Với
mấy nhận thức trên đây, tôi xin kính mời mọi tín hữu nói chung
và mọi môn đệ được gọi vào chức thánh nói riêng, hãy nhìn
vào Chúa Giêsu của tuần thánh. Hãy ngắm nhìn kỹ và suy nghĩ
thực sâu, để chia sẻ đôi chút tâm tình của Người. Bởi vì cô
đơn và tĩnh mạc đang và sẽ là vấn đề lớn cho ta và cho cộng
đoàn của ta
1.
Sự cô đơn của Chúa Giêsu
Trong
tuần thánh, cảnh nổi bật vây phủ Chúa Giêsu là cảnh cô đơn.
a)
Quần chúng trước đây tung hô Người, nay quay lại nguyền rủa
Người thậm tệ. Sự thay lòng đổi dạ đó đã gây cho Chúa Giêsu
một sự cô đơn đầy sát khí. Nó đổ trên Người những bất hiếu,
bất trung, vô ơn, độc ác.
b)
Sự cô đơn của Chúa Giêsu do quần chúng gây nên lại càng nặng
thêm do thái độ các môn đệ thân tín bỏ rơi Người. Kẻ thì bán
Người, kẻ thì bỏ mặc Người bị bắt, kẻ thì chối Người.
c)
Sự cô đơn của Chúa Giêsu càng trở nên bi đát, khi Người bị
xét xử trước toà đạo, toà đời hồi đó. Những kẻ được nắm quyền
do ơn trên, nay lại dùng chính quyền đó để kết án Người với
sự hãnh diện của thứ đạo đức giả sành nghề.
d)
Sự cô đơn coi như đẩy Chúa Giêsu xuống vực thẳm sâu nhất chính
là khi Người cảm thấy như mình bị Chúa Cha từ bỏ. Chính Chúa
Giêsu đã thốt lên một lời diễn tả nỗi khổ đó: "Lạy
Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Người bỏ rơi con"
(Mc 15,34).
2.
Sự tĩnh mạc của Chúa Giêsu
Khi
Chúa Giêsu bị các nỗi cô đơn đè nặng trên mình, Người đã đối
phó bằng sự đi vào cõi tĩnh mạc.
Trước
hết là tĩnh mạc địa lý. Người đi vào vườn Cây Dầu là nơi vắng
vẻ. Khi cầu nguyện, thì chỉ đi với ba môn đệ. Nhưng rồi Người
cũng không cùng với ba môn đệ cầu nguyện chung. Người cầu
nguyện một mình ở một chỗ tĩnh mạc, xa ba môn đệ.
Trong
tĩnh mạc địa lý, Chúa Giêsu đi sâu vào tĩnh mạc nội tâm. Sự
tĩnh mạc này giúp Người cầu nguyện, thêm sức cho Người được
chịu mọi đau khổ về thể xác và tinh thần.
Sự
tĩnh mạc nội tâm này đã được nhận thấy ở sự rất ít nói của
Chúa Giêsu, khi bị nhục mạ, bị vu khống, bị kết án. Ban đầu,
Người còn trả lời vắn tắt những câu tra vấn. Sau đó, Người
trả lời bằng sự im lặng. Trên thánh giá, Người chỉ nói mấy
lời với nội dung yêu thương đối với loài người, và phó thác
đối với Chúa Cha "Lạy Cha,
con xin phó thác linh hồn con trong tay Cha" (Lc
23,46).
Trong
sự cô đơn và tĩnh mạc nội tâm, Chúa Giêsu đã rất quan tâm
đến những người khác bằng tình yêu thương.
3.
Sự quan tâm của Chúa Giêsu đối với những cảnh cô đơn
a)
Trong bữa tiệc ly, Chúa Giêsu đã an ủi các môn đệ Người "Thầy
không để các con phải mồ côi" (Ga 14,18).
"Thầy để lại bình an cho các
con. Bình an mà Thầy ban cho các con không giống bình an mà
thế gian ban tặng" (Ga 14,27). "Nếu
Thầy không đi, Đấng Bảo trợ sẽ không đến với các con. Nhưng
nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với các con"
(Ga 16,7). Hơn nữa, Chúa Giêsu đã lập bí tích Thánh Thể và
bí tích Truyền Chức Thánh, để ở lại với nhân loại một cách
gần gũi đầy an ủi.
b)
Trên thánh giá, Chúa Giêsu đã nghĩ tới cảnh cô đơn của mẹ
Người. Nên Người đã trối thánh Gioan cho Đức Mẹ, và trối Đức
Mẹ cho thánh Gioan và nhân loại.
c)
Trên thánh giá, Chúa Giêsu thấy rõ cảnh con người bị tội lỗi
xiềng xích là cảnh cô đơn đáng phải sợ nhất, nên Người đã
xin Chúa Cha tha tội cho những kẻ làm khổ Người, đặc biệt
là Người nhận lời kẻ trộm chịu đóng đinh bên hữu Người. Ông
sẽ được cùng Người vào chốn trường sinh.
Trên
đây là vài chia sẻ vắn tắt cho một vấn đề đã xưa, nhưng hiện
đang là thời sự chi phối bầu khí đạo đức trong xã hội và trong
Giáo Hội. Thực vậy, theo các nhà khảo sát xã hội và quan sát
tình hình tôn giáo, thì hiện nay: