dongcong.net
 
 

Vạn tuế Đấng ngự đến nhân danh Chúa-C
Lm Jude Siciliano, OP 2013


CHÚA NHẬT THƯƠNG KHÓ – LỄ LÁ

Luca 19: 28-40; Isaia 50: 4-7; Philipphê 2: 6-11; Luca 22: 14- 23:56

VẠN TUẾ ĐẤNG NGỰ ĐẾN NHÂN DANH CHÚA

Hầu hết mọi người đều biết rằng khi đến nhà thờ vào ngày hôm nay và Thứ Sáu Tuần Thánh, chúng ta sẽ được nghe trình thuật về cuộc thương khó. Bài đọc này rất dài, thường được chia ra thành ba phần. Vào các Chúa Nhật khác, chúng ta thường được nghe những trình thuật Tin mừng ngắn hơn, nhưng các bài Tin mừng của hai ngày này thì khá dài. Vào thời đầu, trình thuật thương khó là một bài liên tục, không chia thành những phân đoạn ngắn. Còn hôm nay, người công bố được chọn đọc bài ngắn hơn, tỉ như là trình thuật thương khó của Luca, nhưng tại sao lại cắt ngắn bài mà theo truyền thống vốn đọc đầy đủ? Nếu thánh Luca cho rằng bài thương khó ngắn thôi cũng có thể đáp ứng được mục đích của mình thì ngài có lẽ đã viết ngắn. Với những người đọc có chuẩn bị kỹ thì câu truyện này sẽ khá hấp dẫn, nhất là vì chúng ta không được nghe bài thương khó trong bất kỳ dịp nào khác, và tôi có thể đoan chắc rằng, chúng ta không khi nào chọn bài Tin mừng này để cầu nguyện.

Hôm nay, các nhà thờ sẽ chật kín người: lá được làm phép và phân phát cho mỗi người, rồi sẽ rước từ cuối nhà thờ lên đến cung thánh. Nhưng, chắc chắn là chúng ta không đang diễn lại một biến cố quá khứ của Đức Giêsu, phải không quý vị? Chúng ta không giả vờ như không biết điều gì đang chờ Người phía trước, Người sẽ chết thế nào và sống lại ra sao. Ngược lại, chúng ta đã nghe Tin mừng và cử hành những hiệu quả của Tin mừng ấy suốt năm phụng vụ này. Trong suốt tuần này chúng ta tiếp tục cử hành những điều ấy. Vì thế, hôm nay chúng ta cùng hợp với các tín hữu khắp nơi và mọi thời trong việc cử hành niềm vui này.

Trong Tin mừng Luca, Đức Kitô đang dẫn đầu đoàn người tiến lên Giêrusalem nơi Người sẽ chiến thắng không phải bằng sức mạnh của bạo lực và vũ khí, như hy vọng của đám đông những người chứng kiến Người tiến vào Giêrusalem, nhưng bằng thập giá mà Người tự nguyện vác lấy.

Trong khi bài đọc khá dài thì đổi lại bài giảng sẽ ngắn. Chúng ta có thể tập trung vào bài Tin mừng Luca được đọc trước khi rước lá (19,28-40). Trình thuật Đức Giêsu tiến vào Giêrusalem mang nhiều dấu chỉ Kinh thánh Cựu Ước về niềm mong chờ Đấng Mêsia và trình thuật phong vương của vua. Vì thế, dân chúng trải áo mình dưới chân Đức Giêsu như xưa kia Giêhu được chào đón (2V 9,13). Vua Đavít muốn rằng con trai của ông là Salômôn, người thừa kế ngai vàng, phải cưỡi con la của Đavít (1V 1,33). Con lừa con, chứ không phải một con ngựa chiến, là một con vật biểu tượng cho hòa bình, là dấu chỉ của việc Đấng Mêsia dịu hiền đang đến giữa dân (St 49,11). Đức Giêsu là người đầu tiên ngồi trên con vật này, Người “đăng quang” khi bước vào thành thánh để hoàn tất sứ điệp mà Người đã ra giảng về một triều đại mới dưới sự cai trị của Thiên Chúa.

Một vị vua được mong mỏi từ rất lâu nay đang tiến vào trong thành để lên nắm vương quyền của người. Sự hồ hởi của “vô số các môn đệ” sẽ sớm bị dập tắt bởi những biến cố sắp xảy đến. Vị vua sẽ bị đóng đinh vào thập giá. Sự căng thẳng theo Đức Giêsu bấy lâu nay sẽ không ngừng gia tăng. Đám đông ra đón Người, như chúng ta cũng sẽ làm thế khi Người trở lại vào ngày sau hết (ngày quang lâm). Những trình thuật trong tuần này sẽ có những biến cố đầy kịch tính, nhưng sẽ kết thúc ở nơi sự từ bỏ cách thanh thản của Đức Giêsu: “Lạy Cha, Con xin phó thác hồn Con trong tay Cha” (Lc 23,46). Trên thập giá, phía trên đầu Đức Giêsu có ghi: “Đây là vua dân Dothái” – để mỉa mai Người, nhưng với con mắt đức tin có thể nhìn ra đó lại là một chân lý sâu thẳm hơn.

Khi Đức Giêsu đến gần thành Giêrusalem, Người dừng chân trên Núi Cây Dầu và cầu nguyện cho thành (19,41). Từ vị trí đó, Người có thể đã nhìn thấy thành và cổng Đền Thờ mở ra để đón Người. Người có vẻ khẩn trương vào thành. “Trình thuật hành trình” của thánh Luca (bắt dầu từ chương 9,15) cho thấy Đức Giêsu quyết tâm lên Giêrusalem. Nhưng, điểm nhấn không phải là việc Người vào thành, mà là đi thẳng đến đích mà Người dự định, là Đền Thờ. Một trong những chủ đề xuyên suốt của Tin mừng Luca là cầu nguyện. Điều này được thể hiện qua việc Tin mừng của ngài khởi đi từ Đền Thờ và cũng sẽ kết thúc ở đó. Sau khi sống lại, Đức Giêsu hiện ra cùng các môn đệ và nhắn nhủ họ hãy ở lại Giêrusalem cho đến khi Người gửi Thánh Thần đến. Người lên trời và, thánh Luca cho biết, người ta thấy các môn đệ “không ngừng lên Đền Thờ để ca tụng Thiên Chúa” – và ngay tại Đền Thờ, tin mừng bắt đầu và kết thúc. (Lc 24,53).

Rất dễ chú ý đến bản tính kiên định của những người ùa ra chào đón Đức Giêsu cũng như sự phấn khởi quá khích và những mong muốn sai lầm của các môn đệ. Mới vừa đó thôi họ còn chào đón Người, chẳng lâu sau chính họ lại hò la đòi xử tử Người, còn các môn đệ thì bỏ rơi Người. Quả thật các nhà giảng thuyết khó mà trình bày được.

Đây là những con người tuyệt vọng, cả lịch sử của họ toàn là kiếp nô lệ. Và nay đất của họ lại bị thế lực tàn ác khác chiếm cứ. Dĩ nhiên, họ muốn Thiên Chúa gửi đến cho họ vài người có khả năng đánh đuổi quân thù và tái lập tự do trên mảnh đất mà Thiên Chúa đã ban cho. Đó chẳng phải là điều mà Thiên Chúa muốn cho họ hay sao? Đức Giêsu từ trên Núi Cây Dầu đi xuống và những môn đệ đang phấn khởi la lên “Vạn tuế đức vua, đấng ngự đến nhân danh Chúa! Bình an trên cõi trời cao! Vinh quang trên các tầng trời!” chắc chắn đã làm lóe lên niềm hy vọng trong dân chúng đang tụ tập quanh đó. Một người Galilê cùng với các môn đệ khố rách áo ôm liệu có phải là cách Thiên Chúa đáp lại lời kêu xin bao đời của họ chăng? Liệu “Đức vua ngự đến nhân danh Chúa” này sẽ là người tái lập vương triều Đavít? Chắc họ cũng phải đắn đo đôi chút, nhưng với cái chết của Đức Giêsu thì niềm hy vọng này cũng tắt ngúm.

Dân chúng sẽ sớm thất vọng. Thiên Chúa đã không sai đến một đấng cứu tinh giỏi tài quân sự để chiến đấu. Nhưng, như thánh Phaolô nói với chúng ta hôm nay, “dẫu là là Thiên Chúa… nhưng Người đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ”. Quả là cách biểu lộ vinh quang kỳ lạ! Thay vì là một chiến thắng uy hùng thì Thiên Chúa lại gửi đến một người dám hy sinh chính mình cho chúng ta.

Khi – người nghèo nghe Tin mừng; những kẻ đang bị giam cầm sẽ được tự do; người mù được thấy Chúa trên trần gian – hay nói cách khác, khi chúng ta cảm nghiệm được “năm hồng ân” mà Đức Kitô hứa trong hội đường (Lc 4,16-21), thì chúng ta cũng sẽ hy sinh chính mình vì tha nhân, như Đức Kitô đã làm. Những gì Người thực hiện cho chúng ta hôm nay sẽ hoàn thành lời Người hứa với thính giả trong hội đường trước kia.

Như đã nói trên đây: những gì chúng ta đang cử hành không chỉ là việc nhìn lại những đau khổ và cái chết của Đức Giêsu trên thập giá. Một lần nữa, trong tuần này chúng ta lại được nghe Tin mừng về công trình cứu chuộc của Đức Giêsu và được Tin mừng ấy canh tân, để rồi chúng ta lại dám can đảm dấn thân bước theo con đường thập giá của Đức Giêsu trong việc phục vụ người khác..

Chuyển ngữ: Anh Em HV. Đaminh Gò Vấp

PALM SUNDAY OF THE LORD’S PASSION (C)
Luke 19: 28-40; Isaiah 50: 4-7; Philippians 2: 6-11; Luke 22: 14- 23:56

Most of us know that when we come to church today and Good Friday, we will hear a passion narrative. It’s going to be a long reading, probably divided into three speaking parts. On other Sundays we hear shorter episodes ("pericopes") from the Gospels, but not these two days. From the earliest times passion accounts were a continuous narrative, not broken into smaller segments. The Lectionary offers a shorter option of the Luke passion today, but why chop up what traditionally has been an integral reading? If Luke thought a short passion would serve his purposes he would have written one. With well-prepared readers the story will be quite compelling, especially since we don’t hear the passion at other times and, I dare say, we Bible readers probably don’t usually choose it for devotional reading.

Churches will be crowded today: palms will be distributed and blessed and then there will be the procession down the main aisle to the altar. But we are not merely replaying an event from Jesus’ past, are we? We can’t pretend we don’t know what lies ahead for him, how he will die and then rise from the dead. Rather, we have already heard the good news and have been celebrating its effects on our lives again during this liturgical year. Through this week we will continue to do so. So, today we join with other believers throughout the world and across the centuries in a celebration of joy.

In Luke’s Gospel, Christ has been leading the way to Jerusalem where he will conquer, not through the use of force and weaponry, as many in the crowd who saw him enter Jerusalem hoped, but through the cross that he will willingly take up.

While the gospel reading is long today, a brief homily is still in order. We might focus on the Lucan passage which introduces today’s procession with palms (19:28-40). The narrative of Jesus’ entry into Jerusalem is rich with biblical allusions reminiscent of the old Testament’s messianic expectations and the royal enthronement narratives. Thus, for example, the people spread their cloaks at Jesus’ feet as did Jehu’s supporters in the ninth century (2 Kgs 9:13). King David ordered that his son Solomon, his heir to the throne, be mounted on David’s mule (I Kings 1:33). The little donkey, not a warhorse, is an animal of peace and would signal the coming of the gentle Messiah among his people (Gen 49:11). Jesus is the first to sit on this animal, he is "enthroned" as he enters the holy city to complete the message he has been preaching of a new kingdom under the reign of God.

The long-awaited king is approaching the city to enter into his reign. The exuberance of the "whole multitude of his disciples" will be quelled by forthcoming events. The king will be nailed to a cross. Tension has followed Jesus to this point and it will only intensify. The crowds come out to meet him, as we will do when he returns at the end time ("parousia"). The narrative of this week will have its tragic events, but will end in Christ’s peaceful surrender, "Father, into your hands, I commend my spirit" (23:46). On the cross over Jesus’ head is the inscription, "This is the King of the Jews" – meant to be ironic, but it is a deeper truth perceived by those who have the eyes of faith.

As Jesus comes within the sight of Jerusalem he pauses on the Mount of Olives and laments over the city (19:41 ff). From that vantage point he would have seen the city and the Temple doors to the holy of holies facing him. There is a sense of urgency as he approaches the city. Luke’s "journey narrative" (it began at 9:51) reveals Jesus’ determination to go to Jerusalem. But the emphasis isn’t just about his getting to the city; instead he goes straight to his intended destination, the Temple. One of Luke’s themes throughout the gospel has been prayer. A manifestation of this theme is that his gospel began in the Temple and ends there. After his resurrection Jesus appears to his disciples and tells them to remain in the city until he sends them the Spirit. He ascends to heaven and, Luke tells us, the disciples were "to be found in the Temple constantly speaking praises of God" – and there in the Temple, where it began, the gospel ends (24:53).

It is easy to focus on the fickle nature of the people who rush out to greet Jesus and the fever pitch and false expectations of his disciples. One minute they are cheering him, the next they are calling for his death or, in the case of his disciples, abandoning him. For the preacher, I think, that’s too facile an approach. It has also been preached more than once!

These were desperate people whose history was one of enslavement and whose land was once again overrun by a cruel world power. Of course they want God to send them someone to drive the enemy out and restore them to freedom in the land God had given them. Wasn’t that also what God wanted for them? Jesus’ descent from the Mount of Olives and his high-spirited disciples shouting, "Blessed is the king who comes in the name of the Lord. Peace in heaven and glory in the highest!" certainly must have struck at least a tiny spark of hope in the gathered crowds. Could this Galilean with his ragtag followers finally be God’s answers to their generations of prayers? Could this, the "king who comes in the Lord’s name" be the one to reestablish the kingdom of David? They may have thought that for a moment, but with Jesus’ death these hopes were quelled.

The people were soon to be disappointed. God had not sent a military savior to conquer by force. Instead, Paul tells us today, "though he was in the form of God,… he emptied himself taking the form of a slave." What kind of show of power is that anyway! Instead of a triumphant manifestation of kingly might we have one sent from God who offers himself for us.

When – the poor hear the good news; those held captive are set free; the blind finally see God’s presence in the world – in other words, when we experience the "year of favor" Christ promised in the synagogue (4:16-21), then we too will be able to offer ourselves for the sake of others, just as Christ. What he did for us this week will complete the work he promised to do for those hearers in the synagogue.

As previously stated: we are doing more than looking back to Jesus’ suffering and death on the cross. Again this week we hear proclaimed the good news of Jesus’ saving work and, renewed by the gospel, we are able to make again our commitment to follow Jesus’ way of the cross in service to others.. 

vietcatholic.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)