Ḷng quảng đại bao dung vô biên của Thiên Chúa (Mt 13,24-30)
Chúa Nhật XVI Mùa thường Niên/A
Sau khi nghe xong bài Tin Mừng hôm nay, trước hết chúng
ta có thể nêu lên đây một câu hỏi: Chúng ta có thể
rút tỉa ra được bài học nào qua dụ ngôn «Cỏ lùng vực» này?
Dĩ nhiên, là những người tín hữu
Công Giáo, chúng ta không được phép tin vào thuyết
Nhị Nguyên (Dualisme). Nhưng quả là một
huyền nhiệm khó hiểu, là khi trên đường
tiến về cứu cánh của ḿnh, thế giới này
phải đối mặt với hai thực tại,
phải đối mặt với hai quyền lực
đối nghịch nhau: Sự thiện và sự ác. Tuy nhiên, dụ ngôn này có một tương quan
mật thiết với hành động cá nhân của con
người; nói cách khác, sự thiện và sự ác không
phải là những thực tại tự lập.
Sự thiện và sự ác là hậu quả của
những hành động của con người: Hoặc
họ đă làm do ư thức tự do của ḿnh, hoặc do
sự tự do bị hiểu sai lạc. Vâng, do sự
tự do của ḿnh, con người có thể làm một
hành động tốt hay một hành động xấu.
Điều đó cũng cho chúng ta quả quyết được
rằng trong đời này không bao giờ có sự tốt
hay sự xấu, nhưng chỉ có người tốt hay
kẻ xấu, người lành hay kẻ dữ, việc
tốt hay việc xấu. Chính ma quỉ là biểu
tượng của sự xấu.
Với dụ ngôn «Người gieo
giống» trong bài Tin Mừng của chúa nhật
vừa qua và dụ ngôn «Cỏ lùng
vực» hôm nay, thánh sử Mát-thêu muốn nêu lên cho
chúng ta một vấn đề chủ yếu: Bổn
phận của con người đối với sự
cứu rỗi của ḿnh. Đúng vậy, dụ ngôn «Người gieo giống» nhắc nhủ
chúng ta, nhất thiết phải trở nên «đất
tốt» và luôn sẵn sàng đón nhận «hạt giống» của lời Chúa;
và dụ ngôn «Cỏ lùng vực»
mà chúng ta vừa nghe xong, lại kêu gọi chúng ta, nhất
thiết phải đứng về phía những cây lúa ḿ
tốt đang luôn luôn phải tranh đấu với
những cây cỏ lùng vực.
Qua bài Tin Mừng hôm
nay, chúng ta có thể nói được rằng thửa
đất được nói đến ở đây là Giáo
Hội, và trên thửa đất đó Thiên Chúa đă gieo và
sẽ tiếp tục gieo những hạt lúa của chân lư,
của sự tin tưởng, của công b́nh, của bác ái,
của t́nh yêu đích thực. Và Người
đă giao phó cho Giáo Hội sứ mệnh tổng quát trên
tất cả mọi người. Nhưng đàng
khác, những kẻ thù, tức những thế lực
đối kháng chống lại Giáo Hội: Sa-tan, sự
tự cao tự đại, sự ích kỷ, tính kiêu
căng, v.v… cũng đồng thời t́m mọi cách gieo
vào ḷng Giáo Hội: sự lầm lạc, sự tranh dành căi
cọ thiếu tinh thần Kitô giáo, sự nghi ngờ,
sự chia rẽ, v.v...! Là thành viên, là con cái của Giáo
Hội, nhiều khi chúng ta cũng đă tỏ ra thiếu nhẫn
nhục và bao dung: chúng ta xin Chúa khử trừ những kẻ
thù của Giáo Hội, tương tự như thái
độ của hai môn đệ Gia-cô-bê và Gio-an xưa
(x. Lc 9,52-56).
Nhưng qua miệng tiên tri Ê-dê-ki-en, Thiên Chúa đă khẳng
định: «Hỡi nhà Ít-ra-en,
thật Ta không vui thích ǵ về cái chết của kẻ
phải chết. Vậy, các ngươi hăy hối cải
ăn năn để được sống.» (Ed 18,32). Hôm nay, qua dụ ngôn «Cỏ lùng
vực», Đức Giêsu đă cho chúng ta thấy rơ
được ḷng nhân hậu bao dung vô biên của Thiên Chúa:
«Hăy cứ
để cho cả hai (cỏ lùng và lúa ḿ) cùng lớn lên cho
đến mùa gặt» (Mt 13,30). Vâng, Thiên Chúa không hề muốn để ai
phải hư mất. Người hằng kiên
nhẫn chờ đợi kẻ có tội ăn
năn trở lại, để tha thứ cho họ và
để ban cho cự sống đời đời.
Nói tóm lại, chắc chắn rằng qua dụ ngôn «Cỏ
lùng vực», chúng ta đă hiểu rơ được
điều này: Con đường duy nhất của Tin Mừng
Đức Giêsu Na-da-rét là con đường của t́nh yêu
đích thực, của ḷng kiên nhẫn nhịn nhục,
của ḷng bao dung độ lượng, của sự công
bằng và tinh thần bất bạo động. V́
thế, Người hằng kêu mời chúng ta: «Các con hăy học cùng Thầy, v́ Thầy
hiền lành và khiêm nhường. Như thế tâm hồn
các con sẽ được an b́nh, v́ ách của Thầy th́
êm ái và gánh của Thầy th́ nhẹ nhàng» (Mt 11,29-30
Lm Nguyễn Hữu Thy