Suy Niệm Chúa nhật thường niên
BÁNH BỞI TRỜI, BÁNH ĐÍCH THỰC
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN, năm B
Ga 6, 24-35
Đói khát vẫn là nỗi ám ánh của con người trên trái đất này. Do đó, mỗi người đều phải làm ăn, đều phải lao động để kiếm sống, để sinh tồn. Nơi mỗi con người đều có một cơn đói khát mà mỗi mình Chúa Giêsu mới có thể làm no thỏa nỗi lòng của con người…
Tin Mừng thuật lại dân chúng vẫn còn hào hứng, hồ hỡi sau phép lạ Chúa Giêsu làm cho bánh và cá hóa nên nhiều. Chính vì thế, ngay ngày hôm sau, dân chúng lên thuyền qua bên bờ bên kia để đi tìm Đức Giêsu. Họ tìm Chúa chỉ vì họ đã được ăn bánh no nê ngày hôm qua. Chúa hiểu rất rõ dân chúng tìm Ngài để hy vọng được ăn bánh tương tự như ngày hôm qua. Miếng cơm, manh áo là nỗi lo, nỗi ám ảnh của những người nghèo vùng Galilê khi xưa. Tuy nhiên, nó cũng là nỗi lo âu của biết bao nhiêu người trên thế giới. Con người sống ở trần gian nếu không đủ lương thực nuôi sống thì quả thực họ sống triền miên trong lo âu, ám ảnh, sợ hãi. Đức Giêsu không trách cứ dân chúng về chuyện tìm kiếm lương thực và đợi trông phép lạ Chúa nuôi dưỡng họ. Bởi vì, Chúa đến để cho chiên được sống và sống dồi dào ( Ga 10, 10). Chúa luôn quan tâm, lưu ý tới nhu cầu của con người, đặc biệt Ngài chú tâm tới lương thực dưỡng nuôi sự sống con người. Chúa muốn nâng con người lên cao hơn cơm bánh họ tìm kiếm hằng ngày. Chúa cho họ hiểu con người sống không chỉ là thân xác. Chúa muốn họ tìm kiếm thứ lương thực vĩnh cửu, không phải chỉ là thứ lương thực mau qua như họ đã được ăn bánh và ăn cá mà hôm qua Chúa đã làm phép lạ để nuôi họ. Dân chúng Galilêa chỉ nghĩ đến chiếc bánh mau qua mà họ mới được ăn hôm qua. Họ bị mê hoặc và chỉ ngừng lại trong phép lạ Chúa Giêsu đã làm cho bánh và cá hóa nên nhiều. Họ không đi xa hơn việc được ăn bánh mau qua và không còn mong ước gì hơn nữa.
Nhân loại và con người hôm nay có những điểm, những nét thật giống đám đông ngày xưa. Những người nghèo thì cặm cụi, mải mê đi tìm miếng cơm, manh áo.Họ bị thu hút vào công việc nhằm thỏa mãn nhu cầu đói khát tạm bợ, chóng qua. Những người giầu lại mong giầu hơn và mải mê với phong cách mới của những đua đòi mới của thời đại. Rốt cuộc những người nghèo và những người giầu đều không vượt ra khỏi cái tầm thường của cuộc sống tạm bợ của con người, hài lòng với bụng no và hạnh phúc với quần áo, nữ trang có được.
Chỉ có một điều là con người dù giầu hay nghèo vẫn còn bám víu lấy của cải hay hư nát mà quên đi còn một cái gì đó cao quí hơn, đời đời hơn, đó là lương thực vĩnh cửu mà Chúa hứa ban. Vâng, mọi thứ trần gian con người không bao giờ cảm thấy đủ. Những người nghèo tìm được cơm bánh, nhưng họ lại rất cần tình thương. Những người giầu dư lương thực, dư cơm bánh nhưng lại cần lẽ sống. Nói tóm lại, con người dù nghèo dù giầu nhưng vẫn cần một cái gì đảm bảo cho cuộc sống hạnh phúc. Thiếu gì người giầu có dư của ăn của để lại rơi vào thất vọng, chán nản, ê chề. Thiếu gì người nghèo tìm ra được lương thực đủ ăn nhưng lại đi đến chỗ chán chường, buông thả vv…Tất cả vẫn đang tìm kiếm và mãi mãi tìm kiếm.
Chúa Giêsu luôn khơi lên trong lòng con người những khát vọng, những ước mong đang tiềm ẩn trong tận đáy sâu của con người. Chúa không làm cho Manna từ trời rơi xuống và chim cút từ trên sà xuống, để con người lượm bắt mà ăn cho qua ngày qua tháng. Chính Chúa Giêsu sẽ ban cho con người, ban cho mỗi người ăn bánh bởi trời, ăn bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống thế gian ( Ga 6, 32-33 ). Người Do Thái lúc đó chợt tỉnh thức và mong mỏi được Chúa ban bánh trường sinh. Họ thưa với Đức Giêsu :” Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy “ ( Ga 6, 34 ). Đức Giêsu bảo họ :” Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ” ( Ga 6, 35 ).
Các bài đọc trong Chúa nhật hôm nay đem lại cho chúng ta sứ điệp thật đơn giản :” Nơi mỗi con người chúng ta đều ẩn tàng một cơn đói khát sâu xa mà chỉ mình Chúa Giêsu mới có thể khỏa lấp, làm thỏa mãn cơn đói khát của chúng ta. Chúng ta hãy chạy tới với Chúa Giêsu, hãy phó thác nơi Ngài. Chúng ta tin rằng chỉ có Chúa Giêsu mới làm no thỏa con người chúng ta bằng chính Mình Máu của Người “.
Lạy Chúa Giêsu, con chẳng biết phải tìm Chúa làm sao, và tìm Chúa ở đâu ! Tuy nhiên, con vẫn cố gắng tìm Chúa. Xin Chúa hãy nhận lấy con. Xin Chúa hãy ôm con vào lòng Chúa. Xin Chúa hãy tha thứ cho con và đưa con vào Thiên Đàng với Chúa như Chúa đã thưởng người trộm lành khi xưa. Amen.
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :
1.Sau khi Chua Giêsu làm phép lạ cho Banh và Cá hóa nhiều để cho dân chúng ăn no nê, dân chúng định tìm Chúa để làm gì ?
2.Bánh đích thực là bánh gì ?
3.Ai có thể làm thỏa mãn cơn đói khát sâu xa của con người ?
4.Chúa thiết lập Bí Tích Thánh Thể khi nào ?
5.Chúng ta tìm Chúa ở đâu ?
Bánh trường sinh
CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN B
Ga 6, 24-35
Con người muôn thời vẫn bó tay trước cái chết. Do đó, khoa học, y học, khoa dinh dưỡng luôn cố gắng tìm những hướng mới, những tiến bộ hơn nhằm giúp con người kéo dài thêm cuộc sống, nhưng con người càng tìm, càng kiếm những phương pháp, những kỹ thuật, nhưng dược liệu có sức cải lão hoàn đồng,con người vẫn cảm thấy thật bất lực trước cái chết. Sự chết luôn là nỗi bế tắc của con người.Tuy nhiên, điều quan trọng hơn thể xác nhiều là tâm linh, nhưng con người hầu như cũng dửng dưng với cả đời sống mai sau. Chúa Giêsu đã giải đáp vấn nạn muôn người của con người.Ngài tuyên bố: “ Tôi là bánh trường sinh, ai đến với Tôi, không hề phải đói; ai tin vào Tôi, chẳng khát bao giờ “ ( Ga 6,35 ).
DÂN CHÚNG TÌM CHÚA VÌ ĐƯỢC NGÀI CHO ĂN UỐNG NO NÊ: Sau phép lạ hóa bánh và cá để nuôi hơn 5.000 người ăn, dân chúng cảm thấy ấm bụng và tin tưởng vào một con người mà họ luôn ước vọng sẽ làm cho đời sống họ được thăng tiến, được ấm no hạnh phúc.Chúa Giêsu nhận ra nỗ lực tìm kiếm của họ. Bởi vì họ đã được no nê khi theo Chúa. Người nghèo ở miền Galilê luôn có nỗi lo canh cánh về cái đói hằng ngày.Và đây cũng là nỗi lo của vài tỷ người trên toàn thế giới này.Chúa Giêsu muốn hướng con người lên tầm cao mới, chiều sâu mới, bởi vì lương thực vật chất thật mau qua.Chúa muốn đưa họ lên cao hơn, lương thực trường tồn sẽ ban cho họ sự sống vĩnh cửu, sự sống muôn đời. Người Galilê chỉ dừng lại nơi cái bánh vật chất mau qua mà thôi. Họ ngừng lại nơi phép lạ và ngừng lại nơi những chiếc bánh mau qua. Họ không ước mơ gì hơn là có bánh ăn cho no, cho hết cơn đói, cơn khát. Thế giới hôm nay nhiều người cũng chỉ dừng lại nơi cơm bánh, nơi những của phù vân, mau qua. Người nghèo thì lam lũ vất vả và dừng lại nơi vật chất, nơi hũ gạo, cơm bánh. Người giầu thì mải mê tìm hưởng thụ, tiện nghi vv…Nên, người giầu và nghèo cũng rơi vào tình trạng chung là đánh mất đi cái đói khát tinh thần, bằng lòng với cơm gạo, với tiện nghi.Thực ra thì mọi người đều có những khát vọng chính đáng, người nghèo khao khát tình thương, người giầu cần lẽ sống. Chúa khơi dậy trong con người nỗi khao khát cao hơn, thứ khao khát không phải là manna mau qua, mau hết, nhưng là thứ bánh ban sự sống đời đời.
XIN CHO CHÚNG TÔI BÁNH TRƯỜNG SINH VÀ THỨ NƯỚC KHÔNG HỀ KHÁT: Chúa nói với đám đông dân chúng hãy đi tìm bánh trường sinh, hãy tìm thứ nước uống vào không hề khát.Dân chúng bỡ ngỡ, chưng hửng. Hôm nay có lẽ nhân loại nhiều người cũng chưng hửng, ngạc nhiên như dân Galilê xưa? Tuy nhiên, dân chúng vẫn khao khát và xin Chúa: ” Xin cho chúng tôi thứ bánh đó luôn.Xin ông cho tôi thứ nước ấy” (Ga 4, 15 ).Con người muôn thời vẫn đói vẫn khát về tâm linh, về tinh thần.Con người dù có đầy đủ tất cả về tiện nghi, vật chất nhưng không bao giờ có thể khỏa lấp đầy tất cả nếu họ không tới với Đức Kitô. Chúa Giêsu chính là tấm bánh trường sinh để con người được no thỏa đời đời. Ngài là cánh tay, đôi chân của con người để con người phục vụ và đi đây đi đó. Chúa là bạn đồng hành để tất cả con người được đi trong sự thật và ánh sáng. Bánh trường sinh và nước không hề khát là Đức Kitô, Đấng ban ơn cứu độ đời đời cho con người.
ÁP DỤNG VÀO THỰC TẾ: Thực tế, cái nghịch lý muôn đời vẫn là muốn được là phải cho đi, phải chịu mất đi mới chiếm lại được nó.Chúng ta chỉ no nê khi chúng ta biết quan tâm đến những người nghèo, đến những người đói, người khát đang ở xung quanh chúng ta. Chúng ta chỉ có thể hết khát khi chúng ta biết an ủi những người neo đơn, tàn tật và đau xót biết chia sẻ với những đau khổ của anh chị em đồng loại. Chính Chúa Giêsu sẽ dạy chúng ta những điều nhạy cảm đó.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con càng ngày càng yêu mến Bí Tích Thánh Thể, Bí Tích nuôi sống cả tâm hồn và thể xác chúng con.Amen. Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT