dongcong.net
 
 

SUY NIỆM TIN MỪNG

SUY NIỆM TIN MỪNG - CHÚA LÊN TRỜI-   

ĐƯỜNG VỀ TRỜI

Có lẽ ai cũng thích được Về Trời khi tin Đấng dựng nên mình đang ở đó; nhưng có thể đến giờ Chúa gọi về trời, chưa chắc hết mọi người đã muốn hăng hái ra đi, mà ngược lại có khi còn cố nài xin để trì hoãn!!! Nhưng về trời là về đâu, và về bằng cách nào?

Chúa Giêsu đã về Trời trước. Sách Công Vụ Sứ Đồ và Tin Mừng hôm nay cho biết sau khi trao sứ mệnh rao giảng Tin Mừng cho các tông đồ và các môn đệ, Chúa Giêsu đã lên trời. Các tông đồ và các môn đệ cứ đứng ngẩn ngơ nhìn trời mãi đến khi thiên thần hiện đến nhắc bảo mới thôi. Qua sự kiện đó, trước hết có thể nghĩ lên trời giống như một hành động lên cao, rồi từ từ biến mất trong mây trời. Đàng sau mây là cõi trời mênh mông vô tận, không biết nơi nào là đích để đến. Con người nhìn ngắm, ước mơ và đoán! Thực ra khi về trời, Chúa Giêsu chẳng những đi vào cõi trời vô tận với con mắt nhìn của nhân loại, mà đúng như lời đã nói trước với các môn đệ, là Người trở về cùng Cha, tức trở về cõi phúc đời đời trong bản tính Thiên Chúa của Người, trở về sự vinh quang vô tận của Thiên Chúa. Theo kiểu nói Thánh kinh được diễn tả trong thánh vịnh 110, là Đức Kitô đạt đến Vương quyền trên toàn vũ trụ: Hãy ngồi bên phải của Ta. (tv 110:1). Các tông đồ và môn đệ khi ngắm cảnh Chúa về trời, chắc chắn đã được chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Đàng của Thiên Chúa, nên các ông cứ ngẩn ngơ như bất động, cũng giống như tình trạng Phêrô, Giacôbê và Gioan trên núi Taborê lúc Chúa Giêsu biến hình vậy.

Như thế ta có thể nói, khi con người được về trời là lúc họ được về lại cõi phúc đời đời, hòa nhập vào nguồn sự sống viên mãn của Thiên Chúa, mà Chúa Giêsu đã đi trước để mở đường và chuẩn bị chỗ cho họ (Jn 4:1-6). Về trời do đó là hành động vượt mọi chiều kích không gian và thời gian, cũng như vượt trên mọi chiều kích vật chất. Người ta không thể vật chất hóa câu nói trong Tin Mừng hôm nay: Chúa Giêsu lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa, bởi vì Thiên Chúa không có bên phải hay bên trái, trên hoặc dưới trái đất!  Việc “về trời” sẩy ra sau khi chết và có thể ngay cả khi còn sống. Những ai đã từng được diện kiến thế giới siêu nhiên Thiên đàng, (chẳng hạn như Môsê, như Thánh Phaolô Tông Đồ, Thánh Gioan Tông Đồ, Thánh Gioan Thánh Giá, Thánh Têrêsa Avila, thánh nữ Bernadette, các trẻ Phanxicô, Giaxinta, Lucia vv...) đều không thể tả nổi cảnh trí và hạnh phúc Thiên Đàng bằng trí khôn nhân loại của họ. Họ chỉ có thể nói được những câu như: mắt chưa từng thấy, tai chưa từng nghe... và hồn cứ muốn bay về nơi ấy!

Muốn về được nơi ấy, ngoài những mơ ước, thì điều quan trọng không phải cứ đứng ngẩn ngơ chiêm ngắm, nhưng là biết bước đi cho hết con đường sứ vụ tông đồ của mình. Đó là cách thức, là đường đi về trời. Chúa Giêsu đã trao sứ vụ ấy cho các tông đồ, các ngài đã ra đi thực hiện việc rao giảng Tin Mừng của Thầy mình, và chứng minh cho con đường về Trời ấy bằng cả cuộc sống và sự sống của các ngài. Chúa cũng trao sứ mệnh ấy cho mỗi người chúng ta là những kẻ tin, và đang sống niềm tin vào sự sống vĩnh cửu của Chúa. Chúa rất tin tưởng, cần và muốn chúng ta hăng say ra đi rao giảng Tin Mừng tình yêu cứu độ của Người, vì đó là con đường của Niềm Vui và Hy Vọng. Con đường mà Niềm Vui (tức Tin Mừng) được thể hiện tràn đầy trên nét mặt và cả con người của những ai tin và sống lời Chúa.  Bước theo đường sứ vụ của Chúa, sẽ cho chúng ta cảm nhận niềm vui tuyệt đối của những bước chân rao giảng Tin Mừng đang tiến về cửa trời rộng mở đón chờ, vì những bước đi ấy đang làm nở ra những hoa trái hạnh phúc Nước Trời tung gieo vào lòng thế giới.

