Suy Niệm phục sinh
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
Chúa đã sống lại thật
CHÚA NHẬT PHỤC SINH, năm A
Ga 20, 1-9
Có nhiều lần khi dâng lễ Phục Sinh cho anh chị em Dân tộc Kơho, tôi đã xác tín và nói to điều này với tất cả những anh chị em Dân tộc đang có mặt mừng lễ Phục Sinh:” Nếu chúng ta theo Đạo Công Giáo, Chúa chúng ta Đức Kitô chết mà không sống lại thì quả thực Đạo chúng ta đang theo không có giá trị gì ! Và tôi giải thích tiếp, không có một Vị Lãnh Đạo, Sáng Lập Đạo nào trên thế giới lại nói: chết rồi ba ngày sẽ sống lại. Riêng Chúa Giêsu chúng ta đang tin, đang tôn thờ đã chết và đã sống lại thật đúng như lời Ngài nói và rồi cả nhà thờ vỗ tay vang lên. Alléluia, Chúa đã sống lại thật. Alléluia “.
Tin Mừng hôm nay viết về vị tông đồ Gioan như sau: ” Ông đã thấy và Ông đã tin “ (Ga 20, 8b ). Gioan đã thấy ngôi mộ t và đã tin Chúa đã sống lại thật sau khi Ngài được an táng ba ngày trong mồ. Thánh Gioan đã hoàn toàn tin tưởng vào Chúa Kitô phục sinh. Đó là niềm tin cơ bản nhất của người Kitô hữu. Người Dân tộc Kơho mà tôi đã có dịp phục vụ họ nhiều năm. Theo tôi nhận xét, họ có đức tin tuyệt vời. Đức tin không phải tự nhắm mắt lại để tin những điều người khác nói, nhưng đức tin của họ phát xuất tự đáy cõi lòng và khi đã tin, họ tin rất chân thật, sâu xa. Sở dĩ họ có lòng tin và đức tin sâu xa như thế bởi vì niềm tin của họ không so đo, họ không đòi phải chứng minh như những người trí thức, như những nhà khoa học. Đức tin của họ phát xuất từ cõi thâm sâu của con tim. Thực tế, họ tin vào Chúa phục sinh như Kinh Thánh và Huấn Quyền Hội Thánh dạy họ, nhưng trên hết mọi sự là do lòng đạo đức của họ.
Chúa đã sống lại thật là Tin Mừng Phục Sinh lớn lao cho cả nhân loại. Đêm vọng Phục Sinh nhân loại cử hành lại việc Chúa Giêsu chết và sống lại. Ngày Chúa nhật Phục Sinh, Giáo Hội mời gọi mọi Kitô hữu chiêm ngắm Chúa Giêsu sống lại, Chúa Giêsu Phục Sinh. Thánh Gioan trong Ga 20, 1-9 đã dẫn mọi Kitô hữu cùng chiêm ngắm ngôi mộ trống với thánh Phêrô và thánh Gioan. Thánh Phêrô giảng cho mọi người nghe lời tuyên xưng Chúa sống lại…Và khi linh mục rảy nước thánh, ca đoàn hát “ Tôi đã nhìn thấy nước chảy vọt ra từ trái tim Chúa Kitô, Alléluia ! Chúa Kitô chiến thắng đã trở về, tỏ cho thấy vết thương nơi cạnh sườn Ngài. Alléluia “. Còn Kinh tiền tụng lại hát vang: ” Đám người được rửa tội, rực rỡ trong niềm vui Phục sinh, đang nhảy mừng trên khắp mặt đất “.
Niềm vui Phục sinh phải được lan tỏa nơi mọi người. Cuộc đời của người Kitô hữu luôn đầy ắp niềm vui Phục sinh. Chúa Phục sinh hiện diện trong các mầu nhiệm: Ngài hiện diện trong anh sáng, trong các Lời Kinh Thánh và nay Chúa Phục sinh hiện diện trong các Bí tích như Rửa tội, Thêm sức, Thánh Thể. Chúa hiện diện hoàn hảo trong Mình Máu Chúa Kitô. Người Kitô hữu phải sống Tin Mừng Phục Sinh trong từng biến cố cuộc đời: vui, buồn, thử thách, tất cả phải dậy lên niềm vui Phục Sinh. Anh nến phục sinh mà mỗi người Kitô hữu đã thắp lên từ cây nến mẹ Phục sinh phải chiếu tỏa luôn mãi cho mình và đến với mọi người.
Niềm vui Phục sinh phải được mọi Kitô hữu tỏa sáng để làm chứng cho Chúa sống lại. Phục sinh là sống chia sẻ, bác ái, yêu thương.Niềm vui Phục sinh là đẩy lùi những đam mê, xác thịt để sống chính trực công chính.
