Suy niệm - Cầu nguyện
Tìm kiếm kho tàng hạnh phúc
(Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật 17 thường niên. Matthêu 13, 44-46)
Một học giả uyên thâm đã già, sau khi nhìn lại
quãng đời quá khứ, đã chia sẻ kinh nghiệm
về hành trình tìm kiếm kho tàng của ông như sau:
Giai đoạn thứ nhất: tìm
kiếm kho tàng tri thức
Hồi còn niên thiếu, tôi nhận thấy tri thức là
tối cần và trong tôi có một khao khát cháy bỏng là
được học nhiều, biết nhiều, tích
luỹ thật nhiều kiến thức để trở
thành nhà thông thái. Thế là tôi đam mê việc
đèn sách hơn mọi thứ trên đời. Tôi cho đó là phương thế tốt nhất
để trở nên thông thái và thành đạt. Tôi đã đem hết nghị lực của
tuổi thanh xuân và tiêu tốn gần hết gia tài cho việc
học tập nghiên cứu. Cuối cùng tôi cũng
đạt được thành quả mong muốn:
được nhìn nhận là bậc thức giả của
xã hội đương thời.
Thế nhưng khi đến tuổi sáu mươi, tôi
mới nhận ra một thực tế phũ phàng là bao
nhiêu kiến thức mình thu thập
được suốt gần cả đời người,
giờ đây gom góp lại không bằng mớ dữ
liệu được lưu trữ trong ổ đĩa
máy vi tính.
Và điều làm cho tôi ngỡ ngàng là đứa cháu nhỏ
mới mười lăm tuổi của tôi chỉ cần
ngồi vào máy tính có nối mạng và chỉ mất
mươi phút là có thể truy xuất được
nhiều kiến thức chính xác và phong phú về mọi
lãnh vực, mà chính tôi, người đã dày công nghiên
cứu học tập hơn nửa đời
người, cũng chưa nắm bắt được
một cách chính xác và đầy đủ như thế.
Điều nầy làm tôi liên tưởng đến
câu chuyện một đạo sĩ phải mất năm
mươi năm khổ luyện mới đạt
được một thành tích thượng thặng là có
khả năng đi trên mặt nước. Với
khả năng nầy, ông ta có thể rảo bước
trên mặt nước như đi dạo trong
vườn, có thể vượt qua con sông rộng mà không
cần đến thuyền bè. Thế nhưng sau đó, khi
nhìn thấy một em bé nhà quê chẳng học tập tu
luyện gì ráo, chỉ cần bỏ ra mươi
đồng để trả tiền đò là có thể qua
mặt ông để lướt qua sông, ông cảm thấy
trong người hụt hẫng: giá như ông tận dụng
thời gian năm mươi năm khổ luyện ấy
để đổi lấy điều gì đem lại
lợi ích thiết thực hơn. Đó
cũng là tâm trạng lúc nầy của tôi.
Rồi thỉnh thoảng đọc báo, xem truyền hình,
tôi được biết có những nông dân thất
học lại có thể xây dựng được hàng
chục chiếc cầu treo, chế tạo được
hàng trăm máy hút bùn, máy cắt lúa, xén cỏ... lại có
cả những những người thuộc dân tộc
thiểu số tạo ra được máy lảy bắp,
máy gieo hạt... Những nông dân mù chữ nầy đã
cống hiến nhiều tiện ích cho những
người lao động chân tay, còn tôi
với bao nhiêu kiến thức được tích luỹ
hơn nửa đời người, mà chưa có phát minh
hay sáng chế nào đem lại ích lợi cho làng xóm của
tôi.
Thế là từ đó, tôi cảm thấy
nỗ lực chiếm hữu kho tàng tri thức của mình
trong suốt nửa thế kỷ qua là một đầu
tư không đúng hướng. Và bấy giờ tôi
nghĩ rằng giá như mình có thể phát minh sáng tạo
được chút gì tương tự như những nhà
‘khoa học chân đất’ nói trên thì mới bỏ công
miệt mài đèn sách suốt bao năm qua.
Giai đoạn thứ hai: tìm kiếm
kho tàng đem lại hạnh phúc
Sau đó, tôi lại nhận ra rằng nhân loại hôm nay tuy
có nhiều máy bay, nhiều xe hơi, nhiều tiện nghi
hơn những thế kỷ trước, nhưng số người
bất hạnh lại nhiều hơn, số người
tự tử cao hơn, số người mắc bệnh
tâm thần đông đảo hơn, số gia đình tan
vỡ vượt trội, số phạm pháp gia tăng...
Thế là cuối cùng khi cuộc đời đã về
chiều, tôi mới học được bài học
thứ hai: dồn mọi nỗ lực vào việc phát minh
và sáng chế chưa hẳn là điều tốt cho nhân
loại, vì con người hôm nay, cho dù được
sở hữu nhiều máy móc hiện đại,
được hưởng nhiều tiện nghi tuyệt
vời nhưng đời sống có phần bất
hạnh hơn, và do đó, lòng khao khát hạnh phúc của
con người hôm nay càng mãnh liệt hơn. Quả
vậy, không có gì quý bằng hạnh phúc nên điều
tốt nhất là cống hiến cho nhân loại
phương thế đem lại hạnh phúc. Đó là điều mà nhân loại hôm nay đang
mong đợi một cách khẩn thiết. Từ đó, tôi cất bước kiếm tìm
một vị tôn sư có thể chỉ giáo cho tôi
phương cách đem lại hạnh phúc cho đời
mình và cho nhân loại. May thay, cuối cùng tôi đã tìm
được điều tôi mong đợi nơi Chúa
Giê-su và kho báu Tin Mừng.
Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su dạy cho chúng ta biết có
một kho tàng, một viên ngọc vô cùng quý báu mà mọi
người nên đánh đổi tất cả để
sở hữu cho bằng được, đó chính là Chúa
Giê-su và Tin Mừng của Người. (Chúa Giê-su và Tin
Mừng của Người chỉ là một)
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô là kho tàng chứa
đựng sự khôn ngoan của Ba Ngôi Thiên Chúa, đã
được Chúa Giê-su mang từ trời xuống ban
tặng cho thế gian.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô là kho tàng quý báu vì có sức đem
lại sự sống đời đời cho nhân loại
như lời tuyên xưng của thánh Phê-rô: “Bỏ Thầy
thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có
những lời đem lại sự sống đời
đời” (Gioan 6,68) Chúa Giê-su và Tin
Mừng của Người là ánh sáng cho thế gian: “Tôi là
ánh sáng thế gian. Ai theo tôi, sẽ không
phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận
được ánh sáng đem lại sự sống.” (Gioan
8, 12)
Chúa Giê-su và Tin Mừng của Người là con
đường dẫn đến sự thật, bình an và hạnh phúc. “Thầy là
Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, không
ai đến được với Chúa Cha mà không qua
Thầy.” (Gioan 14,6)
Chỉ trong Chúa Giê-su và Tin Mừng của
Người, con người mới có thể tìm thấy
hạnh phúc đích thực. Đó là khám phá của
thánh Augustino: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Ngài, và
hồn con khắc khoải cho đến khi
được an nghỉ trong Ngài.” Lạy Chúa Thánh
Thần,
Chúa Giê-su và Tin Mừng của Người là kho báu cao quý và
cần thiết nhất cho toàn nhân loại, nhưng
tiếc thay, phần đông nhân loại đã bị
bức màn vật chất và dục vọng che chắn nên
đã không nhận ra giá trị của Kho Báu nầy.
Xin thương chiếu dọi ánh sáng của Chúa vào tâm trí con
người, để họ nhận ra giá trị cao quý
của Tin Mừng và quyết tâm chiếm hữu cho bằng
được.
Và xin cho chúng con luôn kiên trì tiếp tay với Chúa Giê-su trong sứ mạng giới thiệu kho báu
nầy cho thế giới. Amen.
LM Inhaxiô Trần Ngà