| |
Chúa nhật 3 phục sinh, năm A
Chỉ xin Chúa hiện diện (Lc 24,13-35)
Chúa nhật 3 phục sinh, năm A
Thầy đồ viết một chữ “nhất” dạy học trò. Hôm sau, thầy cầm cái khăn ướt tự tay lau bàn, thấy trò đứng bên, bèn dung cái khăn ướt viết một chữ “nhất” thật lớn trên mặt bàn rồi hỏi trò đó là chữ gì. Trò không thuộc mặt chữ, đứng thộn ra, thầy nói:
- Hôm qua chẳng phải thầy đã dạy con chữ “nhất” hay sao?
Trò tròn xoe mắt, ú ớ:
- Sao mới cách có một đêm mà chữ đã lớn đến như thế !
* ***
Hai môn đệ Emau cũng chẳng khác chi cậu học trò trong câu chuyện trên đây.Tuy đã được thầy Giêsu dạy dỗ ba năm ròng rã. Người cũng đã tiên báo về sứ mạng thiên sai của mình, rằng Người phải vượt qua đau khổ mới tới vinh quang. Các ông tưởng mình đã hiểu, đã thuộc bài, nhưng thực ra các ông còn rất mù mờ. Chính khi đụng chuyện, khi mà người ta “đóng đinh Người vào thập giá” các ông mới chưng hửng. Hóa ra các ông chẳng hiểu gì ! Thế là như rắn không đầu, các ông chạy tứ tán mỗi người một phương.
Đức Giêsu không chịu bỏ cuộc, Người đồng hành với các ông, trên đường Emmau Người đã giải thích Kinh Thánh cho các ông, rằng: “Đức Kitô chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Lc 24,26). Chính lúc nghe Lời Chúa, lòng họ đã bừng cháy lên (c.32), nhất là khi “Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ” (c.30) thì họ mới thực sự nhận ra Người, không chỉ bằng con mắt xác thịt mà bằng cả con mắt đức tin.
Vâng, giờ đây họ đã hoàn toàn xác tín rằng cuộc khổ nạn và cái chết của Đức Giêsu là một đêm dài tăm tối mà Người phải vượt qua để bước vào buổi bình minh vinh quang bất diệt. Đau khổ mà Đức Giêsu phải chịu không phải là một tai nạn bất ngờ nhưng là một chương trình cứu độ đầy yêu thương của Thiên Chúa.
Người Kitô hữu chúng ta đã nghe nói về Chúa và cũng được Chúa nói với chúng ta rất nhiều. Nhưng khi cơn gian nan thử thách tới, phong ba bão táp nổi lên, chúng ta mới thấy mình hiểu Chúa quá ít, yêu Chúa chẳng được bao nhiêu. Và niềm tin bắt đầu chao đảo theo con sóng cuộc đời. Như hai môn đệ Emmau, lúc này chúng ta cần phải bám lấy Lời Chúa, như đuốc sáng soi đường, như hải đăng định hướng, giúp chúng ta vượt qua các cơn giông tố.
Cũng đừng quên rằng, chính khi “bẻ bánh” mà hai môn đệ Emmau mới bừng sáng con mắt mà nhận ra Người. Chỉ có bí tích Thánh Thể mới giúp người tín hữu hồi phục sau những cơn giông tố. Chỉ có Bí tích Thánh Thể mới bổ sức cho người tín hữu sau những lần vấp ngã đắng cay. Chỉ có bí tích Thánh Thể mới dẫn đưa chúng ta từ nơi tối tăm sự chết đến miền ánh sáng Phục sinh.
Lạy Chúa, “xin ở lại với chúng con”, vì chúng con rất cần Chúa trong các cơn giông tố cuộc đời. Chúng con không xin Chúa những ơn cao cả, nhưng chỉ xin Chúa luôn hiện diện. Có Chúa, đời chúng con không phải chẳng còn sóng gió, nhưng chắc chắn chúng con sẽ tới bến bình an. Amen.
Thiên Phúc, Trong “Như Thầy Đã Yêu”
Thủ Lãnh Giáo Hội
Câu chuyện truyền kỳ về những này sau cùng của một người đã hết
lòng yêu mến Chúa, và đã cảm nghiệm sâu xa ơn thứ tha của Người,
được kể lại như sau:
Ông đến Rôma giữa lúc Nêrông đang bắt bớ đạo thánh. Một số người
đã chịu tử đạo. Tình thế nguy kịch, nên các tín hữu khuyên ông
hãy chạy trốn ra khỏi thành, để còn người duy trì và giữ vững
đạo thánh.
Khi ra khỏi cổng, ông gấp một người đang vác thập giá đi vào thành
Rôma. Ông lên tiếng hỏi: “Quo vadis?” nghĩa là “Người đi đâu đó”
Người ấy trả lời: “Thầy đi vào Rôma đẻ cho người ta đống đinh
một lần nữa”. Ông chợt hiểu, vội vàng quay lại Rôma. Ông nhập
vào hàng ngũ các tín hữu sắp chịu cực hình để an ủi họ và giúp
họ giữ vững niềm tin. Sau khi chứng kiến các tín hữu bị làm mồi
cho thú dữ ăn thịt, bị hỏa thiêu trên một rừng thập giá, thì chính
ông cũng bị đóng đinh ngược, đầu quay xuống đất, theo lời ông
xin, nghĩ mình không xứng đáng được đáng đống đinh như Thầy.
Con
người ấy chính là Phêrô, và cái chết ấy đã được Đức Giêsu tiên
báo trong bài Tin Mừng hôm nay: “Thầy bảo thật cho anh biết: lúc
còn trẻ, anh tư. Mình thắt lưng ấy, và đi đâu tùy ý. Nhưng khi
đã về già, anh sẽ phải giang tay ra cho người khác thắt lưng và
dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn. Người nói vậy có ý ám chỉ ông
sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa” (Ga 21, 18-19).
Vâng, Phêrô một con người rất bộc trực, nóng nảy, hay sa ngã và
sa ngã thậm tệ. Có lần Chúa đã gọi ông ta là Satan, và mới đây
nhất, ông đã chối Chúa tới bà lần. Nhưng con người đầy khuyết
điểm ấy Chúa đã chọn làm “Đá tảng”, thủ lãnh của Giáo Hội. Vai
trò lãnh đạo của Phêrô được tỏ rõ trong bài Tinh Mừng hôm nay:
Sau biến cố Phục Sinh, các tông đồ trở về đời sống thuyền chài.
Phêrô vẫn là người quyết định: “Tôi đi đánh cá đay”. Các môn đệ
khác cũng đồng tình: “Chúng tôi cùng đi với anh”. Đêm ấy, không
bắt được con cá nào. Trời sáng, theo lời người khách lạ, thả lưới
bên phải mạn thuyền, một mẻ cá bất ngờ. Khi vừa nghe Gioan nói:
“Chúa đó!” Phêrô liền nhảy xuống biển, đến với Người. Ông rất
nồng nhiệt, năng nổ, hăng hái.
Sau khi Thầy trò đã ăn điểm tâm xong, Người bắt đầu phỏng vấn
thủ lãnh Phêrô để trao cho ông sứ vụ mới: “Này anh Simon, con
ông Giona, anh có mến Thầy hơn các anh em này không?”. Thật tình,
ông rất ngượng ngùng vì ông mới chối Thầy tới ba lần, mà giờ đây
Người lại hỏi ông có yêu mến Thày không? Mới phản bội mà giờ lại
nói yêu thương, quả là rất khó khăn; hơn nữa, Người lại hỏi tới
ba lần! Có lẽ Phêrô đang nhớ lại lời Chúa nói trước đây: “Kẻ nào
được tha nhiều thì sẽ yêu nhiều hơn” (x.Lc 7, 47). Vâng, Chúa
đã tha thứ cho Phêrô ngay lúc Người quay xuống nhìn ông từ trên
dinh thượng tế, khiến nước mắt ông tuôn trào.
Ba lần chối Chúa thì ba lần Người cho ông cơ hội để nói lời yêu
thương, để tuyên xưng lại niềm tin. Ông đã không bỏ lỡ cơ hội:
“Thưa Thầy có, Thầy biết rõ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy”.
Và cũng ba lần, Người trao cho ông sứ mạng cai quản Hội Thánh
của Người: “Hãy chăn dắt chiên của Thầy” (Ga 21, 17).
Từ đấy, Phêrô đích thực trở nên thủ lãnh của Giáo Hội, chăm sóc
đoàn chiên của Thầy, và cuối cùng đã hiến mạng sống vì đoàn chiên.
Phêrô đã chịu đóng đinh trên thập giá, để giữ vững niềm tin cho
đoàn chiên, và để yêu thương đoàn chiên cho đến cùng, yêu “Như
Thầy Đã Yêu”.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã tha cho thánh Phêrô thật nhiều, và thánh
nhân cũng đả yêu mến Người thiết tha.
Xin cho chúng con luôn cảm nghiệm được ơn tha thứ của Chúa, cảm
nghiệm được tình Chúa yêu thương, để như thánh Phêrô, chúng con
sẽ đi bất cứ nơi nào Chúa muốn đưa chúng con đi, cho dù nơi đó
là thập giá, là cái chết thương đau.
Như thánh Phêrô, xin cho chúng con xác tín rằng: Hiến thân vì
Chúa là lãnh nhận, nô lệ cho Chúa là tự do, và chết với Chúa là
sống mãi muôn đời. Amen.
Thiên
Phúc
|
|