Thánh Luca đã ghi lại lời cầu nguyện khi Chúa Giêsu chịu phép rửa ở sông Giođan.
Lời nguyện xin hết sức đơn sơ và thân thiết của trẻ thơ khi thốt lên: "Abba", nghĩa là: "Lạy Cha".
Các môn đệ đã chứng kiến lời cầu nguyện của Chúa Giêsu với Chúa Cha không chỉ bằng mắt thấy, mà còn bằng tai nghe. Các môn đệ đã phải nghe Chúa Giêsu cầu nguyện lớn tiếng, và chính trong các biến cố quan trọng, mà các ông đã có thể hình thành cho mình một ý tưởng cầu nguyện riêng. Chúa Giêsu đã muốn người ta nghe Người cầu nguyện, Người rõ muốn xác định lời cầu nguyện của chúng ta bắt nguồn từ lời nguyện của Người.
Thánh Matthêu lại khác với Luca, Mátthêu thuật việc truyền lại kinh Lạy Cha.
Thánh Luca trong khuôn khổ Bài Giảng trên núi thì lại đặt chữ "Lạy Cha" trong khuôn khổ của cuộc hành trình về Giêrusalem, thành phố mà nơi đó, Chúa Giêsu sẽ trút hơi thở cuối cùng trong lời nguyện sau cùng. Chúa Giêsu, "ở một nơi nào đó", "đang cầu nguyện", và, khi Người đã cầu nguyện xong, một trong các môn đệ xin Người: "Lạy Chúa, xin dạy chúng con cầu nguyện". Đây không phải là vấn đề cầu nguyện chung chung, mà là lời cầu nguyện, thêm vào những lời cầu nguyện chính thức của niềm tin Do thái, sẽ nêu rõ nét đặc trưng nhóm các môn đệ của Người, theo cách thức - mà chúng ta không biết - mà "Gioan Tẩy Giả dạy các môn đệ ông". Một lời cầu nguyện tập trung vào điểm chính yếu của sứ điệp Người và xây dựng cộng đoàn các môn đệ chung quanh Người.
Chúa Giêsu đáp lại lời cầu xin của ông bằng một lời cầu nguyện kiểu mẫu. Một lời cầu nguyện mà từ nay, căn cứ vào đó, tất cả các lời cầu nguyện kitô giáo sẽ phải rập theo, cách này hay cách khác: đó là kinh "Lạy Cha".
Những hoàn cảnh, trong đó lời cầu nguyện kiểu mẫu được phát biểu rất đặc biệt. Chúng giúp các kitô-hữu hiểu rằng, lời cầu nguyện của họ là sự nối dài lời cầu nguyện của Chúa Giêsu; lời cầu nguyện đó phải là sự bắt chước, phản ảnh…Các môn đệ đã nhìn thấy Chúa cầu nguyện, nên đã xin Người hướng dẫn họ cầu nguyện; nói khác đi, đưa dẫn họ vào lời cầu nguyện của Người. Chúa Giêsu đồng ý, bằng cách công bố kinh Lạy Cha. Khi cầu nguyện bằng kinh nầy, và khi hiểu thấu những tình cảm hay ý hướng nó diễn tả, các kitô hữu cầu nguyện như Chúa Giêsu: "Nhờ Người, với Người, trong Người" là một công thức về sau sẽ diễn tả điều mà thánh Luca gợi ý".
"Kinh Lạy Cha" của thánh Luca ngắn hơn của thánh Matthêu, bao gồm một lời cầu khẩn, hai ước nguyện và ba lời xin ơn.
Một lời cầu khẩn. Để thưa với Thiên Chúa, kinh này lấy lại từ ngữ mà Chúa Giêsu, ngôi Con, dùng trong lời nguyện của riêng ngài: "Lạy Cha" ("Lạy Cha chúng con" trong thánh Mátthêu). Lập tức, lời này mạc khải cho chúng ta chiều sâu của mối liên hệ giữa Chúa Giêsu Kitô và Thiên Chúa.
Lời cầu nguyện kitô giáo, giúp môn đệ Chúa Giêsu bước vào sự thân mật duy nhất liên kết Chúa Con với Chúa Cha. Trong lời cầu nguyện của người con thảo, người kitô hữu có thể lấy lại lời cầu khẩn này của Đức Kitô: "Lạy Cha" (Gl. 4, 6; Rm 8,15 ). Tiếng kêu Cha đó có tính cách riêng biệt, cá nhân. Nó diển tả một sắc thái thân mật và cũng muốn nhấn mạnh là, mối liên hệ duy nhất và đặc biệt mà Chúa Con có với Chúa Cha cũng là mối liên hệ nối kết tất cả các kitô hữu với Thiên Chúa."
Với hai ước nguyện cùng hiện diện song song trong lời nguyện của người Do Thái.
Sự thánh hóa Danh Thiên Chúa: chớ gì Thiên Chúa can thiệp và tỏ rõ mình là Thiên Chúa, ước mong Người được mọi người nhận biết!
Nước Ngài trị đến: chớ gì Thiên Chúa đích thân ngự đến và tỏ lộ ra sự hiện diện cao cả và năng động của ngài !
"Lạy Cha, xin ngự đến" đã được làm thành công thức dưới hai hình thức khác nhau; Thiên Chúa là "đối tượng" duy nhất của lời cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa"
Ba lời xin ơn, được diễn tả, không phải ở ngôi thứ nhất số ít: "Con", nhưng ở ngôi thứ nhất số nhiều: "Chúng con", các môn đệ thân thưa với Thiên Chúa cho chính họ với tư cách là một cộng đoàn.
Để tiếp tục cuộc hành trình lữ thứ trần gian, lời xin ơn thứ nhất hướng về "cơm bánh mà chúng con cần mỗi ngày". "Trước hết ở đó, có sự ám chỉ đến manna, bánh từ trời đã hồi phục dân Thiên Chúa trong thời kỳ Xuất Hành, và, theo sự mong đợi của dân Do Thái, bánh này sẽ lại được trao ban như là lương thực cho cộng đoàn của thời sau hết. Nơi thánh Luca, các tín hữu được mời gọi cầu xin Bánh hằng sống nầy hằng ngày"
"Sự tha thứ tội lỗi của chúng con" đó là điều hai mà lời xin nhắm đến. Ơn tha thứ là ơn huệ nhưng không của Thiên Chúa. Nếu đã trót phạm tội với Chúa mà không có ơn tha thứ, chúng ta sẽ không thể nào sống trong tình thân với Thiên Chúa, vì chúng ta là những con nợ chẳng có gì để mà trả được cả. Ơn tha thứ đó cần thiết cho chúng ta còn hơn là cơm bánh. Hơn nữa, chúng ta còn phải tha thứ cho các con nợ của chúng ta, nếu không, Thiên Chúa sẽ không thứ tha cho chúng ta.
Với con người, vốn mỏng dòn yếu đuối, luôn phải đối diện với những cơn cám dỗ thì lời xin ơn thứ ba, lời xin sau cùng liên hệ đến sự trợ giúp trong "cơn cám dỗ". Chúng ta không xin cho chúng ta được miễn trừ khỏi cơn cám dỗ hay thử thách: Chính Chúa Giêsu đã được Thánh Thần đưa đến hoang địa để chịu ma quỉ cám dỗ trước khi lên đường thực thi sứ vụ công khai loan báo Tin mừng của Ngài. Chúng ta cầu xin đừng sa chước cám dỗ, theo ý nghĩa của lời cầu cho Phêrô, trong chương 22 câu 32: "Thầy cầu nguyện cho con, để con không mất đức tin". Chúng ta cầu xin cho thử thách không làm chúng ta ngã quị, cho chúng ta đừng sa vào kế hoạch của Tên Cám Dỗ.
Với lời nguyện tin tưởng và kiên trì. Chúa Giêsu tiếp nối bằng một dụ ngôn và những lời cắt nghĩa cho dụ ngôn được rõ hơn.
Dụ ngôn là dụ ngôn người bạn quấy rầy, nhân danh tình bạn, không sợ làm phiền một trong những người bạn của mình, ngay "lúc giữa đêm", và không ngại nằn nỉ đến độ "sỗ sàng", để giúp đỡ một người bạn khác, đường xa mới đến.
Cũng chính với sự tin tưởng, sự kiên trì, táo bạo, làm nền tảng cho tình yêu của Người mà chúng ta dám thân thưa với Thiên Chúa: "Chúa Giêsu nhấn mạnh, các con hãy xin, thì sẽ được; hãy tìm thì sẽ thấy; hãy gõ, thì cửa sẽ mở cho các con. .."
Vốn dĩ là một người cha nhân hậu, người cha tốt lành, Thiên Chúa chẳng lẽ không lắng nghe lời cầu nguyện của con cái Người. Tốt lành hơn mọi người cha trên trái đất, Chúa Cha trên trời sẽ trao ban cho những ai cầu xin Người ơn huệ tuyệt hảo: Chúa Thánh Thần.
Các nay hai tuần, khi đọc dụ ngôn Người Samaritanô Nhân Hậu, chúng ta biết rằng, để đi theo Chúa Giêsu lên Giêrusalem, chúng ta phải bước qua con đường tình yêu tha nhân, một tình yêu vượt trên tất cả mọi thứ lề luật. Chúa Nhật vừa qua, trong nhà của Mátta và Maria, chúng ta khám phá ra rằng con đường này là con đường lắng nghe Lời Chúa. Hôm nay, chúng ta được báo cho biết, con đường nầy cũng là "con đường của lời cầu nguyện khiêm nhường, tin tưởng và kiên trì, con đường trao ban Thánh Thần và sẽ được Người tác động".
Xin cho mỗi người chúng ta học nơi gương của Chúa Giêsu luôn kiên trì, luôn khiêm tốn chạy đến với Cha là Thiên Chúa giàu lòng thương xót để Ngài ban những ơn lành cần thiết cho chúng ta để chúng ta vượt qua tất cả những khó khăn thử thách của cuộc đời.
Lm. Anmai, CSsR
Anmai, CSsR - dongcongnet
July 26, 2013