Bài viết của Tuyết Mai
"CHÚA NHẬT III PHỤC SINH - C
(Ga 21, 1-19)
Từ ngữ Giáo Hội hay Hội Thánh là từ ngữ rất quen thuộc đối với người Kitô hữu chúng ta, hết thảy chúng ta được gọi là những thành viên của Giáo Hội, là những người thuộc về Giáo Hội, làm nên Giáo Hội. Nhưng thực tế, chúng ta có rất ít cơ hội tìm hiểu về Giáo Hội, hay thậm chí chúng ta không biết phải nói thế nào về Giáo Hội cho người khác.
Bài Tin Mừng hôm nay giúp cho chúng ta giải quyết phần nào khó khăn đó. Chúng ta vẫn tin rằng, Giáo Hội là của Chúa, do Chúa Giêsu lập nên. Tuy nhiên, ngay từ những giai đoạn đầu và cho đến hiện nay vẫn còn nhiều thành phần chống đối, cho rằng Chúa Giêsu không lập nên Giáo Hội. Để giải thích cho vấn đề này, các môn đệ của tác giả Tin Mừng Gioan đã thêm vào chương 21, đây là chương thấm nhuần rất sâu sắc tính chất của Giáo Hội.
Xin tóm lượt các ý nghĩa chính:
• Chiếc tàu đánh cá là Giáo Hội
• Có Trưởng tàu là Phêrô (Ga 21, 3)
• Có Giám Mục đoàn là các môn đệ (Ga 21, 2)
• Khi Giáo Hội làm việc thì Chúa Giêsu đi bên cạnh (Ga 21, 4-5)
• Muốn đánh cá được nhiều thì nghe lời Chúa Giêsu (Ga 21, 6)
• 153 con, lưới không bị rách: bắt đủ mọi thứ cá, mọi dân tộc, màu da, và bắt trọn vẹn (Ga 21, 11)
• Khi Giáo Hội làm việc thì Chúa Giêsu cho ăn (Ga 21, 12)
Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo số 779 có định nghĩa tóm lượt về Giáo Hội như sau: “Giáo Hội vừa hữu hình vừa thiêng liêng, vừa là một xã hội có phẩm trật vừa là thân thể mầu nhiệm của Đức Kitô. Giáo Hội là duy nhất, được tạo thành bởi hai yếu tố nhân loại và thần linh. Đó là mầu nhiệm Giáo Hội, mầu nhiệm này chỉ có thể được đón nhận bằng đức tin. ".
Thật vậy, nếu chỉ xét về mặt nhân loại thì Giáo Hội cũng như bao tổ chức xã hội khác; Giáo Hội chỉ là một nước nhỏ nhất trong các nước trên hoàn cầu, có thủ đô là Vatican, nằm gọn lỏn giữa Thành phố Roma của nước Ý, có người đứng đầu là Đức Giáo Hoàng, có cơ cấu phẩm trật; thậm chí nguồn gốc Giáo Hội còn đáng buồn hơn, Giáo Hội được thành lập từ một nhóm mười hai người đa số là những ngư phủ, nghèo hèn, ít học,... Và nếu chỉ có như thế thì Giáo Hội chẳng có gì đặc biệt.
Tuy nhiên, Giáo Hội còn mang tính thiêng liêng, thần linh, vô hình; và quan trọng hơn hết, Giáo Hội do Chúa Giêsu lập nên, Chúa Giêsu vẫn luôn hiện diện và hoạt động mạnh mẽ cách vô hình và phổ quát qua từng con người và qua mọi thời đại. Vì những lý do đó mà Giáo Hội được nhiều nước trên thế giới biết đến và kính nể; lời nói và hành động của Đức Giáo Hoàng có một ảnh hưởng rộng lớn trên toàn thế giới.
Minh chứng thêm cho điều này, lịch sử rất dài của hơn hai ngàn năm nay cho thấy: bao nhiêu ngai vàng sụp đổ, bao nhiêu quốc gia bị xoá tên trên bản đồ, bao nhiêu đế quốc phải tiêu tan, bao nhiêu nhân vật danh tiếng không còn nữa, bao nhiêu công trình tổ chức đầy công phu của loài người xây dựng đã bị tiêu hủy, bao nhiêu đảng phái không còn nữa, thế mà Giáo Hội Công Giáo vẫn luôn đứng thẳng, đứng vững và đứng mạnh.
Sau đây chúng ta cùng nhau nhìn lại đôi nét lịch sử để thấy được sự hiện diện và hoạt động của Chúa trong Giáo Hội suốt hơn 2000 năm qua:
Ngày từ buổi đầu sơ khai, Giáo Hội đã gặp phải những cơn bách hại vô cùng khắc nghiệt, ai đã từng xem bộ phim "Quo Vadis" sẽ cảm nghiệm được phần nào những khó khăn thử thách mà các tín hữu thời bấy giờ phải chiến đấu; Các kitô hữu phải giữ đạo trong một hoàn cảnh hết sức khổ cực, phải chốn chui chốn nhủi trong các hang toại đạo. Nhưng lạ lùng thay là khi Giáo Hội càng bị bách hại thì càng có nhiều người xin gia nhập đạo; đó là điều kỳ diệu Chúa làm qua gương các thánh tử đạo.
Bước sang thời trung cổ và cận đại: sau chiếu chỉ Milan năm 313 thì Giáo Hội được bình yên, thịnh vượng. Nhưng cũng từ đây Giáo Hội lại bắt đầu đối mặt với những cơn sóng gió, với biết bao làn sóng lạc thuyết, những bè rối, những cuộc ly giáo và tệ hơn là tình trạng suy thoái đạo đức của những vị lãnh đạo trong Giáo Hội, tưởng chừng như Giáo Hội không còn tồn tại nữa. Vẻ thánh thiện của Giáo Hội đã bị biến dạng và người ta chỉ nhìn thấy Giáo Hội như là một tổ chức cơ cấu phẩm trật trần thế, với đầy vẻ quyền uy và sự giàu có. Nhưng chính lúc đó, Chúa đã cho xuất hiện những vị thánh để cứu Giáo Hội, để mang lại cho Giáo Hội vẻ đẹp thánh thiện của nó.
Và bước sang thời hiện đại, bộ mặt của Giáo Hội cũng còn đầy vẻ u ám, như một tòa nhà mà các cánh cửa đều đóng kín; thì Chúa Thánh Thần đã thổi vào trong Giáo Hội một luồng sinh khi mới qua công đồng Vatican II. Một công đồng mà người ta thường đặt cho cái tên: “là một lễ hiện xuống mới”. Và từ đó đến nay bộ mặt của Giáo Hội có phần sáng sủa hơn, những cánh cửa khép kín trước đây giờ đã được mở toan.
Còn tại Giáo hội Việt Nam chúng ta; với bề dày lịch sử gần 500 năm, trong đó có gần 300 năm bị bách hại dưới thời của các vua chúa Việt Nam, gần 130 ngàn người đã tử vì đạo. Thế mà Giáo hội vẫn còn tồn tại và phát triển cho đến ngày nay. Chẳng phải đó là một phép lạ hay sao?
Nhìn lại lịch sử Giáo Hội, với những điều kỳ diệu đã xảy ra để chúng ta thêm xác tín rằng: Chúa Giêsu Phục Sinh vẫn luôn hiện diện, luôn đồng hành và luôn gìn giữ Giáo Hội của Ngài, cũng như gìn giữ mỗi người chúng ta. Tin tưởng vào Chúa Giêsu Phục Sinh, thì chúng ta cũng hãy tin tưởng vào Giáo Hội mà Ngài đã thiết lập, bởi vì qua Giáo Hội, Chúa Giêsu Phục Sinh vẫn luôn tiếp tục hiện diện và tiếp tục ban ơn cứu độ cho chúng ta.
Cầu xin Chúa Kitô Phục Sinh cho mỗi người chúng ta cũng luôn biết tin tưởng và yêu mến Giáo Hội của Ngài, để luôn góp sức xây dựng Giáo Hội của Ngài bằng cách tích cực canh tân bản thân, dấn thân phục vụ và xây dựng công bình bác ái đối với mọi người. Amen!.
*Bài viết của thầy Lovely Priest"
April 13, 2013
Con Có Yêu Mến Thầy Không?
Chúa nhật 3 phục sinh, năm C-2010
Người hỏi ông lần thứ ba: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba: "Con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy". (Ga 21, 1-14 hoặc 1-19).
Nếu chúng ta là Phêrô, quả sẽ cảm thấy lời hỏi của Thầy có vẻ chẳng xác quyết và chẳng tin tưởng gì mình cả!? Ông Phêrô đã tỏ lộ sự buồn phiền ra mặt, nhưng lại chẳng dám nói mạnh, vì sao thưa anh chị em? Vì có phải ông đã chối Chúa là Thầy của mình đến những 3 lần trong đêm mà Chúa bị quân dữ tra tấn và bắt giữ? Nay Chúa muốn ông Phêrô phải tuyên tín và xác quyết đức tin của mình với Chúa một lần nữa, nên Chúa Giêsu đã thử ông và hỏi đến những 3 lần như thế! Nhưng có phải vì Chúa nhớ đến sự yếu hèn của ông mà không giao cho ông một trọng trách là "Con hãy chăn dắt các chiên con và chiên mẹ của Thầy".
Ông Phêrô quả biết rằng Chúa Giêsu đã biết được tấm lòng của ông yêu mến Thầy biết là bao nhiêu, nhưng Thầy lại cứ muốn hỏi như thế đấy! Nếu ai có con nhỏ thì sẽ hiểu được rất rõ tấm lòng của Thầy mình như thế nào ngay. Thường người mẹ thì bao giờ cũng tha thiết yêu con của mình, nhất là khi trẻ nhỏ khoảng 2 cho đến 6,7 tuổi. Ngày nào hay bất cứ giây phút nào cũng muốn ôm con của mình thật chặt vào lòng rồi hỏi rằng: "con có yêu mẹ không?". Có phải chẳng những mình hỏi chỉ 3 lần thôi, nhưng không chúng ta lại hỏi con của mình chỉ một câu hỏi duy nhất thật nhiều lần nữa kìa! Để nghe được tiếng con yêu quý của mình cho mình câu trả lời là "con yêu mẹ nhất trên đời này!". Thường câu trả lời như thế mình nghe mà cảm thấy sự mệt mỏi sẽ biến tan đi mất hết dù là chúng ta mệt mỏi và chán nản đến cỡ nào!? Nên tôi thiết nghĩ Chúa Giêsu cũng muốn ông Phêrô trả lời cho Chúa nghe đến những 3 lần là như vậy! Vì Ngài biết ông thật lòng và rất tha thiết yêu Thầy của mình, như lời ông đã nói chắc nịch với Chúa Giêsu trong bữa ăn cuối cùng với Chúa là ông sẽ nhất quyết theo Thầy dù Thầy đi bất cứ nơi đâu cho dù đến chỗ được cùng chết với Thầy!?
Có phải tất cả chúng ta đây, tấm lòng và tâm hồn đều rất giống ông Phêrô!? Khi tấm thân của chúng ta đang được sung sướng thì ít ai mà không mạnh dạn tuyên tín trả lời với Chúa là lậy Chúa con luôn yêu mến Chúa, và Chúa biết con yêu mến Chúa, nhưng khi những lúc chúng ta đang gặp thử thách thì liền lập tức chúng ta chối Chúa ngay, vì nghĩ rằng Chúa đã bỏ rơi mình rồi!? Để đi tìm ai khác mà bám víu mà tựa nương!? Bởi Thầy đã bị bắt mất rồi! Thần tượng trong lòng của chúng bây giờ không còn là thần tượng nữa rồi! Và rồi Chúa sẽ chết. Mà có phải Chúa chết là hết???? Không không không đâu thưa anh chị em! Chúa Ngài đã từ cõi chết mà sống lại, trong vinh quang, trong sáng láng. Vì Ngài là con Chúa Trời, Ngài đã chứng tỏ cho thế giới biết được điều đó! Và ông Phêrô khi trả lời với Chúa là biết Thầy của mình là Con Thiên Chúa thật, nên lại còn tin vào Thầy của mình mạnh hơn trước nữa!.
Đức Chúa Giêsu, Ngài thấu suốt lòng dạ và tâm hồn của tất cả chúng ta, không ai có thể dối lòng với Ngài được. Mọi thứ suy nghĩ, suy tính, và tính toán của chúng ta Ngài đều biết được hết, chỉ vì Ngài trao ban cho chúng ta quyền được tự do, Yêu hay không Yêu Ngài, thế thôi! Nhiệt huyết của chúng ta Ngài cũng biết. Tấm lòng đơn sơ của chúng ta Ngài rất yêu quý. Chỉ cần chúng ta có lòng yêu mến Ngài, thì mọi sự Ngài sẽ lo lắng và định liệu cho, tùy ở khả năng riêng của mỗi người. Thật vậy! Tuy dù tất cả chúng ta đều là con cái rất yêu dấu của Ngài, nhưng anh chị em thử suy nghĩ thử xem, mỗi một người chúng ta đều khác biệt nhau, khả năng khác nhau, tư tưởng khác nhau, nhưng hay ở chỗ là cùng nhau kết hiệp để làm cho công trình trên thế gian này của Chúa được hoàn thành theo thánh ý Chúa.
Lòng có yêu mến Chúa, đương nhiên sẽ yêu mến anh chị em của mình, vì đó là Luật yêu thương của Chúa, nên có yêu Chúa thì Ngài mới cho chúng ta sức mạnh của Ngài mà gánh vác, mà chịu đựng, mà giữ vững được lòng tin cho đến trọn đời!?. Bởi nếu chúng ta không có sức và ơn Chúa ban thì tất cả chúng ta đây chẳng làm được việc gì cho nên!? Và ông Phêrô là một con người rất trung trực đã được Chúa Giêsu tuyển chọn để thay thế Ngài mà chăn dắt cả chiên mẹ lẫn chiên con của Thầy. Ông đã được Chúa tuyển làm Đầu của Hội Thánh từ thời tiên khởi và Hội Thánh ấy đã kiên cố, người theo càng ngày càng đông đảo, vững mạnh, và nổi bật của mọi thời đại, và cho đến ngày hôm nay.
Tiếc thay cho những ai không hiểu được một điều thật đơn giản là Một Giáo Hội vững mạnh và duy nhất của Thiên Chúa đã được hình thành từ thời Chúa Giêsu, rồi được trao phó cho ông Phêrô, và những người kế vị sau này; chúng ta gọi các ngài là Đức Giáo Hoàng. Mọi hội thánh khác có hình thức hao hao giống, tất cả đều là được biến đổi để phù hợp cho một lối sống thiếu đạo đức, rối đạo, thiếu sự khiêm nhường, thiếu đức bác ái, và nhất là không biết sống hy sinh, và không hiểu thế nào là đi con đường Thập Giá của Chúa.
Thời buổi ngày nay, không thiếu những người có tấm lòng nhiệt huyết như ông Phêrô, nên Chúa Giêsu cũng không bao giờ ngừng hỏi câu hỏi mà Chúa đã hỏi ông Phêrô đến những 3 lần là: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba: "Con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy".
Vâng, con xin được thân thưa cùng Thầy là lậy Thầy, chúng con tất cả đều yêu mến Thầy, xin cho tất cả chúng con đang làm những công việc do Ngài đặt để, để công trình nơi trần thế này, ngày sẽ trở nên tốt đẹp, và hình thành theo Ý của Ngài. Amen.
**Xin bấm vào mã số dưới đây để hát theo:
http://www.youtube.com/watch?v=YVmuJaPdSrk
Y Tá Của Chúa,
Tuyết Mai
- dongcong.net