Mùa Vọng của Tuyết Mai
TIẾNG GỌI CỦA LƯƠNG TÂM
Để Lời Chúa được dễ hiểu thì ta cứ đem lương tâm của ta ra để mà cân, đo, đong, đếm và để dễ bề đối xử với anh chị em ta. Điển hình nhất mà ta có thể thấy hằng ngày là sự bất công của các ông bà còn khỏe mạnh nhưng vì lý do cá nhân, đã thích dành chỗ đặt riêng cho những ai thật sự bị tàn tật hay bị khuyết tật “handicap”, rất cần chỗ đậu xe cho gần với nơi họ cần được đến.
Đây là hành động mà chúng tôi cho là tồi tệ và bất công nhất ở một lương tâm hình như bị đóng đá “tảng”. Một người con cái Chúa hay mang danh Kitô hữu thì là điều thật đáng trách, thật hổ thẹn, và đáng buồn thật đó thưa anh chị em!. Bên lương giáo thì người ta rất tin vào cái “huông” xấu khi một người giả bệnh, hay chế nhạo người bị bệnh khùng, cà lăm, tay chân quơ quào và miệng nói ê a không rõ tiếng, ngồi vào xe lăn, v.v… không chóng thì chầy cũng sẽ bị tật nguyền, què quặt, hay bị liệt?. Nhất là những tấm bảng treo “handicap” xạo cũng sẽ có ngày vận vào thân??.
Thiên Chúa Người ban cho chúng ta một Lương Tâm thật tinh vi, thật tế nhị, và thật bén nhậy, để nhắc nhở ta sống “phải quấy” ở đời; hay ta có thể nói lương tâm là tiếng nhắc nhở của Thiên Thần Bản Mệnh mà ai cũng có. Ngay cả người lương giáo cũng có. Chứ dùng lời nói đôi khi cũng bị chúng ta bẻ quẹo ý tưởng thì cũng chẳng giúp gì hay ích gì cho linh hồn sống đời của chúng ta. Như những pharisêu của mọi thời đại mà Chúa vẫn hoài chê trách vì hành động của họ luôn đi phản ngược lại những điều họ giảng dậy trong Đền Thờ. Nhất là những Pharisêu hay nhà thông luật, càng giảng hay giảng giỏi chừng nào, thì Chúa khuyên chúng ta hãy coi chừng. Vì họ giảng quá giỏi nên họ đã nuốt chửng tiền của bao nhiêu bà già góa nghèo.
Sống ở trên đời lương tâm của một con người rất là quan trọng, ta nên rất thường phải nghe ngóng tiếng nói ấy! Cũng cùng đồng nghĩa với tiếng kêu trong Hoang Địa của Thánh Gioan xưa. Tại sao lại gọi là tiếng kêu trong Hoang Địa? Thưa có phải vì tiếng kêu ấy nó như mất hút vào khoảng không gian, vào không trung, hay bay vào hoang mạc mênh mông; không ai nghe thấy?.
Ngày xa xưa và ngày nay, con người vẫn không thay đổi. Vì tiếng kêu trong Hoang Địa ấy chẳng thấy mấy ai đáp trả? Ngày nào ta còn thấy nhan nhãn những bất công, những tội ác, những việc làm mà một người để cho cái lương tâm (là lời nhắc nhở của Thiên Thần Bản Mệnh hay của tiếng kêu trong Hoang Địa) ngủ yên thì ngày ấy vẫn còn chiến tranh, hận thù, tranh chấp, và Thiên Đàng còn ở xa lắm tầm tay với của con người.
Có rất nhiều sự việc bất công trong một xã hội mà chúng ta cố tình làm ngơ y như chuyện của một anh phú hộ giầu có ngày ngày chè chén, nhậu nhẹt, say sưa và anh Lazarô nghèo ghẻ chốc ngày ngày sống trước nhà của anh phú hộ giầu có kia. Nhưng có phải vì Thiên Chúa Người quá yêu thương con người, muốn hết thảy con người được lên Nước Chúa, nên những tiếng kêu trong Hoang Địa vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay?.
Vâng, trong một xã hội có lắm tội ác nhưng tiếng kêu trong Hoang Địa cũng rất thường lanh lảnh kêu vang và vẫn được nhiều người đón nghe. Thưa đó là những con cái Chúa có tinh thần sống tốt, bác ái, muốn mọi người cùng được nên tốt!. Sự mong ước của một Gioan là muốn từng người, từng người một nắm tay cùng dắt nhau Về Trời. Nơi mà lương tâm (là đường) của từng người được sửa đổi cho ngay thẳng, cho công bằng, và biết yêu thương mọi người.
Để làm rõ nghĩa và đúng nghĩa hơn cho một lương tâm của con cái Chúa là chớ lấy của người làm của riêng cho mình. Chớ có tham lam để muốn tích trữ thêm mà lấy của kẻ khó nghèo, khi họ rất cần những thứ đối với họ là không có thì họ sẽ chết. Đừng làm chứng gian để làm cho anh chị em phải bị tù đầy. Đừng chứa đựng sự hận thù và ganh ghét vì điều đó sẽ gây chiến tranh không bao giờ ngừng. Nhất là trong gia đình là nơi mà tình yêu thương phải luôn đầy tràn. Amen.
Tuyết Mai
(12-05-12)
Đón Chờ Đấng Cứu Thế
Chúa nhật II mùa vọng - C
Có lời Chúa đã kêu gọi Gioan, con Giacaria, trong hoang địa. Ông liền đi khắp miền sông Giođan, rao giảng phép rửa sám hối cầu ơn tha tội, như lời chép trong sách Tiên tri Isaia rằng: "Có tiếng kêu trong hoang địa: Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghề hãy san cho bằng. Và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa". (Lc 3, 1-6).
Tôi không tin rằng trong cuộc đời của chúng ta, không ai lại không hiểu cái sự chờ đón hay trông đợi ai đó, dù người ấy là trong gia đình thân thuộc của chúng ta, người bạn cũ bao nhiêu chục năm nay được có dịp gặp lại, đón cha mẹ từ VN qua chơi với con cái, anh chị em cả năm nay có dịp được đoàn tụ thân thiết, vợ đợi chồng ở tù nay được thả ra, chồng đợi vợ từ nhà thương trở về nhà sau một cơn bạo bịnh tưởng không có thể thoát nổi, đón anh chị em từ nhà dòng trở về sau bao nhiêu năm không được gặp,..... hoặc bất cứ một sự chờ đợi gì mà lòng chúng ta thật sự mong mỏi để được gặp!??
Có phải sự trông đợi ấy làm cho lòng chúng ta vui hớn hở lên, làm việc thì hăng say lên, ca hát suốt ngày đêm, như cô dâu sắp sửa được về nhà chồng, như ai đó chờ đợi để lấy được tấm bằng sau bao nhiêu năm dài miệt mài kinh sử, như cha mẹ lần đầu tiên háo hức nôn nao trông cho đến ngày sanh nở để thấy được khuôn mặt dễ thương bụ bẫm của con trẻ suốt thời gian 9 tháng 10 ngày, như ngày lễ ra trường đại học của các con, và còn rất nhiều sự trông đợi như thế nữa!
Có phải tất cả mọi người đều chuẩn bị bằng cách là trước tiên phải đi sắm sửa!? Ồ sắm sửa nhiều thứ lắm thưa anh chị em! Nào là quần áo này! Nhà nghèo thì đi mướn quần áo thưa có phải không!? Nhà cửa thì cho tươm tất gọn ghẽ kẻo sợ khách chê cười. Không có tiền thì ráng đi chạy qua hàng xóm mà mượn sẵn đồ để trang trí trong nhà như ấm trà, chén bát, ly cốc, màn cửa, ghế, bàn, nhiều khi cả tiền nữa để mà mua thức ăn cho gọi là trọng thể và cho thấy rằng sự đón tiếp của gia chủ có chuẩn bị thật chu đáo và nồng hậu. Người đi xa trở về cảm thấy được sự đón tiếp ấy cũng cảm thấy thật hạnh phúc và thật cảm động. Còn khách đến nhà thì nhìn thấy được sự đón tiếp mình quá mức như thế sẽ hiểu ngay được tấm lòng của gia chủ!? Nói chung thì sự đón tiếp nào cũng nói lên được tấm lòng của người đang trông đợi, mà có phải cả hai bên có sự chờ đợi như nhau. Vợ chờ chồng thì đêm ngày thấp thỏm, nôn nóng đứng ngồi không yên. Cha mẹ chờ con được thả về trong tự do như nhận được một kho tàng vô giá. Ôi! Cái sự chờ đợi có đôi khi như mỏi mòn, phải không thưa anh chị em, vì ngày ấy không bao giờ tới, vì anh đã bỏ xác trên chiến trường, vì anh đã bị bạo bệnh trong lao tù, vì anh hay chị em đã chết đắm trên con đường tìm tự do, vì đứa con không còn bao giờ thấy .... vì .... và vì ....
Nhưng thưa anh chị em, còn Con Người mà chúng ta đang chờ đợi, tôi muốn nói đây, là Đấng Cứu Thế, đang sắp đến và sẽ hiện diện giữa chúng ta không ai khác là Chúa của chúng ta. Cho nên chúng ta phải chờ đợi để chào đón Ngài như thế nào cho phải phép đây?? Anh chị em nên nhớ rằng Ngài là Con Thiên Chúa nhé! Đấng có đầy uy quyền trên Thiên Quốc, bỏ ngai vàng, xuống trần gian làm con người phàm. Giáng thế trong một hang đá của bò lừa? Nằm trong máng cỏ được lót rơm làm nệm cho êm lưng? Súc vật thở lên Ngài để Ngài được ấm? Cha Mẹ Ngài bị người đời từ chối không nơi tạm trú? Vài chú mục đồng là đến thờ phượng Ngài? Ba Vua cũng đã được thiên thần cho biết mà đến bái lậy Ngài? Ngoài ra mọi con người nào ai biết có một Thiên Chúa đã đến trần gian để đem an bình và hạnh phúc cho nhân loại chúng ta? Cho nên Ngài Giêsu Hài Đồng, là Thiên Chúa của chúng ta, Ngài từ Trời cao mà đến, nên Ngài không đòi hỏi chúng ta điều chi ngoài tấm lòng khiêm cung, thành thật, và yêu mến Ngài, bằng cách: "Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghề hãy san cho bằng". Đó là chúng ta hãy dọn tấm lòng của chúng ta mà chuẩn bị đón Chúa đến thì mọi người chúng ta sẽ tất cả thấy được ơn cứu độ của Thiên Chúa.
Chúa dậy chúng ta chỉ hai điều thiết yếu, ấy là Trước kính mến Một Thiên Chúa trên hết mọi sự; sau lại yêu người như mình ta vậy! Vâng, ai yêu kính Thiên Chúa cũng rất dễ dàng vì Ngài luôn tha thứ và yêu thương chúng ta, và quả thật là vậy!. Nhưng yêu người như mình ta vậy thì quả rất khó khăn. Làm sao yêu người được khi họ hơn mình đủ thứ và mặt cứ hất lên và nhìn xuống mình chê bai và khinh dể? Làm sao yêu người được khi người ta luôn chửi bới mình không một lời tiếc rẻ và coi mình như con vật? Làm sao yêu được người khi mà họ giáng lên mình những trận đòn không ngưng tay? Làm sao yêu người được khi họ đá đổ chén cơm của mình và của cả gia đình? Làm sao yêu được người khi mà cơn đau nghẹn như chực trào ứa ra trên khoé mắt và nghẹn ngào nức nở trong trái tim? Làm sao yêu được người khi con của mình bị họ làm ra nhơ nhuốc? Làm sao yêu được người khi họ đang tâm giết con của mình? Làm sao và làm sao??
Thì có phải Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế, của chúng ta sẽ đến để trả lời cho chúng ta tất cả những gì mà thù hận sẽ không còn trên trái đất, khi mà chúng ta hiểu được rằng, Con Người là Thiên Chúa phải xuống trần gian, tất cả chỉ vì yêu thương chúng ta hay không????
Ngài không cần lễ vật, Ngài không cần quà cáp giá trị, Ngài không cần lễ nghi, Ngài không cần .... và không cần, mà Ngài chỉ cần tấm lòng thành của chúng ta mà thôi, thưa anh chị em! Hãy dâng lên Ngài tất cả con người chân thật là những tấm lòng rách nát, là những sự nghèo nàn, là những bệnh tật của chúng ta, là những sự yếu hèn, là những đam mê khó chừa cải, là những sự cố gắng hằng ngày, là những công việc hèn mọn, là những thiếu xót, là những tội lỗi của chúng ta, là những ăn năn sám hối, là những sự đau đớn vì chúng ta không chừa được tội, là còn rất nhiều điều không thể sửa đổi được, nhưng chúng ta có cố gắng.
Thưa có phải Ngài Giêsu của chúng ta lại không biết con người của chúng ta ư!? Chẳng những Ngài biết mà Ngài còn biết rất rõ từng con người tội lỗi của chúng ta nữa! Nhưng có phải vì thế mà Ngài đã chọn để xuống thế làm người vì tội lỗi của chúng ta hay không???? Nơi hang đá chúng ta chứng kiến cảnh gia đình Thánh Gia như thế nào? Xin hãy lột bỏ tất cả mà đến thờ phượng bái lậy Ngài, vì Ngài là Ngôi Hai Thiên Chúa, mà trên thân thể ngọc ngà của Ngài chỉ có miếng vải để che thân. Amen.
Y Tá Của Chúa, Tuyết Mai
Y Tá Của Chúa, Tuyết Mai - dongcong.net