o dongcong.net
     
 
dongcong.net
 
 

Suy niệm của Lm. Anmai, CSsR 

Chúa Nhật Thánh Gia thất năm C-2012
1 Sm 1, 20-22.24-28; 1 Ga 3,1-2.21-24; Lc 2, 41-52

SỐNG TRỌN VẸN ƠN GỌI TRONG GIA ĐÌNH

Ơn gọi thật huyền nhiệm. Mỗi người mang trong mình một ơn gọi và ơn gọi đó mỗi người trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa được chọn và được gọi khác nhau.

Một lúc nào đó, dừng lại để nhìn ơn gọi của mỗi người chúng ta sẽ nghiệm ra thánh ý của Chúa hết sức tuyệt vời trên cuộc đời của người đó.

Chúng ta vừa nghe lại ơn gọi của một người rất đặc biệt có tên là Samuen. Samuen có được là do ơn Chúa, do lời cầu nguyện của bà mẹ Samuen là Anna. Sau khi có Samuen, như lời hứa tự ban đầu, bà lại dâng Samuen lại cho Đức Chúa. Hình ảnh hết sức tuyệt đẹp của một ơn gọi.

Nếu chúng ta đọc tiếp cuộc đời của Samuen, chúng ta vẫn tiếp tục bắt gặp hình ảnh hết sức dễ thương của Samuen là vâng lời Thiên Chúa trong chuỗi dài của đời mình. Samuen đã hoàn thành ơn gọi theo Chúa của một cách hoàn hảo.

Theo Chúa không phải là sự chọn lựa cá nhân như người ta chọn nghề nghiệp, mà do Thiên Chúa ra hiệu và lên tiếng mời gọi bước theo Ngài : “Không phải chúng con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn chúng con, để chúng con đi và đem lại hoa trái” (Jn 15, 16). Cậu bé Samuel ngủ trong nhà Thiên Chúa, nghe Chúa gọi, nhưng không nhận ra, chạy đến với thầy cả Hêli nghĩ là ông gọi mình. Chúng ta cứ tưởng tượng từ khi Chúa lên tiếng gọi đến khi nhận ra đó là tiếng của Chúa và bước theo Ngài, điều gì xẩy ra trong tâm hồn : Ngạc nhiên, sửng sốt, vui mừng hạnh phúc đáp trả. Samuel cũng trải qua tiến trình này nên cuối cùng cậu nhận ra và đón nhận thánh ý Chúa : “Xin Chúa hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe. Đức Chúa ở với ông, và ông không để một lời nào của Chúa ra vô hiệu” (ISm 3, 10, 19). Samuel đã biến đổi nhờ Lời Chúa, đã trở thành vị Ngôn sứ vĩ đại trong lịch sử Israel.

Chúa Giêsu là vị ngôn sứ vĩ đại hơn Samuen nữa. Giêsu ra đời theo Thánh ý của Cha và để vâng lời Cha chứ không phải là làm theo ý của mình.

Dừng lại và đọc trang Tin mừng theo Thánh Luca hôm nay chúng ta bắt gặp câu chuyện đời thường của gia đình Giuse. Là những người Do Thái đạo đức, bà Maria và ông Giuse cùng với bà con và người quen thuộc đi hành hương ở Giêrusalem theo thông lệ hàng năm. Dịp hành hương này kéo dài 1 tuần lễ để tưởng nhớ lại kỷ niệm Thiên Chúa đã cứu giúp và giải thoát tổ tiên họ ra khỏi ách nô lệ của Ai cập (Xh 12, 1-27).

Đã nhiều lần lên Giêrusalem rồi nhưng lần này đáng ghi nhớ hơn cả vì lẽ thay vì đi về chung với đoàn hành hương, với cha mẹ thì Giêsu ở lại Đền Thờ. Có lẽ đây là lần đầu tiên đi hành hương vì khi đó Giêsu lên 12 tuổi.

3 ngày qua đi đi tìm mà không thấy con trong đoàn hành hương. Khi trở lại Giêrusalem thì thấy cục cưng của mình đang ngồi nói chuyện trong đền thờ với các bậc thầy về tôn giáo.

3 ngày tìm và khi quay trở lại vẫn thấy con mình mãi mê ngồi trong đền thờ để vừa nghe các bậc thầy nói về tôn giáo cũng như đặt câu hỏi thì cha mẹ cũng như mọi người sửng sốt về sự khôn ngoan và trí thông minh của Giêsu. Với tuổi tác như thế này, phải chăng Giêsu đã vượt xa những đứa trẻ bình thường khi đi lên đền hành hương như thế. Đó là dấu chỉ ngôn sứ, dấu chỉ về ơn gọi, dấu chỉ cuộc đời của Giêsu.

Giuse và Maria thật sự bối rối với kiểu hành xử này của trẻ Giêsu. Ông bà cảm thấy cực lòng vì đã làm cho ông bà phải bối rối hay nói đúng hơn là thất kinh bát đảo khi lạc mất đứa con trai duy nhất và con yêu quý của mình. Câu trả lời của trẻ Giêsu cho ông bà biết rằng ông bà tìm trẻ ở đâu ? "Trong nhà của Cha Con", đó chính là câu trả lời chính xác của Giêsu.

Đúng như vậy, đó là sứ mạng, ơn gọi của Giêsu trong cuộc đời này. Khi Giêsu bước vào trần gian này, không có gì khác là vâng lời Cha, vâng theo Thánh ý Cha.

Thái độ, tâm tình của con vâng lời Cha phải chăng là thái độ tuyệt vời nhất của người con và cũng là ước nguyện của người Cha. Cha thương yêu con và chỉ muốn con vâng nghe lời của mình và người con ngược lại, khi thấy Cha yêu mình thì mình cũng yêu cha và lời đáp trả đẹp nhất chính là thái độ sống vâng phục.

Trang thư thứ nhất Thánh Gioan cho chúng ta thấy tâm tình của người cha dành cho con như thế nào. Thánh Gioan không nói vu vơ nhưng nói thẳng về tâm tình Thiên Chúa Cha đối với chúng ta : Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa - mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa. Sở dĩ thế gian không nhận biết chúng ta,  là vì thế gian đã không biết Người. 

Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta và cho chúng ta được cái ơn gọi Thiên Chúa là Cha và chúng ta là con Thiên Chúa. Và, Thánh Gioan nhắc nhớ chúng ta : Ai tuân giữ các điều răn của Thiên Chúa thì ở lại trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở lại trong người ấy. Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được  Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, đó là nhờ Thần Khí, Thần Khí Người đã ban cho chúng ta.

Con thì phải tuân giữ lời của Cha và rồi Cha ở lại trong con. Hình ảnh cha con như thế quá tuyệt vời.

Chính Chúa Giêsu ngày hôm nay trong Đền Thờ đã một lần nữa mời gọi chúng ta sống tâm tình cầu nguyện, gắn bó và vâng phục ý của Chúa Cha.

Tâm tình gắn bó, cầu nguyện đó được gợi lên trong Thánh Vịnh 83, 2-9
Lạy Chúa Tể càn khôn, cung điện Ngài xiết bao khả ái.

Mảnh hồn này khát khao mòn mỏi
mong tới được khuôn viên đền vàng.
Cả tấm thân con cùng là tấc dạ
những hướng lên Chúa Trời hằng sống mà hớn hở reo mừng.
Lạy Chúa Tể càn khôn là Đức Vua, là Thiên Chúa con thờ,
ngay chim sẻ còn tìm được mái ấm,
cánh nhạn kia cũng làm tổ đặt con
bên bàn thờ của Chúa!
Phúc thay người ở trong thánh điện
họ luôn luôn được hát mừng Ngài.
Phúc thay kẻ lấy Ngài làm sức mạnh,
ấp ủ trong lòng giấc mộng hành hương.
Lúc trẩy qua thung lũng khô cằn,
họ biến nó thành nguồn suối nước,
mưa đầu mùa đổ phúc lộc chứa chan.
Càng tiến lên, họ càng mạnh bước
đến chiêm ngưỡng Chúa Trời ngự trên núi Xi-on.
Lạy Chúa là Chúa Tể càn khôn,
xin đoái nghe lời con cầu nguyện.
Xin lắng tai, lạy Chúa nhà Gia-cóp.

Chúa Giêsu đã gắn bó đời mình với Chúa Cha và cũng không bỏ lời dạy của cha mẹ nuôi của mình : Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài.

Hôm nay, mừng Lễ Gia Thất, chúng ta được mời gọi mối liên hệ của chúng ta với gia đình của chúng ta và Cha chúng ta ở trên Trời.

Hãy lắng đọng, hãy dành thời gian cầu nguyện, lắng nghe lời Thiên Chúa và vâng phục Thiên Chúa theo thánh ý của Ngài. Và, gần nhất là vâng lời ông bà cha mẹ và sống trọn tình con thảo với ông bà cha mẹ người đã có công sinh ra và dưỡng dục chúng ta.

lm anmai 30-12-12

 

Chúa nhật Lễ Thánh Gia thất, năm C2009
1 Sm 1, 20.24.28; 1 Ga 3, 1-2.21-24; Lc 2, 41-52

Gia đình là tế bào của Xã Hội và gia đình là phần tử của Hội Thánh. Một Xã Hội, một Hội Thánh mà tế bào và phần tử yếu kém, suy đồi thì phải nói đó là điều đáng tiếc, điều lo ngại cho cả Xã Hội và Hội Thánh. Nói cách khác, chính gia đình đã góp phần cho Xã Hội cũng như Hội Thánh được lành thánh, được phát triển. Với chuyện hết sức thực tế như vậy, ta sẽ thấy được sự đóng góp, vai trò của gia đình có yếu tố như thế nào cho cả Xã Hội và cả Hội Thánh.

Ngọc Lễ đã diễn tả hình ảnh đẹp của một gia đình :
Ba là cây nến vàng
Mẹ là cây nến xanh
Con là cây nến hồng
Ba ngọn nến lung linh
Thắp sáng một gia đình

Nếu như gia đình nào đó cả ba cây nến đều toả sáng, đều chung chia ánh sáng của mình cho nhau thì gia đình ấy thật là hạnh phúc.
Ta nghe Ngọc Lễ viết tiếp :

Lung linh lung linh tình mẹ tình cha
Lung linh lung linh cùng một mái nhà
Lung linh lung linh cùng buồn cùng vui
Lung linh hai tiếng gia đình
Lung linh hai tiếng gia đình

Ai ai cũng mong cho mình có một gia đình như vậy. Ai ai cũng mong cho mình có một gia đình mà trong đó có tình của mẹ, tình của cha và cùng chung chia niềm vui nỗi buồn.

Cả gia đình, để có tình mẹ tình cha và cùng chung chia niềm vui nỗi buồn ấy thì các thành viên trong gia đình ấy phải có bổn phận và trách nhiệm để đem niềm vui và chia sẻ nỗi buồn cho nhau. Nếu trong mái ấm chỉ có góp công của người cha mà không có sự đóng góp của người mẹ thì gia đình ấy chẳng ra làm sao cả. Nếu chỉ có sức của người mẹ mà không có cha thì cũng như vậy. Và một phần tử, một nhân tố quan trọng trong gia đình nữa đó chính là những đứa con. Nếu cha mẹ đàng hoàng, cha mẹ lo lắng cho con cái mà con cái lại ngỗ nghịch, lại ngang bướng thì e rằng gia đình ấy khó có thể hạnh phúc được.

Gia đình nào cũng có vấn đề riêng của gia đình ấy, gia đình nào cũng có một chút gì đó riêng tư nhưng đều có một điểm chung là sẽ có những va chạm, sẽ có những vết nứt, sẽ có những bất đồng nhưng chuyện quan trọng là giải quyết những va chạm, giải quyết những bất đồng đó như thế nào. Các thành viên trong gia đình có chịu ngồi lại với nhau, có chịu nhường nhịn với nhau để giải quyết cho gia đình được ấm êm hay không.

Trang tin mừng quá quen thuộc mà chúng ta vừa nghe Thánh Luca thuật lại câu chuyện hết sức dễ thương của một gia đình. Gia đình ấy cũng như bao gia đình thời bấy giờ, cứ đến ngày lễ thì lại dắt díu nhau lên đường trẩy hội lên Giêrusalem. Hoà chung niềm vui để chuẩn bị mừng lễ Vượt Qua với mọi người thì gia đình nghèo Nagiaret cũng đi. Lễ hội thì lớn và người thì đông.

Cứ tưởng cậu ấm Giêsu cùng trở về nhà với mình sau kỳ Lễ nhưng nào ngờ xảy ra sự cố hết sức là bi đát đó là lạc mất Giêsu. Hai ông bà lại dắt díu nhau quay ngược lại Giêrusalem. Ngày xưa làm gì có tàu xe như thế này để mà đi, phương tiện chủ yếu vẫn là đi bộ. Sau một ngày đường mà phải quay lại thì cũng phải mất thêm một ngày nữa mới trở lại được Giêrusalem. Tưởng đang làm gì, hoá ra cậu ấm Giêsu đang ngồi giữa các bậc thầy dạy vừa nghe họ và cũng vừa đặt câu hỏi. Điều làm cho mọi người ngạc nhiên đó là về trí thông minh cũng như những lời đối đáp của cậu ấm Giêsu.

Quá mệt mỏi cho công việc tìm kiếm, quá chán nản do mất đứa con yêu duy nhất nhưng dừng lại một chút để chúng ta nhìn thái độ của từng thành viên trong gia đình.

Mẹ Maria thì nói với con rằng :  "Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con! " Chúa Giêsu đáp lại : "Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao? "

Sau những lời đối đáp của hai mẹ con, Thánh Luca còn cho chúng ta biết là hai ông bà không hiểu lời của Chúa Giêsu nói. Thế nhưng, chúng ta thấy rằng sau đó Giêsu ngoan ngoãn cùng với ba mẹ trở về làng quê Nagiaret.

Mẹ nào mà mẹ không thương con ! Maria thương lắm và đã đi tìm. Sau khi tìm chỉ nói với con cái tâm tư của mình cùng chồng chứ không hề có một lời mắng chửi. Và sau khi nghe Chúa Giêsu trả lời rằng “cha mẹ không biết con có bổn phận ở nhà Cha con sao ?” thì Mẹ Maria vẫn lặng lẽ, âm thầm dù chưa hiểu được ý của Giêsu con mình. Với tất cả những biến cố ấy, chúng ta thấy Thánh Luca còn ghi thêm rằng là sau những ngày ấy, sau những sự kiện ấy Maria lại tiếp tục ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng.

Còn Thánh Giuse, chúng ta để ý đó, chẳng thấy cụ nói lời nào cả. Ít nhiều gì chúng ta biết Giuse thì già hơn Maria, sức khoẻ chắc có lẽ không tốt cho bằng Maria và tất nhiên là sẽ mệt mỏi lắm với hai ngày đường vừa qua để trở lại Giêrusalem. Nếu như những người khác, Giuse sẽ làm cho Giêsu một trận cho bõ cái công đi tìm. Bực lắm chứ ! Thế nhưng Giuse vẫn trầm ngâm, vẫn lặng lẽ, vẫn chịu đựng tất cả những vất vả, những gánh nặng của gia đình. Nếu như hôm ấy Giuse quát tháo hay đánh đập Giêsu thì quả thật là bầu khí gia đình sau những ngày lễ hội ấy sẽ hết sức nặng nề và bầu khí yêu thương đầm ấm thuở nào ở cái gia đình nghèo Nagiaret sẽ chẳng còn.

Với Giêsu, sau khi thấy được cha mẹ mình quá mệt nhọc tìm mình, dẫu biết rằng mình phải thi hành sứ vụ của Cha mình đấy nhưng rồi lặng rẽ rút lui để trở về quê nhà và thái độ của Giêsu thật tuyệt vời. Giêsu về quê nhà và hằng vâng phục ông bà. Không những thế Giêsu càng thêm tuổi càng thêm khôn ngoan, cao lớn và thêm ân nghĩa đối với Thiên Chúa và người ta. Và cũng thế, nếu như Giêsu, sau cái lần bị lạc ở Giêrusalem trở về mà không ngoan ngoãn, không vâng lời cha mẹ thì bầu khí ấm êm và hạnh phúc của gia đình nhỏ ấy chẳng thể nào có được.