Chúng ta sẽ làm chứng cho Đức Kitô Phục sinh khi chúng ta luôn sống đức tin sâu xa và tin tưởng như thánh Gioan: ” Tôi đã thấy và tôi đã tin “ ( Ga 20, 8ba ).
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đánh bại thần chết, xin thương cứu độ chúng con. Amen.
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ:
1. Ông bà anh chị em có cảm nghiệm gì về mầu nhiệm Phục sinh ?
2.Tại sao thánh Gioan đã thấy mồ trống và Ông đã tin ?
3.Phêrô là người thế nào ?
4.Muốn sống mầu nhiệm Phục sinh ta phải làm gì ?
Chúa nhật phục sinh năm A
Chúa đã sống lại rồi: Hãy đi loan báo Tin Mừng
Nếu có một người nào đó nói với bạn: "chết rồi sẽ sống lại", chắc bạn sẽ bĩu môi, suy nghĩ và có khi hoang mang chưa dám tin, vì đức tin bạn yếu hay bạn chưa có lòng tin. Và đây, có một câu chuyện thật một trăm phần trăm đã xẩy ra cách đây 2002 năm trong lịch sử nhân loại. Đức Giê-su Ki-tô đã đến trần gian, sống với trần gian, sống cho trần gian, hòa đồng với mọi người ngoại trừ tội lỗi. Ba năm Chúa Giê-su đi giảng đạo, Người đã kết nạp các môn đệ, giáo dục, cắt nghĩa, giải thích cho các môn đệ nhiều điều; sau cùng tới thời đã định, Người đã chấp nhận ý Thiên Chúa Cha, chịu chết treo trên thập hình tự giá dù rằng Ngài hoàn toàn vô tội, con người đã chôn Ngài trong mồ đá, nhưng sau ba ngày Ngài đã sống lại đúng như lời Ngài đã loan báo trước... Đó là biến cố vô cùng quan trọng đã làm đảo lộn lịch sử nhân loại, xôn xao dư luận từ 2002 năm nay và chắc chắn còn tiếp tục mãi cho đến ngày tận thế... "Ta là sự sống lại và là sự sống;ai tin Ta, sẽ không chết đời đời" ( Ga 11, 25a. 26 )
I. Vẫn là cái ngớ ngẩn của các môn đệ, của dân Do thái và nhiều người:
Chúa Giê-su sau thời gian ẩn dật ở Na-da-rét với cha mẹ Ngài. Ba năm đi rao giảng công khai, Chúa Giê-su đã kêu gọi một số môn đệ đi theo Ngài, Ngài đã giảng dạy, uốn nắn, giải thích, cắt nghĩa cho các môn đệ nhiều điều, Ngài đã làm rất nhiều phép lạ trước mặt các môn đệ để củng cố lời nói của Ngài như phép lạ nước hóa thành rượu ngon trong tiệc cưới Cana ( Ga 2, 1 - 11 ), làm cho bánh hóa nhiều để nuôi nhiều ngàn người ( Mt 14, 13 - 21 ), làm cho kẻ chết sống lại ( Mc 5, 21 - 43; Lc 7, 11 -12; 11, 1 - 14 ) v.v... Ngài đã trừ quỷ, chữa lành nhiều bệnh hoạn tật nguyền.
Nhưng phép lạ lớn nhất vẫn là phép lạ chính Ngài đã chết thật trên thập giá, đã được an táng trong mồ, chỉ ba ngày sau tự Ngài đã sống lại như lời Ngài đã loan báo trước ( Ga 20, 31 ). Các môn đệ còn mê muội không hiểu gì về biến cố lớn lao ấy vì rằng Thánh Thần chưa mở trí cho các ông. Vâng, trước khi thực hiện thánh ý Chúa Cha cứu đời, Chúa Giê-su đã nói gần, nói xa với các môn đệ. Nhưng lòng trí các môn đệ vẫn nặng nề chưa làm sao hiểu nổi, các môn đệ cũng xin Ngài giải thích thêm nhưng họ vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa. Họ cứ tưởng rằng Thầy mình sẽ khôi phục lại nước Ít-ra-en theo kiểu trần gian, để mỗi một môn đệ sẽ trở nên công hầu khanh tướng trong vương quốc của Thầy Giê-su. Các môn đệ vẫn còn cái óc xưng hùng xưng bá, cứ tưởng rằng thầy Giê-su sẽ làm Vua như kiểu các vua thế trần. Thế nên, mới có chuyện bà mẹ hai con ông Giê-bê-đê tới xin xỏ với Chúa Giê-su cho một đứa con ngồi bên tả và một đứa ngồi bên hữu. Thế mới có chuyện Phê-rô, vị thủ lãnh các Tông Đồ vừa tuyên xưng Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống, được Chúa khen tặng, nhưng khi nghe Ngài loan báo ý định chịu chết cứu đời thì Phê-rô đã vội vã cản đường Ngài.
