Chúa
Nhật XVIII Mùa Thường Niên/A
Giá trị của thể xác trước mặt Thiên Chúa
(Mt 14,13-21)
Đâu là ư nghĩa cụ thể của phép lạ «Bánh hóa
nhiều»?
Thánh sử Mát-thêu viết: «Đức Giêsu trông thấy
một đoàn người đông đảo th́ chạnh
ḷng thương» (Mt 14,14). Vâng, t́nh thương và ḷng nhân từ của Chúa
Cứu Thế đối với loài người thật
vô cùng. Người đă đến trong
thế gian để cứu vớt tất cả mọi
người và để làm ḥa họ lại với Chúa
Cha. Và t́nh yêu của Đức Giêsu
đối với chúng ta rất thực tiễn và cụ thể.
Người không chỉ là vị giảng
thuyết luân lư bằng lời nói suông, nhưng với những
hành động cụ thể. Người
đă đến trong thế gian và đă thực sự chia
sẻ nỗi đau khổ, sự bần cùng của con
người. Người đă hoàn toàn
dấn thân để kiến tạo một thế
giới nhân bản hơn. Mục
đích của sứ mệnh mà Chúa Cha đă giao phó cho
Người là con người toàn diện và cụ thể,
tức con người bằng xương bằng thịt
như bạn và tôi, con người với linh hồn và
thể xác. Vâng, không chỉ linh hồn mà
thôi, nhưng cả linh hồn và thể xác. Đức
Giêsu không phải là đồ đệ của học
thuyết Duy lư thuần túy Platon hay của phái Nhị nguyên
Manichäus, nhưng là Lời Hằng Sống của Thiên Chúa,
là Đấng Cứu Thế trần gian. Qua Người, Thiên
Chúa Cha đă dựng nên chúng ta gồm có xác và hồn (x. Ga 1,3). V́ thế, thánh Phaolô đă có lư khi viết
cho giáo dân ở Cô-rin-thô: «Thân thể anh chị em là thành
phần của Đức Kitô, là đền thờ của Chúa
Thánh Thần» (1Cr 6,15-19).
Chỉ loài người chúng ta là những
tạo vật duy nhất gồm hai phần, vừa có
hồn và vừa có xác. Cả hai
đều quan trọng trước mặt Thiên Chúa,
mặc dù mỗi phần mang một giá trị riêng, chứ
không ngang bằng nhau. Qua bài Tin Mừng hôm nay chúng ta
nhận ra được một cách rơ ràng thái độ và
cách cư xử của Đức Giêsu: Sau khi đă loan báo cho
dân chúng về Nước Trời và niềm hy vọng vào
sự cứu rỗi, Người đă chữa lành các
bệnh nhân và làm phép lạ cho bánh hóa nhiều để
đám đông dân chúng ăn no nê trước khi
Người giải tán họ và cho họ ra về. Chắc hẳn thái độ đầy nhân
bản đó là nền tảng cơ bản và mục
đích cho những hoạt động xă hội và bác ái
của Giáo Hội. Nhưng điều đó cũng
muốn nói rằng thân thể hay thể xác chúng ta mang
một giá trị đặc biệt trước mặt
Thiên Chúa. Thân thể chúng ta là một ân huệ quư báu Thiên
Chúa ban và là đền thờ của Chúa Thánh Thần (x. 1Cr
6,15.19). V́ thế, mỗi
người phải thực sự tôn trọng thân thể
ḿnh cũng như thân thể của kẻ khác như
đền thờ của Thiên Chúa vậy. Nếu
không, chúng ta sẽ phải đối mặt với
lời cảnh cáo nghiêm trọng của tác giả lá thư gửi Cô-rin-thô: «Ai phá hủy
đền thờ Thiên Chúa, th́ Thiên Chúa sẽ phá hủy
kẻ ấy. V́ đền thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và
đền thờ ấy chính là anh em!»( 1Cr 3,17).
Một điểm quan trọng khác chúng ta
cũng phải ghi nhận ở đây là Đức Giêsu đă
không làm phép lạ cho bánh hóa nhiều từ không khí, nhưng
từ năm tấm bánh và hai con cá đă có sẵn.
Vâng, Thiên Chúa đă dựng nên trời đất và muôn loài
không cần sự cộng tác của con người,
nhưng khi Người muốn cho con người có cơm
ăn áo mặc, Người lại
cần đến sự cộng tác của con
người. Thiên Chúa luôn luôn mở rộng ṿng tay để ban cho chúng ta mọi ơn phúc,
nhưng Người không ban cho chúng ta điều ǵ mà
lại không cần đến sự cộng tác của
chúng ta. Đúng vậy, ngoài lời cầu nguyện của
ḿnh, chúng ta c̣n phải thành tâm cộng tác với Chúa theo khả năng cho phép, hầu
Người có thể làm thỏa măn được
những lời khẩn cầu chính đáng của chúng ta
và để giải thoát chúng ta khỏi sự khốn cùng
của ḿnh. Đó cũng là ư nghĩa lời thánh Augustinô: «Để
dựng nên con, Chúa không cần có con, nhưng để thánh
hóa con, Chúa cần có con.» Vậy,
sự cộng tác của chúng ta là điều kiện
tất yếu cho lời cầu nguyện của chúng ta,
nhưng sự cộng tác của chúng ta trong lời cầu
nguyện không phải là điều kiện tất yếu
để Thiên Chúa ban ơn cho chúng ta. V́ Thiên Chúa ban ơn
cho chúng ta là do t́nh thương và ḷng nhân hậu bô biên
của Người, chứ không do bất cứ sự ràng
buộc hay điều kiện nào về phía nhân loại.
Nói tóm lại, chúng ta hăy đầy ḷng tin tưởng
chạy đến cùng Thiên Chúa với tất cả
những ǵ chúng ta có, với toàn diện con người
thật của ḿnh, với mọi ưu khuyết
điểm của nó! Chúng ta hăy để cho Chúa Thánh Linh
tự do hành động trong chúng ta, hầu mỗi
người thực sự xứng đáng trở thành ngôi
đền thờ cho Thiên Chúa Ba Ngôi ngự trị.
Lm Nguyễn Hữu Thy