Suy Niệm Chúa nhật thường niên
Thiên Chúa vô cùng kiên
nhẫn chờ đợi
CHÚA NHẬT 16 THƯỜNG NIÊN, năm A -Mt 13, 24-43
Đọc đoạn Tin Mừng của thánh Matthêu 13,24-43,
chúng ta thất sự kiên nhẫn vô cùng của Thiên Chúa.
Thiên Chúa có thể dùng lưỡi hái của Ngài để
cắt tất cả cỏ dại, tất cả những
gì là xấu xa trong thế gian. Điều này nếu
xẩy ra thì chắc chắn là hạnh phúc cho chúng ta vì chúng
ta sẽ không phải sống với những tệ
nạn của thế gian: xì ke, ma túy, phá nạo thai,
những kẻ du đãng giết người, những
trẻ em vô giáo dục vv…Tại sao Thiên Chúa lại không làm
thế bởi vì Ngài nhân từ, chạnh lòng xót
thương. Sách khôn ngoan cho chúng ta hay Thiên Chúa ban cho chúng ta
niềm hy vọng, nghĩa là cho chúng ta cơ hội
để ăn năn sám hối tội lỗi. Thiên Chúa
luôn tôn trọng sự tự do của con người. Ngài
muốn tạo dịp thuận tiện để con
người quay trở về và đổi mới con
người.
DỤ NGÔN CỎ DẠI SỐNG CHUNG VỚI LÚA:
Sống trên trần gian bao giờ cũng có người
tốt, người xấu, sự lành, sự dữ, vàng
thau lẫn lộn với nhau. Về phương diện
bề ngoài, nghĩa là thế gian thì bất cứ ở
chỗ nào, bất cứ nơi đâu, cũng có mặt
phải mặt trái, cũng có ánh sáng và bóng tối. Tất
cả đều sống bên nhau lẫn lộn lẫn nhau.
Ngay trong một con người cũng có cái xấu, cũng
có cái tốt, cũng có sự dữ, sự lành đan xen
với nhau như cỏ lùng và lúa tốt trong một
mảnh đất, trong một thuở ruộng.Thực
tế, trong dụ ngôn này, Chúa Giêsu đã sống ở làng
quê Nagiarét, đã đi qua vùng Palestina, Ngài đã thấy dân
chúng làm ruộng, gieo vãi những hạt lúa mì và khi cây lúa mì
còn nhỏ, người ta rất khó phân biệt với
cỏ dại. Do đó,Chúa đã căn dặn một
việc làm rất thực tế: ” Khi nhổ cỏ, các anh
sẽ nhổ cả lúa mì lẫn trong cỏ “. Có một
sự thực hiển nhiên: cỏ lùng vì là cỏ dại
nên không bao giờ nó có thể trở nên lúa tốt
được và lúa đã là lúa thì vạn đại nó
vẫn cứ là lúa. Chính vì thế, con người
thường hay xét đoán người này tốt,
người kia xấu, người này là cỏ dại,
người kia là lúa tốt. Thực ra, chúng ta không có
quyền xét đoán người khác một cách quá giản đơn
như thế. Đặc biệt, chúng ta không có quyền
xét đoán tội lỗi của bất cứ ai. Quyền
đó là quyền của Thiên Chúa. Con người tự
bản tính là tốt, nhưng khi lớn lên, con người
có thể từ tình trạng lúa tốt biến thành cỏ
dại, rồi với ơn Chúa và sự suy nghĩ,
hồi tâm, cố gắng con người lại trở
thành lúa tốt. Con người là lúa tốt hay là cỏ
dại theo một ý nghĩa và giới hạn nào.
Điều quan trọng là tới khi chết con
người đang ở tình trạng nào ? Lúa tốt hay
cỏ dại, cỏ lùng. Đó là sự tự do của
con người và con người phải chịu trách
nhiệm về sự tự do Chúa ban cho họ khi còn
sống trên mặt đất này. Ở xã hội hay ngay
trong Giáo Hội cũng có người tốt người
xấu, cũng có kẻ lành kẻ xấu. Ngay trong nhóm 12
tông đồ, Giuđa Iscariốt cũng là cỏ lùng mà.
