dongcong.net
 
 

 

Lễ Thánh gia thất - by Tuyết Mai

 

CON PHẢI LO CÔNG VIỆC CỦA CHA CON
(LỄ THÁNH GIA THẤT, NĂM C-2012)
 
 
 
Bài Phúc Âm của tuần này làm cho tôi tưởng nhớ tới một em đang học tập xa nhà, có mẹ già đang đau yếu bệnh tật nhưng chưa có thể thăm nhà được.   Vì có phải em đã đi theo tiếng gọi rất thân thương của Chúa? Mà đã theo Chúa thì không ngoảnh đầu lại, không bịn rịn, không quyến luyến tiễn đưa, như Chúa Giêsu đã trả lời cho Đức Maria Mẹ Ngài là: "Mà tại sao cha mẹ tìm Con? Cha mẹ không biết rằng Con phải lo công việc của Cha Con ư?".
 
Bài Phúc Âm của tuần này cũng nhắc nhở chúng ta bậc làm cha mẹ là chu toàn bổn phận Chúa trao ban, chăm sóc và lo lắng cho con trẻ, vì chúng hết thảy là con cái của Chúa.   Người ban chúng cho chúng ta hay gởi gắm chúng cho chúng ta dậy dỗ và hướng dẫn chúng một thời gian ngắn; rồi thì chúng sẽ rời xa tổ ấm, tách rời cha mẹ để đi làm một tổ ấm khác cho riêng chúng và gia đình riêng của chúng.   Có phải đó là luật rất tự nhiên của Thiên Chúa là Đấng đã tác tạo ra con người chúng ta?.
 
Đặc biệt là những con trẻ được Chúa tuyển chọn.   Chúng ta bậc làm cha mẹ chỉ biết tuân theo thánh ý Chúa, không nên cầm chân chúng lại vì ý muốn riêng của chúng ta.   Còn “Maria mẹ Người ghi nhớ những việc đó trong lòng” tuy Mẹ không hiểu nổi điều Chúa Giêsu đã nói.   Còn chúng ta đây những ai đang có cuộc sống gia đình, rất nên lắm để bắt chước cuộc sống của một gia đình Thánh Gia là luôn sống trong ân sủng của Chúa.   Dù cuộc sống trần gian có nhiễu nhương có khổ cực nhưng các Ngài luôn sống trong vâng phục và tôn thờ Thiên Chúa cách tuyệt đối.
 
Phải như chúng ta ai cũng có tấm lòng yêu thương con cái như hai ông bà Giuse và Maria, thì các con chúng hạnh phúc xiết bao trong tình thương yêu tràn đầy và vô bờ đó!.    Nhưng khổ nỗi vì chúng ta là con người yếu đuối, ích kỷ, đã luôn chọn cuộc sống tự do, và trốn chạy trách nhiệm, do đó rất nhiều gia đình luôn là tan vỡ, luôn là hỏa ngục của đọa đầy.   Thay vì gia đình là chốn là nơi để mọi người được trao nhau yêu thương, chia sẻ, và lo lắng đùm bọc cho nhau thì gia đình lại trở thành nơi trận địa; không thiếu những ngày giao chiến, gào thét, và chán ghét nhau.
 
Hy vọng bài Phúc Âm hôm nay giúp chúng ta nhìn xa hiểu rộng biết đâu là trách nhiệm bổn phận làm cha làm mẹ.   Biết đâu là bổn phận làm con.   Biết đâu là ân sủng Chúa và biết đâu là Nhà thực sự sau này của chúng ta?.   Ai cũng có bổn phận đối với Cha chúng ta ở trên Trời.   Bổn phận làm con chúng ta cũng nên bắt chước gương Chúa Giêsu là làm những việc cho Cha của Ngài và cũng là Cha chung của chúng ta, thưa có phải?.   Có nghĩa chúng ta phải biết dành thời giờ trong tuần cho Chúa gồm học hỏi, trao đổi, và thực hành Giáo Lý Chúa.  
 
Việc của Chúa trên trần gian này cả đời chúng ta cũng làm không xong và không hết.   Nhưng thiết tưởng chúng ta cũng không nên phí phạm thời giờ để tìm kiếm những điều vô bổ trên trần gian này, vì một mai ta ra đi cũng không mang theo được một thứ gì.   Xin Chúa Giêsu dậy dỗ chúng ta ngay từ nhỏ biết sống thanh liêm, chịu học hỏi trau dồi Lời Chúa, và đem Lời Chúa ra thực hành trên anh chị em của chúng ta.   Biết hiếu đễ với cha mẹ và một mực vâng lời như Chúa Giêsu đã luôn vâng lời cha mẹ nuôi của Ngài.
 
Xin cho những người cha trên trần gian biết học hỏi nơi thánh cả Giuse, ít nói, làm nhiều, biết chu toàn bổn phận là một người cha đối với các con trong gia đình.   Không phẫn nộ, không bạo hành, và không la lối vì thánh Giuse cả đời không ai nghe một tiếng than thở hay trách mắng ai từ nơi miệng của ngài cả!.   Ngài không dùng quyền làm gia trưởng mà ức hiếp ai, vì Mẹ Maria luôn hiền thục và một mực yêu chồng, yêu con.   Còn Chúa Giêsu ư? Ngài không thể có điều gì để cho cha mẹ phải khiển trách cả!.
 
Ước mong sao gia đình chúng con cùng mọi gia đình biết đem yêu thương cho nhau.   Bỏ ngoài mọi xung khắc của tuổi tác, tánh tình, và sự cá biệt.   Luôn tha thứ và bỏ qua cho nhau.   Hy sinh và nhường nhịn lẫn nhau, trên thuận dưới hòa.   Noi gương gia đình Thánh Gia là mẫu mực sống tuyệt vời nhất áp dụng cho cuộc sống Gia Đình.   Nhất là để tình yêu Thiên Chúa luôn chiếu rọi trong từng gia đình của chúng con.   Amen.
 
    
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
12-28-12

 

Thảo Kính Cha Mẹ
 Lễ Thánh Gia thất, năm C-2009

"Thiên Chúa suy tôn người cha trong con cái; quyền lợi bà mẹ, Người củng cố trên đoàn con. Ai yêu mến cha mình, thì đền bù tội lỗi; ai thảo kính mẹ mình, thì như người thu được một kho tàng. Ai thảo kính cha mình, sẽ được vui mừng trong con cái, khi cầu xin, người ấy sẽ được nhậm lời. Ai thảo kính cha mình, sẽ được sống lâu dài. Ai vâng lời cha, sẽ làm vui lòng mẹ.

Hỡi kẻ làm con, hãy gánh lấy tuổi già cha ngươi, chớ làm phiền lòng người khi người còn sống. Nếu tinh thần người sa sút, thì hãy rộng lượng, ngươi là kẻ trai tráng, chớ đành khinh dể người. Vì của dâng cho cha, sẽ không rơi vào quên lãng. Của biếu cho mẹ, sẽ đền bù tội lỗi, và xây dựng đức công chính của ngươi". (Hc 3, 3-7. 14-17a).

Quả thật những lời khuyên răn trên đã tóm gọn được hết tất cả những điều hay tốt, để bổn phận làm con phải biết mà thảo kính cha mẹ của mình.   Đầu tiên tôi phải cảm tạ Ba Ngôi Thiên Chúa là Đấng muôn đời Yêu Thương chúng ta vô bờ vô bến.   Ngài yêu thương chúng ta một cách nhưng không, vô vị lợi, không tính toán, không cần chúng ta cám ơn, không cần lễ vật, bởi có phải Ngài đã yêu thương chúng ta khi chúng ta chẳng là gì từ tro bụi đất cát mà ra!?  Ngài tác tạo mọi sự hiện hữu trên trời và dưới đất chỉ vì cho chúng ta được hưởng dùng, từ không khí, vũ trụ cao thăm thẳm với hằng hà sa số các loại sao khác nhau, mọi tạo vật trên trái đất, và cả một khối nước khổng lồ thật lạ lùng thật sâu thẳm tận đáy lòng của đại dương, chúng bởi do đâu mà cứ thế xoay vần hết ngày nọ qua ngày khác, và chúng cứ thế xoay vần theo thời gian là bao lâu mà trí hiểu biết của chúng ta không thể nào biết được.   Vì thế cho nên tuy Thiên Chúa không cần chúng ta cảm tạ Ngài, nhưng vì để cho sự lợi ích trong cuộc đời của chúng ta, luôn biết rằng thiếu Ngài thì chúng ta sẽ chết.   Có phải ngoài Thiên Chúa ra chúng ta không thể tin tưởng và cậy dựa nơi ai được hết!?  Thiên Chúa Ngài là Cha Mẹ của chúng ta chẳng những lo cho chúng ta phần xác mà cả phần linh hồn nữa!?  Con người thì từng người một khi thân xác trở nên bệnh hoạn thì từ từ sẽ bỏ chúng ta ra đi và không bao giờ trở lại!???  Thánh Lễ Giáng Sinh vừa qua gia đình của mỗi anh chị em cảm thấy thế nào, ngoài quà cáp được trao cho nhau??  Ai đã thật sự nhận được quà mà cảm thấy hạnh phúc quá vì đó là điều duy nhất mà quý anh chị em đã chờ suốt cả một năm qua, sau khi đã mớm cho mọi người biết những gì mình thích và mong muốn có?  Những món quà thật giá trị thật đắt tiền, ngay cả ngoài khả năng của mọi người trong gia đình cộng lại??? Chúng tôi thì không được như thế thưa anh chị em, vì gia đình chúng tôi không có khả năng, nhưng cảm tạ Thiên Chúa vì gia đình chúng tôi thật sự Chúa ban cho hằng được luôn có nhau.   Tuy Thánh Lễ Giáng Sinh vào lúc 6:30 sáng khó cho mấy cháu nhỏ thức dậy, nhưng khi đến được Nhà Thờ rồi thì các cháu cũng tươi tỉnh và sốt sắng trong suốt Thánh Lễ.   Cảm tạ Chúa.

Trong khi mọi gia đình tổ chức thật lớn, thật tưng bừng, trong không khí thật vui nhộn, sầm uất, và náo nhiệt thì gia đình chúng tôi cũng rất vui trong cái vui của tình gia đình nhỏ bé như gia đình của Thánh Gia hôm nay.   Không những gia đình của tôi, mà tôi còn biết rất nhiều gia đình Thánh Gia nhỏ bé ở khắp mọi nơi nữa kìa!? Chúng tôi hưởng nhận được cái hạnh phúc không ồn ào nhưng ai bảo là không linh động và không cảm động khi từng người một cũng có được món quà cho nhau.   Đối với người giầu có thì món quà đối với họ chẳng đáng là bao nhiêu, nhưng đối với những người nghèo như chúng tôi, có được một món quà là biết rằng đó là sự hy sinh, dành dụm, và nhịn ăn nhịn xài suốt cả một năm để mua cho được món quà đó, mà biết rằng cha mẹ hay anh chị em của mình cần được có, như chiếc áo lạnh mới, đôi giầy mới, cái máy sưởi cá nhân trong mùa lạnh, cái máy sấy tóc cho chị em gái, cái thằng robot đồ chơi cho em trai, v.v.v..... Đấy gia đình nghèo của chúng tôi vào những ngày lễ Giáng Sinh chỉ có thế, nhưng sao nước mắt lại đầm đìa ra thế!??  Sao hạnh phúc mà lại có nước mắt thưa anh chị em??  Nhận được quà là phải cười cho vui lên chứ!?  Vâng, chúng tôi vui lắm chứ vì hiểu được rằng sự hy sinh đó là vì thấy được rằng con cái chúng biết yêu thương nhau, mà không cha mẹ nào phủ nhận được điều đó!  Sự hiếu thảo của con cái dành cho cha mẹ! Thay vì mua quà cho chính mình vì sự thiếu thốn và thèm muốn ai cũng muốn có, nhưng tất cả vì tình yêu mà đã hy sinh cái muốn cái thèm của mình mà dành cho người mình thương yêu.   Ấy, nước mắt đầm đìa ấy là sự vui mừng mà chúng tôi tỏ lộ cho nhau trong ngày Giáng Sinh và không quên cảm tạ Thiên Chúa tuôn đổ Hồng Ân của Ngài trên gia đình, biết chia sẻ cho nhau, con cái ngoan ngoãn biết nghe lời dậy dỗ của cha mẹ.   Quả nếu gọi là thiếu thốn mà gia đình luôn có nhau như gia đình Thánh Gia thì cũng rất nên phải không thưa anh chị em!? Hòa thuận, trên nhịn dưới nhường, hiếu đễ, không gây gỗ, không cãi lời, tôi thiết nghĩ một gia đình như thế rất đẹp lòng Chúa???  Vì không gì tốt đẹp cho bằng chúng con biết nhìn vào hạnh phúc của gia đình Thánh Gia mà bắt chước theo.   Bởi gia đình Thánh Gia luôn được tình yêu Ba Ngôi Thiên Chúa tuôn đổ, bởi dưỡng phụ Thánh Cả Giuse và dưỡng mẫu Đức Mẹ Maria, luôn biết sống theo thánh ý Chúa.  

Vì không sống theo thánh ý Thiên Chúa, mà biết bao nhiêu gia đình đang sống trong đổ vỡ.   Có phải vì sự sống ích kỷ chỉ biết cho bản thân mình mà vợ đòi ly dị chồng, chồng đòi lấy vợ khác, bỏ các con nhỏ sống trong bơ vơ trong lo sợ, và có phải cuộc sống đó nó sẽ cứ như thế tiếp diễn vì các con chúng sẽ bắt chước theo y khuôn cuộc sống của cha mẹ chúng, mà xã hội ngày nay đang gặp phải!??  Biết bao nhiêu chuyện tang thương và đau lòng đã tạo cho bao nhiêu trẻ nít mà chúng ta thấy chúng sống dưới hầm cầu, trên vỉa hè, trên cống rãnh, nghĩa địa, và khắp mọi nơi.   Chúng chết bờ chết bụi cũng chẳng ai thèm dòm ngó.   Chúng sống chui rúc và tìm ăn về đêm chẳng khác nào loài chuột bọ??  Tình cảnh chúng ai gây ra thế!?  Thế mà chúng ta vẫn dửng dưng như những nhà giầu có đối xử với người nghèo ghẻ chốc Lazarô xưa kia.   Vâng, Chúa sẽ xử phạt chúng ta xuống hỏa ngục vì tội dửng dưng đấy thưa anh chị em.  

Ước gì trong ngày lễ Thánh Gia, giúp chúng ta nhìn lại cuộc sống gia đình của mình, xem rằng mình đã tròn bổn phận của mình hay chưa!?  Bậc làm cha làm mẹ, làm con, làm anh chị hay em, tất cả ngôi thứ trong gia đình, quan trọng nhất là chúng ta phải luôn Thờ Phượng Thiên Chúa của chúng ta, giữ trọn điều răn của Ngài, vì chính Thiên Chúa sẽ lo liệu tất cả mọi sự cho chúng ta từ thuở muôn đời.   Thiếu Ngài chúng ta sẽ mất tất cả! Vì không ai ra đi khỏi cuộc đời này mà mang theo được gì.   Amen.

 **Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:
  http://www.youtube.com/watch?v=Cip7CRsmHOI
  
Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai

GIA ĐÌNH NƠI TA HỌC NHẬN YÊU THƯƠNG
 
 
Nói về giá trị của gia đình thì thật không biết bao nhiêu gương tốt gương lành mà ta có thể tả cho hết được.   Mà những gương gia đình thường được con cái chúng cảm nhận và viết thành sách vở, thơ, văn.   Những gương tốt lành thường được nhớ và truyền lại cho thế hệ sau bắt chước theo.   Bằng chứng rõ rệt nhất là gương sáng của cha mẹ các Thánh nam nữ, khi ta đọc tiểu sử cuộc đời của các ngài, thường trở thành Thánh là nhờ do có được cha mẹ sống cuộc đời thánh thiện; cũng nhờ đó các ngài có được ảnh hưởng sâu đậm trong cách học nhận tình yêu thương từ trong gia đình.  
 
Phải thật sự công nhận rằng tình yêu đôi lứa rất quan trọng vì khi hai người nam và người nữ được kết hợp với nhau ngoài tình yêu đôi lứa, họ lại được Thiên Chúa chứng dám cho và chúc phúc.   Do có được Thiên Chúa ban thêm cho sức mạnh nên tình yêu vợ chồng dần trở nên sâu đậm hơn và ý nghĩa hơn là trong suốt thời cả hai còn hẹn hò.   Ý nghĩa hơn nữa và để chứng minh rằng họ yêu nhau bao lớn bao nặng qua số con mà họ cho ra đời.
 
Thời xưa khi văn minh còn chưa có máy computer và chưa có thể lên on-line nhưng ngày nay để cho kế hoạch gia đình về số con cái được đúng đắn và chính xác hơn thì ai cũng có thể lên on-line để tìm học được ngăn ngừa sinh sản cách tự nhiên, rất dễ dàng.   Ở trên đời thì không ai phủ nhận rằng nếu nhà có đông con thì không khí gia đình trở thành phiền muộn, là một gánh nặng, là nợ, và thường có rất nhiều người đã trốn chạy trách nhiệm của mình; do thiếu sự trưởng thành và có đầu óc ích kỷ??.
 
Thời nay trên toàn thế giới ta thấy nhan nhãn con nít bị lôi ra khỏi bụng mẹ không phải chỉ là một lần mà là rất nhiều lần.   Con nít bị vứt bỏ đầy ở ngoài đường phố, đứa nào mạnh thì sống, còn đứa nào yếu thì chết cách thảm thương trên đường phố có đông người qua lại.   Tệ trạng này thì ai là người có trách nhiệm đây khi mà chúng đã bị cha hay mẹ chúng ruồng bỏ và muốn cho chúng chết.
 
Tệ trạng đau thương này càng ngày đã trở thành số nhân.   Là con cái Chúa chúng ta có thể làm gì hay giúp gì cho chúng? Hay chúng ta cũng chỉ biết ngậm ngùi và đánh câu như nhau là “linh hồn ai người nấy giữ hay đèn nhà ai nấy sáng” khi chúng ta cũng phải bó tay!?.   Do đó vì đèn nhà ai nấy sáng, khuyên hết thảy những cha mẹ trẻ sống biết có trách nhiệm trên con cái của mình.
 
Chúng ta không muốn chúng sinh ra đời và trở thành trộm cướp, để muốn biến xã hội thành nơi mà không còn an toàn, nơi mà tất cả mọi người không còn tự do đi đứng vì tội ác xẩy ra ở khắp mọi nơi, và ngay trong nhà của chúng ta.   Hy vọng những người trẻ nhờ ơn Chúa cho họ có ý thức được việc họ làm và biết trách nhiệm trên chính bản thân họ, gia đình, và anh chị em họ tiếp cận hằng ngày trong cuộc sống.
 
Lậy Thiên Chúa nhân từ của chúng con, đồng ý rằng tệ trạng của xã hội ngày càng u ám và bất an ninh nhưng chúng con tin rằng Chúa vẫn hằng ban cho chúng con những con chiên công chính và tài giỏi, để có thể hướng dẫn cộng đoàn con Chúa và đem ánh sáng của Người chiếu rọi đến những nơi tối tăm.   Xua đuổi loài côn trùng (sự dữ) ra khỏi những căn nhà tâm hồn đang sống trong tăm tối, tiếp nhận được ánh sáng công chính Chúa.
 
Xin Thiên Chúa ban cho gia đình chúng con luôn là trường dậy học và đào tạo con trẻ.   Hướng dẫn chúng theo khả năng riêng mà Chúa ban riêng cho chúng.   Đừng ép chúng học trở thành những nhà máy làm ra tiền nhưng luôn dậy dỗ chúng cả đời phải theo hai Giới Răn căn bản của Chúa là “trước kính mến một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự; sau lại yêu người như yêu chính mình ta vậy”.
 
Vâng, ngay cả chúng con đây đang là bậc cao niên cũng rất cần xin Chúa giúp chúng con mãi thực hành được như Lời Chúa dậy! Luôn tu tâm, tu đức, và làm gương cho thế hệ tiếp nối.   Quan trọng nhất vẫn là cho chúng con chúng cháu tình yêu thương trong gia đình.   Vì thật phản ngược thay khi ta siêng năng làm việc bác ái bên ngoài nhưng trong gia đình ta thì không khác một Địa Ngục trần gian vì tất cả thành phần trong gia đình đang sống ích kỷ, bạo hành, độc đoán, độc tài, và v.v…..
 
Chúng con tha thiết nguyện xin Thiên Chúa đổ tràn đầy hồng ân của Người trên từng gia đình của chúng con.  Để mọi gia đình đều trở thành gia đình Thánh Gia luôn sống trong ân nghĩa Chúa.   Amen.
  
 
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
12-29-12

 

GIA ĐÌNH LÀ NƠI CHO TA YÊU THƯƠNG

 
 
Có bao nhiêu người bố trên đời biết tỏ lộ tình yêu thương cho con cái nhỉ? Thiết nghĩ đàn ông Việt Nam nhất là các ông bố thường tỏ lộ sự cứng rắn và rất nghiêm nghị với các con trai của mình, ngay từ tấm bé; chỉ có dân Âu Châu họ mới thực sự thoải mái bên con cái của họ; họ không ngại ngần khi cần tỏ lộ sự thương yêu con cái của mình ra mặt và ở ngoài công cộng.   Họ không cần phải giấu diếm, không che đậy, và không giấu cảm xúc của một người cha đối với các con của họ.
 
Khi chúng ta có dịp chứng kiến thấy tận mắt, chúng ta sẽ có ngay cảm tưởng rằng gia đình ấy rất hạnh phúc và thật sự thì gia đình ấy có hạnh phúc thật.   Người đàn ông Âu Châu họ có những tư cách rất tốt đẹp như mở cửa cho vợ, cho con, và chờ đợi khi mọi người vào hẳn bên trong thì họ là người vào sau cùng.   Rồi khi vào trong nhà hàng rồi cũng thế, người đàn ông sẽ kéo ghế cho vợ cho con, khi mọi người ngồi hết vào bàn ăn; ông sẽ là người ngồi vào bàn sau cùng.
 
Người đàn ông Âu Châu công nhận họ sống rất cởi mở nhất là trong gia đình hay trong giòng tộc của họ.   Và chắc hẳn đó là phong tục tập quán họ được học từ nhỏ cho nên trong thương trường ta thấy họ làm ăn với nhau rất là cởi mở và rất là thành công.   Sự ganh đua của họ trên thương trường không phải là họ chém giết hay trừ khử lẫn nhau nhưng họ cố gắng đem tài năng của mình để tranh nhau trên thị trường làm ăn mà thôi!.  
 
Mỗi ngày đi làm về họ có thói quen chào nhau bằng cách ôm hôn vợ, hôn con, và hỏi han nhau nhất là trong bữa cơm gia đình.   Đương nhiên sau những cái tốt đẹp thì cũng phải có những ngày mưa dông hay gió bão.   Vâng, họ cũng sẽ không che đậy sự giận dữ của họ.   Điều này thì tất cả đều giống nhau thưa có phải?.   Nhưng thưa rất hiếm khi ta thấy được một người bố Việt Nam mà tỏ lộ tình yêu thương ra bên ngoài như thế với bất cứ ai trong gia đình.   Thiết nghĩ đó là điều thật thiếu sót trong đời sống của vợ chồng và trong đời sống gia đình!?.
 
Bởi đâu mà gia đình người Việt Nam ta lại đóng chặt cửa tình thương cách lạnh lùng như thế nhỉ? Chẳng nhẽ tình vợ chồng lại chỉ được hưởng sự yêu thương trong thời gian còn hò hẹn rồi khi lời thề hứa được cho nhau trước mặt Thiên Chúa và trước mặt hai họ hai bên rồi thì sau đó tình yêu sẽ trở thành một nhà tù không rào, không còng tay, và không lính gác hay sao?.   Rồi thì cho các con chúng lần lượt ra đời là một án tù chung thân cho cả hai hay sao?.
 
Ước ao tình gia đình luôn là những ước mơ biến thành sự thật như tôi đọc được ở đâu đó là có một người chồng rất yêu thương gia đình.   Tuy công việc của ông rất cực khổ, nhưng một khi ông ra khỏi công sở và về đến nhà thì mọi thứ dụng cụ ông mang từ nơi làm việc về, được ông treo chúng trên một cái cây lớn trước nhà.   Vì ông nghĩ rằng công việc hằng ngày bao giờ cũng mệt mỏi, cũng phiền não, cũng bực dọc mà không ai có thể tránh được, hãy gác lại và hãy để dành đó cho ngày mai lại tiếp tục; như bánh xe lăn, lăn mãi không bao giờ ngừng.   Nhưng giá trị thay vì ông hiểu được rằng sau giờ làm việc thì mái ấm gia đình của ông sẽ mang lại cho ông thật nhiều hạnh phúc và là nơi để cho ông sống cách thoải mái trong “mái nhà đầm ấm” của ông.
 
Điều này thì hy vọng chúng ta vợ hoặc chồng học được cách hữu hiệu như thế để thấy rằng dù chúng ta đi đâu, ở đâu, làm gì thì cũng luôn hướng về mái ấm của gia đình.   Dặn lòng dù công việc có cực khổ, gặp người khó chịu, gặp boss khó ưa, thì sau giờ làm việc cũng rất vui mừng vì sẽ được trở về với tổ ấm của mình.   Có vợ con ra đón.   Có cơm nóng canh ngon vợ nấu sẵn chờ mình về ăn.   Có con thơ chơi với chúng, hoặc dậy dỗ giúp chúng làm bài tập ở trường.   Kể cho gia đình nghe những gì hay vui trong ngày.   Vợ chồng con cái có thể chia sẻ nhau những điều vui lành trong giờ cơm tối gia đình.
 
Có hạnh phúc lắm thay khi chúng ta có được những người chồng người cha tốt lành như thế!.   Gương tốt gương lành là tình yêu thương trong gia đình sẽ cứ thế lớn mạnh theo với thời gian và theo với tuổi lớn dần của các con.   Chúng ra đời có thành công cũng nhờ công lao dưỡng dục của người cha rất nhiều đối với những đứa con trai thưa có phải?.   Con gái thì thường giống đức tánh của mẹ nhiều vì chúng sẽ học từ mẹ chúng nhất là cách sống và ăn ở hiền lành, dịu dàng, thương người, và trên hết là luôn Kính Sợ Thiên Chúa.
 
Khuyên anh chị em những bậc làm cha mẹ trẻ, đừng bao giờ tỏ lộ cho chúng thấy sự có mặt của chúng trong gia đình, là mối buồn phiền, nặng gánh, nặng nợ, và sự có mặt của chúng trên đời là điều bất đắc dĩ chứ cha mẹ không muốn chúng chào đời.   Bởi chúng ra đời có phải do sự kết hợp của cả người cha lẫn người mẹ hay không, và bởi chúng chẳng phải là cỏ dại mà tự mọc lên cho được.   Khi ta trách mắng con cái như thế thì hãy tự trách mắng mình trước vì sự không biết tính toán và thiếu trách nhiệm khi để các con chúng chào đời.
 
Như rất nhiều ông xã mà tôi được biết là phải đòi hỏi một thời gian thật lâu để dần có thể chôn vùi cái tôi do cái tiếng là làm trưởng gia đình, có quyền trên vợ, trên con và đặt áp lực khi các ông muốn.   Điều gì đã làm cho các ông thay đổi được cách trễ nải thế nhỉ? Chắc vì các ông đã lớn tuổi, có bệnh, và hết còn đi làm được chăng?.   Thế hệ của ông đã có người thay thế và đảm trách vì ngay cả cái tấm thân của ông cũng phải có người lo lắng nên phải chịu thay đổi?.   Nhưng dẫu gì đi chăng nữa hy vọng rằng thế hệ càng về sau sẽ có nhiều thay đổi và thăng tiến hơn trong chiều hướng yêu thương và có trách nhiệm gia đình hơn.
 
Nguyện xin Thiên Chúa ban ơn trên gia đình của từng người chúng ta dù chúng ta là cha, mẹ, hay con cái.   Biết yêu thương và chu toàn trách nhiệm.   Khẩn cầu với Thiên Chúa luôn ngự trị trong gia đình chúng ta để mọi thành phần được nên giống gia đình Thánh Gia vậy!.   Các ông bố luôn lấy gương của thánh Giuse làm chuẩn mực.   Các bà vợ thì bắt chước gương của Đức Maria làm tròn bổn phận làm vợ làm mẹ trong gia đình.   Và các con cái cũng lấy Chúa Giêsu làm gương vì Chúa Giêsu không bao giờ biết cãi cha mẹ nhưng một mực vâng lời.   Nhất là mọi người được luôn sống trong tinh thần nhận trách nhiệm của mình mà không đổ thừa cho người khác vì điều đó chứng tỏ cho hết thảy mọi người là chúng ta chưa được trưởng thành.     
 
 
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai     
12-28-12


Y Tá Của Chúa, Tuyết Mai - dongcong.net

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)