LINH
MỤC MARIE-DOMINIQUE PHILIPPE, DÒNG ĐA-MINH
12-12-2007
Ngày 26-8-2006, Cha Marie-Dominique Philippe, người Pháp, êm ái trút hơi thở
cuối cùng, hưởng thọ 94 tuổi.
Cuộc đời Cha Philippe trải qua gần trọn thế kỷ 20 vừa kết thúc. Điều đáng nói,
cuộc đời Cha kết thành bởi các sinh hoạt mục vụ hoàn toàn khác
biệt nhau nhưng luôn luôn quy hướng về hai điểm chung cục:
Tình Yêu THIÊN CHÚA và lòng kính trọng con người.
Với
tư cách nhà triết học kiêm thần học gia, Cha Philippe viết
nhiều tác
phẩm để đời, không kể các
bài khảo luận ngắn, các bài giảng thuyết và giảng cấm phòng.
Năm
1975, tại Fribourg bên Thụy-Sỹ, theo lời yêu cầu của các
sinh viên Pháp, Cha Marie-Dominique Philippe
thành lập ”Communauté des Frères de Saint-Jean - Cộng Đoàn
Tu Huynh Thánh-Gioan”. Vài năm sau, Cha thành lập Cộng Đoàn
Nữ Tu Chiêm Niệm, rồi Cộng Đoàn Nữ Tu Tông Đồ. Sau khi 3
Cộng Đoàn thành hình, có rất nhiều giáo dân và trợ tá sống
theo
tinh thần tu đức của Cộng Đoàn Thánh-Gioan. Tất cả quy tụ
thành gia đình thiêng liêng mới trong Giáo Hội Công Giáo với
tên
”La Famille Saint-Jean - Gia Đình Thánh-Gioan”.
Cha
Marie-Dominique Philippe chào đời ngày 8-9-1912 tại Cysoing,
miền Bắc nước
Pháp, trong một gia
đình Công Giáo đạo đức có 12 người con. Cha Marie-Dominique
đứng hàng thứ 8. Gia đình dâng hiến cho Giáo Hội 3 tu sĩ
Đa-Minh và 4 Nữ Tu chiêm niệm.
Trong
bài phỏng vấn nhân dịp mừng sinh nhật thứ 90 hồi tháng 9
năm 2002, Cha Marie-Dominique
Philippe
nói về quảng đời thơ ấu và tâm tình của một tu sĩ Linh
Mục cao niên như sau.
Những
kỷ niệm đầu đời của tôi gắn liền với chiến tranh. Thật thế,
tôi chào đời đúng 2 năm trước khi
thế chiến thứ nhất bùng nổ. Và trọn tuổi thơ tôi trải qua
trong vùng bị quân Đức chiếm đóng. Thân phụ tôi - mặc dầu là
sĩ quan
trừ bị - vẫn bị động viên và cho dù lúc ấy người là cha gia
đình có đến 9 đứa con. Thế là Mẹ tôi một mình cáng đáng công
việc cửa nhà với đàn con 9 đứa cho đến khi Cha tôi trở về
vào năm 1918.
Lúc
ấy anh chị em chúng tôi sống trong tình cảnh gia đình nghèo
thật nghèo nhưng hết lòng yêu thương
đùm bọc nhau, vây quanh hiền mẫu yêu dấu. Mẹ tôi nuôi dưỡng
sự hiện diện sống động của Ba tôi giữa chúng tôi bằng cách
mỗi ngày Mẹ tôi ghi lại trong nhật ký tất cả những gì xảy
ra trong ngày.
-
Thế nào là con tim xuân trẻ của một cụ già 90 tuổi? Cha Marie-Dominique
Philippe trả lời:
Đó
là niềm hy vọng tuyệt đối con người đặt nơi THIÊN CHÚA. Khi
Đức Chúa GIÊSU bảo Phêrô đi trên mặt
nước, tức là Ngài truyền cho ông phải bước đi mà không cần
phải so-đo lo-lắng gì ráo trọi! Ngừng lại tức là chìm xuống
nước. Thế nên khi mục tiêu tối hậu lôi cuốn chúng ta thật
sâu xa thì nó cho phép chúng ta vượt xa mọi trạng huống cùng
mọi
điều kiện.
Điều
này thật quan trọng trong một thế giới chú trọng quá nhiều
đến khoa tâm lý, đến cái phức tạp
môi trường chúng ta đang sống và đến những tranh đấu chúng
ta không ngừng vùng vẫy để có thể phát triển.
Ở
vào tuổi 90 cũng như ở vào bất cứ tuổi nào khác, có con tim
xuân trẻ tức
là luôn luôn sống với tình
yêu. Sống cho người yêu thương chúng ta. Trong tư cách tín
hữu Công Giáo, chúng ta sống cho Đức Chúa GIÊSU KITÔ, cho
Đức Mẹ MARIA và cho tất cả anh chị em đồng loại. Khi thật sự
sống
và hiểu như thế, chúng ta sẽ có can đảm thắng vượt mọi điều
kiện cũng như mọi chước cám dỗ .. Chúng ta là người hành
khất của THIÊN CHÚA. Và THIÊN CHÚA chỉ có thể ghé mắt xót thương
một kẻ ăn mày. Đây chính là bí thuật của niềm hy vọng. Vâng,
đúng thế. Chỉ trong tâm tình nghèo khó đích thật, con người
mới rộng mở cho lòng từ bi THIÊN CHÚA.
-
Phải chăng có ơn thánh dành riêng cho tuổi già? Cha Marie-Dominique
Philippe
đáp:
Đời
sống thể xác chậm lại - người già đi chậm hơn và sức kháng
cự yếu hơn - nhưng nếu suốt cuộc đời
con người luôn kiếm tìm chân lý để chiêm ngưỡng thật sự THIÊN
CHÚA thì linh hồn chúng ta hoàn toàn tự do thanh thản.
Người
già bị lệ thuộc nhiều hơn về phương diện thể xác, nhưng về
phương diện tinh thần thì lại tự do
hơn. Bởi vì, tuổi càng cao con người càng sớm đạt đến đích.
Và chỉ có đích điểm chung kết mới giữ vai trò quan trọng.
Người
cao tuổi nhìn mọi vật rõ ràng hơn và thường tự nhủ: ”Điều
người đời nghĩ tưởng thì chóng qua
lắm!” Nghĩ thế nên người già thường đạt đến mức độ tự do
nội tâm vô cùng rộng lớn. Trên vai chĩu nặng dĩ vãng, người
già
sống khoảng thời gian còn lại trong tâm tình hoàn toàn phó
thác nơi sự quan phòng và thánh ý của THIÊN CHÚA.
-
THIÊN CHÚA đặt trong lòng ngài những ước muốn nào với tư cách
là
Linh Mục dòng Đaminh, là con Hội
Thánh và là sáng lập viên? Cha Marie-Dominique Philippe chậm
rãi nói:
Làm
sao để THIÊN CHÚA vui lòng? Đó là ước nguyện thâm sâu nhất
đời tôi. Làm thế nào để đẹp lòng Chúa?
Đó là tiếng kêu khát của Đức Chúa GIÊSU KITÔ và của Mẹ Teresa
Calcutta, của con đường thơ ấu và của lòng nhân lành. Tôi
mong ước rằng, cho đến cuối đời, tôi luôn giữ mãi niềm khát
khao
nhận lãnh trực tiếp các ân huệ THIÊN CHÚA ban và nhận lãnh
các ân huệ cách nhưng không.
...
“Này con, hãy lắng nghe và đón nhận lời thầy dạy bảo, để năm
tháng đời con được thêm nhiều.
Thầy
dạy cho con biết lối khôn ngoan, dẫn con đi trên đường ngay
nẻo chính. Khi con đi, bước chân sẽ thênh thang, con có chạy
cũng không hề vấp ngã. Hãy bám chắc vào lời nghiêm huấn,
con chớ có lìa xa, nhưng gắng mà tuân giữ, vì đó là sự sống
của
con .. Đường người công chính tựa ánh bình minh, rực rỡ thêm
cho đến hồi chính ngọ .. Đôi mắt con, hãy nhìn ngay phía
trước, ánh mắt con, hướng thẳng trước mặt con. Đường con đi,
hãy san
cho phẳng, ước chi mọi nẻo con bước được an toàn. Đừng quanh
bên phải, chớ quẹo bên trái, cố giữ chân con khỏi điều xấu
xa” (Sách Châm Ngôn 4,10-13/18/25-27).
(”Le
Christ Au Monde”, n.1, Janvier-Février/2007, trang 28-39)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt - Vietvatican.net