Suy Niệm của Lm Vinh Đan
HIỆP SỐNG TIN MỪNG
CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN B
Kn 2,12.17-20 ; Gc 3,16-4,3 ; Mc 9,30-37
KHIÊM NHƯỜNG PHỤC VỤ
I. HỌC LỜI CHÚA
1. TIN MỪNG: Mc 9,30-37
(30) Đức Giê-su và các môn đệ ra khỏi đó, đi băng qua miền Ga-li-lê. Nhưng Đức Giê-su không muốn có ai biết, (31) vì Người đang dạy các môn đệ rằng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời. Họ sẽ giết chết Người, và Người bị giết chết, rồi sau ba ngày Người sẽ sống lại”.(32) Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người. (33) Sau đó, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Ca-phác-na-um. Khi về tới nhà, Đức Giê-su hỏi các ông: “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy?” (34) Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. (35) Rồi Đức Giê-su ngồi xuống gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người”. (36) Kế đó, Người đem một em nhỏ, đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói: (37) “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy. Và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy”.
2. Ý CHÍNH:
Tin Mừng hôm nay tóm trong 3 điểm chính như sau: Một là Đức Giê-su tiên báo lần thứ hai về cuộc khổ nạn và phục sinh mà Người sắp trải qua, nhưng các môn đệ không hiểu ý Người haysợ sự thật không ưng ý, nên đã không dám hỏi Người. Hai là các ông tưởng Thầy sắp lên làm vua, nên tranh luận xem ai sẽ nắm giữ địa vị nào. Đức Giê-su đã phải dạy các ông bài học về sự khiêm nhường phục vụ. Ba là Người đòi các ông phải quan tâm đến những người nghèo khổ nhỏ bé, tượng trưng bằng một đứa trẻ được Người đặt giữa các ông. Người còn đồng hóa những kẻ bé nhỏ này với chính mình Người.
3. CHÚ THÍCH:
- C 30-32: + Con Người: Nhấn mạnh về nhân tính của Đức Giê-su. Như người Tôi Trung của Đức Chúa, Đức Giê-su sẵn sàng chịu đau khổ để đền tội thay cho chúng ta. Người làm cho các tội nhân được hoá nên công chính (x. Is 53,2-12). + Sẽ bị nộp vào tay người đời: “Rơi vào tay người đời” là một số phận hẩm hiu, trái ngược với “Rơi vào tay Đức Chúa” (2 Sm 24,14). Thánh Phao-lô viết: “Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta” (Rm 8,32). + Bị giết chết và sẽ sống lại: Sẽ bị giết bởi tay người đời nhưng sẽ sống lại nhờ quyền năng Thiên Chúa (x. Cv 13,27-30). + Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người: Vì chưa có ý niệm gì về mầu nhiệm thập giá nên các môn đệ cảm thấy rất buồn khi nghe Thầy loan báo điều này (x. Mt 17,23). Họ không dám hỏi lại có lẽ vì sợ bị quở trách như Phê-rô trước đó (x. Mc 8,33), mà cũng có thể vì sợ phải đối diện với sự thật mà họ không muốn chút nào!
- C 33-34: + “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy?” : Đặt câu hỏi này với các môn đệ, Đức Giê-su cho thấy Người luôn quan tâm đến mọi lời nói cử chỉ của các ông. +Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả: Qua thái độ làm thinh, các môn đệ đã nhận ra khuyết điểm của các ông là ham muốn địa vị quyền hành, trái với tinh thần khiêm nhượng phục vụ mà Đức Giê-su luôn làm gương và chỉ dạy.
- C 35-37: + Đức Giê-su ngồi xuống gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói: Trong tư thế của một ông Thầy Ráp-bi là ngồi xuống, Đức Giê-su đã gọi nhóm Mười Hai lại để dạy dỗ giáo huấn họ.
