Chia sẻ của LM Jude Siciliano, OP
GIÁNG SINH - LỄ NỮA ĐÊM 25-12-09
Is 9: 1-6; Tv 96; Tt 2: 11-14; Lc 2: 1-14
Lm. Jude Siciliano, OP
ƠN CỨU ĐỘ CỦA THIÊN CHÚA ĐƯỢC TỎ HIỆN NƠI MỖI VIỆC THIỆN CỦA CHÚNG TA
Trong hoạt cảnh Giáng Sinh luôn có cảnh Thiên Thần ca hát ngoài đồng. Thiếu nhi thuộc lòng lời của Thiên Thần "Anh em đừng sợ...". Sau khi thiên thần bảo những người chăn chiên đừng sợ, rồi thiên thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương”
Anh chị em có thấy sự thay đổi trong câu hát đó không? Trước kia chúng ta thường hát “… bình an dưới thế cho người thiện tâm”. Câu này có vẻ nói các mục đồng thuộc về những “người thiện tâm”. Và như vậy có nghĩa là tin mừng đấng cứu chuộc được sinh ra là cho những ai đã sẵn sàng đón nhận; nghĩa là “người thiện tâm” rồi.
Nhưng, lúc Chúa Giêsu sinh ra các mục đồng là những người không quan trọng mấy. Mục đồng là những người có đời sống thấp hèn. Dân chúng không ai coi họ là những người đạo đức. Nay họ ở chỗ này, mai ở chỗ khác, và nếu có gì bị mất mát thì họ có thể bị nghi là là kẻ cắp.
Vì thế nếu bây giờ chúng ta trình bày cảnh lễ Giáng Sinh, chúng ta nên hãy dùng câu ca hát mới của thiên thần “… Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương.” Vì câu này mới đem lại đúng ý nghĩa trong phúc âm của thánh Luca. Trong suốt phúc âm thánh Luca, những người bé nhỏ nhất lại là những người nhận được tin mừng. Các mục đồng có thể là những người trước tiên nhận được tin mừng về việc Thiên Chúa đang thực hiện công việc cho loài người. Nhưng lúc họ nghe tin là lúc họ đang “sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn gia súc”. Họ không phải là những người đang cầu nguyện, hay đang đọc Kinh Thánh. Dù vậy thình lình họ trông thấy vinh quang của Chúa chiếu tỏa chung quanh họ. Trong phúc âm này, những người bị xã hội ruồng bỏ lại nhận được ơn cứu rỗi, khi họ nghe biết được đó là tin vui và họ mừng rở hân hoan đón nhận.
Thiên Chúa là nguồn gốc của mọi sự tốt lành. Ngài yêu thương tất cả chúng ta, như đã nói ở phúc âm trong lễ Giáng Sinh đêm nay. Một lần nữa, Thiên Chúa đến mời gọi tất cả chúng ta.
Bài trích sách ngôn sứ Isaia đọc đêm nay là một bài thơ tuyệt vời. Những lời văn đẹp đẽ ấy không che đậy những đau khổ bên trong, mà còn nhấn mạnh những đau khổ ấy là khác. Ngôn sứ đang nói với “đoàn dân lần bước trong tăm tối…” “những kẻ sống trong bóng tối…” vì cái ách đè trên mình “theo” cây gậy của đốc công đập xuống trên vai họ. Lời văn thơ này nhấn mạnh những đau khổ của một dân tộc đang bị tù đày.
Nhưng, hoàn cảnh của họ đang thay đổi, họ “đã thấy một ánh sáng huy hoàng”. Thiên Chúa đang đến với họ và “Người đã tặng ban cho họ boa nổi hỷ hoan”. Thật đáng vui mừng khi được sự cứu rỗi của Thiên Chúa! Nếu Thiên Chúa cứu chúng ta khỏi sự đau khổ ngay bây giờ, chúng ta nên nhớ ơn Thiên Chúa để khi nào chúng ta “đi và sống trong tăm tối” chúng ta được an ủi nhờ sự cứu rỗi chúng ta đã được hưởng.
Chúng ta đang vui mừng về sự cứu rỗi của Thiên Chúa trong quá khứ, và trong đêm hôm nay. Mọi sự tăm tối âm u đang tản mát, vì ánh sáng cứu độ đã đến. Trẻ hài nhi sinh ra là dấu chỉ Thiên Chúa đang hoạt động cứu rỗi chúng ta. Chúng ta cần phải nhớ điều này, nhất là những lúc tăm tối âm u trở lại, và chúng ta cảm thấy chúng ta không đáng được hưởng ơn cứu rỗi ấy. Điều chúng ta vui mừng đêm nay không phải là ơn Thiên Chúa ban cho chúng ta, hay vì chúng ta là những người thiện tâm, nhưng chính do bởi Thiên Chúa có thiện ý đối với chúng ta trong sự giáng sinh của hài nhi mà ngôn sứ Isaia đã hứa. Những gì là tăm tối âm u đã trở thành hân hoan vui mừng như lời ca trong thánh vịnh “Hãy hát mừng Đức Chúa một bài ca mới”.
Những cụm từ “cứu rỗi”, “cứu chuộc”, “Nước Trời”, “ơn cứu độ” là những cụm từ trừu tượng, khó hiểu khó thấy được đối với những người không có đức tin và ngay cả với những Kitô Hữu đạo đức. Cựu Ước là sách nói về ơn cứu độ. Thiên Chúa có thiện ý đưa tay cứu chúng ta ra khỏi cảnh tù đày, và luôn tha thứ người tội lỗi. Nhưng, đêm nay chúng ta lại mừng vui thêm tình thương Thiên Chúa cho chúng ta biết ơn cứu độ ấy sâu đậm chừng nào.
Thánh Phaolo viết vắn tắt về ơn cứu đội trong thơ gởi cho Titô “quả thế, ân sủng của Thiên Chúa đã được biểu lộ…” Nếu ân sủng cứu độ khó hiểu được thì đây “Chúa Giêsu Kitô” chính là sự hiện diện của ân sủng đó, Một Thiên Chúa vĩ đại, là Đấng cứu độ chúng ta… “Vì chúng ta, Người đã tự hiến để cứu chuộc chúng ta thoát khỏi mọi điều bất chính…” Vậy Chúa Giêsu biểu lộ ơn cứu độ như thế nào? Những người bị ách nặng nề của tội lỗi sẽ được “thanh luyện” khiến chúng ta thành dân riêng của Người, “một dân hăng say làm việc thiện”. Nhờ sự đổi mới đó, chúng ta đã thể hiện là “ân sủng của Thiên Chúa đã được biểu lộ”.
Lm. Jude Siciliano, OP
FX Trọng Yên, OP chuyển ngữ
LM. Jude Siciliano, O.P.