dongcong.net
 
 

 

Suy niệm của Tuyết Mai

CHÚA DẰN CƠN THỊNH NỘ
(CN 24 TN, NĂM C-2013)
 
 
Ai trong chúng ta làm cha làm mẹ sẽ hiểu thấu ngay cơn thịnh nộ của Chúa, khi những đứa con ngỗ nghịch, cứng đầu, vô ơn, và dám phản bội tình yêu của Thiên Chúa.   Một Đấng vô cùng quyền năng đã dẫn đưa con cái của Người đến được vùng đất hứa có sữa và mật ong.  
 
Người đã thương yêu ra tay cứu con cái Người khỏi kiếp tù đầy và gông cùm thì chúng đã làm gì để cảm tạ Thiên Chúa? Thưa rằng chúng đã đúc tượng con bò để dâng cúng, cảm tạ, và mở tiệc ăn mừng một cách rất thách thức; một cách rất mất dạy, ngang tàng, quá xấc xược và quá hỗn láo.
 
Làm cha mẹ trần gian mà chúng ta có những đứa con hư hỏng như thế thì cha mẹ không khéo nhịn chắc cũng phải vỡ trái tim ra mà chết trong những cơn tức giận, thưa có phải?.   Ban đầu Chúa bảo với ông Môi-sen rằng hãy để riêng chúng nó ra để Chúa sẽ dậy cho chúng bài học đích đáng nhưng ông Môi-sen đã biết dùng lời khôn ngoan để làm hạ cơn thịnh của Chúa xuống khi ông đã từ tốn nhắc nhở đến những lời hứa mà khi xưa Chúa đã hứa với ông Abraham, Isaac, và Israel; nhờ thế mà Chúa đã không giáng phạt trên những người con bướng bỉnh, ngỗ nghịch và rất thô tục.
 
Nhưng thưa ông Môi-sen thì đã chết lâu lắm rồi, mà tội lỗi của con người thì vẫn cứ tiếp tục, tiếp nối; giờ còn ai để mà bênh vực hay năn nỉ Chúa giùm cho hết thảy chúng ta đây?.   Thưa rằng rất may mắn thay cho tất cả chúng ta vì chúng ta đã có một người mà Chúa luôn rất yêu dấu đó là Mẹ Maria, Mẹ muôn đời của chúng ta.   Lời Mẹ nỉ non với Chúa thì nghe êm tai biết là dường nào, bởi thế mà Chúa còn để cho chúng ta còn hiện hữu cho đến ngày hôm nay!.  
 
Chứ ngoài Mẹ Maria ra thì ai có thể làm cho Chúa nguôi cơn giận khi mà càng ngày con người càng có máu lạnh, giết hại lẫn nhau không thương tiếc, không một chút xót thương.   Và chắc hẳn Thiên Chúa Cha Người cũng hiểu được rằng sự giận dỗi thường của Người, sẽ biến trái đất này ra tro bụi và không còn một ai.  
 
Bởi do đó mà con người cũng hiểu được cách khôn ngoan là chúng ta phải luôn cần có Mẹ Maria.   Biết rằng Mẹ không để ai phải sa Hỏa Ngục, nên Mẹ quyết liệt mong muốn cho con cái của Mẹ có chỗ để trốn vào, để nương nhờ và để sống ẩn dật trong tà áo của Mẹ.   Và hẳn Thiên Chúa lại không biết việc của Mẹ Maria làm hay sao nhưng vì Người hiểu rằng chỉ có Mẹ Maria mới biết cách làm cho Chúa yêu và dễ tha thứ cho con người hơn.   Bằng cách rất dễ yêu của Mẹ!.
 
Điều quan trọng nhất vẫn là nếu con người hiểu được Thiên Chúa Cha của mình có nhược điểm là yếu đuối, là dễ mủi lòng với những lời năn nỉ khôn ngoan rất biết cách là biết hãy chạy đến Mẹ Maria để nhờ Mẹ mà con cái Mẹ sẽ được sống trong an vui, yên ổn, và được lành mạnh cả xác lẫn hồn.   Vả ai cũng hiểu nếu chúng ta găng, ngang bướng, ù lì, nhất định không sửa đổi thì linh hồn chúng ta sẽ đương nhiên rơi thẳng xuống Hỏa Ngục muôn đời.   Thế có gọi là khôn ngoan không nhỉ?.     
 
Hẳn con người ai cũng đều học biết là chúng ta khác lắm với chúng loài vật ở chỗ khi Chúa tác tạo ra con người thì Người đã cho con người có thể xác và có cả linh hồn.   Rồi thì con người được Chúa dậy cho là thân xác sau khi lìa đời nó sẽ trở về với cát bụi nhưng linh hồn là giống thiêng liêng chẳng hề chết được.   Nó hẳn sẽ được hay bị đến ở chỗ nó muốn đến.  
 
Do đó có khôn lắm không khi chúng ta để cho một linh hồn sống đời thay vì được bay thẳng lên Thiên Đàng vui hưởng một cuộc sống Mới với những gì thật là đẹp đẽ, cao sang, lành thánh mà ngay cả các vua chúa dưới trần gian này không thể nào cảm nếm được.  
 
Ấy thế mà biết bao nhiêu con người khờ khạo lại muốn đầy đọa linh hồn của mình để chọn sống đời đời ở một nơi mà sự kinh hãi ấy sẽ là kinh khủng, kinh hoàng, rùng rợn, tởm lợm, đau đớn vô cùng tận, mà trần gian không thể nào so sánh cho bì.  
 
Thật đáng tiếc và thương tâm thay cho những linh hồn sa vào Hỏa Ngục ấy!.   Bởi vì con người chúng ta thường sống rất vô tâm, không quan tâm, lo lắng cho ai ngoài chính mình.   Sống không một chút chuẩn bị; có nghĩa giống như cuộc sống ngắn ngủi của con thiêu thân là gặp lửa lại cứ muốn nhào vào để chết nóng và chết cháy.
 
Ôi lạy Thiên Chúa của tình yêu, xin thương ban cho chúng con biết sống trong sự chuẩn bị mà muôn đời Chúa hằng nhắc nhở chúng con qua bao nhiêu thời đại và qua biết bao nhiêu người Chúa gởi xuống trần gian này!.   Nhất là trong thời buổi quá bon chen, quá phức tạp, quá nhiều cơ hội để phạm tội của ngày hôm nay.   Không còn biết khi nào thì thế giới sẽ bị hoàn toàn hủy diệt, không còn cục đá nào còn nguyên vẹn mà tất cả con người chỉ có thể nghe kịp một tiếng “Boom” thật lớn, thật nhanh rồi ….. Mọi sự trở nên thật im lặng và tối tăm???.   Amen.
 
 
  
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
(09-13-13)

 

Tình Cha Vô Biên
(CN 24TN)

Khi nó còn ở đàng xa, cha nó trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy lại ôm choàng lấy cổ nó hồi lâu. Người con trai lúc đó thưa rằng: 'Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa'. Nhưng người cha bảo các đầy tớ: 'Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng, vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy'. (Lc 15, 1-10(hoặc 1-32)).


Trên đời theo lẽ thường tình thì người cha nào mà không thương con trai của mình cơ chứ!? Vì có phải từ ngàn xưa, con trai là người nối dõi tông đường, nối nghiệp cha, truyền giống, và hưởng gia tài của người cha để lại.    Dù ông có một, hai, hay cả chục cậu con trai, ông cũng vẫn thương hết bấy nhiêu, vì tất cả chúng là cốt nhục của ông cơ mà! Chuyện của cậu út, người con trai hoang đàng của bài Phúc Âm tuần này, luôn nhắc nhở chúng ta, trong cuộc đời, có nhiều lúc chúng ta trở thành người con hư này đây!.    Cuộc đời là muôn ngàn cạm bẫy, là muôn ngàn thú vui chơi, là muôn ngàn kiểu dụ dỗ, chúng ta từ trẻ đến già cũng không sao tránh cho được!?.    

