Đôi
bạn trẻ quyết định đi đến hôn nhân
10-12-2007
Đúng vào đêm giao thừa, trong lời chúc mọi sự tốt đẹp cho Năm Mới 2007, đôi
bạn trẻ Francesca và Luca (người Ý) sau khi mừng tuổi Ba
Má, cả hai cùng hân hoan loan báo tin vui:
- Vào ngày 21 tháng 4, chúng con
sẽ làm lễ thành hôn!
Nơi
đầu dây bên kia - bất ngờ nhận tin vui - thân phụ của Francesca
không dấu được nỗi ngạc nhiên.
Đây là tin vui ông mong đợi từ rất lâu. Vì thế, phản ứng
đầu tiên của ông là tưởng tai mình nghe lầm, hay đúng hơn,
ông
muốn nghe con gái lập lại lần nữa để ông biết chắc chắn đây
là tin vui thật sự! Đúng là giây phút cảm động báo hiệu điềm
lành cho một năm mới bắt đầu.
Phản
ứng của thân sinh cô Francesca thật dễ hiểu vì đó là tin vui
mà cả hai gia đình Francesca
và Luca
cùng mong đợi, kể cả về phía 2 đương sự. Francesca và Luca
cùng nói:
-
Xét cho đúng về phía chúng tôi thì đây quả là cuộc giải thoát!
Bởi vì, cả hai chúng tôi cùng có can
đảm lăn mình vào vòng chung kết quyết định: chấp nhận đi
đến hôn nhân.
Chàng
34 tuổi nàng 31 tuổi, Francesca và Luca sống chung từ 4 năm
qua. Nhưng thời gian quen biết
nhau phải tính cách đây 11 năm. Cả hai tâm sự:
-
Tình bạn giữa chúng tôi thật đẹp. Tình bạn được nuôi dưỡng
và tăng trưởng
nhờ thiện cảm và sức hấp
dẫn. Chẳng hạn, chúng tôi có cùng cung cách sống, biết tôn
trọng các giá trị nền tảng và luôn ý thức trong hành động.
Chúng tôi chia sẻ những môn giải trí như: âm nhạc, đọc sách
báo, xem xinê và cùng có quan điểm chính trị.
Năm
2000 Francesca và Luca coi nhau như đính hôn và hai năm sau
cả hai lại sống
chung. Năm nay 2007
cả hai quyết định đi đến hôn nhân. Nếu có ai thắc mắc hỏi
lý do tại sao chọn nếp sống hôn nhân sau khi sống chung một
thời
gian dài, cả hai cùng giải thích:
-
Sống chung thật ra giống như trường hợp ngẫu nhiên. Hai bạn
trẻ muốn làm chút thí nghiệm
sống chung
xem thử ra sao. Nhưng lúc ấy chúng tôi chưa có việc làm ổn
định và một trong hai người đã ở riêng.
Francesca
giải thích thêm:
- Thế rồi cuối tuần này tiếp nối cuối
tuần kia, sau cùng Luca ở lại luôn với tôi mà không hề có ý
định sống chung trước đó. Cách đây vài tháng, chúng tôi nhìn
thẳng vào mắt nhau và chúng tôi hiểu rằng, thời gian chín mùi,
chúng tôi trưởng thành đủ để làm một lựa chọn chung kết. Chúng
tôi có thể lấy một quyết định cho mãi mãi. Nghĩa là trở thành
vợ chồng chung sống trọn đời. Chúng tôi hiểu rằng đây là thời
điểm thuận tiện tiến thêm bước nữa trong liên hệ song đôi.
Chúng tôi phải trở thành vợ chồng trong một gia đình có con
cái cùng với tất cả hệ lụy và vấn đề đi kèm.
Sau
khi nghe Francesca và Luca giải thích quyết định đưa đến hôn
nhân, có người thắc
mắc đặt thêm câu
hỏi. Tại sao đôi bạn không nghĩ đến điều đó ngay từ thời
đính hôn, mà phải đợi mãi cho đến bây giờ, sau gần 4 năm chung
sống???
Cả
hai Francesca và Luca đều thú nhận không biết giải thích tại
sao. Có lẽ vì lười biếng ngại tổ
chức chăng? Bởi vì tổ chức một hôn lễ đòi hỏi tài chánh và
bao nghi thức rắc rối rườm rà khác mà giao tế xã hội bắt
buộc. Còn một lý do khác:
- Có lẽ vì không có ai nhắc nhở đề
nghị chăng?
Thật
thế, chính Luca nói:
- Khi tôi dọn đến ở chung với Francesca
thì Cha Mẹ tôi không ngăn cản gì cả. Hai vị tôn trọng quyết
định của tôi. Cha Mẹ tôi không bao giờ ép buộc tôi phải làm
theo ý muốn của hai vị. Nhưng tôi biết rõ hai ngài không đồng
ý việc tôi sống chung với Francesca trước khi chính thức kết
hôn. Và vì các ngài im lặng không nêu vấn đề nên tôi cũng im
lặng luôn, không trình bày gì cả. Như vậy tôi được thoải mái
tự do làm theo ý thích!!!
Bây
giờ thì Francesca và Luca đều hài lòng với quyết định chính
thức đi đến hôn nhân. Đôi bạn
trẻ
cảm thấy mình quyết định đúng. Riêng Francesca bày tỏ tâm
sự:
-
Viễn tượng hôn nhân giờ đây mang lại cho tôi niềm hạnh phúc.
Giống y như thể tôi bắt đầu một cuộc
sống mới, viết một trang sử khác của cuộc đời: sâu đậm hơn,
cô đọng hơn và trung thực hơn. Ngay cả khi nói ”Luca là chồng
tôi” đủ khiến tôi xúc động. Chắc chắn mọi quan hệ sẽ không
giống như trước, mặc dầu chúng tôi biết rõ nhau. Rất tiếc
chúng tôi không hiểu như thế nên không quyết định lấy nhau
sớm hơn!
...
Có mấy người Pharisêu đến gần Đức Chúa GIÊSU để thử Người.
Họ nói: ”Thưa Thầy, có được phép rẫy
vợ mình vì bất cứ lý do nào không?” Đức Chúa GIÊSU đáp: ”Các
ông không đọc thấy điều này sao: Thưở ban đầu, Đấng Tạo Hóa
đã làm ra con người có nam có nữ và Người đã phán: Vì thế,
người ta sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ
thành một xương một thịt. Như vậy, họ không còn là hai, nhưng
chỉ là một xương một thịt. Vậy, sự gì THIÊN CHÚA đã phối
hợp, loài người không được phân ly” (Matthêu 19,3-6).
(”NOI
Genitori e Figli”, 25 Febbraio 2007, n.105, Anno XI, trang
14)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt - Vietvatican.net