dongcong.net
 
 

Suy Niệm phục sinh

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT



Chúa Nhật V Phục Sinh Năm A
Ga 14, 1-12

CCON ĐƯỜNG ĐI TỚI CHÚA

Trước khi Chúa Giêsu chịu khổ hình, chịu chết và sống lại, Ngài đã bộc bạch tâm sự của Ngài cho các môn đệ. Bài Tin Mừng của thánh Gioan hôm nay nằm trong văn mạch của các bài diễn từ dài của Chúa Giêsu trong bữa tiệc ly hay sau bữa ăn.Chúa Giêsu loan báo Giuđa bán Chúa, phản bội, Phêrô chối Thầy và sự ra đi của Ngài…Các môn đệ đâm ra hoang mang, nao núng và mệt mỏi, khiến Chúa phải trấn an các môn đệ, các tông đồ để các Ngài lấy lại bình tĩnh mà đón nhận những việc sắp xảy đến.

Tin Mừng Chúa Nhật V Phục Sinh, năm A mở đầu bằng lời trấn an của Chúa “ Lòng các con đừng xao xuyến “. Đừng xao xuyến để bình tĩnh, hiểu được những biến cố, những sự việc sẽ diễn ra trong những ngày sắp tới.Ở đây, Chúa an ủi, động viên các môn đệ rằng Ngài đi trước dọn chỗ cho các ông, để Chúa ở đâu các môn đệ cũng ở đó với Thầy. Đây là lời trấn an thật giá trị, quí báu bởi vì Thầy ở đâu trò cũng ở đó, thật là thượng sách !Nhà Cha là nơi Chúa Giêsu sẽ về và các môn đệ cũng sẽ được về, và ở với Chúa trong Nước Thiên Chúa Cha. Các môn đệ ở lại trần gian trong cuộc hành trình đức tin, chỉ cần các Ngài đi đúng con đường của Thầy, nhuần nhuyễn, tin mạnh mẽ vào lời của Chúa Giêsu và sống điều Chúa Giêsu đã sống. Các môn đệ thực hiện được những điều đó, các Ngài mới đến được với Chúa Cha, có nghĩa là mới vào được Nước Thiên Chúa.

Thực tế, những lời của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng này là những lời an ủi, trấn an, khích lệ các tông đồ và đặc biệt cũng là lời mạc khải thêm, đặc biệt cho tông đồ Tôma. Bởi vì Tôma chưa hiểu gì về điều Chúa Giêsu nói! Con đường mà Chúa Giêsu nói là đường nào ? “ Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường ? “. Dù rằng Chúa đã xác định, quả quyết :” Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy “. Tôma và các môn đệ vẫn còn lơ mơ, ấm ớ về lời mạc khải của Chúa Giêsu. Tại sao Chúa lại là đường. Đường đó là đường nào ? Chúa Giêsu còn quả quyết :” Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người “. Đây là lời mạc khải cao sâu và đầy tình thương của Chúa Giêsu đối với các môn đệ và đối với nhân loại, đối với chúng ta. Tôma và các môn đệ chưa hiểu về cách nói bóng nói gió của Chúa Giêsu về nơi ở, về đường đi. Đường các môn đệ và chúng ta đi là con đường Giêsu. Nơi Chúa dọn trước là Nhà Cha trên trời.

Trên thế giới, trên quê hương, trong thôn làng đều có những con đường. Nhưng câu nói làm chúng ta thật tâm đắc của bà cụ già trong phim “Sám Hối “…”Nếu đường này không dẫn tới Nhà thờ thì quả thực là vô ích “. Đường dẫn tới Nhà thờ là đường dẫn tới Chúa, dẫn tới Quê trời “. Bất cứ một con đường nào không mở ra tình thương, không chấm dứt bằng một hạnh phúc thì con đường đó chưa phải là con đường Giêsu. Đường Giêsu là đường tình yêu, là đường thắp sáng niềm tin. Chỉ có con đường Giêsu mới đưa ta vào Nước Thiên Chúa.

Đức Cha Georges Pontier đã viết :” Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy”…Đức Giêsu tự giới thiệu mình là Người “ đưa “ đến với Chúa Cha, vì Người đã đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ.Cái chết và sống lại của Người là thời điểm lịch sử Người vĩnh viễn phá rào cho anh em nhân loại của Người có lối đi qua.Người đi đầu để mở đường, để “dọn một chỗ “ cho họ trong nhà Cha. Nhà Cha đây không là gì khác ngoài trái tim Cha.Ở trong tim của ai còn quí hơn ở trong nhà người ấy.” Thầy ở trong Chúa Cha, và Chúa Cha ở trong Thầy “. Đây chỉ nơi cư ngụ là trái tim, là sự hiện diện bên trong, là tình hiệp thông vĩnh hằng, tức là chính bản thể Thiên Chúa.

Người đưa đường đã trả chi phí : trả bằng sinh mạng của Người, trả bằng ơn tha thứ.Người đã đi đầu để vượt qua :” trưởng tử trong số những người từ cõi chết sống lại”,”trưởng tử giữa một đàn em đông đúc “.Người chỉ xin chúng ta một điều là đừng đi lầm đường :” Thầy là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống “.

Bảy lần trong đoạn Tin Mừng ngắn của Chúa Nhật hôm nay, Đức Giêsu mời gọi các môn đệ “ tin “ vào Người, tin Người là Đường đi đến với Chúa Cha. Chúng ta hãy dâng tặng Người lòng tin của chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin dẫn chúng con đi dưới sự soi sáng của Chúa và dưới tác động của Chúa Thánh Thần để chúng con không sợ bị lầm lạc mà luôn đi trên con đường của Chúa để sau khi đi hết cuộc hành trình đức tin ở trần thế này, chúng con được về với Chúa trong Nhà Cha trên Trời.Đó là cùng đích của mọi Kitô hữu. Amen.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :

1.Tại sao Chúa lại trấn an các môn đệ ?
2.Tại sao Chúa lại nói :” Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống “?
3.Ông Tôma có hiểu gì về con đường Chúa đang nói không ?
4.Đường Giêsu dẫn chúng ta tới đâu ?
5.Nhà Cha là Nhà gì ?

 

Con đường Giêsu
CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH, NĂM A


Ga 14, 1-12

Cái trớ trêu của các môn đệ Chúa là các Ngài đã sống với Chúa một thời gian đủ để nhận, hiểu và biết Chúa, nhưng các Ngài vẫn tỏ ra thật ngớ ngẩn khi Chúa nói: ” …Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi “. Ông Tôma nói với Đức Giêsu: ” Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường ?”.

Đọc lại Kinh Thánh, chúng ta hiểu được rằng Lời của Chúa thường ví cuộc đời như một cuộc hành trình. Từ lúc Ađam và Evà trốn Chúa tới Nôe và cả đại gia đình của ông xuống tàu, Abraham cùng gia đình ra đi tới một vùng đất thật xa lạ, đến ngày vội vã ra đi của Mẹ Maria, thánh cả Giuse và Hài Nhi Giêsu sang đất Ai Cập, và cả một cuộc đời di chuyển rầy đây mai đó của Chúa Giêsu. Những hình ảnh này diễn tả cuộc hành trình đức tin không ngừng của người Kitô hữu. Đời con người là một cuộc hải hành, là một cuộc hành trình không ngừng. Sinh ra, lớn lên với tất cả tranh dành để sống, rồi tuổi già đến, tất cả đều cho con người thấy cuộc đời ở trần gian chỉ là tạm bợ mà thôi. Chúa Giêsu đã cho ta thấy chính Ngài đã trải qua cuộc đời này bằng biết bao nhiêu cuộc hành trình: Chúa sinh ra trong cuộc hành trình, cha mẹ Ngài trở về quê khai lại sổ nhân danh, Ngài vừa sinh ra đã được cha mẹ vội vàng đưa đi lánh nạn bên Ai Cập. Năm 12 tuổi, Chúa cũng lạc mất trong một cuộc hành trình về Giêrusalem mừng lễ. Những năm rao giảng, Ngài đi không mệt mỏi khắp vùng Palestina và các vùng phụ cân. Cuối cuộc hành trình của đời sống trần thế của Ngài là Giêrusalem và đồi Canvê. Qua cả một cuộc đời hành trình, Chúa Giêsu đã tuyên bố:” Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống “. Tuyên bố như vậy, Chúa Giêsu muốn nói lên một sự thực: ’’ Ai tin vào Ngài và đi theo Ngài “ sẽ không bao giờ bị trệch hướng trong cuộc hành trình đức tin dài lâu của mình.

Chân Phước Gioan Phaolô II cũng đã từng nói về Đức Mẹ là Mẹ Chúa Giêsu, vào ngày 16.10.1978 tại Quảng Trường thánh Phêrô: ” Tôi trình diện với hết thảy anh chị em để tuyên xưng đức tin chung của chúng ta, lòng trông cậy và tín thác của chúng ta nơi Đức Mẹ Chúa Kitô và nơi Giáo Hội, và cũng là để lại – khởi hành trên con đường lịch sử là con đường Công Giáo tông truyền “. Chân Phước Gioan Phaolô II đã đặt Triều Đại Giáo Hoàng của Ngài dưới lá cờ phù hộ đặc biệt của Đức Mẹ Maria. Cả triều đại của Chân Phước Gioan Phaolô là một cuộc hành trình. Bởi vì, nói cho cùng tất cuộc đời trần thế là một cuộc hành trình đức tin liên lỉ. Thánh Tôma lúc đó vẫn chưa hiểu lời của Chúa Giêsu nói. Do đó, Tôma đã thưa với Chúa: “…chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường “. Thánh Tôma làm sao biết được Chúa Giêsu tự nhận là đường. Con đường tình yêu, con đường mở ra hạnh phúc. Con đường hy vọng, con đường tin yêu, con đường cứu độ. Con đường ấy có tên Giêsu. Chúa Giêsu là đường, là sự thật và là sự sống, bởi vì Ngài là hình ảnh của Thiên Chúa vô hình. Ngài đến trần gian là để hướng dẫn con người về với Thiên Chúa Cha, đạt được hạnh phúc đích thực và được thông dự vào sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. Trong Chúa Kitô, chúng ta tìm được con đường và được mời gọi vươn cao lên mãi, vươn lên không ngừng. Càng mặc lấy Đức Kitô, chúng ta càng cảm nghiệm sâu xa lời của thánh Phaolô tông đồ: ” Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi “.

Con người là con đường dẫn tới Thiên Chúa. Nên, dù chưa thấy Nhan Thánh Chúa qua Chúa Giêsu Kitô, con người vẫn có thể đi vào tương quan mật thiết với Ngài. Con người đến với Chúa bằng một tương quan thân mật Cha-Con. Chúa dạy chúng ta hãy đi theo con đường của Chúa trong suốt cuộc sống trần thế của chúng ta. Có Chúa, chúng ta sẽ hiên ngang vững bước và như thánh Phaolô trong thư Philíp đã nói: ” Tôi có thể làm được mọi sự trong Đấng ban sức mạnh cho tôi “. Có Chúa chúng ta sẽ không cô đơn vì Chúa đã hứa: ” Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế “. Chính vì thế, cuộc hành trình đức tin của chúng ta sẽ không vô ích bởi vì chắc chúng ta đang tìm hạnh phúc nghĩa là tìm thông hiệp với Chúa, chắc chắn chúng ta sẽ đạt được.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là ánh sáng, là đường, là sự thật, xin hướng dẫn chúng con để chúng con lúc nào cũng đi trên con đường của Chúa và sau cõi đời này, chúng con được về quê trời với Chúa. Amen.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ:

1. Thế giới có nhiều con đường không ?
2. Đường nổi tiếng là đường nào ?
3. Tại sao Chúa lại tự nhận Ngài là đường ?
4. Đường đây có nghĩa là gì ?
5. Hạng phúc chúng ta đang tìm là hạnh phúc nào ?

 

đường của Chúa, đường dẫn về trời
CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH A

Ga 14, 1-12


Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn. Những năm tháng sống với các môn đệ quả thực hạnh phúc, Chúa đã sống với các ông, đã huấn luyện, dạy dỗ các ông và hé mở cho các ông thấy Nước Trời. Các môn đệ cứ tưởng, Thầy của mình sẽ sống mãi, sẽ làm vua, sẽ khôi phục nước Israen và các ông sẽ tha hồ chia nhau những chức vị trong Vương Quốc của Thầy. Nhưng, đùng một cái Thầy bị bắt, bị kết án tử hình, bị treo trên Thập Giá và rồi Thầy Phục Sinh đúng như lời Thầy đã nói trước. Chúa sống lại đã hiện ra với các ông để củng cố đức tin các ông và minh chứng cho các ông Ngài đã sống lại thật. Chúa Phục Sinh không thể ở lại mãi với các môn đệ trong thân xác Phục Sinh, Ngài phải trở về với Chúa Cha và dọn chỗ cho các Ngài.

CUỘC CHIA LY NÀO CŨNG MANG LẠI LO ÂU, BUỒN PHIỀN VÀ KHỔ ĐAU :

Sống trên gian trần người nào cũng có lúc phải suy nghĩ, lo âu, đau buồn vì những quyết định, về những trách nhiệm khiến họ mất ăn mất ngủ. Đặc biệt khi phải xa lìa người thân, cha mẹ, anh em vv…con người đều cảm thấy nôn nao, xao xuyến và đau buồn khôn xiết. Đối với các môn đệ, Chúa Giêsu đã ở với họ suốt 3 năm ròng, Thầy trò đã cùng nhau chia xẻ ngọt bùi, đắng cay.Nay, khi biết Chúa Giêsu không còn ở với mình nữa, các ông đâm ra hoang mang, xao xuyến tột độ. Đây là lẽ thường tình của con người, nhất là khi những người ra đi xa lại là những con người thân thiết, đã từng nếm ngọt chia cay với mình. Các môn đệ rơi vào trường hợp này.

NHƯNG CHÚA ĐÃ NÓI VỚI CÁC MÔN ĐỆ :

Chia ly, xa lìa buồn và lo âu, hoang mang thiệt, nhưng Chúa cho các ông biết sự ra đi của Ngài là hoàn toàn cần thiết và hoàn toàn có lợi cho các ông. “ Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em”( Ga 14,1-3 ). Chúa Phục Sinh cho các môn đệ hay Ngài đi về với Chúa Cha và cũng cho các môn đệ hay Cha của Ngài cũng là Cha của các Ngài và Cha của mọi người. “ Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy ( Ga 14, 6 ). Rồi Chúa quả quyết: “ Chính Thầy là đường, là sự thật và là sự sống” ( Ga 14, 6 ). Chúa là sự thật bởi vì Người dẫn chúng ta từ sự lo âu đến an bình, từ sự đau khổ đến vinh quang, từ sự chết đến sự sống, từ đời sống trần gian mau qua đến đời sống trường sinh. Đức Giêsu là sự thật. Sự thật về một Thiên Chúa hay chạnh thương và giầu lòng thương xót. Sự thật về một Thiên Chúa cứu độ và giải thoát con người. Đức Giêsu là sự sống. Sự sống vĩnh hằng, sự sống trường sinh. Sự sống ngay chính trong cung lòng Chúa Cha ban cho mọi loài được sống. Chúa là Đấng cứu độ duy nhất, Ngài muốn cứu tất cả mọi người, không trừ một ai, miễn là con người biết mở lòng ra để đón nhận ơn của Chúa.

Chúa là đường. Người đã trở nên người phàm là cốt để nơi Người, mọi người thấy được Chúa Cha. Người đã đi hết con đường của Người, con đường làm mọi người ngỡ ngàng, nhưng sau này con người đều hiểu bởi vì con đường ấy là con đường tình yêu, con đường Thập Giá và sự chết, mọi người sẽ chinh phục được sự thật của chính mình và sẽ đạt tới sự sống. Con đường của Chúa là con đường phục vụ, con đường tự hiến, con đường hẹp vì con đường rộng rãi dẫn tới hư vong. Chúa đã ngang qua Thập Giá để kéo mọi người lên cùng Chúa. Và tình yêu của Người là tình yêu cứu độ, tình yêu tự hiến và hy sinh:” Không tình yêu nào cao vời bằng tình yêu của Người hiến mạng sống vì người mình yêu”( Ga 15, 13 ).

Đạo là đường. Chúa chính là đường, là cửa chuồng chiên. Ai muốn vào nước trời phải đi ngang qua cửa chuồng chiên.

Như một câu hát của Soeur Sourire:” Tất cả mọi nẻo đường của trần thếsẽ đưa ta về trời…”. Có ngang qua đau khổ, ngang qua thử thách, Thập Giá, con người mới có vinh quang, mới được sự sống đời đời. Các môn đệ từ Phêrô, Phaolô, Batolômêô, Tôma vv…tất cả đã kinh qua con đường đó vì họ đã tin nhận Chúa “ là đường, là sự thật, là sự sống” ( Ga 14, 6 ).

Lạy Chúa Phục Sinh xin ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con luôn tuyên xưng Chúa là đường, là sự thật, là sự sống. Xin cho chúng con biết trải qua sự đau khổ mà Chúa đã kinh qua để chúng con cùng được vinh quang với Người. Amen.

 

CHÚA NHẬT 5 PHỤC SINH

CHÚA LÀ ĐƯỜNG LÀ SỰ THẬT VÀ LÀ SỰ SỐNG

Ga 14, 1-12

Trước khi rời các môn đệ để về với Chúa Cha sau khi Chúa Giêsu Kitô từ trong kẻ chết Sống lại. Ngài đã dặn dò, đã giới thiệu với các môn đệ và cho toàn thể nhân loại Ngài là Cửa chuồng chiên, ai không qua Ngài sẽ không vào được nước trời, sẽ không đạt được Thiên Chúa. Ngài chính là hình ảnh của Chúa Cha nhân hậu, Ngài thật là Mục tử tốt lành. Hôm nay, Chúa Giêsu loan báo Ngài sẽ về với Cha của Ngài và Ngài chính thức giới thiệu Chúa Cha cho các môn đệ và mọi người.

I.CHÚA GIÊSU LOAN BÁO VIỆC RA ĐI CỦA NGÀI :

Sau khi phục sinh, Chúa Giêsu nhiều lần đã hiện ra với các môn đệ, Ngài đã chứng tỏ cho các ông thấy Ngài đã sống lại từ cõi chết, Ngài đã cho các ông thấy các lỗ đinh ở hai bàn tay, hai bàn chân và cạnh sườn Ngài bị đâm thâu qua. Ngài đã ban bình an, đã an ủi các ông và điều chứng minh hùng hồn nhất Ngài cùng ăn, cùng bàn với các môn đệ. Qua những cử chỉ quen thuộc, qua cung cách trước khi còn sống ở trần gian, các môn đệ đã nhận ra Thầy của mình. Chúa Giêsu vẫn tiếp tục dậy dỗ các môn đệ (Cv1,3 ) và động viên các môn đệ giữ vững niềm tin. Giờ phút này, Chúa Giêsu nói với các môn đệ của Ngài những điều thật tâm huyết vì rằng trong bữa tiệc ly trước khi Ngài chịu chết, Ngài đã biết rõ Giuđa sẽ phản nộp Ngài ( Ga 18, 2-3 ), về việc Ngài sẽ ra đi dứt khoát ( Ga 13, 33 ) và về việc Phêrô chối Ngài ba lần ( Ga 13, 38 ). Chúa Giêsu nhìn trước sự việc Ngài sẽ không còn hiện diện cách bằng xương bằng thịt với các môn đệ nữa, nên Ngài đã trấn an các môn đệ vì khi trở về với Chúa Cha, các môn đệ đang hoang mang xao xuyến đứng trước viễn cảnh mồ côi, cô đơn, lẻ loi giữa một thế giới đầy thù nghịch…Chúa nói : "Lòng các con đừng xao xuyến, hãy tin vào Thiên Chúa và Tin vào Thầy " ( Ga 14, 1 ). Chúa Giêsu chỉ cho các môn đệ hiểu rõ rằng Ngài ra đi về

với Chúa Cha sẽ giúp các môn đệ có sự khăng khít với Ngài và với Cha của Ngài vì chính Ngài là Đường, là sự Thật và là sự Sống ( Ga 14, 6 ). Chúa Giêsu ra đi quả thực có ích cho các môn đệ của Ngài, bởi vì Ngài có trở về với Chúa Cha, Ngài dọn chỗ cho các môn đệ để :" Thầy ở đâu, các môn đệ cũng ở đó " ( Ga 14, 3 ). Chúa Giêsu nhấn mạnh với các môn đệ :" Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi " ( Ga 14, 4 ). Tôma băn khoăn tự hỏi và thưa với Đức Giêsu : " Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường " ( Ga 14, 5 ). Chúa Giêsu trả lời :" Chính Thầy là Con đường, là sự Thật và là sự Sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy " ( Ga 14, 6 ). Chúa Giêsu là Đường, là sự Thật và là sự Sống vì Ngài là hiện thân của Chúa Cha. Ngài được sai tới trần gian để giới thiệu cho nhân loại biết về Chúa Cha

và qua Ngài, nhân loại đạt được hạnh phúc vĩnh cửu, được thông dự vào sự sống trường sinh của Ngài. Chúa hứa với các môn đệ : " Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi,Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho tới tận thế " ( Ga 14, 18 ). Chúa bảo đảm với các môn đệ:" Thầy sẽ xin Cha và Người sẽ ban cho các con một Đấng phù trợ khác, để Ngài ở với các con luôn mãi " ( Ga 14, 16 ).

II.CHÚA GIÊSU CHỈ CHO MÔN ĐỆ VÀ MỌI NGƯỜI BIẾT CHÚA CHA :

Trong đời sống phục vụ, rao giảng Tin Mừng cứu độ, Chúa Giêsu đã nhiều lần nói đến Chúa Cha: "…Con không thể tự mình làm điều gì, nhưng mọi sự đều vì đã trông thấy Cha làm " ( Ga 5, 19 ). Nơi khác, Chúa Giêsu nói :" Ta và Cha Ta là một " ( Ga 10,30 ) Còn hôm nay, tông đồ Philip khi nghe Chúa nói về Cha, đã nhanh nhảu lên tiếng:"Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện"(Ga 14,8 ) Đức Giêsu trả lời: " Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha " ( Ga 14, 9 ). Điều này gợi cho chúng ta thấy tại sao Môsê không dám nhìn Chúa trong bụi gai cháy đỏ. " Không ai có

thể thấy Thiên Chúa mà còn sống được
". Thực tế, con người chỉ có thể diện đối diện với Thiên Chúa qua cuộc sống đời sau nghĩa là chỉ qua sự chết, bên kia cuộc sống này, con người mới thấy tỏ tường vinh quang và nhan thánh Chúa. Quả thực, đã lỗi thời rồi khi người ta diễn tả một Thiên Chúa hay ghen, hung dữ, hay giáng phạt hơn là chạnh lòng thương xót. Thiên Chúa mà Chúa Giêsu giới thiệu là một Thiên Chúa nhân từ, hiền lành, khiêm nhượng. Đức Giêsu là hình ảnh sống động, hoàn hảo nhất của Chúa Cha vì Ngài kết hợp mật thiết, thâm sâu với Chúa Cha, nên cuộc sống, công việc, cử chỉ, hành vi, thái độ, lời nói của Chúa Giêsu là hình ảnh toàn vẹn nhất của Chúa Cha. " Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy " ( Ga 14, 11 ). "…Đấng Ta sẽ gởi đến từ nơi Cha, là Thần Khí sự thật, từ nơi Cha xuất phát ra, Ngài sẽ làm chứng về Ta, " ( Ga 15, 26 ).

III.CHÚA GIÊSU TIẾP TỤC CÔNG VIỆC CỦA NGÀI NƠI TRẦN GIAN QUA CÁC MÔN ĐỆ :

Khi mạc khải Chúa Cha cho các môn đệ, khi chỉ cho các ông thấy Chúa Cha, các môn đệ qua sự soi sáng của Chúa Thánh Thần đã hiểu thế nào là Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần :" Các con hãy đi giảng dậy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần " ( Mt 28, 19 ). Lệnh của Chúa phục sinh đã chỉ ra rằng :" Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là một ". Chúa phục sinh đã vén mở cho các môn đệ về cuộc hành trình, cuộc sống mới của các ông sẽ ra thế nào, sẽ ra làm sao khi Chúa về với Cha Ngài. Chúa Giêsu sống lại nói :" Thật Thầy bảo thật anh em, Ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha " ( Ga 14, 12 ). Chúa Giêsu về trời, về với Cha của Ngài, nhưng các môn đệ vẫn tiếp tục sứ mạng cứu thế của Ngài nơi trần gian này, như thế, các Ngài tiếp tục làm công việc của Chúa đã làm vì Chúa Phục sinh không ngần ngại đồng hóa cuộc sống của mình với cuộc sống của các môn đệ đang còn tiếp tục việc cứu thế của Chúa nơi thế gian này. Cuộc sống mà Chúa phục sinh đã kinh qua cũng là lời mời gọi mọi người Kitô hữu hãy đi vào để Chúa Cha được tôn vinh nơi Chúa Con ( Ga 14, 13 ).

Lạy Chúa Giêsu, xin cho mọi người chúng con luôn xác tín rằng :" Chúa là Đường, là Sự Thật và là sự Sống " ( Ga 14, 6 ). Xin Chúa ban cho nhân loại này biết nhận ra Chúa là khuôn mẫu lý tưởng của đời sống Mọi người. Xin cho chúng con cảm nghiệm và nhận ra ý Chúa:" Ta và Cha Ta là một ".

 

May 16, 2014

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)