Suy niệm của Tuyết Mai
Hãy Luôn Khiêm Nhường
(CN 30TN, C)
Ôi lậy Chúa, lậy Chúa con!
Con thật chẳng là gì trước Nhan Thánh Chúa và cũng chẳng là ai trong một cái xã hội đầy bon chen, ích kỷ, tham lam, ghen ghét, và hay thù hận này! Ấy thế mà Chúa ơi! Con vẫn hằng ngày sống y chang như những con người vô thần, đạo đức giả, mà con hằng nguyền rủa và chửi bới họ. Có phải vì cái Tôi của con nó lớn quá chăng thưa Chúa? So với người thì con cảm thấy luôn luôn con hơn họ đủ mọi điều tuy dù mình chẳng là gì cả! Thân hình và diện mạo thật chẳng gì gọi là đẹp đẽ và cũng chưa từng được nghe ai khen mình là đẹp cả thưa Chúa!. Ấy thế mà ai đẹp đẽ hơn con, tài giỏi, đức hạnh, giầu có hơn con là không được, nhất là lại khen người ấy trước mặt của con thì con lại càng cảm thấy như mình bị xỉ nhục. Quả cái tánh rất tầm thường của con người nhân loại của chúng con là vậy!. Ở đời mấy ai khen ai mà là tình thật bao giờ!?. Trước mặt mình thì họ khen đáo khen để, như thể họ chấp nhận mình thuộc trong nhóm của họ, nhưng con biết sau lưng con thì cả nhóm họ không ưa con một tí nào. Dễ hiểu thôi bởi tánh tình của con nó kỳ cục và hợm người như vậy đó. Hễ ai làm điều gì hay nói gì mà chướng con mắt và khó lọt lỗ tai của con thì miệng con nó liền lên tiếng ngay. Vì thế không ai ưa con là ở chỗ đó đó! Có phải đời thường con người ta hay nói theo, làm theo, hùa theo, và phải bắt chước theo, dù là việc làm và lời nói của họ không đúng đắn hay hợp với cách sống của người mang danh kitô hữu?.
Cuộc sống hằng ngày của con, trong trái tim và trong tâm hồn của con thì luôn cảm thấy trống vắng, buồn tẻ, cô đơn, và lạc loài lắm thưa Chúa!. Chơi với ai con cũng không cảm thấy hợp vì họ chơi trội hơn mình và vì lý do gì thì ai cũng hiểu, bởi con người mà, mỗi người có cách sống và cách xử sự với đời có khác nhau nhiều lắm!. Có người thì cả đời cứ phải nịnh hót và bợ đỡ cấp trên của mình để tìm sự bình an. Bình an trong cái chức vụ hiện tại của mình và mong cho được thăng cấp, tăng lương, tăng những huê lợi nếu có. Tuy dù có tốn kém vô cùng chứ không phải là ít đâu. Như Chúa biết rất rõ là cô bạn đồng nghiệp của con đó, cô rất khôn ngoan lanh lợi, cùng làm chung trong một trung tâm, cùng một nghề giống nhau, nhưng suốt một năm cô tốn kém cho xếp lớn rất là nhiều cho cái ghế ngồi của cô. Nói cho ngay "ghế" thì cô chẳng có nhưng ít nhất cô tin rằng xếp cô sẽ để cho cô yên và cô không bị mất việc, nhưng không bảo đảm lắm về vấn đề là cô vẫn bị chửi mắng và bị la rầy thường xuyên. Cô khai thẳng với mọi người rằng vì cô không rành tiếng anh, nếu cô bị nghỉ việc thì không còn nơi nào mà cô có thể đi làm cho được, mà cô thì đang rất cần tiền cho việc riêng của cô. Nếu như cô nghỉ việc thì chuyện giúp đỡ bên quê nhà kể như bãi bỏ vì chồng cô hiện tại cũng không khá gì. Và như Chúa biết có rất nhiều người đi làm phải bị cái cảnh tương tự như trên, nhưng vì cái nồi cơm gia đình mà hằng ngày nhiều người phải chịu bao nhiêu áp bức, căng thẳng, chèn ép, và đày đọa do cấp trên gây ra. Có tiền nạp cho xếp thì mọi việc đều ổn thỏa, còn không như con đây đảm bảo sẽ không được ổn rồi đa. Bởi cả đời tội nghiệp cho người dân thấp cổ bé miệng, làm đâu, đi đâu cũng bị cái cảnh ức hiếp của những con người giầu có nhưng rất độc ác và dã man.
Trong mọi xã hội và bất kỳ nơi đâu, thân phận làm xếp lớn quả sung sướng thật. Ngoài những số tiền "thu nhập" (không có giới hạn) chính của nhân viên trong công sở thì còn có những mối huê lợi báu bổ thật thơm ngon trong năm. Như tiền lì xì "Tết" trong Năm Mới, quà Giáng Sinh, Birthday của mình, Birthday của con, tang trong gia đình, cần dọn nhà, cần tu bổ nhà, cần phụ tiệc tùng, cần chạy những công việc vặt vẵn như chợ búa, giặt ủi quần áo, làm tài xế, v.v....., thì chỉ cần ới một tiếng sẽ có người (phải) nhận làm ngay. Còn con thì chẳng giống ai là vậy! Con chẳng coi xếp con ra gì nếu người ấy không xứng đáng và không tử tế với con. Họ là ai mà đáng để cho con phải tâng bốc, nịnh hót, phải tốn tiền nộp cho họ chứ!? Trong khi lương của con lại rất khiêm nhường, và rất cần. Con thấy cách xử sự không công bằng của xếp, đối với giữa con và cô bạn đồng nghiệp, ngay từ khi mà cô bạn bắt đầu vào làm tuy dù con làm trước cô đến 3 năm. Bởi thế người đời mới có câu "đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn" là vậy!. Nhưng Chúa ơi, đâu có phải con muốn đứng riêng rẽ một mình vậy đâu, nhưng vì túi tiền của con có nó rất giới hạn và không cho phép, chứ đi làm ai cũng phải hiểu đó là điều rất hợp lý (nhưng không hợp tình) vì ai sao thì mình phải như vậy chứ! Nếu không thì mình sẽ là người ra đi trước tiên, mà ở đâu lại không có những thủ tục "đầu tiên", biếu xén, hay chạy tiền trước. Riết rồi cái cảnh con người bị thất nghiệp ngày càng tăng nhiều. Người có khả năng thì bị ra đi trước tiên còn người thiếu khả năng nhưng vì khéo chạy chọt thì được ở lại, thế con hỏi Chúa thì sự công chính và công bằng tìm kiếm đâu cho ra thưa Chúa!?.
Lậy Chúa! Trong cuộc đời của con cũng có lắm lúc con giống như người biệt phái Chúa chê trách ở trên. Mình chẳng bằng ai nhưng luôn khinh bỉ người thấp kém hơn mình. Chẳng biết người và cũng chẳng biết ta. Ếch ngồi đáy giếng xem trời chỉ bằng cái vung. Huyênh hoang tự đắc với cái thấp kém, thiếu tự tin, và sự thô lỗ của mình. Tự tôn, tự đại, tự mãn, tự quyền, là hình ảnh của người biệt phái trên. Ông đã tự mãn với cách sống giả nhân giả nghĩa của ông trước mặt Thiên Chúa, đi chê bai khinh rẻ những người ông liệt họ vào thành phần tội lỗi và bất hảo trong xã hội. Tự xếp mình vào thành phần học thức, giầu có, và có quyền. Tự đưa mình lên trước Nhan Thánh Chúa. Chắc ông đinh ninh rằng ông đã có sẵn một chỗ trên Thiên Đàng vì ông đã thi hành tròn bổn phận công dân con Chúa, là "không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi". Và Chúa đã phán quyết rằng: "Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên".
Nhưng cũng có lắm lúc con tự kiểm điểm lại chính mình thì ôi thôi Chúa ơi! Con phạm tội còn nhiều hơn cái ông thu thuế kia nữa! Cái tội kiêu căng kiêu ngạo kia là hàng đầu trong nhiều cái tội. Kế đến là cái tội đi nói hành nói xấu người vắng mặt dù họ có thân hay không. Cái tội có thì nói thành không, không thì nói thành có. Cái tội làm mất danh dự của người vì không bằng người ta nên ghen rồi ghét. Cái tội nói tầm bậy tầm bạ, ngôn ngữ rất buông thùa và dơ bẩn. Không đứng đắn, nói những lời bất nhã, lả lơi, tay chân táy máy, với người khác phái, nhất là với đấng bậc tu trì. Bỏ nhà thờ ngày Chúa Nhật. Không xưng tội và giữ điều răn của Chúa và Hội Thánh. Luôn đả kích Giáo Hội và các đấng bậc trong Giáo Hội. V.v.....
Lậy Chúa! Xin cho chúng con từ bỏ mọi căn tính xấu xa của ma quỷ. Xin cho chúng con được ơn Thánh Thần ở bên để phù trì, soi sáng, hướng dẫn, chỉ bảo, và hướng lòng chúng con lên cùng với Chúa. Để Ngài biến đổi trái tim, suy nghĩ, tâm hồn của chúng con ngày được nên giống Chúa hơn. Để cùng đích của cuộc đời chúng con đang sống đây và hằng ngày là những chuỗi ngày cảm tạ, tri ân, và biết ơn Thiên Chúa. Để được Ngài mạc khải cho biết Nước Trời và những gì cần thiết để mang theo khi chúng con từ giã chốn trần gian này, đó mới là điều thiết yếu và cần kíp. Amen.
Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai
Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai
- dongcong.net