+ “Ai muốn làm người đứng đầu thì phải làm người rốt hết và làm người phục vụ mọi người”: Đức Giê-su nhấn mạnh đến tinh thần khiêm tốn phục vụ mà người môn đệ của Người phải có. Tức là tự hạ mình xuống, trở thành một người tôi tớ hầu hạ mọi người. Ở đây có sự đối nghịch giữa “người đứng đầu” với “người rốt hết”. Đối với Đức Giê-su, giá trị của người lãnh đạo phải đặt nền tảng trên sự khiêm nhường, sẵn sàng phục vụ tha nhân vô điều kiện. + “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy”: Em nhỏ trong câu này không tượng trưng cho sự ngây thơ vô tội, nhưng là biểu tượng của sự tầm thường không đáng kể, là những kẻ vô danh tiểu tốt, nghèo khó, tàn tật, yếu đuối và bị bỏ rơi... + “Là tiếp đón chính Thầy... tiếp đón Đấng đã sai Thầy”: Đức Giê-su đã đề cao việc khiêm nhường phục vụ cho những người nghèo hèn, có giá trị thiêng liêng như một hành động phục vụ Người và cũng là phục vụ chính Thiên Chúa Cha (x. Mt 10,40).
HỎI: 1-Đức Giê-su muốn nhấn mạnh điều gì khi tự xưng là Con Người? 2-Đức Giê-su loan báo về sứ mệnh Thiên Sai của Người thế nào? 3-Tại sao các môn đệ lại không hiểu và không dám hỏi điều các ông vừa nghe Thầy nói? 4-Dọc đường, các môn đệ tranh luận với nhau điều gì? Tại sao các ông lại làm thinh khi nghe Đức Giê-su hòi? 5-Đức Giê-su đòi các mục tử trong Nước Trời mà Người sắp thiết lập phải có thái độ nào? 6-Đức Giê-su đã dùng một trẻ nhỏ làm hình ảnh tượng trưng cho hạng người nào để đòi các môn đệ phải tiếp nhận họ? 7-Người đã đồng hóa mình với hạng người nào để dạy các môn đệ bài học khiêm nhường phục vụ tha nhân?
II. SỐNG LỜI CHÚA:
1. LỜI CHÚA: Rồi Đức Giê-su ngồi xuống gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người” (Mc 9,35)
2. CÂU CHUYỆN: VỊ BÁC SĨ GIÁM ĐỐC BỆNH VIỆN ĐÁNH GIÀY
Cùng với ông bố và người em, bác sĩ SA-RI MÊ-Ô (Charies Mayo) đã xây dựng nên bệnh viện May-ô rất nổi tiếng ở Rô-sét-tơ (Rochester) Hoa kỳ.
Lần kia, một phái đoàn y khoa được cử đến thăm bệnh viện. Theo tục lệ ở đây, quí khách khi về phòng ngủ sẽ để giày của mình trước cửa phòng, và bệnh viện sẽ bố trí nhân viên đến mỗi phòng để đánh bóng các đôi giày ấy. Tối ngày hôm đó, bác sĩ May-ô làm việc trễ và là người về phòng sau cùng. Ông thấy các đôi giày ở cửa các phòng của khách vẫn chưa được nhân viên phụ trách đến đánh bóng như mọi khi! Có thể do mệt mỏi nên họ quên làm việc này chăng? Ông liền đi kiếm xi và bản chải, rồi lần lượt đến trước cửa các phòng mà đánh bóng các đôi giày của khách. Khi nhân viên phụ trách đánh giày cho khách hôm đó đi làm nhiệm vụ vào lúc nửa đêm, anh rất ngạc nhiên khi thấy vị bác sĩ giám đốc bệnh viện vẫn còn đang loay hoay đánh những chiếc giày cuối cùng cho các vị khách quí.
Câu chuyện bác sĩ giám đốc đánh giày này đã trở thành một huyền thoại! Bác sĩ May-ô được ca tụng không những vì tài năng chữa bệnh, vì những công trình y khoa to lớn đem lại nhiều lợi ích cho nền y khoa nói chung, mà còn vì đời sống khiêm nhường bình dị của ông. Ông không nề hà làm bất cứ việc gì, cho dù nó không xứng với địa vị giám đốc của ông.
3. SUY NIỆM:
+ Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su cũng đề cao nhân đức khiêm nhường của các nhà lãnh đạo Hội Thánh mà Người sắp thiết lập. Khiêm nhường là một nhân đức căn bản được Đức Giê-su coi là nòng cốt của đức tin và của lòng đạo đích thực. Nhưng đây cũng là điều khó chấp nhận đối với bản tính tự nhiên của con người. Các môn đệ Đức Giê-su dọc đường lại tiếp tục tranh cãi nhau xem ai sẽ có địa vị lớn hơn trong Vương Quốc mà Thầy các ông sắp thiết lập!
+ Đức Giê-su hiểu rõ tâm trạng của các Tông đồ. Khi Thầy trò về đến nhà tại thành Ca-phác-na-um. Người đã giáo huấn các ông bài học về sự khiêm nhường phục vụ tha nhân mà các môn đệ của Người phải tuân giữ. Dĩ nhiên, trong bất cứ tổ chức nào cũng cần có người chỉ huy lãnh đạo. Nhưng trong xã hội, người lãnh đạo thường “ăn trên ngồi trước” người khác. Còn trong Nước Trời do Chúa thiết lập thì các mục tử không được có thái độ như vậy. Họ phải ý thức mình là kẻ tôi tớ phục vụ mọi người, như lời Đức Giê-su nói với các môn đệ hôm nay: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết và làm tôi tớ phục vụ mọi người” (Mc 9,35).
4. THẢO LUẬN: Chúa Giê-su đã rửa chân phục vụ môn đệ và dạy các ông bài học về tinh thần khiêm hạ như sau: “Anh em gọi Ta là Thầy, là Chúa, điều đó phải lắm. Vì quả thật Ta là Thầy là Chúa. Vậy nếu Ta là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Ta đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Ta đã làm cho anh em” (Ga 13,13-15). Ai trong chúng ta cũng có chút ít quyền hành, cũng là người đứng đầu một tập thể nho nhỏ là gia đình, đội nhóm, lớp học... Vậy chúng ta quyết tâm sẽ làm gì trong những ngày này để đem lại hạnh phúc thực sự cho những kẻ dưới quyền mình?
5. NGUYỆN CẦU:
- LẠY CHÚA Giê-su. Xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin để nhận ra Chúa nơi những khuôn mặt khốn khổ của những người đang bị thử thách, những người đang chịu đói khát, không phải chỉ đói cơm bánh vật chất, nhưng còn đói của ăn tinh thần là Lời Chúa. Những kẻ đang khát, không phải vì thiếu nước uống vật chất, nhưng thiếu sự bình an, thiếu sự chân thật, thiếu sự công bằng và thiếu tình yêu thương! Những kẻ vô gia cư, không phải vì không có nhà ở, nhưng thiếu những ngôi nhà bình an hạnh phúc. Những kẻ đang lâm trọng bệnh và đang hấp hối, không những đang bị bệnh thể xác mà còn bị những chững bệnh nan y về tinh thần!
- LẠY CHÚA. Xin cho con biết nhìn thấy Chúa đang bị bỏ rơi trong những người đau khổ ấy. Xin cho con biết mở rộng lòng con để đón nhận họ, mở rộng trái tim để cảm thông và an ủi họ, mở rộng đôi tay để khiêm nhường phục vụ họ như phục vụ chính Chúa. Ước gì con luôn noi gương Chúa để phục vụ tha nhân cách âm thầm nhỏ bé, để con được Chúa thương tha tội và sẽ sẽ ban thưởng Nước Trời đời đời cho con.Sau này
X. HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A.
Đ. XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.
.
LM ĐAN VINH
www.hiephoithanhmau.com
LM ĐAN VINH - dongcong.net 9-9-2012