Với thái độ, với cách cư xử hết sức tuyệt vời của từng thành viên trong gia đình chúng ta thấy đó chính là bài học hết sức thực tế cho cuộc đời của mỗi người chúng ta.

Dẫu là gì đi chăng nữa, mỗi người trong chúng ta đang sống, đang đóng một vai trò, đang đóng một vị trí trong gia đình, trong tập thể, trong cộng đoàn. Trong gia đình, trong cộng đoàn ắt hẳn là có cha, có mẹ, có trên, có dưới, có thành viên của gia đình, của cộng đoàn. Gia đình, cộng đoàn muốn bình an, muốn hạnh phúc, muốn thăng tiến và phát triển thì không có con đường nào khác của con đường gia đình Nagiaret nghèo xưa đã sống. Nhẹ nhàng, sâu lắng, vị tha, bao dung, thấu hiểu … đó là những tố chất cần thiết để cho gia đình được hạnh phúc.

Gia đình Nagiaret ngày xưa nghèo đấy nhưng mỗi thành viên trong gia đình đã có những tố chất cần thiết để làm cho gia đình đầm ấm, yên vui, hạnh phúc.

Nhiều lần nhiều lúc trong cuộc sống, với áp lực của công việc, với áp lực của nhịp sống, con người đã để mất dần những tố chất cần thiết để góp nên hạnh phúc gia đình. Để có được những tố chất như nhẹ nhàng, sâu lắng, vị tha, bao dung, thấu hiểu ấy thì tố chất quan trọng nhất vẫn là tố chất của đời sống nội tâm. Nếu như Mẹ Maria, Thánh Giuse không có đời sống nội tâm, không có chiều kích tâm linh đủ thì khi Chúa Giêsu làm như vậy các ngài sẽ không đủ sức để đón nhận.

Hạnh phúc, bình an trong gia đình, trong cộng đoàn nằm trong lòng bàn tay của mỗi người. Mỗi người vẫn mãi mãi là viên đá sống động để xây dựng nên gia đình, nên ngôi nhà, nên cộng đoàn của mình. Bất hạnh cho những gia đình có những người gây chia rẽ, gây bất hoà và thật hạnh phúc cho những gia đình mà trong đó mỗi thành viên của gia đình biết chung chia những khó khăn, những vất vả của cuộc sống.

Với thực trạng gia đình ngày hôm nay, hơn bao giờ hết, chúng ta lại phải ra sức cầu nguyện, trước hết là cầu nguyện cho gia đình, cho cộng đoàn của chúng ta được ấm êm, được hạnh phúc. Nhiều và quá nhiều gia đình đang đứng trên bờ vực của đổ vỡ, của chia ly bởi vì từng thành viên không còn tha thiết, không còn gắn kết với gia đình mình nữa.

Một lần nữa, nhân dịp mừng gia đình Thánh, chúng ta có cơ hội nhìn mẫu gương của từng thành viên trong gia đình ấy. Xin cho mỗi người chúng ta sống theo gương là cha, là mẹ, là con của gia đình ấy.

Nguyện xin ơn Thánh của gia đình Thánh tuôn đổ trên từng thành viên trong các gia đình, các cộng đoàn Công giáo để ngày mỗi ngày mỗi tế bào, mỗi chi thể của Hội Thánh càng thêm thánh thiện như lòng Chúa mong muốn. 

Lm Anmai, CSsR 

Noi gương Thánh Gia Thất dâng hiến gia đình cho Chúa
LỄ THÁNH GIA (Hc 3, 2-6; 12-14; Cl 3, 12-21; Lc 2, 22-40)

Tất cả mọi người Việt Nam, vui vui, cười cười, nói nói đủ thứ chuyện trên đời nhưng khi nói hay đặt vấn đề về đời sống gia đình bỗng dưng nó làm sao ấy. Tình trạng đời sống hôn nhân gia đình ngày hôm nay đang đứng ở mức báo động đỏ. Hình như mọi người ai ai cũng biết cái thảm trạng này nhưng mà hình như người ta chỉ dừng lại ở mức hô hào khẩu hiệu hoặc là chỉ dừng lại ở lời nói mà thôi còn hạnh động, còn thực tế nó khác làm sao đấy ! Thật đau lòng khi nhìn vào đời sống gia đình ngày hôm nay.

Một gia đình ở vùng biển mặn Cần Giờ phải rơi vào thảm trạng bi đát khi có cô con gái đầu lòng phải sống trong tình trạng hôn nhân chẳng ra làm sao cả. Vì nghèo, vì đói, vì túng thiếu, cô đã rời gia đình đi đến một nơi tạm gọi là khá hơn để tìm kế sinh nhai. Đúng thật là đời sống kinh tế của cô có khá lên thật nhưng rồi đời sống luân lý, đời sống đạo lý của con người vô tình bị đánh mất. Đời sống đạo lý của cô không còn khi cô chung sống với một anh chàng thợ điện đã có vợ ! Gia đình cô ra sức phân tích việc làm sai trái của cô, phân tích nỗi ô nhục của gia đình nhưng tất cả đều vô vọng khi cô cương quyết hành động theo cái lý của cô. Cô thì cô cảm thấy thích thật, cô cảm thấy vui thật với tình yêu của cô nhưng thật sự bao nỗi bất an, bao nỗi buồn phiền đang cứ như níu kéo lấy cô. Sống chung với anh chàng đang có vợ thì làm gì tìm được sự bình an. Sống chung mà không cưới không hỏi, không phép tắc đạo nghĩa thì làm sao yên tâm được.

Một gia đình nữa cũng rơi vào thảm cảnh của bi đát. Người cha sau bị cao huyết áp đã ra đi để lại mẹ goá con côi. Người mẹ goá này như muốn ra đi theo chồng cho thanh thản nhưng nào có thể được ? 3 đứa con thì hư mất 2. Đứa con gái mới 20 tuổi tròn trong tay đã bồng bế đứa con 2 tuổi mà đứa con và mẹ của nó không còn được thấy mặt cha của bé vì cha của bé đã ra đi biền biệt không ngày tái ngộ. Bi đát hơn đó là đứa con út năm nay vừa tròn 19 mà đã sa đà vào ma tuý. Cứ vài ba ngày bỏ đi chích choác xong về lấy tiền và lại đi tiếp. Tiếp xúc với gia đình ấy, bà mẹ goá ràn rụa trong nước mắt trước cảnh tan thương của gia đình.

Đứng trước những đổ nát, những bi thương của gia đình như vậy lòng tôi chẳng hiểu sao nó cứ quặn đau. Dù không phải là ruột rà thân thích nhưng nó đau làm sao đấy ! Dẫu sao họ cũng là con người, dẫu sao họ cũng là người đồng đạo với mình và hơn nữa trong vai trò của mục tử mình làm sao mà mình an lòng được ? Chẳng biết trách ai trong những thành viên của gia đình như vậy ? Trách cha ư ? trách mẹ ư ? trách con cái ư ? Có trách thì cũng đã muộn rồi. Trách nhiệm thì cha, thì mẹ, thì con cái có thể đẩy đưa, có thể chối từ được nhưng hậu quả đau thương của gia đình ta có thể vất đi đâu ?

Lý do tại sao như vậy ?

Với hậu quả bi thương như vậy, không thể nào đổ lỗi cho người cha, cũng chẳng thể nào đổ lỗi cho người mẹ hoặc người con. Mỗi thành viên trong gia đình phải chịu trách nhiệm về cái hậu quả xấu đấy. Và hình như nguyên nhân chính của sự đổ nát trong đời sống gia đình đó là vì từng thành viên trong gia đình quên đi cái nhiệm vụ cao cả đó là dâng hiến gia đình mình cho Chúa thì phải. Vì con người cứ cảm thấy như mình là chủ, là chúa của cuộc đời để rồi con người đẩy Chúa ra khỏi gia đình mình và khi đẩy Chúa ra khỏi gia đình mình thì tức khắc những hậu qủa bi thương của gia đình nó sẽ ập đến.

Phải nhìn nhận thẳng với nhau rằng những đổ nát, những bi thương ấy xảy đến cho gia đình, cho xã hội vì từng thành viên trong gia đình đã không còn tín thác, không còn biết dâng hiến gia đình mình cho Chúa nữa, không còn biết dâng hiến cuộc đời mình cho nhau nữa. Ai ai cũng khư khư lấy cái hạnh phúc riêng của mình thì làm gì mà gia đình mình có được hạnh phúc ? Hạnh phúc ấy chỉ đến khi từng thành viên trong gia đình biết tận hiến cuộc đời mình cho nhau, tận hiến cuộc đời mình cho Chúa.

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng ta cùng mừng lễ Thánh Gia. Nghe hai chữ Thánh Gia dù có học hay học ít đi chăng nữa cũng có thể hiểu rằng hôm nay mọi người mừng lễ gia đình thánh. Gia đình thánh không phải là chỉ có cha thánh hay mẹ thánh hay con thánh nhưng tất cả từng thành viên trong gia đình đó phải là thánh. Thánh đầu tiên phải phát xuất từ người cha người mẹ rồi đến người con trong gia đình. Cha không thánh, mẹ không thánh thì làm sao đòi con làm thánh được ?

Gia đình Giuse và Maria có được một cậu ấm, điều đầu tiên theo thói tục Do Thái và thói tục ấy rất là đẹp đó là dâng con mình, dâng gia đình mình cho Chúa. Và không phải chỉ làm theo cái thủ tục như bao người làm, như bao thủ tục khác nhưng mà phải sống với cái hành động dâng hiến đấy thì mới có thể bình an, mới có được hạnh phúc thật. Thực trạng, thực tế đau lòng của sự đổ nát trong đời sống gia đình đó là cha là mẹ ngày hôm nay chỉ dâng con trong cái ngày lãnh bí tích Thanh Tẩy, còn từ ngày đó về sau thì đời sống đạo, hành động dâng hiến ấy nó mờ mờ nhạt nhạt làm sao ấy ?

Thật sự, ngày nay không phải là không còn những gia đình đạo đức, không còn những gia đình có nề nếp đạo đức nhưng con số ấy quá hiếm hoi, quá nhỏ bé. Những gia đình còn đạo lý, còn được nề nếp ấy là do họ đã sống được cái hành động dâng hiến gia đình một cách triệt để sau cái ngày dâng hiến theo thói quen của gia đình Công Giáo.

Hành động dâng hiến thiết thực nhất của từng thành viên trong gia đình hôm nay được Thánh Phaolô tông đồ mời gọi thật dễ thương. Ngài chỉ cho từng thành viên trong gia đình biết phải làm gì, biết phải sống ra làm sao để xứng đáng là con cái Chúa.

Trước hết, Ngài nhắc nhở cộng đoàn Côlôsê cũng như Ngài nhắc nhở mỗi Kitô hữu chúng ta đó là chúng ta là những người được Thiên Chúa hiến thánh, tuyển lựa và yêu thương. Và thật sự là thế, giữa muôn muôn người, ta được Thiên Chúa tuyển lựa, yêu thương tuyển chọn làm dân Thánh của Ngài, làm dân riêng của Ngài để ta được hưởng phần gia nghiệp của Ngài. Thế nhưng đáng tiếc thay là chúng ta – con nhà có đạo – đã đánh mất điều căn cốt này để rồi bao nhiêu hậu quả kéo theo do cái nền tảng bị đánh mất.

Ngài nói thẳng với từng người rằng Thiên Chúa đã tha thứ cho chúng ta thì chúng ta cũng phải tha thứ cho anh em chị đồng loại. Trên mọi đức tính anh em phải mặc lấy tâm tình bác ái với nhau trong gia đình, phải có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hoà và nhẫn nại. Đức ái chính là dây tuyệt hảo để liên kết từng thành viên trong gia đình.

Thật sự ra mà nói, có gia đình nào là không có chung, không có đụng. Ông bà ta đã nói là chung - đụng nghĩa là đã sống chung với nhau không đụng nhiều thì đụng ít và khi đụng như vậy mỗi thành viên trong gia đình phải lấy “bửu bối”, phải lấy “vũ khí” của mình ra để mà “chiến đấu” với các thành viên còn lại. “Vũ khí”, “bửu bối” mà Thánh Phaolô chỉ dẫn cho chúng ta đó chính là lòng bác ái !

Thánh Giuse, Đức Mẹ, Chúa Giêsu cũng vậy thôi. Gia đình Giuse – Maria sống bằng nghề mộc như Thánh Kinh thuật lại cho chúng ta. Thợ mộc, từ bao năm nay, chúng ta có thấy ai giàu có đâu ? May ra buôn hột xoàn, kim cương, cẩm thạch, đá quý mới có thể giàu được chứ làm mộc đủ sống cũng là khá lắm rồi. Vậy là gia đình Giuse và Maria phải đương đầu với muôn vàn khó khăn, thử thách của cuộc sống. Làm ở thành thị may ra còn có đồng ra đồng vào chứ còn ở cái làng quê Nagiaret nghèo như Giuse – Maria kia thì đủ sống là tạ ơn Chúa rồi. Nếu chúng ta để ý một chút thì nhiều khó khăn đến với gia đình Giuse – Maria lắm vì lẽ ngoài sự thiếu thốn về đồng tiền về vật chất thì còn chênh lệch về tuổi tác.

Thế nhưng, chúng ta thấy đó, dù đứng trước bao nhiêu nghịch cảnh, bao nhiêu khó khăn của cuộc sống thì gia đình Giuse – Maria – Giêsu ấy vẫn là gia đình thánh vì lẽ mỗi thành viên trong cái gia đình ấy đã biết khiêm nhu, nhẫn nại, chịu đựng và tha thứ cho nhau và đứng trước những thử thách của cuộc đời thì từng thành viên trong gia đình ấy đã đưa “vũ khí” của mình ra đó là lòng bác ái. Chính lòng bác ái được đưa ra, được sử dụng nên gia đình Nagiaret nghèo đã có được sự bình an.

“Bửu bối”, “vũ khí” mà Thánh Phaolô chỉ cho mỗi người chúng ta đấy rất dễ dùng, dễ sử dụng nếu như mỗi thành viên trong gia đình biết dâng hiến đời mình cho Chúa. Nếu chúng ta thật sự yêu thương gia đình chúng ta thì hành vi dâng hiến, hành vi yêu thương, hành vi bác ái quả thật là chuyện nhẹ nhàng, dễ dàng thực hiện. Khi ta không yêu thương gia đình ta đủ thì chẳng bao giờ ta sống bác ái, hy sinh vì mỗi người trong gia đình chúng ta được.

Bí quyết để gia đình Thánh Gia có được sự bình an, hạnh phúc giữa bao nghịch cảnh đó là vì từng thành viên trong gia đình đã sống, đã nuôi dưỡng, đã vun đắp cho sự dâng hiến cho Chúa như thói quen mà gia đình dâng hiến trong trang Tin mừng theo Thánh Luca thuật lại cho chúng ta. Không phải chỉ dâng hiến 1 ngày, 2 ngày trong cuộc đời mà phải dâng hiến mọi ngày, dâng hiến luôn luôn gia đình mình cho Thiên Chúa. Chỉ khi nào từng thành viên trong gia đình biết dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa như gia đình Thánh mà chúng ta mừng lễ hôm nay thì gia đình chúng ta mới có được sự bình an, sự hạnh phúc đích thực và nhất là được hưởng ơn cứu độ mà Chúa đã hứa dành cho những ai dâng hiến cuộc đời cho Ngài.

Nguyện xin gia đình Thánh ban ơn phù trợ cho mỗi người chúng ta, cho từng thành viên trong gia đình biến dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa như gia đình Thánh đã từng dâng hiến.

Nguyện xin ơn Thánh của gia đình Thánh đến và ở lại mãi với gia đình chúng ta để gia đình chúng ta luôn có sự bình an, có hạnh phúc đích thực.

Anmai, CSsR

 

Anmai, CSsR

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)