Sáng tác của Tuyết Mai
ĐƯỜNG LÊN TRỜI CÓ DỄ LẮM KHÔNG
(CN 21 TN, NĂM C-2013)
Hình như trên đời không ai có lòng tự tin nghĩ rằng mình lành thánh đến độ vỗ ngực cách kiêu ngạo như một pharisêu đứng dõng thẳng lưng trong Nhà Thờ mà kể công với Chúa, hay như người thu thuế đứng ở cuối nhà thờ kia đấm ngực ăn năn, thú tội, và xin Chúa tha tội cho ông; chính họ cả hai đâu có biết ai có cơ hội lên Trời cách chắc chắn đâu, nếu cả hai cùng biết rằng trong một lúc họ đang để tâm để trí nguyện xin những gì cho họ?. Quả cuộc đời trần gian là những gì thật trớ trêu, đảo ngược với cuộc sống ở trên Trời, thưa có phải?. Vì Đường Hướng và Nước Trời của Chúa ngược hẳn với cuộc sống của trần gian.
Để dễ hiểu nhất là Đường Lên Trời thì con người chúng ta phải được nhẹ nhõm thanh thản, gần giống như không khí trong chiếc bong bóng thì ta mới có thể bay lên cho được (lên được tới bao cao thì rớt xuống?). Vậy thưa điều kiện gì để ta được nhẹ nhõm như thế? Thưa là điều mà Chúa muốn cho chúng ta những con cái, những môn đệ theo Chúa phải buông bỏ và từ bỏ tất cả mà theo Chúa như điều kiện sống của các dòng tu.
Đó là tuyên khấn sống trọn với ba lời khấn là Vâng Lời, khiết Tịnh, và sống khó nghèo. Thiết nghĩ giáo dân ai có thể theo được thì quý lắm thay! Vâng cũng giống với hình thức mà Chúa Giêsu ao ước muốn cho các môn đệ của Chúa sống trọn một cuộc đời phục vụ và yêu thương. Là các con hãy Ra Đi (từng cặp một) chớ có mặc 2 áo, chớ có mang theo bao bị, chớ mang theo bạc tiền, và đến nhà nào thì chỉ ở nhà nấy, họ cho ăn gì thì biết ăn nấy vì ai làm việc Nhà Chúa thì sẽ được thưởng công!?.
Cứ dựa trên đường lối mà Chúa Giêsu tuyển chọn các tông đồ của Ngài thì ta sẽ nhìn thấy chung quanh anh chị em của mình và tất cả mọi môn đệ của Chúa, ai đã có sắm sửa hay chuẩn bị cho mình con đường Về Trời cách nhẹ nhõm và Ra Đi trong thanh thản? Thưa không khó để không nhìn ra đâu thưa anh chị em!. Vì những ai bám bên mình những của trần gian thì ta thấy họ nặng nề lắm lắm! Nào xe, nào lap top, phôn loại hiện đại nhất, có người hầu kẻ hạ đi theo cầm dù để che nắng che mưa, và có lỉnh kỉnh bao nhiêu thứ khác chất đống chất đầy mang theo bên mình rất không cần thiết ….
Thưa ai lại không nhớ rất rõ một hình ảnh của 12 tông đồ theo Chúa thuở xưa và vô phúc thay cho những tông đồ giống như ông Giuda bán Chúa. Thường những người thích ôm của vào người thì hầu hết là một Giuda của mọi thời đại. Thưa thế thì môn đệ theo Chúa trên đường đi (ôm theo nhiều thứ) phải khó khăn lắm để lê từng bước chân chậm chạp và luôn ở cuối rốt hết sau cả mọi người thiên hạ.
Cộng ai cũng lê theo một Thánh Giá to và nặng của đời mình, hỏi ai có thể vào Thiên Đàng được mà không chết từ lâu ở dọc đường? Hay đã bị ma quỷ cám dỗ bán mất linh hồn từ lâu rồi vì không chịu đựng nổi sự cực khổ?. Thì hà huống gì Con Đường cho con người sự sống muôn đời có thể phải băng qua những thung lũng hay sa mạc chết …. ??.
Mà thời gian không cố định đó (tùy từng người yếu hay mạnh) đòi hỏi tất cả phải buông bỏ tất cả, tuyệt đối chỉ sống với lòng cậy trông vào Thiên Chúa để được đi đến nơi và về đến chốn trong sự bình an, khi mà sức có hạn của con người cùng thức ăn và nước uống trong bình đã cạn sạch. Thử hỏi ai có can đảm và dũng lực để quyết định cho sự sống còn ấy?.
Tưởng tượng lúc bấy giờ ta sẽ thấy có 2 nhóm người rất rõ rệt là vì họ tham của cải mà họ chịu ở lại để chết với cái của cải của họ. Và một nhóm người biết quý tánh mạng của mình mà đành bỏ lại tất cả để được đến một vùng đất mới là có sữa và mật ong. Tuy dù ta chẳng bao giờ biết đến nơi chốn ấy bao giờ hay không?. Những ai đã một lần chạy di cư vào Nam năm 54? Rồi ai đã một lần chạy di cư trốn chế độ bạo tàn của Cộng Sản năm 74? Hay ai đã chạy di cư cả 2 lần của một đời người? Sẽ hiểu rất rõ sự quyết định Bỏ Lại tất cả là quyết định rất ư là khôn ngoan, thưa có phải?.
Nhưng để tóm gọn thì Thiên Chúa cho ta sự hiểu biết cách đơn giản không có khó để hiểu lắm đâu, vì khó hiểu sao được khi Chúa toàn dùng những dụ ngôn về ruộng nương và về cuộc sống dân dã để dậy dỗ con cái Chúa mà thôi …. là Đường lên Trời đòi hỏi con người luôn sống cậy dựa vào một Thiên Chúa Đấng duy nhất ta phải tôn thờ, hãy buông bỏ tất cả, từ bỏ tất cả những gì thuộc về trần gian, để được như đứa trẻ sống một cuộc đời hồn nhiên và hoàn toàn tin tưởng, phó thác mọi thứ cho cha mẹ của mình.
Chúa muốn vô cùng cho xác thân chúng ta luôn được nhẹ nhõm và sống thoải mái. Chúa chưa bao giờ để con cái người phải bị đói bao giờ vì sao đói được nếu chúng ta ra công sức mà làm việc như người được mời vào làm Vườn Nho cho Chúa hay như nghề sống hèn mọn của thánh cả Giuse và Chúa Giêsu sống về nghề thợ mộc.
Có làm thì mới có lương. Có làm thì mới là người hữu dụng cho chính bản thân mình. Có làm thì gia đình mới có được ấm no hạnh phúc và được Chúa ban cho hằng ngày dùng đủ. Có làm thì mới có dư để mà giúp đỡ cho những người không có vì họ không có khả năng như người bình thường. Và có làm thì mới hiểu sự bất công của những người bị chủ đì và bị đầy đọa, đánh đập cách dã man, v.v…..
Lạy Thiên Chúa hằng yêu thương nhân loại, xin giúp hết thảy chúng con nhận ra đâu là giá trị của bản thân và của linh hồn sống đời của chúng con. Ích chi khi chúng con tích lũy và sống như người gian ác. Ích chi để chúng con có những gì mà chúng con không cần đến. Ích chi để lòng dạ chúng con chỉ tham muốn tích góp của người vào cho đầy lẫm của mình …. Mà mất linh hồn và cuộc sống đời đời trên Thiên Đàng. Amen.
** Xin bấm vào mã số để nghe hay để hát:
(Chúa Là Ai Con Không Thấy Quen)
------------------------------------------------------------------
*~* Chúa Là Ai Con Không Thấy Quen *~*
(Thơ và Nhạc của Tuyết Mai 6/13/10)
Lậy Chúa!
Ngày ngày trên bước đường con đi,
Sao con chẳng bao giờ gặp được Chúa?
Chúa là ai? Con chẳng thấy trông quen?
Toàn những con người con không thể làm quen hay thân được.
Bà Chu bên cạnh nhà, ồn ào, từ sáng sớm.
Ông Xã Xệ sát bên, lời qua tiếng lại, chẳng kém gì bà ta.
Mấy đứa con trai bà, thẹo đầy mặt, trông phát ghê sợ.
