Suy
gẫm Mùa Chay
Giọt
Lệ Thống Hối
Cách
đây ít lâu tôi có dịp đến giúp tỉnh tâm mùa chay cho một
nhóm các bạn trẻ. Sau các sinh hoạt đạo đức suốt ngày Thứ
Bảy, vào lúc 7:00 tối, chúng tôi cùng họp mặt tại Nhà Thờ
để làm giờ Thống hối và lãnh Bí Tích Hoà Giải. Tôi và các
bạn trẻ cùng lên các hàng ghế đầu về cùng một bên. Mỗi người
không mang theo tài liệu, sách hát gì cả. Trong giờ thống
hối, có xen kẻ các kinh cầu nguyện và các bản thánh ca;
nhưng tôi sẽ dùng các kinh nguyện và các bản thánh ca mà
mọi người đều đã thuộc lòng. Tôi sẽ xướng đầu các bài kinh,
bài hát. Chúng tôi đồng ý làm như vậy để mỗi người chỉ lo
chú tâm vào chính tâm hồn mình, không lo phải đánh nhịp,
không lo phải mở sách, xướng trang … Chúng tôi cũng không
mở “nhạc nhẹ” khi mỗi người im lặng suy tư về đời mình trước
mặt Chúa (xét mình) và tuần tự đến các tòa Hoà Giải có các
Cha đã ngồi sẵn.
Trong
“giờ thống
hối” tôi nhắc nhở và giúp các bạn suy
tư về cuộc đời mình trong liên hệ với Chuá, với mọi người
trong cuộc sống thường ngày (trong
gia đình, sở làm, trường học, đoàn thể, bạn bè…);
những gì mình đã xúc phạm đến Chúa, đến những người chung
quanh; những thiếu sót trong bổn phận (ở
gia đình, sở làm, đoàn thể…). Kết thúc “giờ
thống hối”, trước khi đến tòa Hoà Giải, mọi
người cùng qùy gối với tôi và đọc chung kinh Cáo Mình, kinh
Ăn Năn Tội một cách thật thong thả; vừa đọc vừa lắng động
tâm hồn mình với lời kinh và với tất cả tấm lòng thành thực
thống hối những lỗi lầm, những thiếu sót trong cả cuộc đời
mình cho đến giờ phút nầy. Rồi tiếp tục quỳ gối, chúng tôi
cùng hát bài “Giọt Lệ Thống Hối”
(cùa Tâm Bảo): “Lạy
Chúa đoái thương nghe tiếng con…” Trong thinh
lặng của một đêm đông lạnh giá, những tiếng hát thoát ra
từ những tâm hồn thành thật sám hối đã làm cho tâm hồn chúng
tôi thực sự xúc động và âm vang mãi trong cả cuội đời.
Vào
chiều hôm đó, trước giờ cầu nguyện sám hối, chúng tôi đã
họp mặt tại Hội trường nhà thờ để học hỏi về Bí Tích Hòa
Giải. Nhiều câu hỏi đã được nêu lên: Tôi
chẳng có tội gì, lảm sao tôi xưng tội? Tôi xưng tội thẳng
với Chúa, cần gì qua con người? Thế nào là tội nặng, tội
nhẹ? Tôi chỉ ‘xưng tội chung’ đủ rồi… Quỳ hay ngồi khi xưng
tội? .v.v… Sau phần thảo luận, chúng tôi đã
đi đến những nhận định như sau:
Trong
Bí Tích Hoà Giải (mà chúng ta
thường gọi là Bí Tích Giải Tội), chúng ta đến
với Chúa, qua vị đại diện của Chúa, để thành thực trình
bày cuộc đời mình với những lỗi lầm thiếu sót, thành thực
ăn năn, xin ơn tha thứ và ‘làm
hòa’ với Chúa và với tha nhân; rồi xin ơn Chúa
giúp chúng ta làm ‘mới lại’ (renew)
con người chúng ta mà Chúa đã dựng nên ‘theo
hình ảnh Chúa’ và đã được tẩy rửa ‘nguyên
tội’ qua Bí Tích Thánh Tẩy; để rồi ‘sống
lại’ một cuộc sống tốt đẹp hơn trong liên hệ
với Chúa và anh chị em trong cuộc sống hàng ngày; tích cực
hơn trong việc yêu thương phục vụ mọi người với tâm hồn
khiêm tốn, hòa hợp.
Trong
kinh ‘Vinh Danh’ chúng
ta thường đọc (hoặc hát) có câu “Chỉ
có Chúa là Đấng Thánh”. Trước sự Thánh
thiện của Chúa con người khiêm tốn sẽ cảm thấy mình vẫn
là “kẻ tội lỗi” cần
được ơn thánh hóa của Chúa. Tổ phụ Adong, Eva sau khi “ăn
trái cấm” đã “cảm
thấy mình trần trụi đáng xấu hổ và tìm cách xa lánh Chúa!…”
(Kn 3,7…) Thánh Phêrô, sau mẻ lưới kỳ diệu, đã sấp mình
dưới chân Chúa và thưa với Chúa “Lạy
Chúa xin xa con ra, vì con là kẻ tội lỗi!..” (Luca
5,8). Thánh Gioan viết “Ai nói
mình là không có tội thì tự lừa dối mình!…”
(Gioan 1, 8…). Đọc tiểu sử các vị thánh, chúng ta thấy các
Ngài vẫn năng xưng tội. Có người đã hỏi Mẹ Têrêsa thành
Calcuta: Thưa Mẹ, Mẹ tốt lành,
thánh thiện quá…Mẹ đâu cần ‘ xưng tội’. Mẹ trả
lời: “Tôi vẫn xưng tội hàng tuần!…”
Đức Giáo Hoàng, các Đức Giám Mục, các Linh Mục, tu sĩ đều
vẫn ‘đi xưng tội’,
thường khi hang tuần, hoặc trong các dịp tỉnh tâm hàng tháng…Nhất
là trong ‘Mùa Chay’, ‘Mùa Vọng’.
Nhưng
thế nào là ‘tội’? ‘Tội’ thường
được coi như cố ý làm một điều gì trái với lương tâm của
mình. Một em nhỏ khi lấy cắp một chiếc kẹo mà
bị bắt gặp, em tự thấy xấu hổ, đỏ mặt…Đó là một hình thức
cảm thấy mình ‘có tội’ trái với lương tâm. Chúa đã “dựng
nên con ngừơi theo ‘hình ảnh’ Chúa’ ( ST. 1,
27). Mọi người đầy đủ lý trí đều có ‘lương
tâm’ nhận ra điều tốt, điều xấu, điều phải,
điều trái. Tuy nhiên ‘lương tâm’ có thể bị lầm lạc vì chủ
quan hay vì đã quen thói trong tội lỗi nào đó; vì thế cần
những ‘giới răn’ (Mười Giới Răn
Chúa; Sáu điều răn Hội Thánh…) để hướng dẫn
cụ thể. Hơn nữa, không thể cân đo “tội” để xác định rõ ràng
‘tội nặng’ bao nhiêu! ‘tội nhẹ’ thế nào! Chính lương tâm
của chúng ta sẽ nhận thấy điều đó trước mặt Chúa và khi
chúng ta đến trình bày với Chúa qua vị đại diện Hội Thánh
trong Tòa Hoà Giải. Hơn nữa ‘tội’ không phải chỉ là những
điều sai trái mình đã làm; nhưng còn là những điều mình
không làm đầy đủ theo bổn phận mà chúng ta vẫn gọi là ‘các
điều thiếu sót’.
Tôi
có thể ‘xưng tội’ thẳng với Chúa và xin Chúa thứ tha, cần
gì phải qua một con người! Chỉ có Chúa mới có
quyền tha tội. Nhưng Chúa đã ban quyền ‘tha tội’ cho Giáo
Hội qua Thánh Phêrô và các Tông Đồ (Mt 16, 19 và 18, 18).
Trong Kinh Thánh, Thiên Chúa thường dùng con người (như
các Tiên Tri trong Cựu Ước, chẳng hạn) để đem ơn tha thứ
cho con người. Trong câu chuyện ‘Thánh
Phaolô được ơn trở lại’, chính Chúa đã sai ông
Anania đi để đặt tay trên Phaolô (lúc đó có tên là Saolô)
để ông được ơn tha thứ, “được
nhìn thấy lại và được đầy Chúa Thánh Thần!”
(Cv.9,3…)
Tôi
có thể đi ‘xưng tội chung’ được rồi! Theo Giáo
Luật (điều 961) có thể ban phép ‘xá giải chung’ khi thật
cần thiết vì các trường hợp khẩn cấp mà không đủ thời giờ
để giải tội cá nhân hoặc phải giải tội cho quá đông người
trong các dịp Đại Lễ mà không có nhiều vị giải tội…Tuy nhiên
việc xưng tội cá nhân vẫn là điều thông thường và cần thiết
để giúp hối nhân dể dàng cảm nghiệm được đầy đủ hơn những
hiệu quả tốt đẹp của ơn tha thứ tội lỗi, ‘trở về với Chúa
và Giáo Hội’ qua Bí Tích Hoà Giải, đựơc hứơng dẫn cụ thể
để xa tránh dịp tội và sửa đổi cuộc sống nên tốt đẹp hơn.
Ngày
nay trong các Tòa Giải Tội, thường vẫn có bàn quỳ và ghế
ngồi để tùy ai muốn qùy hoặc ngồi khi xưng tội. Tuy nhiên,
có nhiều người thích qùy gối. Đó cũng là một hình thức giúp
chúng ta dễ hạ mình để thống hối tội lỗi. Chúng ta nhớ chuyện
Cha Charles de Foucauld (1858-1916) khi đang là sĩ quan
trong quân đội Pháp, và đang sống một cuộc sống gần như
đã ‘mất đức tin’. Có lần khi trở về nghỉ ở Pháp, Ngài đến
Nhà Thờ Xứ nơi Ngài trước đã từng là chú giúp lễ, chỉ cốt
để nhớ lại các kỷ niệm xa xưa… Vô tình Ngài gặp lại Cha
Sở mà lúc còn nhỏ Ngài đã từng giúp lễ , đang ở trong nhà
thờ. Trong câu chuyện trao đổi, Cha Sở cảm thấy anh chàng
sĩ quan trẻ tuổi này cần được ơn hối cải… Cha bảo Charles
de Foucauld: “Con cần xưng tội
và ăn năn hối cải…” Nhưng Charles de Foucauld
nhất định từ chối và nói mình không còn tin tưởng gì cả.
Được ơn Chúa Thánh Thần thúc đẩy, Cha Sở nói: “Con
cứ quỳ xuống!…” Và chàng sĩ quan cứng đầu đó
đã tự nhiên quỳ xuống như theo một mệnh lệnh của sĩ quan
cấp trên… Chính lúc quỳ xuống đó, chàng được ơn Chúa tác
động mạnh mẽ và kể lại tất cả cuộc đời ‘sa ngã’ của mình;
sau đó được lãnh nhận ơn hòa giải và biến đổi cả một cuộc
đời; trở nên một linh mục, sống cuộc đời truyền giáo khổ
hạnh trong sa mạc Sahara. Khi qua đời đã để lại cả một di
sản tuyệt vời cho Giáo Hội và Thế giới qua Hội dòng “Tiểu
Đệ” và “Tiểu Muội”.
Bí
Tích Hòa Giải (trong cuốn Giáo Luật gọi là Bí Tích Thống
Hối) là Bí Tích huyền nhiệm của tình yêu Thiên Chúa ban
cho con người, những người dễ sa ngã phạm tội: “Ta
đến không phải để kêu gọi người công chính; nhưng để kêu
gọi người tội lỗi!” (Mat 9, 13). Chúa đã chết
để chuộc tội cho mọi người chúng ta là những con người yếu
đuối, dể sa ngã phạm tội. Càng yếu đuối, dể sa ngã, chúng
ta càng cần đến với Chúa để xin ơn tha thứ và ơn thánh hoá:
“Người khoẻ mạnh không cần đến
thầy thuốc, người đau ốm mới cần!” (Mat 9, 12).
Mỗi
lần Mùa Chay đến là dịp để chúng ta ý thức rỏ hơn “mình
chỉ là cát bụi, và sẽ trở về cát bụi!” Nhưng
‘cát bụi’ đó đã được Chúa dựng nên thành “con
người theo hình ảnh Chúa”, có thể xác và cũng
có linh hồn. “Linh hồn thì mạnh
mẽ, nhưng thể xác thì nặng nề!...” ( Mat. 26,
41). Vì mang thân xác yếu hèn nên chúng ta luôn luôn bị
cám dỗ (Chúa nhật I Mùa Chay). “Hãy
ăn năn xám hối, từ bỏ tội lổi và sống theo Tin Mừng mà Chúa
đã rao giảng!” (Thứ Tư Lễ Tro). Hãy can đảm
đứng lên, từ bỏ chốn tội lỗi (dịp tội), “trở
về nhà Cha và xin ơn Tha thứ” (Chúa Nhật IV
mùa Chay, C). Hãy đền bù các lỗi lầm, các tội phạm bằng
các hy sinh hãm mình, bằng các công việc từ thiện bác ái
(Mat 25, 31…) và hát lên lời ca Mừng vui! Cảm tạ! Alleluia!
Vì Chúa đã sống lại và chúng ta cũng được sống lại với Chúa!
Alleluia!