Suy niệm tin mừng
(
Nguyễn Hữu Thy)
Chúa Nhật 7 Mùa Thường Niên, B
Mọi tội con đã được tha! (Mc 2,1-12)
Cách đây không lâu ở Nhật Bản có một cô gái tự tử. Cô ta leo lên và nhảy vào miệng một ngọn núi lửa. Những người quen biết cô ta đều vô cùng sửng sốt và bỡ ngỡ tự hỏi : Tại sao một cô gái trẻ đẹp, vui vẽ và yêu đời như thế, lại có thể tự hủy diệt đời mình một cách đau thương như vậy ! Câu trả lời cho hành động của cô gái người ta đã tìm thấy về sau trong một lá thư giã biệt của cô ta để lại : « Tôi đã phạm tội và các vị thần của Nước Nhật không còn có thể tha thứ cho tôi được nữa ! »
Khi nghe xong câu chuyện, có lẽ chúng ta phải thốt lên : Thật là tiếc ! Thật là uổng đời cho cô gái người Nhật bất hạnh kia! Giá như cô đã được hạnh phúc nghe biết về Ðức Giêsu ! Giá như cô đã được biết đến những gì Ðức Giêsu đã nói và đã làm cho người bất toại, được tường thuật lại trong bài Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay. Vâng, chúng ta có thể quả quyết rằng bài Phúc Âm của Chúa Nhật hôm nay là một trong các đoạn hay nhất và quan trọng nhất của toàn bộ Tân Ước.
Người bất toại :
Một lần nữa Ðức Giêsu lại trở « về nhà Người » ở Ca-pha-na-um. Dĩ nhiên ở đây được hiểu là nhà của Simon Phêrô, một nơi luôn luôn mở cửa tiếp rước Người một cách niềm nở và cũng là nơi Người cảm thấy thoải mái như ở chính nhà Người vậy. Ðồng thời cũng là điều đương nhiên khi người ta từ khắp nơi tuôn về chen chúc nhau trước cửa nhà, đông đúc đến nỗi không một ai có thể chen chân vào trong nhà được nữa. Trong khi đó có mấy người đàn ông nóng ruột quá, không thể chờ đợi mãi được nữa, vì họ đã khiêng một người bất toại tới và muốn được Ðức Giêsu chữa lành cho. Nhưng đứng trước một rừng người đông chật như nêm thế vậy, làm sao họ có thể khiêng người bệnh vào trong nhà được ? Không sao, họ đã nghĩ ra được một kế là khiêng người bệnh lên sân thượng qua lối cầu thang phía ngoài nhà, khoét một lỗ trên sân thượng nhà được làm bằng tre đan và đất thó, vừa đủ chỗ để thòng giường người bệnh xuống trong nhà, đúng chổ Ðức Giêsu đang ngồi. Qua hành động đó, họ đã chẳng những đem được người bất toại tới với Ðức Giêsu, nhưng họ còn lôi kéo được sự chú ý của mọi người và nhất là của Ðức Giêsu. Và ước nguyện của họ thì đã quá rõ ràng : Họ mong được Ðức Giêsu thương chữa cho người bất toại được khỏi bệnh !
Trước hết phải nói đến tội lỗi :
Nhưng Ðức Giêsu, khi đang nói chuyện với dân chúng và bị họ ngắt lời như vậy, đã phản ứng hoàn toàn khác với dự định của những thân nhân của người bất toại. Người đã không chữa lành chứng bất toại cho người bệnh nhân. Thay vào đó, Người chỉ nói : « Tội lỗi con đã được tha thứ ! » (2,5). Thành thật mà nói, nếu chỉ vì mong được tha tội lỗi mà thôi, có lẽ họ đã không lặn lội đến với Người và phải vất vã khổ sở như vậy ! Những lời nói của Ðức Giêsu vừa là một sự ngạc nhiên đồng thời cũng là sự thất vọng đối thân nhân người bất toại!
Ngoài ra, trong đám đông kia còn trà trộn biết bao nhiêu loại người khác nữa. Họ là những người đã đến đó không vì tìm hiểu giáo lý mới hay vì mang nặng những đau buồn khổ sở hoặc về thể xác hoặc về tinh thần và mong được an ủi. Tiếp đến là các thầy Kinh sư tò mò, họ cảm thấy mình có bổn phận phải đến đây để kiểm tra xem giáo lý của Ðức Giêsu có sai lỗi gì thêm nữa không, vì họ đã từng kết án : mọi lời cũng như việc làm của Ðức Giêsu chỉ là công việc của ma quỉ (x. Mt 12,24; Ga 9,16). Và họ đã có được bằng chứng rõ ràng trong tay, vì Ðức Giêsu đã dám quả quyết Người có quyền tha tội, trong đó chỉ một mình Thiên Chúa mới có quyền tha tội (x.2,7). Vậy đối với họ, ông này quả thật là một người phạm thượng, nghĩa là theo luật thì phải án tử hình.
Nhưng người mà họ cho là phạm thượng, không những có thể tha tội mà thôi. Trong câu trả lời của Ðức Giêsu đã hơi mang màu sắc châm biếm : « Vậy theo các ông, trong hai điều : một là bảo người bất toại : ‘Tội con đã được tha’, hai là bảo :’Con hãy đứng dây, vác chõng mà về’, đàng nào dễ nói hơn ? Vậy, để các ông biết rằng ở dưới đất này Con Người có quyền tha tội, tôi nói với người bất toại : ‘Con hãy đứng dậy và vác chõng mà đi về nhà’ »(2,9) ! Bấy giờ người bất toại hoàn toàn được khõe mạnh và không còn là người bất toại nữa ! Cũng bấy giờ người tội lỗi đã được tha thứ hết mọi tội lỗi và không còn là người có tội nữa !
Ðức Giêsu tha thứ tội lỗi :
Các thầy Kinh sư hoàn toàn có lý : Tội lỗi là một điều có liên quan trực tiếp đến Thiên Chúa, nên chỉ một mình Thiên Chúa mới tha thứ được. Thế nhưng Ðức Giêsu đến từ Thiên Chúa. Người đã chứng minh cho biết là người có toàn quyền để tha tội, có toàn quyền để giải thoát chúng ta khỏi mọi tội lỗi, cả trong thời đại chúng ta nữa ! Ðức Giêsu có toàn quyền để giải thoát cả cô gái người Nhật kia đã từng bị tội lỗi dằn vặt, những tội lỗi mà các thần linh của người Nhật đã không thể tha thứ được. Thử hỏi còn sứ điệp nào có thể mang lại ơn cứu độ và niềm hoan lạc cho cuộc sống con người hơn được nữa !
Nhưng ai ở dưới đất có toàn quyền tha tội, thì đương nhiên chỉ một mình người đó mới có toàn quyền để ấn định phải làm thế nào để được hưởng ơn tha thứ mọi tội lỗi. Người đã không bảo là : Không có tội lỗi ! Người đã không bảo là : Các ngươi có thể giàn xếp với Ta ! Người cũng không bảo là : Chính các ngươi lo giàn xếp với nhau. Nhưng Người đã bảo các môn đệ là : « Các con tha tội cho ai thì tội người ấy được tha » (Ga 20,23).
Vậy, nếu qua Bí tích Hòa giải chúng ta được gặp gỡ Ðức Giêsu đầy khoan dung, chẳng những chúng ta cần phải nhìn nhận tội lỗi mình và dốc lòng ăn năn hối cải, nhưng trước hết chúng ta phải được lãnh nhận lời tha tội và mang lại hoan lạc : « Hỡi con, mọi tội lỗi của con đã được tha thứ ! »
Ðức Giêsu chữa lành con người toàn diện :
Chắc hẳn Ðức Giêsu đã làm cho các khán-thính giả của Người phải ngạc nhiên, khi Người lấy việc tha thứ tội lỗi quan trọng hơn việc chữa lành bệnh tật thể xác. Qua đó Người muốn nói lên rằng tội lỗi là chướng ngại vật chính yêu, ngăn cản sự mở rộng Vương quyền của Thiên Chúa và ơn cứu rỗi của nhân loại.
Chẳng những xưa kia, mà cả hôm nay nữa cũng vẫn có nhiều người chỉ mong đợi nơi Ðức Giêsu đến để giúp cho họ loại bỏ được những tình trạng bất công xã hội, những đau khổ thể xác và cải tiến các điều kiện sống của con người. Họ thâm tín rằng sự dấn thân cho xã hội như thế là đi đúng với tinh thần của Phúc Âm, là đi đúng với ý muốn của Ðức Giêsu !
Thế nhưng, trong bài Tin Mừng hôm nay Ðức Giêsu đã nêu rõ ý muốn của Người. Người muốn loại bỏ chính cái mẩm mống của sự dữ đã ngăn cản và phá vỡ sự thân giao giữa con người với Thiên Chúa, nguồn mạch mọi thiện hảo. Người muốn chữa lành con người toàn diện, cả hồn lẫn xác. Chính khoa học hiện đại cũng đã chứng minh điều đó. Các bác sĩ đã cho biết rằng 60% những bệnh tật ngày nay đều có thể gọi được là ‘bệnh đau khổ’ hay là « bệnh tâm thần », được bất nguồn từ những giao động bất an trong lãnh vực tâm linh, trong một cuộc sống thiếu trật tự, trong tội lỗi. Cũng vì thế, điều trước tiên mà cả con người ngày nay đang cần tới là lời nói mang lại sự cứu độ, lời tha tội : « Hỡi con, mọi tội lỗi con đã được tha thứ ! »
Cũng như sự chữa lành cho con người nhất thiết phải bắt đầu từ nội tâm, chúng ta không được phép chờ đợi sự canh tân đổi mới xã hội cũng như Giáo Hội hoàn toàn vào những thay đổi các cơ cấu và các hình thức bên ngoài mà thôi. Nhưng những canh tân đó nhất thiết cần phải bắt đầu với sự đổi mới nội tâm con người, với sự vượt thắng sự ác trong chính đáy lòng con người. Bởi vỉ sự xa lìa Thiên Chúa và không sống theo các trật tự của Người đã thiết định, là nguyên nhân chính cho mọi bất hạnh của con người. Trong Ðức Giêsu Kitô chúng ta chắc chắn sẽ tìm ra cho mình được con đường dẫn tới sự cứu rỗi trọn vẹn!
LM Nguyễn Hữu Thy
Nguyễn Hữu Thy- Vietcatholic.net