Mấy đứa con gái ông Xã Xệ, xem cách ăn mặc,
Cũng biết thuộc gái ăn chơi của thời đại,
Luôn có mặt trong những quán bia ôm.
Bà Gô bán bánh mì đầu ngõ,
Đố ai ăn quịt, mà ra về được an toàn.
Còn những đứa bạn gọi là thân nhất,
Cũng tốt với con tùy bữa tuỳ ngày.
Đại khái chẳng ai trong xóm con thấy chơi được,
Hà huống chi con lại muốn kết thân.
Còn ông Sò mang tiếng giầu nhất phố,
Cũng nổi tiếng là keo kiệt.
Bà vợ thì nổi tiếng là ngồi lê đôi mách chẳng ai sánh bằng.
Ăn hàng ghi sổ, từ quán ngoài cửa chợ, cho đến vào chợ trong.
Từ sáng sớm đến hoàng hôn, không cần ăn cơm nhà.
Không chuyện của ai mà bà ta không được biết.
Lậy Chúa,
Thế Chúa là ai con không được rõ?
Có phải anh mù, chị điếc, thằng câm, con thường gặp ở chợ?
Xin ăn từng bữa, kiếm miếng cơm thừa, cũng chẳng có ai cho?
Có phải những con người tanh hôi ghẻ lở?
Ở góc chợ đời, bị bao kẻ khinh ghét đuổi xua?
Có phải những con người lang thang trên hè phố?
Điên điên khùng khùng, vì cuộc đời cay nghiệt,
Chẳng biết đi về đâu?
Có phải những tiếng khóc của trẻ thơ,
Văng vẳng khắp nơi trên đường phố,
Tìm bú mớm từ giòng sữa ấm của mẹ,
Nhưng nó sẽ chẳng bao giờ được cho?
Cùng với tất cả những ai không nhà cửa,
Người thân, bất hạnh, khuyết tật,
Bệnh hoạn, điên loạn, nghèo đói,
Bị mọi người và xã hội ruồng bỏ,
Khinh chê, và bị bỏ quên trên khắp mọi nẻo đường,
Khắp mọi nơi trên tòan thế giới?
Lậy Chúa,
Có phải tất cả, họ là anh chị em của chúng con,
Là hình ảnh của Chúa đó không?
Nếu phải, thì lậy Chúa, con sẽ phải làm sao?
Vâng, thưa lậy Chúa!
Con sẽ cố gắng tìm đến và giúp từng người một con gặp được,
Trên mỗi bước đường của con, bây giờ,
Cho đến hết cuộc đời ngắn ngủi và giới hạn của con. Amen.
*** Để cảm tạ, ngợi khen, và tôn vinh Thiên Chúa là Cha chung của tất cả chúng ta, tôi chân thành mời anh chị em hãy dùng những bài hát của tôi để hát, đem đến tận phương trời xa, để làm Sáng Danh Thiên Chúa.
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
(08-21-13)
CHỌN KỀM HÃM BẢN THÂN ĐỂ ĐƯỢC NƯỚC TRỜI
Chúa nhật 21 thường niên, năm C-2013
Con người từ xưa đến nay nếu cho sống Tự do quá thì thành ra trác táng, lêu lổng, không theo một nguyên tắc hay luật lệ nào cả và thường cho kết quả dẫn đến bi thảm, bệnh tật, và chết. Do đó nếu con người biết có được Tự Do nhưng nếu hết thảy biết cách dùng sự Tự Do trong tương đối thì mọi người ai cũng được thoải mái; miễn cái Tự Do của mình không được dẫm lên Tự Do của người khác là được.
Y như sự thoải mái mà ta cảm nhận được khi ta có tiền để muốn xài gì thì xài mà không muốn xài thì là quyền của chúng ta giữ cất đó hay cho ai, thưa có phải?. Nhưng nếu ta dùng tiền của để mua bán cái hạnh phúc của người và hại người thì đồng tiền ấy trở thành đồng tiền phi lý, có tội với Pháp Luật và có trọng tội với Thiên Chúa. Điển hình như sự Tự Do trong một gia đình nếu cha mẹ cho con cái rộng quyền Tự Do ở cái tuổi chưa có trưởng thành thì ít có đứa con nào thành công hay ra gì cả!? Rồi thì ngoài xã hội cũng thế!.
Khi nói đến ngoài đời, ngoài xã hội thì ai ai cũng phải tôn trọng Pháp Luật và phải tuân theo cách triệt để, nếu không thì tất cả mọi nơi trong Nước sẽ nổi loạn giống y như bên Nước Syria hiện bây giờ. Người chết càng ngày càng gia tăng và không biết khi nào mới được yên ổn trở lại?. Câu “Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” có phải không có ai không hiểu được câu nói ấy đâu nhưng cớ vì sao mà “Tề gia” không xong thì “Trị Nước” làm sao đặng được?. Nội trong gia đình chỉ có bấy nhiêu đó người mà còn hằng ngày gặp bao nhiêu chuyện xung khắc, bao nhiêu vấn nạn; không có được một ngày mà không xào xáo lẫn nhau.
Ngoại trừ ông Vua hay ông Tổng Thống có tiếng là con người biết kính sợ Thiên Chúa và luôn có lòng bác ái, thương Nước thương Dân. Cho nên biết kềm hãm bản thân thì ắt sẽ được Nước Trời, cách cũng không khó, cũng không khác lắm khi con người giữ được những luật lệ của trần gian. Chỉ có khác là Luật của Chúa và Nước Chúa thì không cần dùng đến tiền của ở trần gian. Sở dĩ Chúa ban cho có là để cho hằng ngày dùng đủ, làm phương tiện để sống, và để giúp đỡ cho những kẻ khốn cùng.
Sống ở trần gian thì ai cũng khuyến khích nhau, nhất là cha mẹ khuyến khích con cái. Có càng nhiều tiền của thì càng tốt và hầu như không ai cần biết anh làm giầu bằng cách nào, miễn anh đừng có quá lố bịch, quá dại khờ để lộ hẳn ra ngoài (cái gian manh) cho thiên hạ biết là được.
Nhất là ở Nước Mỹ tin rằng anh càng giầu thì anh càng đóng góp nhiều giúp Nước giúp dân trong số tiền anh đóng thuế hằng năm mà luật buộc anh phải đóng. Do đó mà người ở nước ngoài muốn được vào Nước Mỹ để làm ăn thương mại thì điều kiện buộc anh phải là thành phần giầu có thật nhiều tiền thì càng tốt, thì chính phủ Mỹ mới mời và cấp cho anh giấy “thường trú” để vào và sống ở Nước Mỹ.
Còn trường hợp nhiều người VN được chính phủ cho qua Mỹ ở là vì có những lý do rất đặc biệt mà không có quốc gia nào được như thế!. Đã cho qua mà lại còn nuôi dưỡng, chăm sóc, cấp dưỡng cho đủ mọi thứ …. Từ A tới Z. Hy vọng tất cả người VN được ở trong những “diện đặc biệt này” trả ơn lại cho người Mỹ cách rộng rãi những gì người Mỹ họ đã cưu mang và gánh chịu nếu có gọi là thiệt thòi và thâm thủng ngân sách quốc gia của họ không nhiều thì ít.
Còn điều kiện để được vào Nước Trời thì thưa rằng Thiên Chúa còn cho con người một thứ Tự Do trên cả sự Tự Do của mọi dân nước trên thế giới. Vì có phải Người đã hằng ban cho chúng ta con người một thứ Tự Do mà chỉ đòi hỏi chính từng người chúng ta biết kềm hãm sự Tự Do của chính bản thân mình?. Người là Thiên Chúa Đấng quyền năng vô cùng, thế nhưng Người đã không trói buộc con người chúng ta phải biến thành một Nô Lệ trước một Thiên Chúa vô cùng uy nghi đầy quyền phép.
Thiên Chúa Người chỉ tỏ lộ sự đau khổ vô cùng tận vì con cái của Người đã không hiểu được tình yêu mà Người dành cho con cái của Người trên Nước Trời sung sướng và hạnh phúc như thế nào mà thôi!. Con người đã không cảm nhận được tình yêu của một Thiên Chúa mà nghĩ rằng Người là một ông Kẹ không hơn không kém.
Người ta tin và bảo nhau rằng Thiên Chúa đã làm ra những thiên tai để giết chết, để phạt, để cảnh báo biết bao nhiêu con người trần gian tội lỗi thưa có phải???. Nhiều người trong chúng ta thật buồn cười ở chỗ là chúng ta nghĩ rằng chúng ta có thể đánh lừa được một Thiên Chúa như đánh lừa con người và luật pháp ở trần gian; như bao nhiêu người giầu có họ đã luôn làm thế! Nhưng thực sự chẳng ai biết được Thiên Chúa có làm ra những thiên tai gây chết chóc tai hại ấy hay chính tại con người mà gây ra những chấn động của những kết quả vô cùng tai hại đó??.
Ôi thưa lạy Chúa, Chúa yêu thương của chúng con! Trong tâm tình cố gắng sống một cuộc đời lành mạnh xin Chúa giúp hết thảy chúng con biết chọn Chúa để được hằng ngày dùng đủ. Để có được hạnh phúc gia đình bên vợ, chồng, con cái …. Luôn yêu thương, quan tâm, và lo lắng cho nhau. Thưa có phải đó là một hạnh phúc rất là bình thường mà đáng lý ra ai có gia đình cũng phải có được!?.
Quả con người chúng con sống phức tạp quá! Khi còn là độc thân thì hằng ngày cầu nguyện cùng Chúa để xin cho có được một mái ấm gia đình …. Nhưng khi có rồi thì lại hướng ngoại và làm cho cái mái ấm gia đình nó trở thành tan tác và biến thành cái Hỏa Ngục. Dẫu biết rằng “Nhân vô thập toàn” có nghĩa người ta thì vẫn trước sau như một mà chỉ có mình là có lòng dạ thay đổi mà thôi, tại sao?.
Ấy có phải Thiên Đàng hay Hỏa Ngục cả hai đã được gieo chung nhau như cỏ tốt và cỏ lùng ngay trong lòng của con người từ khi Chúa ban cho có trí khôn?. Thế thì đâu có khó để trả lời là mỗi người chúng ta đang đứng khoảng cách bao xa giữa Đất và Nước Trời? Và có phải Chúa ban cho từng người ai cũng có được sự Tự Do để chọn Chúa hay không chọn Chúa. Chọn cuộc sống muôn đời trên Thiên Đàng hay chọn sống ở Hỏa Ngục?.
** Xin bấm vào mã số để nghe và để hát:
http://www.youtube.com/watch?v=rjQF0sa0yHM
(Tâm Tình Với Chúa)
-----------------------------------------------------------------
*::* Tâm Tình Với Chúa *::*
*~* Tuyết Mai (1) 10-08-02 *~*
Sáng nay thức dậy
Con quỳ bên bàn thờ Chúa
Trước Tôn Nhan Ngài phủ phục dâng Chúa lời kinh
Xin cảm tạ Thiên Chúa nhân từ ban xuống gia đình
Luôn an bình Hồng Ân Thiên Chúa bao la
Hỡi Chúa nhân lành
Con nguyện trở về cùng Chúa
Biết bao ơn lành Chúa đã ban xuống đời con
Bao năm dài kiếp sống ơ hờ không bến không bờ
Con tin rằng Ngài luôn khắng khít bên con
ĐK:
Chúa ơi! Đời con nay đã đổi thay
Xin Chúa thứ tha bao lỗi tội con
Xưa cũng như nay và đến trọn đời
Với bao tâm tình
Hết lòng hết dạ cùng Chúa
Giúp con đi tìm con đường Chân Lý Tình Yêu
Xin theo Ngài dẫu khổ trăm bề con quyết đi theo
Trên con đường mà xưa Chúa đã đi qua
Hỡi Cha nhân từ!
Con giờ ân hận nhiều lắm!
Đến cuối cuộc đời con chẳng tha thiết gì hơn
Chỉ mong rằng sống mãi bên Cha hạnh phúc với Cha
Trong tâm tình người con nay biết ăn năn
*** Để cảm tạ, ngợi khen, và tôn vinh Thiên Chúa là Cha chung của tất cả chúng ta, tôi chân thành mời anh chị em hãy dùng những bài hát của tôi để hát, đem đến tận phương trời xa, để làm Sáng Danh Thiên Chúa.
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
(08-24-13)
- dongcong.net
August 26, 2013