Đúng là các môn đệ đã chẳng hiểu tí gì về con đường Chúa Giê-su phải đi, không hiểu gì về ý định của Ngài là phải tuân phục ý Chúa Cha: "Lương thực của Ta là làm theo ý Đấng đã sai Ta" ( Ga 4, 32 ). "Người đã hạ mình xuống, vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá" ( Pl 2, 8 ). Chúa Giê-su đã chết và được Phi-la-tô giao tử thi cho ông Giu-se, một nghị viên quê ở A-ri-ma-thê chôn cất ( x. Mc 15, 42 - 46; Ga 19, 38 - 42 ).
Tuy nhiên biến cố mồ trống từ tảng sáng ngày thứ nhất trong tuần đã làm mọi người hoang mang, nhất là các bà phụ nữ ra thăm mộ từ sáng sớm, trong đó có cả Phê-rô, vị lãnh đạo Giáo Hội tương lai. Quả thực, hiện tượng hoang sơ của ngày thứ nhất theo sách Khởi Nguyên, là một sự trống vắng, mông lung. Ngày thứ nhất ấy đã được khỏa lấp bằng ngày thứ nhất Phục Sinh khi Chúa Giê-su từ cõi chết sống lại. Người ta có thể nhất trí với nhau rằng nếu mọi việc đều bình thường tự nhiên, nghĩa là khi Ma-ri-a Mác-đa-la, vài phụ nữ khác, Phê-rô và Gio-an ra mộ và thấy xác Chúa Giê-su vẫn còn nguyên nằm đó thì không có Tin Mừng Phục Sinh, không có tin được loan truyền, được loan báo. Nhưng mọi sự đều khác: Sự kiện mồ trống(Mt 28, 1-8). Chúa hiện ra với Ma-ri-a ( Ga 20, 11 - 18 )...
Các môn đệ ngay chính lúc đó vẫn chưa hiểu nổi lời Thánh Kinh: "Đức Giê-su phải sống lại từ cõi chết" ( Ga 20, 9; Cv 2, 24 - 31; 13, 32 - 37 ). Vì thế, các người Do-thái và nhiều người khác lại càng tỏ ra mù tịt về biến cố Chúa Giê-su sống lại. Các vị lãnh đạo Do-thái giáo, dân Do-thái và thế gian độc ác tưởng rằng đã giết được Chúa Giê-su, tưởng rằng đã loại trừ được Ngài là họ đã chiến thắng. Họ có biết đâu: "Chúa Giê-su đã chiến thắng tử thần. Ngài đã trở thành bất tử". Các người Do-thái, các Tư Tế, Thượng Tế, Biệt Phái và nhiều người khác đã ấm ớ như bọn lính được các quan chức cho tiền để tung ra tin giật gân, hầu mập mờ đánh lận con đen: "Lính canh lãnh tiền và được dạy sao thì làm như vậy" ( Mt 28, 11 - 15 ).
II. Gioan đã tin, các người phụ nữ cũng đã tin...
Gio-an, người môn đệ Chúa Giê-su yêu, đã ngồi kề ở ngực Chúa trong bữa Tiệc Ly, khi chạy tới mộ trước Phê-rô, thấy khăn liệm đã được cuộn lại, khăn phủ đầu để một nơi gọn gàng, Gio-an liền tin ( Ga 20, 5 - 8 ). Gio-an đã có cái nhạy cảm từ con tim vì chính Chúa Giê-su đã tỏ lộ cho ông nhận ra sự kiện huyền diệu ấy. Gio-an đã nhận ra ngay dấu chỉ của sự kiện Phục Sinh: Ngài phải sống lại từ cõi chết. Thân xác của Ngài theo lời Thánh Kinh phải đi vào cõi vinh quang, cõi vĩnh hằng. Nó không thể là thân xác trở lại cuộc sống trần thế bình thường như con trai bà goá thành Na-im, con gái ông Giai-rô và La-da-rô được Chúa Giê-su cho sống lại. Nhưng thân xác của Chúa Giê-su lúc này đây sẽ trở nên khác hẳn như thánh Phao-lô so sánh: "Khi bị an táng, nó là một thân xác vật chất, nhưng khi sống lại, nó sẽ trở thành một thân thể tinh thần" (1 Cr 15, 37.42 -44 ).