Lm. Raphael Xuân Nguyên

 

SUY NIỆM 7 phục sinh-B
VỮNG TIN VÀO LỜI CHÚA

Những lời cầu xin của Chúa Giêsu với Chúa Cha biểu lộ tình yêu cao vời của Ngài với các môn đệ và những ai theo Ngài. Chúa Giêsu cầu xin Chúa Cha bảo vệ họ giữa thế gian khỏi sự dữ; Ngài cầu xin Chúa Cha thánh hóa họ trong sự thật của lời Ngài; Ngài nguyện ước cho họ hiệp nhất nên một như Chúa Cha và Chúa Con là Một; và Ngài không giấu họ về sự thật đau thương là thế gian ghét họ như đã ghét Ngài, nhưng Ngài không cầu xin Chúa Cha cất họ ra khỏi thế gian, vì Ngài cần họ làm chứng nhân cho Ngài.

Những lời cầu xin của Chúa Giêsu đã trở thành sự thật cho các tông đồ ngay sau khi Ngài về trời, nghĩa là những cơn bão táp dữ dằn khủng khiếp của sự dữ trong thế gian đã đổ xuống trên các tông đồ và các môn đệ Chúa Giêsu. Trải qua hơn hai mươi thế kỷ, những lời cầu xin ấy đã áp dụng vào thân thể mầu nhiệm của Chúa Giêsu là Giáo Hội Ngài. Thế gian ghét Giáo Hội và đã giết đi không biết bao nhiêu các chứng nhân Tin Mừng giữa các dân tộc trên thế giới. Nhưng vì lời cầu xin của Chúa Giêsu, Chúa Cha luôn yêu thương và bảo vệ nhiệm thể yêu dấu của Chúa Giêsu, nên nhiệm thể ấy vẫn và sẽ tồn tại đến muôn đời.

Điều mà các môn đệ và các chứng nhận Tin Mừng cần phải biết và tâm niệm: đó là thế gian ghét họ, vì họ là môn đệ Chúa Giêsu; nhưng cho dù thế gian ghét họ cách mấy, Chúa Cha luôn ở với họ và bảo vệ họ đến cùng. Tuy nhiên với bản tính yếu đuối nhân loại, sự thật ấy vẫn tạo ra những lắng lo và thắc mắc thuộc các lãnh vực trần thế cho những ai theo Chúa. Thí dụ như quyền năng Chúa dường như yên lặng trước các thực tại sự dữ, nên thế giới loài người luôn hướng về điều xấu và các sự dữ khủng khiếp mưu hại con người, và điều đó đang xảy ra trên khắp thế giới. Những thực tại xấu ấy ẩn nấp dưới các dạng ức hiếp con người bằng quyền lực của các nhà cầm quyền, các nhóm cực đoan, các nhà độc tài, những quân cướp bóc, những bọn lưu manh chuyên làm điều xấu hà hiếp dân lành hay phụ nữ và trẻ con... Nhưng chúng cũng nằm ở dưới dạng tự do xem ra hết sức êm ái ngọt ngào của tiền bạc, tư bản, danh vọng, trần tục, ngay cả đội lốt tôn giáo nữa..., nói chung là thế giới tư bản vô thần! Và câu hỏi là quyền năng Thiên Chúa ở đâu mà không tiêu diệt các thế lực xấu xa đó? Tự nhiên đức tin nơi các môn đệ và những ai theo Chúa bị ảnh hưởng trầm trọng ngay trong đời sống đạo thường ngày, nếu họ không xác tin lời Chúa Giêsu mãnh liệt và không đủ phó thác nơi Ngài.