Có phải trên đời cái vui hay cái thú tiêu khiển, mà càng tốn tiền nhiều thì mới cho chúng ta cái tên là con người sành điệu, biết chịu chơi, biết mode, biết theo thời, biết cách tiêu tiền, và được nhiều người đi theo và bắt chước!? Thưa để được cái gì? Đó là điều mà tôi và nhiều người cũng không hiểu nổi là tại sao? Nguyên do gì? Bất mãn đời ư? Bất mãn gia đình ư? Bất mãn chính mình ư? Bất mãn ông Trời ư???.   Quả không sai! Xã hội suốt từ ngàn xưa cho đến nay, từ thế kỷ này cho đến thế kỷ kia, con người luôn luôn phải bất mãn điều gì đó, mà làm cho con người trở nên tội lỗi, sống trong thác loạn xu thời, sống trong băng đảng tự hủy hoại thân xác của mình, gia đình, và xã hội.   

Có phải nguyên do chính là vì chúng ta thích chiều chuộng cái thân xác hư hỏng và đáng chết này hay không? Đàn ông con trai thì khi bất mãn gia đình, hay thích đi tìm những thứ vui tiêu khiển chết người.   Khi còn ở trong gia đình, đàn đúm theo bạn theo bè, xin tiền bố mẹ đi chơi không cho thì ăn cắp.   Ăn cắp tiền không được thì ăn cắp mọi thứ gì có giá đem ra ngoài bán để có tiền ăn chơi.   Đến khi ăn cắp bắt quả tang thì bỏ nhà đi hoang, khi nào tấm thân người không ra người, ngợm không ra ngợm, lúc bấy giờ mới lê lết trở về nhà.   Tôi không hiểu sao thành phần hư hỏng này thường xẩy ra trong một gia đình khấm khá và giầu có.   Tại người giầu có thường không có thời giờ dậy dỗ con cái của họ hay sao? Họ giầu có quá thì lại biến thành con người sống ích kỷ chỉ biết phụng sự bản thân của mình thôi sao!? Miễn sao cả nhà được ông đài thọ cho đầy đủ thì nghĩ thế là đã làm tròn bổ phận và trách nhiệm làm cha và làm chồng trong gia đình? Rồi thì mạnh ai người nấy sống! Ông có cuộc sống riêng, công việc, và bạn bè riêng của ông.   Còn bà thì có cuộc sống, công việc, và bạn bè riêng của bà.   Các con thì cứ mặc giao cho các bà vú và tài xế lo cho là đủ rồi!?.   Có rất nhiều thương gia có máu mặt có tiếng trong xã hội thường gởi các con đi học thật xa, vào những trường thật nổi tiếng trong nước từ cái tuổi còn rất nhỏ, mà một năm chúng chỉ được phép về nhà hưởng mấy tuần trong dịp lễ lớn là Giáng Sinh và Năm Mới (X-Mas và New Year)??.   Thế giới của chúng và bạn chúng là đều bị cha mẹ bỏ bê mà sự dậy dỗ và yêu thương họ mặc cho người ngoài lo cho chúng.   Cốt yếu khi khôn lớn chúng có bằng cấp cao để nối nghiệp cha của chúng, hay phụ với cha trong thương trường, để tiền bạc không sợ thất thoát ra ngoài.   Đối với những cha mẹ này thì chỉ có tiền là trên hết tất cả! Là Chúa của cuộc đời họ! Là sự đảm bảo và là bảo hiểm cho cuộc đời của họ! Là tất cả những danh vọng, tiền tài, thế lực, và mọi hào nhoáng mà họ muốn chiếm đoạt và chế ngự! Bởi có tiền thì họ mới có nhiều vợ đẹp con khôn? Bởi có tiền thì họ mới mua được mọi sự trên trần gian này mà trước đây không thuộc về của họ! Bởi vì tham danh lợi thú trần, con người đã trở thành gian xảo, lọc lừa, có nói không không nói có, không còn một chút lương tri, vô thần, và vô cảm.   Những con người này họ thường tỏ lộ sự lạnh lùng ra mặt trước những đau khổ của tất cả mọi người bất hạnh.

Có ai giầu ba họ và có ai khó ba đời? Cái câu này tôi nghe rất thường nhưng hình như tôi cảm thấy nó có tính cách khôi hài, chua chát, và đắng đót sao đó! Vì nhìn chung quanh xem, những con người thấp cổ bé họng nghèo khổ, sống chung quanh những con người giầu xụ, thì dù chúng ta có tru tréo, chúc dữ, và trù ẻo họ thế nào, thì sự giầu sang sung túc của họ, chẳng có gì làm cho họ phải gặp xui xẻo hay sửa đổi được họ gì cả!!!?.

Chuyện người con hoang đàng và hư hỏng của ngày hôm nay, quả thực Chúa đã ví người con hoang đàng này là hình ảnh của tất cả chúng ta đó, thưa anh chị em! Và người cha nhân hiền này chính là Thiên Chúa Cha rất yêu thương của chúng ta.   Người cha trần thế ông phải giầu có lắm đến độ khi cậu ấm con trai út của ông ngỏ lời xin ông phần gia tài của cậu để đi lập nghiệp mãi tận phương xa, ông đã không tính toán và nghĩ ngợi, mà liền vui vẻ yên trí trao cho cậu con út số tiền không nhỏ ấy!.   Có phải Ý Thiên Chúa Cha muốn cho tất cả nhân loại chúng ta hiểu rằng Ngài rất rất giầu có và quyền uy? Ngài không giầu có và quyền uy sao được, khi mà Thiên Chúa của chúng ta Ngài đã tác tạo nên tất cả vũ trụ trên trời và dưới đất, tạo dựng nên con người từ bụi tro, ban cho sự sống có linh hồn không như các loài thú, mọi tạo vật, và mọi sinh linh trên trần gian này!.   Ngài không quyền uy sao được khi mà Ngài có thể dùng quyền bính của Ngài để biến tất cả mọi thứ ra tối tăm??.

Nhìn vũ trụ, vạn vật, và muôn loài chung quanh chúng ta, nhắc nhở chúng ta là Thiên Chúa Đấng tác tạo muôn loài trên trời và dưới đất, luôn dõi mắt trên tất cả chúng ta là con cái của Ngài, không trừ một ai.   Ngài thương yêu chúng ta vô cùng tận, yêu vô biên, yêu vô điều kiện.   Hẳn chúng ta hiểu được rằng con người của chúng ta rất yếu đuối và mỏng dòn vô cùng, vì không ai sống được nếu chúng ta thiếu dưỡng khí?  Mà dưỡng khí là thứ rất cần Chúa ban cho chúng ta nhưng không.   Thường ngày thân xác của chúng ta cũng được Chúa ban cho hằng ngày dùng đủ do thực phẩm thiên nhiên Chúa ban cho chúng ta rất nhưng không, là gạo lúa mì, là đồ biển, rau cải, và trái cây, v.v...., thế gian này có ai dám vỗ ngực bảo là mình giầu nhất vũ trụ hơn cả Thiên Chúa? Có ai dám khoe là mình sống thọ hơn Thiên Chúa? Khoẻ mạnh hơn Thiên Chúa?? Tất nhiên là không rồi! Vì Ngài mới là Tất Cả của chúng ta.   Vì Ngài mới là Đấng mà ban cho chúng ta cái thân xác này! Vì Ngài mới là Đấng ban cho chúng ta có Linh Hồn sống đời đời này! Vì Ngài mới là Cha Hằng Sống Hằng Trị Muôn Đời của chúng ta ngay tại thế giới này và thế giới mới ở cuộc sống Muôn Đời sau.   

Phận làm con hư hỏng, chúng ta cố gắng sửa đổi cách sống để luôn sống đẹp lòng Chúa, mà sống đẹp lòng Chúa thì chúng ta cũng được Chúa đòi hỏi là phải yêu thương anh chị em như yêu chính mình là hai giới răn căn bản nhất để tất cả chúng ta được Thiên Chúa đón chờ ngày trở về Nhà Cha trên Thiên Đàng hằng sống vui vẻ hạnh phúc thiên thu và bất tận.   Amen.


**Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:
  http://www.youtube.com/watch?v=2O9BQTtGoVg


Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai 
- dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)