Gio-an đã có trực giác rất nhạy bén vì người vào mồ trước không phải là Ma-ri-a Mác-đa-la, cũng không phải là Gio-an mà là Phê-rô vị thủ lãnh các Tông Đồ. Trực giác của Gio-an chỉ ra rằng: tin thấy chưa đủ mà phải phát xuất tự tình yêu. Gio-an đã sống trong tình yêu tuyệt đối, nên ông đã nhận ra Chúa sống lại trước hết mọi người. Ông tin có sự sống đang ở đó, rằng tình yêu không chết, tình yêu rất sống động. Phê-rô đã thấy tất cả sự việc, Ma-ri-a đã thấy tảng đá đậy mồ bị đẩy ra ngoài nhưng cả Phê-rô, cả Ma-ri-a đều chưa hiểu gì về lời Thánh Kinh đã nói trước.
Vâng, Gio-an đã thấy và đã tin. Rồi sau này Phê-rô cũng đã từ từ được ơn soi sáng và ông cũng sẽ nhận ra Chúa đã sống lại. Còn Ma-ri-a Mác-đa-la, sau sự kiện mồ trống, sau ánh sáng mù mờ còn xám xịt của buổi sớm tinh mơ, Ma-ri-a đã không kịp xoay sở khi Chúa hiện ra với bà, và bà cứ tưởng đó là người làm vườn. Cho đến khi Chúa âu yếm kêu tên bà thì bà mới nhận ra Chúa Phục Sinh: "Rabboni" ( Lạy Thầy ). Chúa Phục Sinh đã nói với bà: "Hãy về loan bao với anh em Ta..."
Tất cả như bừng tỉnh sau một giấc mơ dài nhuộm mầu u tối. Dưới lăng kính của ánh bình minh. Gio-an Phê-rô, Ma-ri-a Mác-đa-la và các người phụ nữ đã nhận ra Chúa Phục Sinh với con tim, với đức tin của mình.
III.Tin Mừng Phục Sinh vẫn luôn là thánh đố :
Người ta cứ tưởng rằng giết được Chúa Giê-su là mọi sự đã chấm dứt. Người ta vẫn hão huyền, vẫn mơ mộng:Có người đã tin, có người còn mập mờ, có người không tin. Đã hơn hai ngàn năm, biến cố Phục Sinh vẫn luôn là thách đố dai dẳng. Người ta vẫn mập mờ như buổi sáng tinh mơ ngày thứ nhất trong tuần khi Ma-ri-a ra mộ: đáng lẽ xác Chúa vẫn phải còn ở đó, nhưng những gì Ma-ri-a nắm bắt được là sự thiếu vắng mất mát, chỉ thế thôi ! Bao nhiêu năm đã trôi qua, nhưng nhiều người vẫn chưa bừng tỉnh, họ vẫn như còn sống trong một cơn mơ dài không lối thoát. Có những người tưởng Chúa đã chết và như thế là chấm dứt tất cả !
Chính vì thế có một triết gia nổi tiếng đã viết: "Dieu est mort !" ( Thiên Chúa đã chết ! ) Tuy nhiên, dựa vào Lời Chúa, chính Chúa đã nói: "Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết mà là của người sống" ( Mc 12, 18 - 27 ) hoặc "Nếu hạt lúa mì gieo xuống đất không chết đi, thì nó trơ trọi một mình, nhưng nếu nó chết đi, nó mới sai hoa kết trái" ( Ga 12, 24 ).
Mừng lễ Phục Sinh hôm nay, chúng ta không được hạnh phúc như Phê-rô, như Gio-an và Ma-ri-a Mác-đa-la đã thấy tảng đá được lăn ra, khăn liệm, khăn phủ đầu và mồ trống. Tuy nhiên chúng ta còn hạnh phúc hơn vì chúng ta có lòng tin: chúng ta tin Chúa Phục Sinh vẫn luôn ở với ta, bây giờ và mãi mãi. Chúng ta cùng với Phao-lô thốt lên lời này: "Nếu Đức Ki-tô đã không sống lại, thì việc anh em tin cũng hão huyền" ( 1 Cr 15, 12 - 17 ). Chúa Giê-su đã sống lại, Ha-lê-lui-a, và Người đã "đi trước các môn đệ tới Ga-li-lê" ( Mc 16, 7 ).
Chúa Phục Sinh vẫn đợi mọi người chúng ta ở mọi thời, mọi nơi và Người truyền lệnh cho các môn đệ và mọi người: "Hãy loan truyền Tin Mừng Phục Sinh". Chúa Phục Sinh hứa: "Và này Thầy sẽ ở cùng chúng con mọi ngày cho tới tận thế" ( Mt 28, 20 ). Hãy làm chứng cho Chúa Phục Sinh nhờ ánh sáng Phục Sinh tràn ngập tâm hồn. Ha-lê-lui-a.
GospelNet 55
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
April 17, 2014