DỤ NGÔN MUỐN DẬY CHÚNG TA ĐIỀU GÌ ?:
Tục ngữ ta có câu:” Nhân vô thập toàn “. Con người
vốn không hoàn hảo. Nên, cần phải cố gắng,
vươn lên, vượt thắng mọi tính hư,
tật xấu, đẩy lùi bóng tối, diệt trừ
tội lỗi. Chúa đã nói: ” Hãy bước qua cửa
hẹp “ hoặc, ai muốn theo Ta: ” Hãy từ bỏ mình,
vác Thập Giá mà theo Ta “. Từ bỏ mình có nghĩa là
diệt sự dữ, đẩy lùi tội lỗi, tính ích
kỷ, keo kiệt mà quảng đại theo Chúa. Qua dụ
ngôn cỏ lùng và lúa, Chúa muốn nhắc nhở con
người, nhân loại, chúng ta: con người
được Chúa cho sinh ra vốn tốt lành nhưng vì
tội lỗi xâm nhập, con người bị
vương mắc tội tổ tông và rồi tội riêng
mình làm. Tuy nhiên, con người có trí khôn, biết phân
biệt đâu là cái tốt, đâu là cái xấu,
điều gì nên làm và điều gì không được làm
và sống đúng là người môn đệ Chúa. Nói rõ
hơn, Chúa mời gọi chúng ta phải tỉnh thức và
cầu nguyện để chiến đấu, chống
trả tội lỗi: xác thịt, danh vọng và kiêu
ngạo là cỏ lùng, cỏ dại xen lấn, sống
lẫn lộn trong ta, đồng thời cầu nguyện
để bảo vệ những nhân đức,
đức bác ái và mọi công phúc chúng ta làm được.
Tỉnh thức và cầu nguyện để sẵn sàng
đến mùa lúa chín tức là khi con người nhắm
mắt xuôi tay, Chúa sẽ thu vào kho lẫm của Ngài.
ÁP DỤNG VÀO CUỘC SỐNG:
Ác giả ác báo quả cũng có lý do của nó. Đời
sống con người tác ác sẽ gặp tai họa mà
hiền lành, đạo đức dù có gặp thử thách
như ông Gióp thì đó cũng chỉ là thử thách của
Chúa nơi ông. Con người sống khiêm tốn, hiền
lành, sống cậy trông nơi Chúa, tin tưởng vào tình
yêu của Chúa sẽ được Chúa chúc lành. Chúa luôn luôn
kiên nhẫn đợi chờ con người. Chúa không bao
giờ muốn loại trừ ai, miễn là con
người biết quay trở về với Ngài
để được Ngài tha thứ. Đọc Tin
Mừng chúng ta thấy rất nhiều trường
hợp, Chúa yêu thương và tha thứ cho người có
tội như dụ ngôn “ Người con hoang đàng”, “
Người nữ phạm tội ngọai tình” “ Bà Maria
Mađalêna “ vv…Tất cả những dụ ngôn trong Tin
Mừng đều nói lên lòng nhân từ và sự kiên
nhẫn của Chúa đối với tội nhân. Chúng ta
phải sống hiền hòa, hòa thuận với mọi
người vì Chúa là Đấng nhân từ và hay tha thứ.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con ánh mắt của Chúa
để chúng con biết nhìn anh chị em chúng con như
Chúa nhìn. Xin cho chúng con trai tim của Chúa để chúng con
biết nhạy cảm trước sự đau khổ
của người khác.Amen.
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ:
1. Cỏ lùng là gì theo nghĩa thông thường và theo nghĩa
của dụ ngôn ?
2. Chúa muốn nói đến lọai lúa gì và ở vùng nào ?
3. Trong con người có sự lành và sự dữ không ?
4. Tại sao Chúa lại ban tự do cho con người ?
5. Tại sao Chúa lại kiên nhẫn với con người
?
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT