Suy Niệm của LM Lợi, năm C
CHÚA NHẬT III MÙA VỌNG, năm C
Lc 3, 10-18
GIOAN LÀM CHỨNG
Chúng ta đang sống trong Mùa Vọng của năm đức tin. Do đó, Mùa Vọng lại có một ý nghĩa thật đặc biệt. Mùa Vọng là Mùa chờ đợi, là mùa hy vọng và là mùa của niềm tin. Trong năm đức tin, Giáo Hội mời gọi chúng ta khơi dậy niềm tin. Đức tin của chúng ta đã có ngày chúng ta lãnh nhận phép rửa, ngày chúng ta tuyên xưng để lãnh nhận Chúa Thánh Thần và khi vào đời chúng ta đang sống niềm tin. Tuy nhiên, có lúc vì vô tình hay hữu ý, chúng ta đã làm đức tin của mình bị lu mờ. Nên, chúng ta phải làm ấm lại đức tin. Chúng ta phải khơi dậy. làm đức tin bừng sáng và tỏa sáng. Thiên Chúa luôn kiên nhẫn chờ đợi con người. Dù con người có lúc lỗi phạm, có lúc sa ngã. Thiên Chúa luôn một mực trung thành. Các bài đọc hôm nay nói lên ý nghĩa sâu xa ấy.
Gioan Tẩy Giả được Chúa mời gọi từ sa mạc để loan báo Chúa đến. Sa mạc là nơi thanh vắng, là nơi tĩnh mịch. Gioan Tẩy Giả đã ở trong sa mạc: ăn chay, cầu nguyện, sống mật thiết với Chúa và tới thời, tới lúc, Gioan Tẩy Giả vâng lời Chúa ra khỏi sa mạc, lãnh sứ mạng dọn đường cho Chúa và giới thiệu Đấng Cứu Thế cho môn đệ của Ông và cho nhiều người. Được Gioan kêu gọi thống hối, ăn năn, nhiều lớp người, nhiều hạng người đã tới với Gioan. Họ hỏi Gioan :” Chúng tôi phải làm gì ? “. Gioan trả lời :” Ai có hai áo, thì chia cho người không có; ai có gì ăn, thì cũng làm như vậy “. Những người thu thuế cũng đến hỏi Gioan :” Thưa Thầy, chúng tôi phải làm gì ?”. Ông trả lời :” Đừng đòi hỏi gì quá mức đã ấn định “. Binh lính cũng hỏi Gioan :” Còn anh em chúng tôi phải làm gì ? “. Ông bảo họ :” Chớ hà hiếp ai, cũng đừng chiếm đoạt của người, hãy bằng lòng với đồng lương của minh “. Gioan Tẩy Giả đã dạy dỗ dân chúng những điều thực tế theo từng nghề nghiệp, chức vụ của con người. Ngài không dạy những điều trừu tượng, nói trên mây trên gió, không dạy dân chúng những việc quá sức họ. Gioan chỉ dạy họ những điều hợp với khả năng, hợp với chức vụ của con người mà thôi. Gioan Tẩy Giả chỉ là một vị ngôn sứ lớn, nhưng thực tế, Ông đã sống đời sống khắc khổ, đời sống nhiệm nhặt đến nỗi đã có rất nhiều người lầm tưởng và tự đặt câu hỏi hay Gioan là Đấng Cứu Thế, Đấng Thiên Sai mà dân chúng mong mỏi chờ đợi từ lâu. Gioan dạy dân chúng sống đạo đức bởi vì muốn nên giống Chúa phải sống đời sống của Chúa như thánh Phaolô đã nói :” Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi “. Sống đời sống của Chúa là đang làm chứng cho Chúa. Gioan đã làm chứng cho Chúa bằng chính cái chết của mình dưới sự tàn bạo của Hêrôđê. Thánh Luca đã đặt trên môi miệng Gioan câu trả lời mạnh mẽ và dứt khoát bởi vì Gioan quả thực chỉ là tiếng kêu trong sa mạc dọn đường cho Chúa đến, và khi Chúa Giêsu xuất hiện Gioan đã lui vào bóng tối, để cho vai trò của mình lu mờ đi và để Chúa lớn lên, nổi bật lên :” Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại “. Ngài còn xác đinh :” Đấng quyền thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người “. Rồi Gioan lại cho chúng ta biết : “ Ngài làm phép rửa thống hối bằng nước theo tập tục của người Do Thái. Còn Chúa sẽ làm phép rửa bằng Thánh Thần và bằng lửa “.
Tin Mừng của thánh Matthêu trong chương nói về ngày tận thế, Chúa đồng hóa mình với kẻ khó nghèo, bần cùng, rách rưới, đói ăn, khát nước, kẻ bị tù tội vv…Chúa nói mỗi lần chúng ta làm cho những người vừa nêu trên là chúng ta làm cho Chúa. Mùa Vọng còn là mùa bác ái, mùa chia sẻ, mùa thi ân. Ông phú hộ đã không biết chia sẻ cho Lazarô người nghèo. Chàng thanh niên giầu có đã không dám làm theo lời Chúa đề nghị. Mùa Vọng luôn mời gọi chúng ta thực thi bác ái, chia sẻ, quảng đại và cảm thông vv…Trong năm đức tin, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy trở về với đức tin của mình đã lãnh nhận, học hỏi, tìm hiểu qua Sách Thánh, Giáo Lý và qua các Huấn từ của Hội Thánh để càng ngày càng hiểu biết Chúa Giêsu, yêu mến ngài và thông truyền đức tin cho nhiều người. Năm đức tin, nhiều hình thức và nhiều con đường mà các tín hữu phải thực hành để gặp được Chúa và gặp gỡ tha nhân.
Mùa Vọng là mùa mong đợi. Mong và chờ như người lính canh mong đợi hừng Đông, như người vợ chờ chồng trở về. Để mong đợi Chúa đến, mọi Kitô hữu phải biết lắng nghe lời Chúa, và thực hành lời Chúa trong đời sống của mình. Thực tế, thái độ của người Kitô hữu là phải mau mắn và nhạy cảm trước các dấu chỉ của thời đại để mau chóng nhận ra ý Chúa. Chúa Giêsu chê trách và lên án những người Biệt phái, cũng như người Pharisêu không phải họ thiếu đạo đức nhưng vì họ tự mãn, kiêu ngạo, nên họ không thể nhận ra Chúa khi Chúa đang ở với họ. Chờ đợi Chúa phải có thái độ khiêm tốn như các mục đồng, như các tông đồ và đặc biệt như Đức Mẹ, Thánh Giuse vv...
Gioan Tẩy Giả đã làm chứng cho Chúa và giới thiệu Chúa cho nhiều người bằng thái độ khiêm tốn của mình.
Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu, này dân Chúa đem tất cả niềm tin đợi chờ ngày sinh Nhật Đấng Cứu Thế. Xin hướng niềm vui chúng con về chính nguồn hoan lạc của mầu nhiệm Giáng Sinh cao cả để tâm hồn chúng con hoàn toàn đổi mới, mà họp mừng ngày cứu độ đã gần kề. Amen ( Lời nguyện nhập lễ Chúa nhật III Mùa Vọng ).
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ ?
1.Tại sao Chúa nhật III Mùa Vọng , chủ tế lại mặc áo màu hồng ?
2.Gioan Tẩy Giả đã khuyên dân chúng thế nào ?
3.Mùa Vọng nói lên gì ?
4.Vai trò đích thực của Gioan Tẩy Giả ?
Hãy cho Chúa cơ hội
CHÚA NHẬT 3 MÙA VỌNG, năm C
Lc 3, 10-18
Mùa vọng là mùa của hy vọng. Thiên Chúa không bao giờ nản chán con người. Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người, không bao giờ thất vọng vì con người dẫu con người có cứng lòng, phản bội vv…Thiên Chúa luôn theo đuổi chương trình cứu độ của Ngài. Con người được dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa, chính vì thế Thiên Chúa luôn yêu thương con người và luôn chờ đợi con người trở về, sám hối ăn năn và hoàn toàn tin tưởng, phó thác nơi Ngài. Ba bài đọc hôm nay, đặc biệt bài Tin mừng cho chúng ta thấy sám hối tập thể là quan trọng vì mỗi người chúng ta đều liên đới với nhau trong một Giáo Hội duy nhất, thánh thiện và tông truyền.
Đọc đoạn Tin mừng Lc 3, 10-18, chúng ta thấy việc thánh Gioan Tảy Giả, rao giảng, làm phép rửa thống hối đã mang lại những kết quả thật khả quan. Đó là việc nhiều thành phần xã hội đã ùa tới dòng sông Giođan xin Gioan làm phép rửa cho họ. Những người thu thuế, những binh lính đến hỏi Gioan: ” Chúng tôi phải làm gì ?”. Gioan kêu gọi những người thu thuế hãy chia sẻ cái ăn, cái mặc với tha nhân, với đồng bào, đồng loại. Gioan khuyên những người thu thuế và binh lính hãy sự sự công bằng và tôn trọng người khác. Gioan không đưa ra những chỉ dẫn trừu tượng, trên mây trên gió nhưng Ngài đã đưa ra chỉ dẫn rất cụ thể. Gioan đòi hỏi họ phải chứng tỏ bằng những hành động cụ thể: thay đổi cách đối xử, cách sống, cách suy nghĩ đối với anh em. Thánh Gioan đã hoàn toàn minh chứng rằng Gioan Tẩy Giả giáo huấn cũng là Chúa Giêsu giáo huấn. Do đó, thánh Gioan cũng là một con người chuộng thực tế và hữu hiệu như Chúa Giêsu. Thánh sử Luca cũng mạnh mẽ khẳng định vai trò của Gioan Tẩy Giả. Gioan Tẩy Giả chỉ là người dọn đường. Chính Chúa Giêsu mới là Đấng Thiên Sai được Thiên Chúa Cha sai đến. Gioan tự nhận Ngài không xứng đáng cởi giây giầy cho Chúa. Thánh Luca phân biệt rõ ràng cho nhân loại hay: phép rửa của Gioan là phép rửa thông thường nơi người Do Thái, phép rửa bằng nước.Phép rửa của Chúa Giêsu là phép rửa bởi lửa và Thánh Thần. Lửa là biểu tượng của Chúa Thánh Thần.
Chúa nhật 3 mùa Vọng, năm C nhằm giúp con người, mỗi người và chúng ta hãy sẵn sàng đổi mới bằng hành động cụ thể và mỗi người đều liên đới với nhau, nên tất cả đều mang chiều kích sám hối tập thể. Thánh Phaolô trên đường Đamas sau khi bị đánh ngã ngựa, bị mù lòa, đã thân thưa với Chúa: ” Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?”. Chúa muốn con làm gì phải là lời thân thưa của mọi người, sẵn sàng làm theo ý của Chúa. Tuy nhiên, mọi người luôn phải noi gương bắt chước Mẹ Maria khi thưa lời xin vâng làm theo ý Chúa: ” Xin Chúa cứ làm cho tôi như Lời Ngài nói “ ( Lc 1, 38 ).
Chính vì thế, điểm nhấn quan trọng và chính yếu mỗi người chúng ta phải lưu tâm: ” sám hối chính là hướng tới một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn là quay trở về với quá khứ để thay đổi mà thôi”. Sám hối là trở về với một Đấng vô cùng thánh thiện: Đức Giêsu Kitô.
Chúa muốn mỗi người chúng ta phải có thái độ nghe lời rao giảng để như dân chúng xưa khi nghe Gioan Tẩy Giả rao giảng phép rửa thống hối xin ơn tha tội, họ đã kéo đến với Ông và xin Ông làm phép rửa.Thái độ của mọi thành phần xã hội lúc đó là dấu chứng họ đang nhận biết Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con biết sám hối, quay về với Chúa và chuẩn bị đường để chúng con mau mắn đến với anh em. Xin Chúa ban têm lòng tin để chúng con sẵn sàng lắng nghe Lời Chúa và thực thi Lời Chúa trong đời sống của mình. Amen.
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
CHÚA NHẬT 3 MÙA VỌNG C
HÃY ĐỂ CHO CHÚA MỘT CƠ HỘI
Lc 3, 10-18
Mùa vọng là mùa của hy vọng, mùa của đợi chờ, mùa của niềm tin. Thiên Chúa không bao giờ chùn bước, ngã lòng trước con người. Dù rằng con người phản bội, yếu hèn, tội lỗi, Thiên Chúa vẫn luôn tiếp tục công trình cứu rỗi của Người trong lịch sử cứu độ nhân loại. Cho dù con người sa ngã, Thiên Chúa vẫn yêu thương con người vì con người họa lại hình ảnh của chính Ngài. Do đó, mùa vọng kêu gọi con người ăn năn, sám hối, trở về với Thiên Chúa tình thương. Các bài sách thánh hôm nay nói lên ý nghĩa thâm sâu ấy.
DÂN CHÚNG XÔN XAO ĐI TÌM GẶP HỎI ÔNG GIOAN TẨY GIẢ :
Nghe Gioan Tẩy Giả rao giảng, kêu mời dân chúng sám hối và lãnh nhận phép rửa sá tội. Dân chúng đổ xô tới gặp ông Gioan Tẩy Giả và xin ông làm phép dìm nước cho họ. Cứ lần lượt, dân chúng thuộc mọi thành phần: người thu thuế, binh lính đều hỏi Gioan Tẩy Giả:” Chúng tôi phải làm gì ? “ ( Lc 3, 12 ). Ông Gioan Tẩy Giả nói với những người thu thuế :” Đừng đòi hỏi gì quá mức ấn định cho mình “ ( Lc 3, 13 ). Còn đối với các binh lính, ông trả lời :” Chớ hà hiếp ai, cũng đừng tống tiền người ta, hãy an phận với số lương của mình” ( Lc 3, 14 ). Thánh Gioan Tẩy Giả không đưa ra những nguyên tắc trừu tượng, những lời dậy dỗ không thực tế mà Ngài khuyên họ hãy giữ đức công bình, sống bác ái, yêu thương và như thế giống như Đức Giêsu Kitô đã nói trong đoạn Tin Mừng của thánh Matthêu về ngày chung thẩm:” Ta đói các ngươi đã cho Ta ăn, Ta khát các ngươi đã cho uống, Ta mình trần các ngươi đã cho mặc, Ta ở tù các ngươi đã viếng thăm vv…” ( Mt 25, 31-46 ). Thánh nhân đã không đòi hỏi những người này phải có tâm tình đạo đức, thay đổi quan niệm, thay đổi nghề nghiệp nhưng Ngài đòi hỏi họ phải sống cụ thể và hành động cụ thể. Thời của thánh Gioan Tẩy Giả, dân chúng khó chịu về thái độ của các môn đệ của Ngài. Họ chỉ chấp nhận giáo huấn của Gioan Tẩy Giả mà không hiểu biết những mới mẻ của Tin Mừng. Thánh Luca xác nhận giáo huấn của ông Gioan Tẩy Giả cũng là giáo huấn của Chúa Giêsu. Thánh sử còn phân biệt rõ vai trò của Gioan trong lịch sử cứu độ. Ông không phải là Đấng Thiên Sai, nhưng ông chỉ là tiếng kêu trong sa mạc dọn đường cho Chúa đến. Thánh Gioan cũng bộc bạch : “ Ông không đáng cởi giây giầy cho Người “ và “ Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại “ ( Ga 3, 30 ). Thánh Luca còn phân biệt rõ ràng hai phép rửa: “ Phép rửa của Gioan là một việc tẩy rửa bằng nước, một nghi thức thông thường về tôn giáo của người Do Thái. Phép rửa của Chúa Giêsu là phép rửa của Chúa Thánh Thần, phép rửa trong thần khí và lửa “.
MÙA VỌNG LÀ MÙA CHIA SẺ, MÙA THỰC HÀNH BÁC ÁI :
Thánh Gioan Tẩy Giả kêu gọi :” Ai có hai áo, thì chia cho người không có; ai có gì ăn, thì cũng làm như vậy” ( Lc 3, 11 ). Rõ ràng, thánh nhân kêu mời dân chúng sống chia sẻ, sống cảm thông, yêu thương và sống bác ái. Người thanh niên giầu có mà Chúa Giêsu đề cập tới vì anh quá bám víu lấy của cải vật chất, nên anh đã không sẵn sàng nghe lời đòi hỏi của Chúa :” Hãy về bán của cải anh có mà phân chia cho người nghèo khó, rồi hãy đi theo Ta “. Anh thanh niên đã giữ lề luật ngay từ thuở nhỏ, nhưng anh lại thiếu thực hành bác ái. Anh chỉ giữ đạo chứ chưa sống đạo đích thực. Mùa vọng là mùa hy vọng. Hy vọng vì Chúa sẽ đến. Mùa vọng là mùa sám hối. Sám hối là nhìn vào bản thân, để chuyển hoá nội tâm, biến đổi con người, biến đổi cuộc sống để sẵn sàng chờ đón Chúa đến gần trong ngày lễ Giáng Sinh, và đợi chờ Ngài lại đến trong vinh quang, trong ngày sau hết của mỗi người. Mùa vọng là mùa chia sẻ. Chia sẻ là sống lưu tâm thiết thực, cụ thể đến nỗi khốn cùng của anh em mình đến nỗi mỗi người phải ý thức, phải cảm nghiệm sâu sắc: “ Chúa là hiện thân của người nghèo, người đói, người khát, người bơ vơ vất vưởng đầu đường xó chợ, người neo đơn, người cô thân cô thế, thấp cổ bé họng vv…” và thương giúp những người đó là chính làm cho Chúa. Chúa đòi hỏi mỗi người phải tỉnh thức, sám hối và cầu nguyện để chờ ngày Chúa quang lâm.
Chờ đón Chúa đến có nghĩa là con người phải khiêm nhượng, phải đơn sơ và chóng vánh nhạy bén nhìn ra càng dấu chỉ của thời đại. Chúa Giêsu đã lên án gắt gao những Biệt phái, những Pharisiêu không phải họ thiếu đạo đức nhưng vì họ tự mãn, tự cao, tự đại và như thế họ sống bên Chúa mà vẫn không nhận ra Chúa.Sống mùa vọng, mọi người chúng ta hãy dành cho Chúa một cơ hội.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con một tấm lòng quảng đại để chúng con luôn biết chia sẻ những gì chúng con có với những anh em đang gặp khó khăn, khốn khó. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT