Trang LM Ngô phúc Hậu
 
 

Năm Sự Vui by Lm Piô Hậu

MẦU NHIỆM MÂN CÔI
Năm sự vui

Mầu nhiệm thứ bốn : Đức Mẹ dâng Chúa Giêsu
Theo trình thuật của Luca thì Thánh Gia Thất còn lưu lại ở niềm Nam cho tới sau ngày thứ bốn mươi mới trở về Nadarét. Trong thời gian dài này Thánh Gia Thất trú ngụ ở đâu ? Có thể giả thiết rằng sau khi Mẹ và Con đều cứng cáp, thì Thánh Gia Thất đến trú ngụ ở ngôi nhà rất thân thương ở Sin Karim. Đó là nhà bà Êlisabét, nơi mà Đức Maria đã ở đó ba tháng. Hai chị em lại sung sướng hàn huyên về lịch sử cứu độ. Êlisabét thì được bồng ẫm Đấng Cứu Thế.Maria thì được bồng ẫm vị Tiền Hô của Đấng Cứu Thế, lại có thêm hơn một tháng tuyệt vời.

Khi bé Giêsu được 40 ngày tuổi, thì Đức Maria bồng con lên Đền thờ Giêrusalem để chu toàn hai điều luật : dâng con trai đầu lòng cho Chúa Giavê; thanh tẩy người mẹ đã mắc uế, vì có chảy máu khi sanh con.
Nhân dịp này có một cụ già tên là Simêon. Ông chỉ mơ ước được thấy Đấng Cứu Thế trước khi chết. Hôm ấy ông linh cảm Đấng Cứu Thế đang ở trong Đền Thờ. Ông đến. Ông gặp. Ông xin được bồng Đấng Cứu Thế bốn mươi ngày tuổi. Ông mừng quá. Ông xin được chết.
Với kinh nghiệm dày cộm của một ông già đạo đức, ông mô tả Đấng Cứu Thế như một tảng đá để cho người này vấp ngã và để cho người kia được đứng lên.
Ông nhìn Đức Maria với ánh mắt thương cảm và tiên báo đời của Mẹ Đấng Cứu Thế sẽ khổ lắm. Khổ như có một lưỡi dao đâm thủng trái tim Mẹ yêu dấu.
Mẹ dâng con vào Đền thờ, con chẳng thấy có gì vui. Con hận ! Hận lắm.
Con hận ông già Simêon vì ông thật thà quá. Ông nói tiên tri đời Mẹ sẽ khổ vô cùng. Khổ suốt đời. Khổ vì con.

Lúc ấy Mẹ mới chừng mười bảy tuổi: tuổi đang khủng hoảng để trưởng thành; tuổi thôi làm con nít, nhưng chưa làm người lớn; tuổi còn đang sống với mơ hơn là sống với thực; tuổi thấy đời nhiều màu hồng hơn màu tím. Vậy mà ông nỡ tâm xán trên đầu mẹ một câu nói, một sự thật tàn nhẫn đến mức độ người trải đời cũng không chịu nổi. Người mẹ mười bảy tuổi phải nhìn đứa con bốn mươi ngày tuổi như một lưỡi dao sắc xuyên qua tim mình. Hình ảnh này in hằn vào ký ức của người mẹ trẻ không thể xóa được. Mẹ biết Mẹ sẽ khổ suốt đời vì con. Nhưng con không thấy Mẹ thất vọng. Mẹ vẫn can đảm. Mẹ vẫn đứng. Đứng mãi cho tới khi Con của Mẹ bị treo trên khổ giá. Mẹ là người đàn bà vĩ đại, xuất thân từ gian khổ, gian khổ tàn nhẫn.

Mẹ yếu dấu
Con lại hận luật Môsê. Luật Môsê bảo rằng đàn bà sanh con có chảy máu nên bị uế và phải được thanh tẩy. Sanh con có mất máu, đó là công trình sáng tạo của Chúa Cha, tại sao lại bảo là uế.
Mẹ thánh thiện như thế; Mẹ sanh Đấng Cứu Thế cao cả là như vậy mà tại sao lại bảo là uế và bắt Mẹ phải làm lễ thanh tẩy. Con cho đó là một sự xúc phạm đến Mẹ, đến cuộc đời đầy ân sủng của Mẹ. Thôi, xin Mẹ tha thứ cho luật Môsê. Phần con thì cũng chẳng muốn hận làm chi nửa, vì luật ấy đã cũ rồi "và cái gì cũ kỹ, lỗi thời thì sắp tan biến đi” ( Dt 8, 13)

 

Mầu nhiệm thứ năm : Đức Mẹ tìm thấy Chúa Giêsu
Năm ấy Đức Giêsu lên 12 tuổi. Thánh Gia Thất đóng cửa nhà. Nhà có ba khẩu. Chỉ có Thánh cả Giuse buộc phải về thủ đô dự lễ. Nhưng vì lòng sốt sắng, nên cả ba người cùng đi.
Hằng triệu người đổ về thủ đô, chập chùng như thác vỡ bờ. Lạc đà, lừa ngựa, người hành hương, người đi buôn bán. Nhìn lên trời chỉ thấy mây. Nhìn xuống đất chỉ thấy người. Người đông như kiến. Dường như người còn đông hơn kiến.
Lễ Vượt Qua kéo dài tám ngày. Khói hương nghi ngút. Nghi ngút đến ngộp thở. Càng ngột thở chừng nào, người ta càng thấy long trọng chừng nấy. Rồi lễ hội kết thúc. Ai nấy ra về. Lại trùng trùng điệp điệp. Người lại đông như kiến cỏ. Tìm người thân trong rừng người này còn khó hơn tìm cái đinh trong đống sắt vụn.
Đức Maria và Thánh cả Giuse cùng về không thấy con đâu. Hơi băn khoăn một tí. Nhưng không sao, vì cậu bé Giêsu khôn lắm, ngoan lắm, lanh lắm. Có lẽ cậu đi với chú hoặc cậu ở một đoạn đường nào đó…
Đến tối, đoàn hành hương dựng lều nghỉ đêm. Làng nào theo làng nấy. Nhà nào theo nhà nấy. Chừng đó Đức Maria và Thánh cả Giuse mới phát giác ra rằng cậu Giêsu không có trong đoàn hành hương.
Thế mới khổ. Sáng hôm sau đoàn Nadarét tiếp tục đi về hướng Bắc, còn Đức Maria và Thánh cả Giuse phải quay trở lại để tìm con tìm mãi. Tìm mỏi mệt. Hỏi thăm nơi này. Hỏi thăm nơi kia, không thấy. Ba ngày sau mới thấy con của mình ở ngay trong Đền thờ ở giữa các bậc vị vọng. Cậu bé trả lời và phỏng vấn các vị trí thức thủ đô, khiến mọi người sửng sốt. Bé khôn quá, khôn trước tuổi.
Mẹ hỏi con "Tại sao con để cha mẹ vất vả tìm con ?". Cậu bé cố tình ở lại mà không cho cha mẹ hay, nay lại trả lời một câu khiến cha mẹ lắc đầu không hiểu được. Bé bảo : “Cha mẹ đừng tìm con. Con phải lo phục vụ cho Cha con ở trên trời". Trẻ con mà ăn nói như thế, cha mẹ hiểu sao nổi. Chẳng hiểu, nên chẳng biết phải làm gì. Đành để đấy, để suy đi, nghĩ lại xem ý Chúa muốn gì.

Mẹ yêu dấu.
Câu nói của cụ già Simêon cách đây 12 năm về trước, lại xuất hiện trên màn hình ký ức của Mẹ "Trẻ này sẽ nên như lưỡi gươm xuyên qua tim của Mẹ". Mẹ lại thấy đau, đau quá. Nhưng Mẹ lại hóa giái nỗi đau bằng cách cúi đầu thưa : “Xin Vâng”. Ý của Chúa Cha thì cao vời vợi, sâu thăm thẳm. Thân phận của Mẹ thì bé bỏng quá. Nhưng bé bỏng để được bao bọc trong vòng tay yêu thương vời vợi. Lời chứ không lỗ, sướng chứ không khổ.
Mẹ ơi ! Mẹ không hiểu ý Chúa nhưng Mẹ hiểu rằng "xin vâng" chính là ý của Ngài. Xin giúp con nên giống Mẹ để Mẹ nào con nấy.

Lm. Piô Ngô Phúc Hậu

Lm Ngô Hậu - tinvui.org

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)