Chúng ta nhớ một điều trong lời cầu xin của Chúa Giêsu là Ngài không xin Chúa Cha cất họ ra khỏi thế gian, mà chỉ xin Chúa Cha thánh hóa họ trong sự thật lời Ngài. Được thánh hóa trong sự thật lời Chúa là được bước đi trong ánh sáng của ơn cứu độ muôn đời. Chính sự thật lời Chúa là kim chỉ nam hướng dẫn đời sống chúng ta về nguồn chân thiện mỹ giữa các sóng gió bão táp của sự xấu thế gian. Nhất là chính sự thật lời Chúa thúc đẩy chúng ta can trường giữa các cuộc bách hại vì chân lý. Một khi bền vững trong chân lý lời Chúa và đức tin tín thác nơi Ngài, chúng ta sẽ nhận được phúc lành bình an và sức mạnh lạ thường trong cuộc sống đạo, như tình yêu hiệp nhất nhiệm mầu giữa Chúa Cha và Chúa Con, và giữa Chúa Con với những ai theo Ngài.

Lm. Raphael Xuân Nguyên

TRUYỀN GIÁO: BẢN CHẤT GIÁO HỘI
LỄ CHÚA GIÊSU LÊN TRỜI B

Bản chất của Giáo Hội Công Giáo là truyền giáo, vì Vi sáng lập Đạo đã ban ra lệnh truyền: "Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật..." Vị sáng lập Đạo không phải là người ở trái đất, nhưng là Thiên Chúa từ trời cao xuống mặc lấy bản tính nhân loại, và Người muốn nhân loại theo Đường của Người mà về Trời, quê hương vĩnh cửu của họ. Con đường họ theo chính là con đường truyền giáo, tức con đường chia sẻ cho tha nhân hạnh phúc Nước Trời.

Biết được lệnh truyền của Chúa Giêsu trước khi Người lên trời, các môn đệ của Người đã hăng say ra đi rao giảng Tin Mừng, như Phúc Âm Thánh Marcô tường thuật. Giáo Hội của Chúa Giêsu đã dần dần lớn mạnh và lan tỏa ra khắp thế giới sau hơn hai mươi thế kỷ. Điều cần ý thức cho các Kitô hữu là việc truyền giáo luôn gắn liền với Nước Trời, nghĩa là gắn liền với số phận đời đời của đời sống Kitô hữu. Hạnh phúc cho họ vì họ đã tin nhận Đạo của Chúa Giêsu Kitô: "Ai tin và chịu phép rửa thì sẽ được cứu độ"; nhưng họ cũng luôn phải ý thức việc chia sẻ đức tin ấy không ngừng trong đời sống mình bằng những ân huệ Chúa trao ban qua các hoàn cảnh và khả năng cuộc sống.

Nếu người Kitô hữu ý thức sứ mệnh cao cả truyền giáo, thì những ân huệ họ nhận được trực tiếp từ Vị sáng lập Đạo sẽ là: "Nhân danh Chúa, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì cũng không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh..." Tất cả những ân huệ này đã xảy ra cho các tông đồ và những môn đệ Chúa Giêsu khi họ bắt đầu sứ vụ truyền giáo (trong các tường thuật của Sách Công Vụ Sứ Đồ), và tiếp tục xảy ra nơi các vị truyền giáo khi họ đặt chân đến các quốc gia chưa có các kitô hữu để truyền Đạo qua giòng lịch sử Giáo Hội. Những ân huệ ấy cũng xảy ra cho bất cứ ai trong đời sống tuyền giáo hôm nay, nhất là nơi các linh mục và tu sĩ dấn thân theo Chúa rao giảng Tin Mừng, hoặc trên những người có đời sống chiêm niệm cầu nguyện khi họ đặt tay xin ơn chữa lành cho các bệnh nhân.

Chính những ân huệ của Chúa ban cho Giáo Hội và các Kitô hữu nói chung, nhất là các vị truyền giáo đặc biệt của Người luôn là niềm phấn khởi thúc đẩy Giáo hội hăng say rao giảng Tin Mừng. Chúa Giêsu đã ban ra lệnh truyền truyền giáo trước khi về trời, vừa như lời trăn trối, và vừa như bảo đảm chắc chắn phần thưởng nước Trời cho các vị truyền giáo. Một lần nữa, khi mừng Lễ Chúa Giêsu về trời, tất cả các Kitô hữu chúng ta hãy ý thức lại ơn gọi làm Kitô hữu là ơn gọi truyền giáo, vì nó phản ảnh bản chất truyền giáo của Giáo Hội Chúa Kitô, và đồng thời cũng là thước đo đức tin nơi Chúa, và là công đức cao cả để nhận lãnh hào quang Nước Trời trong ngày về trời của mình.

Lm. Raphael Xuân Nguyên

 

Lm. Raphael Xuân Nguyên

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)